[Thông báo]Giải thưởng cho các bài viết hay về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông của Quỹ NCBĐ
[Thông báo]Thông tin tiếp thị đặt quảng cáo tại website hoangsa.org(HSO)
[Thông báo] Tuyển điều hành viên quản lý box cho HSO

Liên hệ quảng cáo info@hoangsa.org

User Tag List

Kết quả từ 1 tới 5 trên 5
  1. #1
    Ngày gia nhập
    Nov 2011
    Bài gửi
    2.408
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Nơi chiến tranh chưa kết thúc

    (VOV) - Đó là nơi nỗi đau của chiến tranh vẫn còn nằm lại, những người lính không thể trở lại với cuộc sống thường nhật bên gia đình vợ con, họ bị rối loạn tâm thần...


    Cách Quốc lộ 1A chừng 10 cây số, Trung tâm điều dưỡng thương binh Kim Bảng, Hà Nam là nơi ở và điều trị của hơn 100 thương-bệnh binh. Đặc biệt trong số đó là hơn 40 thương binh nặng bị loạn thần sau chấn thương do chiến tranh.

    Nằm tận cùng trong khu điều dưỡng là khoa Kích động, để vào trong chỉ có một đường duy nhất luôn trong tình trạng “cửa đóng- then cài”. Ở nơi đó có 40 con người, 40 số phận sau cuộc chiến. Họ thậm chí còn không nói được, không nhớ mình là ai và không biết tại sao mình lại ở nơi này.

    Họ được sống trong một điều kiện rất tốt, được sự chăm sóc tận tình của cán bộ, nhân viên trong trung tâm, sự quan tâm, tri ân của xã hội nhưng đối với họ, chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Hằn sâu trong tâm trí họ là những năm tháng chiến đấu ác liệt. Trong lúc trái gió-trở trời, ký ức chiến tranh lại hiện về, góc phòng, khoảnh sân nhỏ của trung tâm trở thành chiến trường... Ở một mặt trận khác, những người thương binh này phải tiếp tục đấu tranh với chính mình, đấu tranh với bệnh tật.

    Những hình ảnh dưới đây ghi lại một phần cuộc sống của họ, giúp độc giả có thể hiểu thêm về sự đau thương, mất mát của những người đã cống hiến cả cuộc đời mình cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng đất nước.


    Đằng sau cánh cổng sắt này là nơi ở của 40 bệnh nhân đều là những thương binh hạng 1/4. Đa phần họ bị loạn thần sau chấn thương do chiến tranh. Nơi đây chỉ có một cửa vào luôn trong tình trạng được khép kín để đề phòng bệnh nhân trốn ra ngoài.
    Nhiều người trong số họ chẳng thế nhớ nổi mình là ai, tại sao mình lại sống tại đây.
    Người thương binh này đã suốt 20 năm nay không nói một câu nào.
    Cách xem TV của thương binh Nguyễn Đình Thắng, quê Thanh Liêm, Hà Nam. Ông đã đến trung tâm điều trị từ năm 1974.
    Còn đây là thương binh Nguyễn Xuân Tái, ông bị tâm thần phân liệt, cứ nhìn thấy nước là tắm, thậm chí còn xé cả quần áo.
    Giờ uống thuốc.
    Mỗi ngày các thương binh ở đây phải uống thuốc 2 lần. Nhiều người sợ thuốc, họ tìm mọi cách để trốn. Mỗi khi uống xong, các y sỹ buộc phải để người bệnh lè lưỡi ra để kiểm tra họ đã uống thuốc thật hay chưa. Có nhiều người uống cả lít nước nhưng vẫn ngậm thuốc trong mồm.
    Người thương binh binh này tên Hải, cứ đến giờ uống thuốc là ông lại giả vờ... ngủ kèm theo tiếng ngáy to.

    Vết tích của chiến tranh vẫn còn trên những thân thể thỉnh thoảng lại âm ỉ nhưng trên hết chất lính và tình yêu cuộc sống vẫn bừng cháy. Những khi tỉnh táo, họ cố gắng tập luyện, lao động.
    Ông là Trần Văn Trọng, 65 tuổi, từng là đại đội trưởng một đơn vị bộ binh và là người khỏe nhất ở đây. Ông đã ở trung tâm này 33 năm kể từ khi bị thương ở chiến trường C. Qua câu chuyện, ông kể mình có 3 người con trai và cũng thỉnh thoảng về thăm nhà nhưng chỉ muốn sống ở trung tâm tới lúc về thế giới bên kia.
    Điều dưỡng viên Đinh Công Sơn chăm lo từng bữa ăn cho thương binh. Mỗi người trung tâm này được hưởng chế độ ăn 1,8 triệu đồng/tháng. Theo anh Sơn thì tất cả những người làm việc ở đây đều bằng tình thương, sự kính trọng và tri ân đối với những thế hệ anh-cha đã hiến dâng cuộc đời mình cho nền hòa bình của đất nước.
    Hiện tại ở đây chỉ còn 1 bác sỹ duy nhất còn lại là 8 y tá và 2 hộ lý để chăm sóc cho 40 thương binh bị loạn thần và gần 100 người khác bị mất một phần cơ thể. Các cán bộ đang làm việc ở đây lo lắng vì không một bác sỹ nào muốn tới công tác tại nơi khó khăn này.

    Quang Trung/VOV online
    Link
    Không dây dưa với trẻ trâu.

    Không vật nhau với nhợn và bọn nâng bi cho nhợn.

  2. #2
    Ngày gia nhập
    Jul 2012
    Bài gửi
    27
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    chiến tranh là sự khốc liệt, cả về thể xác lẫn tinh thần

  3. #3
    Ngày gia nhập
    Jul 2011
    Bài gửi
    24
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Cuộc sống ngoài kia, có bao người biết tới họ, bao người nghĩ về những người đem lại cuộc sống hòa bình như bây giờ. Cũng chẳng ai biết được sự hi sinh, khốc liệt của chiến tranh như thế nào, chỉ có người lính họ mới biết được.... còn lại cũng chỉ là nghe kể. Ước gì trên thế giới này, con người được sống hòa bình, không còn tàn sát chém giết nhau, người dân vẫn là người chịu khổ nhất, còn những tên đầu xỏ, những tên cầm quyền đi xâm lược vẫn là những tên mà tội ác của chúng lớn nhất, "hàng vạn, hàng triệu người phải ngã xuống" chỉ vì "một quyết định"... " ĐÁNH"

  4. #4
    daovietnam Guest

    Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa

    “Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa”
    Lê Thị Hương

    Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tranh đã vào hồi cuối, bố là lớp tân binh nên còn huấn luyện chán chê để rồi tuyển lựa “đi B”. May mắn thay, bố chưa đến đợt đi B thì chiến tranh kết thúc, 1977 bố giải ngũ trở về, cưới vợ.
    Tháng 8/1978, chị cả em ra đời, sau đó chỉ một tháng, chú Tư – em trai ruột của bố em, có lệnh gọi nhập ngũ. Chú vừa nhát vừa hiền, lại vừa cưới vợ nên bố xin đi thay chú. Đất nước đang cần người đã có kinh nghiệm, đơn tình nguyện của bố được chấp thuận ngay. Mẹ em, chị và ông bà tiễn bố lên đường.
    Vài tháng sau, bố đi K (chiến trường Campuchia). Chuyến tàu đưa bố đi từ ga Hải Phòng, đơn vị bố có hơn 40 người Hải Phòng, vào đến Quảng Trị còn 14 người. Họ nhảy tàu vì đi B thì sẵn sàng nhưng đi K thì khác.
    Thời gian đầu còn có chút tin bố về nhà, càng về sau càng biền biệt. Mấy năm sau có giấy báo tử gửi về, bà nội khụy xuống trước thềm nhà. Suốt tháng trời bà mê man chỉ đòi chống gậy đi tìm con, bà bảo bố em không thể nào chết được.
    Mẹ ôm chị gái em từ căn nhà riêng về ở với ông bà vì chị ốm quá, lên sởi mủ xanh mủ vàng đã có lần thiếp đi, chú mang ra góc giường đặt, mẹ khóc ngất, bỗng thấy cánh tay chị vời lên, mẹ lại ôm chị, chăm nuôi bú mớm. Những năm tháng ấy, bố vẫn biền biệt bên kia, không hay biết gì về tình cảnh bi đát của con thơ, mẹ già.
    Rồi bố bị thương trong một lần đi họp giao ban buổi tối: đạp trúng mìn, bàn chân dập nát, đồng đội đưa về trạm quân y dã chiến giữa cánh đồng hoang. Sợ tiếp tế đến không kịp, bác sĩ y tá cưa chân cho bố, cưa sống, đồng đội hát quốc ca bao nhiêu vẫn không át nổi tiếng gào thét. Rồi 2 ngày sau bố mới được chuyển về Sài Gòn bằng trực thăng, lần này nằm viện, cưa thêm một lần nữa vì vết cưa cũ bị nhiễm trùng. Điều dưỡng thêm vài năm nữa 1/3 chân phải của bố đã không còn, một mảnh đạn găm ở đùi và hai tai bị điếc nhẹ. Bố về nhà với giấy chứng thương 2/4, mất sức 65%. Nhưng còn về được đã là đại phúc cho cả nhà mình, bố kể hồi mới sang được 1 tháng, chính tay bố đã phải gói hài cốt của bạn mình để trực thăng mang về.
    Ngày bố về, nét mặt dữ dằn hơn, những cơn đau mê sảng thỉnh thoảng vẫn trở lại, chị em nhất định không nhận bố vì sợ cái nạng và cái chân gỗ bố tháo ra lắp vào mỗi sáng tối. Ngay cả đến đời con trai của chị, cháu ngoại của bố, mỗi lần nhìn cái chân ấy nó đều khóc thét. Bố mất cả tháng giời chỉ để làm quen và ôm con gái mình vào lòng mà không làm nó sợ. Đúng, em là gái, em chỉ nhìn những thứ xung quanh mình, em nhìn thấy chiến tranh và hậu quả của nó trong suốt 18 năm sống bên bố, những lần sợ hãi đến run rẩy khi bố em mắt vằn tia máu lên nóng giận vì những điều không lớn lao gì, khi bố em những đêm rên rỉ trong vô thức vì mảnh đạn trong người, khi bố em có những lần đi xe máy hơi quẹt xe đã ngã vì không thể dùng chân giả mà chống như người ta được.
    Bố em chưa một lần than vãn gì về chiến tranh, kêu ca gì về sự đãi ngộ của nước nhà cho những người thương bệnh binh như bố, bố vẫn bươn trải bán buôn ngược xuôi để nuôi con học hành. Em nhớ mãi một lần lớp 11, em học kém bị bố đánh, đánh xong bố nói rất nhiều, nhưng có một câu em không thể nào quên được, bố bảo: “Chị em chúng mày đang đi học bằng tiền xương máu của tao đấy con ạ”. Đúng, chúng em từ Cấp 1 cho đến hết Đại học đều được miễn học phí vì bố là thương binh.
    Bao nhiêu năm em sống trên đời là bấy nhiêu năm em thấy mẹ chăm bẵm bố em từ miếng cơm, phích nước, ấm trà, là thấy mẹ chịu đựng đủ sự nóng nảy của bố do thay đổi tâm tính từ lúc trở về. Có đôi lần ai đó nói đến chiến tranh, mẹ em chỉ lơ đãng nói một điều: “Kể cả có chiến tranh, thằng HA (em trai em) nhà này cũng không bị gọi đi nhập ngũ đâu, nó con một, bố lại thương binh yếu đuối thế kia”.
    Các bạn có thể cười rằng mẹ suy nghĩ hạn hẹp và ích kỷ, nhưng nếu các bạn đã từng vùi cả tuổi xuân của mình để chờ chồng, nuôi cha mẹ già con thơ và dành cả cuộc đời để xoa dịu những vết thương chiến tranh, các bạn sẽ dễ cảm thông cho mẹ em biết chừng nào. Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ.

  5. Thanks titeo1192 thanked for this post
  6. #5
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    237
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    cái giá để trả cho chiến tranh quá đắt!

Chủ đề tương tự

  1. [Thảo luận] Truyện tranh về chiến tranh biên giới Tây Nam?
    By hallom in forum Hỏi đáp, trao đổi kiến thức Quân sự - Quốc phòng
    Trả lời: 62
    Bài mới gửi: 05-06-2012, 12:31 PM
  2. Chiến thuật - chiến lược trong chiến tranh hiện đại .
    By hoanglongvn in forum Hỏi đáp, trao đổi kiến thức Quân sự - Quốc phòng
    Trả lời: 61
    Bài mới gửi: 21-05-2012, 08:25 AM
  3. Trả lời: 78
    Bài mới gửi: 12-05-2012, 03:18 PM
  4. Chiến tranh Việt Trung có dẫn đến Chiến Tranh Thế Giới Thứ 3 ?
    By lvdungx in forum [Lưu trữ]QS-QP Việt Nam 2010
    Trả lời: 69
    Bài mới gửi: 19-06-2011, 10:53 PM

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •