Kết quả từ 1 tới 10 trên 10
  1. #1
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    3.508
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    11
    Uploads
    0

    Ấn Độ sẵn sàng đối đầu với Trung Quốc ở biển Đông

    VnMedia) - Tờ Jakarta Globe của Ấn Độ hôm qua (10/8) đã đăng tải bài viết trong đó bày tỏ, nước này không hề ngại đối đầu với Trung Quốc ở Biển Đông.
    Dưới đây là nội dung bài viết:



    Sự kình địch giữa Trung Quốc và Ấn Độ đang gia tăng. Cả hai gần đây đều liên tục đưa ra những quyết định nhằm chọc tức nhau. Con hổ Ấn Độ đang mạnh lên và sẵn sàng đối đầu với con rồng Trung Quốc.

    Trung Quốc đang có những hành động khiêu khích ở Biển Đông – khu vực mà Ấn Độ đang tăng cường các sáng kiến kinh tế và ngoại giao khiến Bắc Kinh tức giận. Trung Quốc gần đây liên tục chỉ trích việc Công ty Dầu khí Quốc tế Ấn Độ onGC Videsh Limited (OVL) về việc tiếp nhận dự án thăm dò một lô dầu khí của Việt Nam. Trung Quốc đã làm gia tăng căng thẳng bằng một hành động nguy hiểm là đơn phương mới thầu quốc tế lô dầu khí của Việt Nam.

    Ấn Độ đã liên tục nhắc lại nhiều lần với Trung Quốc rằng, các hoạt động khai thác dầu khí ở Biển Đông của mình đơn thuần chỉ là các hoạt động thương mại, không liên quan gì đến vấn đề chính trị.

    Một điểm quan trọng khác trong vấn đề này là, các hoạt động thăm dò dầu khí của Ấn Độ ở Việt Nam hay ở Biển Đông không phải là chuyện mới diễn ra từ ngày hôm qua hay cách đây vài tháng. OVL đã thành lập văn phòng đại diện ở Việt Nam từ năm 1988 và lúc đó, công ty này sử dụng cái tên Hydrocarbons India Private Limited.

    OVL đã tham gia vào các hoạt động thăm dò, khai thác ở những lô dầu khí khác ở Việt Namtrong nhiều năm nay và đã gặt hái không ít thành công ở đây. Đó là những lô dầu khí không thuộc chủ quyền của Trung Quốc. OVL đã đạt được những khoản lợi nhuận lớn từ các hoạt động ở Việt Nam và Biển Đông trong 1/4 thế kỷ qua trong khi Trung Quốc chỉ mới tích cực quan tâm đến Biển Đông trong hai năm trở lại đây. Ấn Độ quyết tâm tiếp tục củng cố sự hiện diện ở Việt Nam và Biển Đông trong thời gian tới.

    Trên mặt trận ngoại giao, Ấn Độ cũng đã ra đòn bất ngờ với Trung Quốc. New Delhi được cho là đã đồng ý để Vùng lãnh thổ Đài Loan mở một lãnh sự quán ở Chennai. Đây có thể xem là một “cái tát” vào mặt Trung Quốc bởi nước này cũng đang yêu cầu Ấn Độ cho phép mở lãnh sự quán ở Chennai mà chưa nhận được câu trả lời.

    Các nguồn tin ngoại giao cho biết, Ấn Độ sẽ không vội gì trong việc chấp nhận đề xuất mở lãnh sự quán nói trên của Trung Quốc. Trên thực tế, New Delhi đang ám chỉ về một sự trao đổi với Bắc Kinh. Theo đó, New Delhi muốn phát đi thông điệp rằng, Trung Quốc có thể mở lãnh sự quán ở Chennai miễn là Ấn Độ cũng được phép thiết lập lãnh sự quán ở Lhasa, thủ phủ của Tây Tạng.

    Trung Quốc đã đưa ra đề nghị mở lãnh sự quán ở Chennai từ cách đây 6 hoặc 7 tháng. Những yêu cầu mở lãnh sự quán mới được các nước thực hiện trên nguyên tắc có đi có lại. Điều đó có nghĩa là khi Trung Quốc yêu cầu Ấn Độ cho phép mở lãnh sự quán thì Ấn Độ cũng phải được phép mở lãnh sự quán ở Trung Quốc.

    Vì vậy, New Delhi đã yêu cầu Bắc Kinh cho phép mở lại lãnh sự quán ở Lhasa. Đề nghị này khiến Trung Quốc giật mình. Bắc Kinh vốn rất nhạy cảm về vấn đề Tây Tạng.

    Trung Quốc trước đó đã rất khó chịu khi Ấn Độ cho phép Đạt Lai Lạt Ma điều hành chính quyền lưu vong của ông này từ trên đất Ấn Độ. Theo quan điểm của Bắc Kinh, sự hiện diện ngoại giao chính thức của Ấn Độ ở Tây Tạng sẽ làm trầm trọng thêm vấn đề của họ.


    Kiệt Linh - (theo Jakarta Globe)
    http://www.vnmedia.vn/VN/quoc-te/tin...bien_dong.html
    Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,
    Lấy chí nhân để thay cường bạo.
    Trận Bồ Đằng sấm vang chớp giật,
    Miền Trà Lân trúc chẻ tro bay.
    Gươm mài đá, đá núi cũng mòn
    Voi uống nước, nước sông phải cạn.
    Đánh một trận, sạch không kình ngạc
    Đánh hai trận, tan tác chim muông.

  2. Thanks forward_mtt, HauTigon đã cám ơn bài viết
    Likes HauTigon, forward_mtt, Dân yêu nước, Mkz54, paracels and 2 others đã thích bài viết này
  3. #2
    Ngày gia nhập
    Sep 2010
    Bài gửi
    90
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    hay quá đi, anh Ấn viện chợ cho Việt Nam vài tấn vũ khí là bọn china sửa um xùm cho mà xem! Mà công nhận 1 điều mấy thằng lãnh đạo china phát ngôn như mấy thằng âm trì côn đồ, đi đâu cũng đòi chủ quyền, đi đâu cũng muốn đánh người khác như Mỹ, Ấn, Nhật, Nga, Phi, Việt Nam... chẳng lẽ đường lối ngoại giao của nó ngu đến thế sao? muốn chấp hết thế giới... muốn đánh ai thì đánh... bộ ngoại giao phát ngôn thì múa tay múa chân nhìn là ghét rồi... Hi vọng nó bị đánh hôi đồng cho bỏ cái thứ côn đồ

  4. #3
    Ngày gia nhập
    Sep 2011
    Bài gửi
    241
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Trích dẫn Nguyên văn bởi satthat. Xem Bài gửi
    Mắc cười cái ý tưởng làm kênh đào qua Thái Lan > nơi đây toàn quân Hồi giáo li khai > ra biển thì đúng tầm tên lửa VN ! VN lập cơ quan thuế ở mũi Cà Mau !
    cũng k mắc cười lắm đâu. Làm thế có lợi cho VN nhất. Cứ kệ nó thôi, ngư ông đắc lợi. Lúc đó Phú Quốc sẽ trở nên đúng với cái tên. Một vùng đất giàu có Ngoài ra còn Cam Ranh nữa. Thay vì qua Sing thì người ta sẽ qua Cam Ranh

  5. Thanks HauTigon đã cám ơn bài viết
    Likes HauTigon đã thích bài viết này
  6. #4
    Ngày gia nhập
    Jun 2009
    Nơi cư ngụ
    Hoàng Sa
    Bài gửi
    967
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    5
    Uploads
    0
    "Cao nhân ắt có cao nhân trị", đây chẳng phải là câu nói của Trung C.Ẩ.U sao? định 1 tay che cả bầu trời à, đâu dễ thế.
    ( Trung Quốc đã đối xử với chúng ta thế nào??? Hãy tẩy chay hàng hóa Trung Quốc. Dùng hàng Tàu là chúng ta đã tự làm hại bản thân và dân tộc Việt Nam).




  7. #5
    Ngày gia nhập
    Sep 2010
    Bài gửi
    90
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Thì anh Ấn thắt cổ Ấn Độ Dương, viện chợ vũ khí cho mình ở Biển Đông là được rồi, mình trong đánh ra Anh Ấn ngoài thắt cổ nửa bỏ mẹ nó còn gì

  8. #6
    Ngày gia nhập
    Nov 2010
    Nơi cư ngụ
    Đà Nẵng
    Bài gửi
    402
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    3
    Uploads
    0
    Biển Đông họa chăng là hướng đi khéo trong căng thẳng ở dãy Himai ?
    "In war, truth is the first casualty." -Aeschylus
    Trong chiến tranh, sự thật là cái đầu tiên bị tổn thương.

    "Keep looking below surface appearances. Don't shrink from doing so just
    because you might not like what you find." -Colin Powell
    Luôn luôn nhìn vào bên trong của vấn đề. Đừng chùng bước chỉ vì bạn cảm thấy không thích những gì bạn thấy được.

  9. #7
    Ngày gia nhập
    Aug 2009
    Bài gửi
    1.223
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    VN, Ấn sắm nhiều Su chỉ bắn mỗi tàu chở dầu của TQ thôi thì chẳng đánh cũng thắng. Có lẽ anh Ấn không ngờ, và không hết cay TQ, không chỉ dám doạ mấy nước nhỏ mà còn đám mắng cả Mỹ, doạ Ấn những nước có nền quân sự hàng đầu thế giới.

  10. Thanks HauTigon đã cám ơn bài viết
    Likes HauTigon đã thích bài viết này
  11. #8
    Ngày gia nhập
    Mar 2008
    Nơi cư ngụ
    Tp.Hồ Chí Minh
    Bài gửi
    4.223
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    189
    Uploads
    153

    Trung - Ấn: Ngoại giao - tranh cãi, quân sự - sẵn sàng

    Tác giả: Châu Giang theo WorldAffairsJournal

    Giống như thềm lục địa Ấn Độ có xu hướng cọ sát và đẩy thềm lục địa kiến tạo Á-Âu gây ma sát và bay hơi trên toàn dãy núi Himalaya, quan hệ song phương giữa Ấn Độ với Trung Quốc cũng là một sự va chạm không dễ thấy, nhưng đang diễn ra và ngày càng rõ rệt, mà tác động của nó sẽ để lại tới tận thế hệ sau.
    Các căng thẳng giữa hai cường quốc này ảnh hưởng tới mọi thứ, từ việc hoạch định chính sách an ninh và quân sự, tới các mánh lới kinh tế và ngoại giao, với hậu quả là khiến các nước láng giềng và cả các nước đồng minh ở xa xôi lo ngại. Quan hệ này phức tạp bởi một loạt yếu tố: sự kình địch, không tin tưởng lẫn nhau và hợp tác không thường xuyên, đó là chưa kể tới các tranh chấp về địa lý hiện nay.
    Là hai nước láng giềng xa về không gian, ngăn cách bởi Tây Tạng và dãy Himalaya từ hàng thiên niên kỷ, Trung Quốc và Ấn Độ đã trở thành láng giềng sát vách với những đường biên giới gây tranh cãi và các câu chuyện tranh chấp năm 1950, sau khi Quân giải phóng nhân dân Trung Hoa (PLA) dưới thời Mao Trạch Đông chiếm đóng Tây Tạng. Trong khi các nước khác trên thế giới bắt đầu ghi nhận sự nổi lên của Trung Quốc trong thập kỷ cuối cùng của thế kỷ 20, thì Ấn Độ có thái độ cảnh giác khi chứng kiến sự đi lên này kể từ sau khi một cuộc tranh chấp lãnh thổ bùng phát thành một cuộc chiến tranh tổng lực năm 1962, sau đó là các cuộc giao tranh nhỏ vào các năm 1967 và 1987.
    Một số vòng đàm phán đã được tổ chức từ năm 1981 nhưng không giúp giải quyết các yêu sách gây tranh cãi. Trong chuyến thăm mới nhất tới Ấn Độ năm 2010, Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo đã xóa tan mọi hy vọng giải quyết sớm tranh chấp biên giới, khi ông nói rằng sẽ phải mất rất nhiều thời gian đề giải quyết vấn đề này - một tình huống mà theo khía cạnh nào cũng có lợi cho Bắc Kinh.
    Thực vậy, vấn đề biên giới không được giải quyết sẽ giúp Trung Quốc có đòn bẩy chiến lược để khiến Ấn Độ không biết chắc về các ý định của Trung Quốc cũng như phát điên về các năng lực của nước này, trong khi đặt Ấn Độ trong tình trạng dễ bị tổn thương và ở yếu thế, đồng thời khuyến khích New Delhi "hành xử tốt" trong các vấn đề quan trọng.
    Hơn nữa, đúng như tình trạng bạo loạn hiện nay và ngày càng nhiều các vụ tự tử của các thầy tu đạo Phật ở Tây Tạng cho thấy, Bắc Kinh đã không thành công trong việc bình định và Trung Quốc hóa mảnh đất này, như họ đã làm được đối với Nội Mông. Hậu quả rõ nét là đường biên giới Trung - Ấn dài 2.520 dặm, một trong những được biên giới quốc gia dài nhất thế giới vẫn là khu vực biên giới trên bộ duy nhất chưa được phân định. Khu vực này còn được quân sự hóa mạnh mẽ, trong bối cảnh căng thẳng leo thang liên quan đến việc Trung Quốc tuần tra một cách khiêu khích trên Đường kiểm soát thực tế (LAC) và các cuộc diễn tập quân sự của họ, sử dụng đạt thật, trong một chiến dịch trên không và trên bộ để giành lại ngọn núi cao ở Tây Tạng.
    Trong thập kỷ qua, Trung Quốc đã thiết lập một cơ sở hạ tầng quân sự hiện đại ở khu tự trị Tây Tạng (RAR) nằm ngay sát Ấn Độ: 5 căn cứ không quân sẵn sàng hoạt động, một số sân bay dành cho máy bay trực thăng, một mạng lưới đường sát chằng chịt và 30.000 dặm đường bộ - tạo cho họ khả năng nhanh chóng huy động 30 sư đoàn (gồm 15.000 binh lính mỗi sư đoàn) dọc biên giới, một lợi thế "3 trong 1" vượt trội so với Ấn Độ. Trung Quốc không chỉ tăng cường hiện diện quân sự tại Tây Tạng mà còn tăng cường kho vũ khí hạt nhân của mình. Bên cạnh đó, các lựa chọn chiến lược của PLA chống lại Ấn Độ là rất nhiều vì Trung Quốc đã cải tiến các tuyến đường bộ và đường sắt nối với Pakistan, Nepal, Myamnar và Bangladesh.
    Các diễn biến trên các biên giới tranh chấp ở Himalayas là trọng tâm cuộc tranh cãi bên trong Ấn Độ về uy tín của khả năng răn đe chiến lược của nước này, cũng như câu hỏi có cần thử vũ khí hạt nhân nữa hay không. Là một nước yếu thế hơn, Ấn Độ quan tâm nhiều hơn đến sự cân bằng quân sự chung nhằm trung hòa thế bất lợi của mình. Ấn Độ chú ý Trung Quốc ở mọi nơi vì chính sách "đoàn kết với kẻ yếu" ở Nam Á - gồm Pakistan, Bangladesh, Nepal, Myamnar và Sri Lanka - để "chống lại kẻ mạnh" là Ấn Độ. Nhìn vào một loạt các sự việc như Trung Quốc chuyển giao tên lửa và hạt nhân cho Pakistan và xây dựng nhiều công trình cầu cảng xung quanh vùng ngoại biên của Ấn Độ, cũng như việc PLA gia tăng các cuộc tấn công bất ngờ xuyên LAC..., quan điểm chính thức của Ấn Độ đối với Trung Quốc đã thay đổi mạnh từ năm 2006. Trung Quốc hiện bị xem là đặt ra một mối đe dọa an ninh lớn trong ngắn hạn, thay vì trong dài hạn.
    Quân đội Ấn Độ, từ lâu quan tâm tới các kịch bản chiến tranh chống Pakistan, nay đã chuyển sự chú ý sang biên giới với Trung Quốc, và đã công bố một chương trình lớn nhằm hiện đại hóa lực lượng, trị giá 100 tỷ USD trong thập kỷ tới, trong đó báo gồm xây dựng các tuyến đường bộ chiến lược và mở rộng mạng lưới đường sắt, sân bay dọc LAC. Các biện pháp khác bao gồm từ việc thành lập một đơn vị tấn công mới trên núi và nhân đôi lực lượng trong các đơn vị miền Tây lên con số 100.000 lính, đến việc huy động máy bay Sukhoi Su-30MKI, máy bay do thám tàng hình, trực thăng và hạm đội tên lửa đạn đạo và hành trình để bảo vệ bang Đông Bắc Arunachal Pradesh, lãnh thổ lớn gấp ba lần Đài Loan mà Trung Quốc đã xâm lược năm 1962 và hiện đang đòi chủ quyền với cái tên "Tây Tạng Nam".
    Rõ ràng, thành quả kinh tế ngoạn mục của Trung Quốc trong ba thập kỷ qua đã thay đổi bản chất mối quan hệ này. Trung Quốc và Ấn Độ từng ở mức thu nhập tương đương nhau hồi cuối những năm 1970, nhưng 30 năm sau, họ lại ở những nấc thang phát triển hoàn toàn khác. Các cuộc cải cách kinh tế ở Trung Quốc - bắt đầu từ năm 1978, gần 30 năm trước Ấn Độ (năm 1991) - đã thay đổi lộ trình tăng trưởng của hai nước bằng việc đẩy Trung Quốc lên trước Ấn Độ trong mọi mặt của nền kinh tế. Cả GDP và ngân sách quốc phòng của Trung Quốc giờ đều lớn gấp ba lần của Ấn Độ.
    Người dân hai nước đang ngày càng mất tin tưởng vào nhau sau các sự cố liên quan đến tranh chấp biên giới, sự phản đối của Trung Quốc đối với thỏa thuận năng lượng hạt nhân Mỹ - Ấn, sự lo lắng của Ấn Độ về mức độ thâm hụt thương mại ngày càng lớn vì cho rằng Trung Quốc làm thương mại một cách bất công, các kế hoạch âm thầm của Trung Quốc nhằm xây đập trên sông Brahmaputra, và "cuộc khẩu chiến" trên các phương tiện truyền thông chính thức của Trung Quốc trong giai đoạn 2007 -2009 (nhắc nhở Ấn Độ không nên quên "bài học năm 1962").
    Các cuộc thăm dò gần đây do Viện nghiên cứu toàn cầu Pew tiến hành cho thấy tình trạng mất tin tưởng trong dân chúng ngày càng tăng, với 25% người Ấn Độ có cái nhìn tích cực về Trung Quốc trong năm 2011, giảm mạnh so với con số 34% năm 2010 và 57% năm 2005. Tương tự, chỉ 27% người Trung Quốc có cái nhìn tích cực về Ấn Độ trong năm 2011, giảm so với 32% trong năm 2010. Trong khi các nghiên cứu trên internet còn cho thấy một con số lớn hơn những người có thái độ "thù địch và khinh miệt Ấn Độ".
    Không có nhiều nỗ lực để nhấn chìm những tình cảm này. Phản ứng vụ phóng thử tên lửa đạn đạo tầm xa Agni-V hồi giữa tháng Tư, mà truyền thông Ấn Độ gọi là "kẻ hủy diệt Trung Quốc", một tờ báo của Trung Quốc đã chế giễu rằng "Ấn Độ không có cơ hội nào trong cuộc chạy đua vũ khí tổng thể với Trung Quốc" vì "sức mạnh hạt nhân của Trung Quốc lớn hơn và chắc chắn hơn".
    Phương trình chiến lược không ngang bằng, đặc biệt là cái nhìn của Trung Quốc về Ấn Độ, coi đây là một mảnh đất chia rẽ tôn giáo - xã hội không thể hòa giải với chính thể vốn đã không ổn định và giới lãnh đạo yếu kém, đã làm nghiêm trọng thêm các căng thẳng giữa hai bên. Năm 2008, việc Trung Quốc chính thức khẳng định lại các năng lực và ý định của mình khiến quân đội Ấn Độ thông qua học thuyết "chiến tranh trên hai mặt trận" chống lại cái mà họ gọi là "một mối đe dọa thông đồng" đặt ra bởi hai nước láng giềng hạt nhân rất gần là Pakistan và Trung Quốc. Học thuyết này dựa trên niềm tin từ lâu của giới chiến lược Ấn Độ rằng Trung Quốc đang theo đuổi một chiến lược kiềm chế sự nổi lên của Ấn Độ.
    Ấn Độ cũng đáp lại bằng việc tăng cường các mối liên hệ chiến lược với Afghanistan, Tajikistan, Mông Cổ, Việt Nam và Myanmar - các quốc gia ở ngoại biên Trung Quốc. Trong buổi trả lời trước Thượng viện Mỹ tháng Hai, James Clapper, giám đốc tình báo quốc gia, cho biết "quân đội Ấn Độ đang củng cố lực lượng để chuẩn bị đấu tranh trong một cuộc xung đột hạn chế dọc biên giới tranh chấp, và đang cố gắng cân bằng sức mạnh với Trung Quốc tại Ấn Độ Dương". Sự "cân bằng" này bao gồm thái độ nghiêng chiến lược về Mỹ, nước cũng có tác động mạnh trong quan hệ Trung - Ấn.
    Dù giới lãnh đạo hai nước thường nhắc lại các tuyên bố bác bỏ nguy cơ xung đột và nhấn mạnh tới việc thúc đẩy quan hệ thương mại, nhưng các phát biểu nhàm chán đó không thể khỏa lấp sự sụt giảm về niềm tin. Rất ít, nếu không muốn nói là không có nhà tư tưởng chiến lược nào của Trung Quốc có quan điểm tích cực về Ấn Độ đối với tương lai Trung Quốc, và ngược lại. Các chiến lược gia Trung Quốc luôn canh chừng các "giấc mơ nước lớn" của Ấn Độ, chi tiêu quốc phòng của nước này, và các vụ mua bán vũ khí, cũng như sự phát triển trong các học thuyết hạt nhân và hải quân của Ấn Độ. Một chủ đề chính được bình luận tại Trung Quốc trong thập kỷ qua là sức mạnh đang lên của Ấn Độ - được sự hậu thuẫn của Mỹ - có thể kéo cán cân quyền lực châu Á ra khỏi tay Bắc Kinh.

    nguồn

    Đem Đại Nghĩa để thắng Hung tàn, lấy Trí Nhân để thay Cường bạo!

  12. #9
    Ngày gia nhập
    Mar 2008
    Nơi cư ngụ
    Tp.Hồ Chí Minh
    Bài gửi
    4.223
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    189
    Uploads
    153

    Trung - Ấn: 'Bệnh tưởng Malacca' và 'thế tiến thoái lưỡng nan Hormuz'

    Tác giả: Châu Giang theo worldaffairsjournal

    Cả hai đều có các nguồn nhân lực khổng lồ, một cơ sở công nghiệp và khoa học bền vững, và các lực lượng quân đội hàng triệu binh lính. Lần đầu tiên trong hơn 50 năm qua, cả hai nước cùng lúc tiến lên trên hành trình quyền lực tương đối của mình. Là một quốc gia nòng cốt ở Nam Á, Ấn Độ nhìn vào mình cũng giống như Trung Quốc có thói quen tự đề cao trong quan hệ với Đông Á.
    Cả hai đều muốn một môi trường an ninh hòa bình để tập trung phát triển kinh tế và tránh công khai kình địch hay xung đột. Tuy nhiên, các nhân tố bất ổn như chủ nghĩa dân tộc, lịch sử, tham vọng, sức mạnh và quy mô đang tạo ra một hợp chất kỳ lạ. Không nước nào thấy hài lòng trước sự nổi lên của nước kia. Cả hai đều tìm cách bao vây các nước láng giềng bằng các nền kinh tế quốc gia của mình. Cả hai đều là các cường quốc về hạt nhân và không gian với những tham vọng ngày càng lớn. Cả hai đều ước ao một thế giới đa cực sẽ tạo cho mình không gian tăng trưởng và tự do hành động. Cả hai đều ganh đua để có vị rí lãnh đạo trong các tổ chức khu vực và toàn cầu, và có ý định xây dựng một dạng Học thuyết Monroe trong các quan hệ láng giềng của mình - và đều chưa đạt thành công nhiều.
    Và cả hai đều nghi ngờ về các ý định dài hạn của nhau. Bên này cho là bên kia đang theo đuổi chủ nghĩa bá quyền và có các tham vọng đế quốc. Cả hai đều là các nước không nguyên trạng: Trung Quốc thì về mặt lãnh thổ, quyền lực và ảnh hưởng; Ấn đề thì về quy chế, quyền lực và ảnh hưởng. Cả hai đều tìm cách gia tăng quyền lực và tầm ảnh hưởng ở trong và bên ngoài các khu vực của mình. "Bệnh tưởng Malacca" của Trung Quốc rất xứng với "thế tiến thoái lưỡng nan Hormuz" của Ấn Độ.
    Nếu Hải quân Trung Quốc đi sâu về phía Nam tới Ấn Độ Dương, Hải quân Ấn Độ lại tiến về phía Đông tới Thái Bình Dương. Cả hai đều chịu đựng một cái bẫy xuất phát từ xu hướng chia rẽ trong giới lãnh đạo cấp cao nước mình, khiến sự thống nhất chính trị hiện nay của hai nước đều rất mong manh. Sau cùng, lịch sử Trung Quốc và Ấn Độ bị lấp đầy bởi những thời kỳ chia rẽ và rối loạn từ bên trong, khi các lực lượng ly khai lật đổ cả những đế chế hùng mạnh nhất. Mỗi nước đều có những mặt dễ bị tổn thương của mình - xung đột khu vực, nghèo đói, và chia rẽ tôn giáo tại Ấn Độ; sự đối lập giữa một nền kinh tế thị trường và nền chính trị theo chủ nghĩa Lênin ở Trung Quốc. Cả hai đều gặp phải những vấn đề về ngôn ngữ, sắc tộc - tôn giáo, chính trị - kinh tế làm hủy hoại chính họ.
    Nói cách khác, Trung Quốc và Ấn Độ bị mắc kẹt trong một thế tiến thoái lưỡng nan về an ninh cổ điển: nước này coi các hành động của mình là phòng vệ, nhưng những hành động ấy lại bị nước khác coi là khiêu khích. Bắc Kinh lo ngại một cường quốc Ấn Độ không bị kiềm chế - nhất là khi nó được phương Tây và Nhật Bản ủng hộ - sẽ không chỉ đe dọa an ninh Trung Quốc ở dọc các đường biên giới phía Tây Nam xa xôi (Tây Tạng và Tân Cương), mà còn gây trở ngại cho chiến lược "Nam tiến" - mở rộng xuống phía Nam - của Trung Quốc. Đối diện với sự gia tăng nhanh chóng về sức mạnh và tầm ảnh hưởng của Trung Quốc, Ấn Độ cảm thấy cần áp dụng các biện pháp đối trọng và đưa ra các sáng kiến chiến lược để nổi lên như một đại cường quốc, nhưng những điều này bị xem là thách thức và đe dọa Trung Quốc.
    Việc Trung Quốc sử dụng các tổ chức quốc tế và khu vực để thể chế hóa quyền lực của mình trong khi từ chối sự gia nhập của Ấn Độ vào các tổ chức này hoặc đẩy Ấn Độ ra ngoài lề đã làm tăng thêm mức độ cạnh tranh mới trong quan hệ giữa hai nước này. Trong thập kỷ vừa qua, Ấn Độ đã chủ động chống lại Trung Quốc tại Hội đồng Bảo an, Hội nghị Cấp cao Đông Á, Diễn đàn Hợp tác châu Á - Thái Bình Dương, Nhóm cung cấp hạt nhân, và Ngân hàng Phát triển châu Á. Năm 2009, Trung Quốc đã bỏ phiếu phủ quyết kế hoạch phát triển Ấn Độ do nước này đưa ra nhằm phát triển bang Arunachal Pradesh đang tranh chấp, từ đó quốc tế hóa một cuộc tranh chấp lãnh thổ song phương. Để trả đũa, New Delhi đã ngăn cản Bắc Kinh tham gia các khuôn khổ đa phương do Ấn Độ đứng đầu như Sáng kiến Vịinh Bengal về Hợp tác Công nghệ đa lĩnh vực và kinh tế, Đối thoại Ấn Độ - Brazil - Nam Phi, và các diễn đàn Hợp tác sông Mekong và sông Hằng, và bác bỏ đòi hỏi của Trung Quốc được tham gia như một quan sát viên hoặc thành viên cộng tác trong Hội nghị chuyên đề hải quân Ân Độ Dương, do Ấn Độ thành lập từ năm 2008.
    Tình trạng khan hiếm tài nguyên đã đưa thêm chiều kích biển vào quan hệ đối địch về địa chính trị này. Vì sự phụ thuộc của Trung Quốc và Ấn Độ vào nguồn năng lượng từ Trung Đông và châu Phi ngày càng tăng, nên cả hai nước này hiện đang tìm cách thắt chặt các quan hệ quốc phòng và an ninh với các nước cung cấp tài nguyên (như Arập Xêút và Iran), và phát triển các năng lực hải quân thích hợp để chế ngự các hải trình mà phần lớn hoạt động thương mại của họ lưu thông qua đó.
    Vì 77% dầu của Trung Quốc nhập từ châu Phi và Trung Đông, Bắc Kinh đã phải tăng cường các hoạt động tại khu vực Ấn Độ Dương bằng cách đầu tư vào các nền kinh tế quốc gia duyên hải, xây dựng các cầu cảng và cơ sở hạ tầng, cung cấp vũ khí, và mua năng lượng. Gần 90% hoạt động buôn bán vũ khí của Trung Quốc diễn ra với các nước nằm trong khu vực Ấn Độ Dương. Bắc Kinh đang đầu tư mạnh vào phát triển cảng nước sâu ở Pakistan, và các căn cứ không quân ở Sri Lanka, Bangladesh, và Myanmar. Dù gọi như một số người là "chuỗi ngọc trai" hay một loạt các địa điểm mà Hải quân Trung Quốc có thể đặt căn cứ hay đơn giản là tiếp tế, lực lượng hải quân này được hỗ trợ bởi cơ sở hạ tầng tại các địa điểm dọc theo các hải trình thông tin giúp họ vô hiệu hóa các lợi thế địa lý của Ấn Độ trong khu vực Ấn Độ Dương.
    Mới đây Tân Hoa Xã bình luận cho rằng cần thành lập ba tuyến căn cứ tiếp tế cho hải quân tại Bắc Ấn Độ Dương, và Nam Ấn Độ Dương. Hãng tin này viết: "Trung Quốc cần thiết lập các trạm hỗ trợ chiến lược ngoài khơi để cung cấp nhiên liệu cho tàu bè, tiếp tế nhu yếu phẩm, tạo chỗ cho binh sĩ nghỉ ngơi, sửa chữa trang thiết bị và vũ khí tại Pakistan, Sri Lanka và Myanmar, đây sẽ là những căn cứ hỗ trợ cốt yếu trên tuyến cung ứng Bắc Ấn Độ Dương; còn Djibouti, Yemen, Oman Kenya, Tanzania và Mozambique, sẽ là các căn cứ hỗ trợ thiết yếu trên tuyến cung ứng Tây Ấn Độ Dương; quần đảo Seychelles và Madagascar sẽ là các căn cứ hỗ trợ sống còn trên tuyến cung ứng Nam Ấn Độ Dương".
    Về phần mình, New Delhi đang theo đuổi chiến lược tương tự như Bắc Kinh và tạo ra mạng lưới quan hệ của riêng mình với các quốc gia duyên hải, cả ở góc độ song phương và đa phương, thông qua Hội nghị chuyên đề hải quân Ân Độ Dương, để đảm bảo rằng nếu quân đội cần, các cơ sở hạ tầng và mạng lưới hỗ trợ cần thiết sẽ có. Ấn Độ thúc đẩy hợp tác quốc phòng với Oman và Israel ở phía Tây; trong khi nâng cấp các quan hệ quân sự với Maldives, Madagascar, và Myanmar ở Ấn Độ Dương, và với Singapore, Indonesia, Thái Lan, Việt Nam, Đài Loan, Philippines, Australia, Nhật Bản, và Mỹ ở phía Đông.
    Tháng 12/2006, Đô đốc Sureesh Mehta, khi đó là tư lệnh hải quân Ấn Độ, đã mở rộng phạm vi khái niệm "quan hệ láng giềng chiến lược lớn hơn" của Ấn Độ ra bao gồm nhập khẩu các nguồn tài nguyên dầu và khí tiềm năng trên toàn cầu - từ Venezuela tới quần đảo Sakhalin của Nga. Hải quân Ấn Độ hiện có sự hiện diện lớn hơn Trung Quốc tại Ấn Độ Dương. Họ đang tăng cường cơ sở hạ tầng cầu cảng của mình với việc xây thêm các cảng biển mới ở phía Nam, cho phép đưa nhiều lực lượng hơn ra đại dương. Mục tiêu mới là phát triển các năng lực chống tiếp cận và xâm nhập khu vực nhằm ngăn chặn mọi ý định bao vây và chống tiếp cận biển của Trung Quốc.
    Tóm lại, cuộc cạnh tranh trên biển đang ngày càng gia tăng khi hải quân Trung Quốc và Ấn Độ giương cờ tại Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương một cách thường xuyên hơn. Sự kình địch này có thể lan rộng sau một vài thập kỷ, khi một tàu sân bay của Ấn Độ được huy động tới Thái Bình Dương và một tàu sân bay của Trung Quốc tới Ấn Độ Dương - bề ngoài là để bảo vệ các tuyến đường thương mại và năng lượng của từng nước.
    Ngược lại, chính sách "hướng Đông" của Ấn Độ thể hiện của ý định chiến lược của nước này là tranh giành sự ảnh hưởng tại khu vực rộng lớn hơn: châu Á - Thái Bình Dương. Cũng giống như việc Trung Quốc sẽ không chịu nhường cho Ấn Độ vai trò bá quyền ở Nam Á và Ấn Độ Dương, Ấn Độ đường như cũng không sẵn lòng để cho Đông Nam Á và Đông Á nằm trong vòng ảnh hưởng của Trung Quốc. Giống như sự nổi lên của Trung Quốc được các nước nhỏ ở khu vực Nam Á xung quanh Ấn Độ nhìn vào một cách tích cực vì họ có quan hệ không bằng phẳng với New Delhi, sự nổi lên của Ấn Độ cũng được các nước láng giềng của Trung Quốc ở Đông Á và Đông Nam Á nhìn vào với một cách tương tự.

    nguồn

    Đem Đại Nghĩa để thắng Hung tàn, lấy Trí Nhân để thay Cường bạo!

  13. #10
    Ngày gia nhập
    Mar 2008
    Nơi cư ngụ
    Tp.Hồ Chí Minh
    Bài gửi
    4.223
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    189
    Uploads
    153

    Ấn Độ kêu gọi tự do hàng hải ở biển Đông

    Ngày 16-10, trong chuyến thăm Indonesia ba ngày, Bộ trưởng Quốc phòng Ấn Độ AK Antony đã hội đàm với người đồng cấp Purnomo Yusgiantoro tại Jakarta.

    Theo hãng tin Press Trust of India (Ấn Độ), hai bên đã thảo luận về tập trận chung và viếng thăm quân sự cấp cao giữa hai nước.
    Tại cuộc họp báo sau đó, ông AK Antony kêu gọi các nước liên quan đến vấn đề biển Đông kiềm chế và giải quyết tranh chấp thông qua đối thoại dựa trên luật pháp quốc tế. Ông khẳng định Ấn Độ ủng hộ tự do hàng hải và tiếp cận nguồn tài nguyên ở biển Đông theo luật pháp quốc tế.
    Hôm trước đó, trong hội đàm với Thứ trưởng Quốc phòng Thái Lan Thanongsak Apirakyothin tại Bangkok (Thái Lan), Đô đốc Samuel J Locklear III, tư lệnh Bộ chỉ huy Thái Bình Dương (Mỹ) nhấn mạnh tranh chấp ở biển Đông phải được giải quyết thông qua hòa bình và đối thoại.


    Báo Bangkok Post ngày 16-10 dẫn nguồn tin từ chính phủ Thái Lan cho biết Thái Lan sẽ chủ trì cuộc hội đàm ASEAN-Trung Quốc vào ngày 25-10 tới để thảo luận về vấn đề biển Đông và Bộ Quy tắc ứng xử ở biển Đông. Hôm 15-10, tàu sân bay USS George Washington đã đi ngang biển Đông (ảnh) sau khi kết thúc chuyến thăm thiện chí Malaysia.
    Trong khi đó, trang web China.org (Trung Quốc) ngày 15-10 đã công bố hình ảnh các máy bay chiến đấu J-15 và Z-8 (do Trung Quốc sản xuất) chạm bánh trên boong tàu sân bay Liêu Ninh. Không rõ việc thử nghiệm bay diễn ra lúc nào và ở đâu.
    Hãng tin AP nhận định máy bay chỉ bay thử nghiệm trên mô hình boong tàu sân bay đặt trong đất liền và phải mất nhiều năm nữa máy bay mới đủ sức hạ cánh và cất cánh thực thụ trên tàu sân bay Liêu Ninh. China.org cho biết tàu Liêu Ninh có thể chở 2.000 thủy thủ, 30 máy bay J-15 và còn tiếp tục nhiều đợt thử nghiệm nữa.
    nguồn

    Đem Đại Nghĩa để thắng Hung tàn, lấy Trí Nhân để thay Cường bạo!

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •