[Thông báo]Giải thưởng cho các bài viết hay về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông của Quỹ NCBĐ
[Thông báo]Thông tin tiếp thị đặt quảng cáo tại website hoangsa.org(HSO)
[Thông báo] Tuyển điều hành viên quản lý box cho HSO

Liên hệ quảng cáo info@hoangsa.org

User Tag List

Trang 3 trong 11 Đầu tiênĐầu tiên 12345 ... Cuối cùngCuối cùng
Kết quả từ 21 tới 30 trên 102
  1. #21
    Ngày gia nhập
    Jul 2011
    Bài gửi
    35
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    1
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Sẽ mãi nhớ những người anh hùng dân tộc....

  2. Thanks chipvn, vannam, Đảo Sơn Ca thanked for this post
  3. #22
    maimaituoihaimuoi Guest
    a di đà Phật. Nguyện đem công đức này hồi hướng cho hương linh các tử sĩ mau siêu sinh

  4. Thanks vannam, lungcu, Đảo Sơn Ca thanked for this post
  5. #23
    Ngày gia nhập
    Jul 2010
    Bài gửi
    26
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Vinh danh ngan doi cac anh hung da hy sinh bao ve que huong dat nuoc

  6. Thanks vannam thanked for this post
  7. #24
    Ngày gia nhập
    Jun 2009
    Bài gửi
    143
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    1
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    13:27 | 14/03/2012



    Hồn ở lại Gạc Ma


    TP - 24 năm. Thời gian không xóa nhòa những ký ức của binh nhất Phan Văn Đức, để giờ đây, ngày ngày anh thơ thẩn dọc bãi biển Sơn Trà, ngóng về đại dương mịt mù. Hồn anh vĩnh viễn ở lại với Gạc Ma…

    Hằng ngày, anh Đức - người binh nhất Gạc Ma năm xưa - cứ lang thang ngóng ra biển. Ảnh: Nam Cường.

    Năm 1987, phường Hòa Cường và phường An Hải Tây - Đà Nẵng là nơi có nhiều thanh niên lên đường làm nghĩa vụ quân sự, trong đó, một số chiến sĩ hải quân tham gia trận hải chiến Gạc Ma (14-3-1988), người trở về, người vĩnh viễn nằm lại.
    Riêng phường An Hải Tây có 2 chiến sĩ tham gia trận đánh lịch sử này, thì một người đã hy sinh là anh Lê Thế, người còn lại là Phan Văn Đức, hiện còn sống ở tổ 28 phường Mân Thái (quận Sơn Trà).
    Hồi ức của một binh nhất
    Con đường ngoằn ngoèo dẫn vào nhà anh Phan Văn Đức (1967) ở xóm nghèo Mân Thái dài hun hút.
    Người nhiệt tình dẫn đường - anh Trương Văn Hào - là đồng đội, nhập ngũ một ngày với anh Đức, hiện là Ủy viên BCH hội CCB phường An Hải Tây, lắc đầu: "Đức lại đi lang thang rồi! Nó vẫn thường bị ám ảnh".


    Quá trưa, anh Đức trở về, tóc dài thượt, râu ria tua tủa, người gầy nhom, duy đôi mặt chợt rực sáng khi tôi với anh Hào khơi gợi lại Gạc Ma.
    Anh Đức kể, lúc đầu anh gia nhập hải quân, sung vào đội ngũ hậu cần, lo bếp núc, nhưng rồi, hình ảnh những người lính hải quân Trường Sa oai nghiêm thôi thúc anh nhập vào đội công binh xây đảo.


    Ngày 9-2-1987 nhập ngũ. Ngày 11-3-1988, anh vinh dự được đứng trong hàng ngũ những chiến sĩ công binh (thuộc Trung đoàn công binh 83) đi trên tàu HQ 604 thẳng tiến bãi Gạc Ma.
    Chiều 13-3, tàu HQ 604 đậu cách Gạc Ma chừng 1km, bắt đầu đưa vật liệu lên xây dựng đảo. Anh Đức thuộc tốp đầu tiên xuống nước. Dân biển, giỏi bơi lội nên chuyện đó rất dễ dàng.


    Anh Đức kể, chiều 13-3, tàu hộ vệ Hải quân Trung Quốc tới, bắt đầu bắc loa uy hiếp tàu mình bằng tiếng Việt. Khoảng 6h hôm sau, bắt đầu xảy ra chiến sự, anh Đức là một trong những người đầu tiên rời tàu HQ 604, bơi vào cùng anh em giữ đảo.

    Một nhóm chiến sĩ Việt Nam quyết tâm canh giữ ngọn cờ Tổ quốc. “Hồi đó, tui chỉ biết mỗi thằng Lanh (Hạ sĩ Nguyễn Văn Lanh, người bị thương nặng trong hải chiến - PV).


    Khi hai bên giáp lá cà, bên chúng ta một người bị bắn gục, thằng Lanh giành được lá cờ, lao vào ăn thua đủ với 2 lính bên kia. Từ đây phía bên kia bắt đầu xả đạn...".
    Anh Đức may mắn thoát khỏi tầm đạn bởi tài bơi lặn của một dân chài. Triều cường lên, bãi Gạc Ma chìm hơn nửa mét nước. Anh Đức lao mình xuống biển, thoát khỏi làn đạn, bơi trở lại tàu HQ 604.
    Nhưng vừa mới ngóc đầu lên lấy hơi thì một tiếng bùm. Phát pháo đầu tiên bắn vào khoang chỉ huy - thông tin tàu HQ 604, rồi liên tiếp nhiều phát pháo khiến mạn vỡ, ván bay tung tóe, tàu từ từ chìm.

    “Tui bơi ngược trở lại, may mắn vớ được tấm ván, vừa cố dìu một chiến sĩ ta bị thương thì bất thần làn đạn cày qua bắp tay, đau nhói” - anh Đức nhớ lại.
    Binh nhất Phan Văn Đức cùng một số chiến sĩ may mắn sống sót, sau đó được tàu đưa về đảo Sinh Tồn cứu chữa, may mắn đạn chỉ sượt qua phần mềm. Nhưng vết thương trong tâm trí thì mãi không lành.


    Gạc Ma ở trong tim



    Không đến nỗi hô xung phong giữa thời bình, nhưng ngày ngày anh thơ thẩn ngoài bãi biển Sơn Trà, ngóng ra đại dương bao la. Người đàn ông tóc lòa xòa phất phơ trong gió, ngắm thuyền bè qua lại.
    Anh Trương Văn Hào nói: "Chỗ bạn bè, nhập ngũ một ngày, Đức ra nông nỗi thế, tôi buồn lắm. Từ ngày xuất ngũ, dường như Đức trở thành người khác, không còn hoạt bát, lanh lẹ như trước nữa.


    Anh Phan Văn Minh, em trai anh Đức, kể: "Sau trận chiến tháng 3-1988 ở Gạc Ma, cả gia đình tui nghĩ anh Đức chết rồi, bởi dễ gần tháng không tin tức, thơ từ về nhà. May một lần có người bà con đi học ở Nha Trang, vô tình gặp anh Đức ở đó, mới hay anh còn sống".
    Anh Đức kể, hằng đêm, trong giấc ngủ, hải chiến Gạc Ma cứ hiển hiện trong đầu. “Không cách nào dứt ra được, hơn 10 năm nay, bằng mọi cách mà vẫn thế. Giờ ăn chay trường, thấy trong lòng đã thanh thản, nhẹ nhõm hơn nhiều”.
    Ấm tình đồng đội

    Thả vòng hoa tưởng niệm 64 liệt sĩ đã hy sinh ngày 14-3-1988.

    Binh nhất Phan Văn Đức xuất ngũ, trở về với giấy tờ đầy đủ, nhưng rồi không hiểu sao, anh vẫn không chịu nộp các loại giấy này để làm chế độ. Đến năm 2006, khi cơn bão Xangsane ập vào Đà Nẵng, nhà anh sập, đồ đạc xáo trộn, giấy tờ mất hết.
    Hỏi vì sao không nộp giấy tờ, anh lắc đầu không nói. Chuyện này chỉ có người bạn của anh là anh Trương Văn Hào biết. “Tôi với Đức nhập ngũ rồi xuất ngũ cùng ngày, giờ tôi lại làm trong BCH hội CCB phường An Hải Tây, cùng nhiều đồng đội biết rõ Đức lắm, nhưng đành chịu. Không giấy tờ thì biết làm sao.


    Mà tính Đức nó thế, Gạc Ma lùi xa 24 năm rồi mà với nó như mới ngày hôm qua. Anh em đồng đội như tôi, anh Tấn… chỉ thỉnh thoảng hỏi thăm. Mỗi người một số phận".
    Ngôi nhà cấp 4 xập xệ trong xóm nghèo của anh Phan Văn Đức trống hoác, vật dụng đáng kể nhất là chiếc tivi và bộ máy vi tính của con trai.
    Hơn 10 năm, anh Đức không nghề nghiệp, xong bữa cơm lại lang thang ra biển, lên núi Sơn Trà. Anh nói: "Nhiều người tưởng tôi bị điên, tôi cũng buồn lắm. Làm đàn ông mà không lo nổi cho gia đình. Vợ buôn bán lặt vặt, may là 2 đứa con lớn, tự lo được rồi. Tôi chỉ áy náy nhất là thằng Tùng con thứ 2, học đại học được một năm rồi nhưng không có tiền nộp đành bỏ ngang. Đó là lỗi lớn của tôi, không của ai hết”.
    Rồi lại hóng mắt ra biển, Đức nói với tôi, mà như thì thầm với chính mình: Tôi vẫn còn may mắn chán, được sống sót trở về, được sống trong hơi ấm đồng đội những ngày gặp mặt.


    Dù sống thế nào, tim tôi vẫn không hổ thẹn vì luôn nhớ đến Gạc Ma, nhớ đến câu nói bất tử của anh Phương: Không được lùi bước, phải để cho máu mình tô thắm lá cờ Tổ quốc và vinh quang Quân chủng”.


    Tháng 4-2008, 20 năm sau hải chiến Trường Sa, tôi – người viết bài này có dịp đi Trường Sa trên tàu HQ 996. Ngày tàu rời đảo chìm Cô Lin, như thông lệ toàn tàu thắp nén hương và thả vòng hoa làm lễ tưởng niệm 64 liệt sĩ đã ngã xuống để bảo vệ Gạc Ma.
    Trên boong HQ 996, tôi lặng người hồi tưởng những thước phim các anh ngã xuống. Bởi thế, trước binh nhất Phan Văn Đức thẫn thờ nhìn ra biển giữa khung cảnh thanh bình, tôi hiểu được anh.


    Xin trích bài tưởng niệm của trưởng đoàn công tác Trường Sa trên tàu HQ 996 vào tháng 4-2008 hồi đó là Trung tướng Bùi Văn Huấn (Phó Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam, nay là Thượng tướng): Biển đảo của Tổ quốc ta chưa thực sự bình yên. Chúng tôi, những người đang tiếp tục sự nghiệp của các đồng chí, xin thề trước anh linh tổ tiên, trước hương hồn các đồng chí, xin nhắn gửi tới thế hệ mai sau, quyết tâm bảo vệ bằng được quần đảo Trường Sa – một phần lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc trên biển Đông.

    Tôi vẫn còn may mắn chán, được sống sót trở về, được sống trong hơi ấm đồng đội những ngày gặp mặt. Dù sống thế nào, tim tôi vẫn không hổ thẹn vì luôn nhớ đến Gạc Ma.

    http://www.tienphong.vn/Phong-Su/569...ac-Ma-tpp.html

  8. #25
    Ngày gia nhập
    Apr 2010
    Nơi cư ngụ
    Hà Nội
    Bài gửi
    238
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    4
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    -Việt Nam ơi cùng nắm chặt tay bảo vệ tổ quốc trước kẻ thù hung dữ, dù 5 năm 10 năm hay bao nhiêu năm nữa dân Việt vẫn nhớ đến Hoàng Sa, Trường Sa thì ngày HS_TS về với đất mẹ sẽ thành hiện thực .
    Khi nào non sông thu về một mối ?

  9. Thanks HoàngTháiCực thanked for this post
    Likes HoàngTháiCực liked this post
  10. #26
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.716
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU VÀ GÓI KỶ VẬT TRƯỜNG SA

    Kỷ vật tình yêu.....

    Gói kỷ vật được phóng viên Báo Ninh Thuận “gửi” đến anh Tuấn giữa biển khơi mênh mông, những giọt nước mắt đã rơi, tình yêu liệu có đơn giản như chúng ta đang nghĩ…


    (NTO) Tháng giêng, khi nắng vàng đã trải rộng, đâu đó còn đọng lại cái se lạnh dịu dàng, mùa tình yêu lại bắt đầu với những cung bậc cảm xúc của những đôi tình nhân: yêu thương, giận hờn, nhung nhớ… Ký ức lại đưa tôi về với câu chuyện tình yêu có thể gọi là vĩnh cửu của một người phụ nữ ở Nha Trang (Khánh Hòa) mà số phận đã tình cờ gắn tôi với chị vào một con tàu…
    Người kể cho tôi câu chuyện tình ấy là anh Nguyễn Đình Quân, phóng viên Báo Tiền Phong, cùng đi chung đoàn công tác với tôi ra thăm các chiến sĩ ở Trường Sa cuối năm 2011 vừa qua. Khi biết tôi được đi các đảo thuộc tuyến giữa (có đảo Cô Lin, Len Đao, Gạc Ma), anh đã tìm và nhờ tôi một việc mà anh cho là hết sức quan trọng (vì đoàn phóng viên tuyến giữa chỉ có tôi và một chị nữ nên trọng trách ấy anh giao cho tôi). “Là phụ nữ, có lẽ em sẽ hiểu hơn…”-anh mở đầu câu chuyện.


    Anh Nguyễn Đình Quân trao đổi với tác giả và ... những dòng thơ trong gói kỷ vật của chị Trang.
    Ngày ấy, ở miền đất Khánh Hòa, chuyện tình yêu đẹp như mơ của nàng “tiểu thư thị trấn” Nguyễn Thị Mỹ Trang và chàng thanh niên nhà nghèo Võ Đình Tuấn được cả bà con lối xóm biết. Một tình yêu thuần khiết, giản dị vì cả hai nhân vật chính ấy đều chưa trao nhau được một cái cầm tay, nói chi tới một nụ hôn. Năm 1987, Tuấn nhập ngũ, còn Trang trở thành sinh viên Trường Cao đẳng Sư phạm Nha Trang. Cuối năm đó, Tuấn nhận công tác ở Trường Sa, ngày chia tay người yêu ở Nha Trang, Tuấn hỏi Trang có muốn anh ở lại không, chỉ cần Trang “ừ”,… Nhưng Trang bảo tương lai hãy còn dài, tụi mình còn trẻ… Thật ra Tuấn đã quyết đi rồi, hỏi vậy chỉ để hiểu lòng Trang. Rồi Tuấn đi… và mãi mãi không bao giờ trở lại. Anh đã cùng đồng đội kết thành “vòng tròn bất tử” và hy sinh trên đảo Gạc Ma trong sự kiện ngày 14-3/1988.
    Tôi thắc mắc, “Vậy anh Quân là…”. Anh cười: “Anh không phải họ hàng, gia đình gì của hai nhân vật ấy chi hết. Anh chỉ là một người được số phận gắn vào chuyện tình này thôi.” Tháng 1-2011, trong chuyến công tác đến Trường Sa, anh đã được gia đình anh Võ Đình Tuấn, ở Ninh Ích, huyện Ninh Hòa (Khánh Hòa) nhờ chuyển một lá thư của cha mẹ già gửi hương hồn anh. Anh Quân đã làm theo tâm nguyện ấy, trong lễ tưởng niệm, giữa sóng khơi, anh đã khấn và “hóa” (đốt) lá thư ấy. Chuyện này được anh viết trên blog của anh (http://vn.plus360.yahoo.com/thiemthu/article?mid=2908). Và tháng 4-2011, dòng bình luận của một người phụ nữ lạ đã kéo anh vào câu chuyện tình như anh đã kể, “Tuấn ra đi để lại cho mình tất cả những nỗi nhớ nhung, tiếc thương và hối hận…Gần mười năm… mình đã sang ngang…Mình biết Tuấn không đọc được những dòng này nhưng Tuấn sẽ cảm nhận được phải không Tuấn…”. Từ đó, anh Quân và chị Trang (bây giờ đã lập gia đình, hiện đang sống ở huyện Ninh Hòa-Khánh Hòa) là bạn và biết anh sắp đi công tác Trường Sa vào tháng 12-2011, chị đã nhờ anh chuyển một gói kỷ vật đến cho Tuấn tại nơi mà Tuấn đã hy sinh. Chị đã không thể đến được nơi đó, mấy chục năm rồi điều đó cứ mãi ám ảnh chị. Gói kỷ vật ghi lại tình yêu của chị. Tiếc thay anh Quân lại được phân công ở đoàn công tác tuyến Bắc (không tới Gạc Ma) và anh không thể thực hiện tâm nguyện ấy. Trọng trách ấy được chuyển đến tôi. Tôi sẽ thay chị Trang và anh Quân đến “thăm” anh Tuấn…
    Gửi cho Tuấn ...

    Chuyến công tác đến Trường Sa đã kéo dài tới ngày thứ 21, hôm ấy, ngày 4-1-2012, biển vẫn cao sóng, gió vẫn quật từng cơn. Đây là “quần đảo bão tố” mà. Nhưng nắng hôm nay đẹp hơn mọi ngày - cánh phóng viên trong đoàn bảo với nhau như thế.

    (NTO) Buổi sáng của ngày đặc biệt đó, trên con tàu HQ936 của chúng tôi, đã diễn ra một lễ tưởng niệm hết sức long trọng. Cách đây 24 năm, ngày 14-3-1988, 64 cán bộ, chiến sỹ Hải quân nhân dân Việt Nam đã kết thành “vòng tròn bất tử” và anh dũng hy sinh khi bảo vệ các đảo Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao của quần đảo Trường Sa. Mấy chục năm rồi, người ta mới chỉ tìm được 4 bộ hài cốt, còn lại vẫn nằm dưới biển sâu, ở nơi mà các anh đã dành cả sinh mạng của mình để giữ lấy từng tấc đảo, từng tấc biển của quê hương. Anh Võ Đình Tuấn là một trong 64 liệt sỹ ấy.

    Lễ tưởng niệm các anh hùng liệt sỹ trên tàu HQ936 và...
    Trong gói kỷ vật có những bức thư, những bài thơ tình yêu trên giấy đã ố vàng mà chị Trang đã viết hơn mấy mươi năm về trước. Đặc biệt có một bức hình chụp chung của chị và anh Tuấn. Anh Quân từng nói với tôi rằng: “Tuấn chưa bao giờ thấy bức ảnh này, Trang đã không kịp đưa Tuấn vào đêm chia tay… em nhớ gói thật kỹ vào một tảng san hô rồi thả về biển, Trang dặn đừng đốt, hãy để dưới đáy biển, Tuấn đọc được tấm lòng của Trang và thấy được ảnh hai người…”

    Phóng viên Báo Ninh Thuận gửi kỷ vật về với biển.
    Tôi nói số phận đã đưa chúng tôi lên một con tàu bởi có phải ngẫu nhiên hay sắp đặt mà tôi, một người không hề quen biết với chị Trang, lại là người chuyển tất cả tình yêu của chị đến liệt sỹ Võ Đình Tuấn giữa biển khơi mênh mông này. Ngoài sự kiện Gạc Ma diễn ra vào năm 1988, năm sinh của tôi thì ngày chị viết lại lá thư cho Tuấn cũng chính là ngày sinh của tôi (28-8).
    Sau khi được đặt lên bàn thờ trong lễ tưởng niệm, tới nghi thức thả vòng hoa, tôi cầm chặt gói kỷ vật giờ đã được bọc chặt trong một viên san hô và một vỏ ốc. Kể từ lúc thắp hương cho các hương hồn liệt sỹ, tôi đã không thể cầm được dòng nước mắt. Tôi, thế hệ được hưởng sự hòa bình mà các anh đã anh dũng giữ lấy, sẽ không thể nào quên được. Và những giọt nước mắt của nhiều trong số cán bộ, chiến sỹ hải quân và cả cánh báo chí trên tàu HQ896 đã rơi. Lạ thay, trời đang gió, sóng trồi từng cơn làm con tàu lắc mạnh bỗng ngưng bặt. Tàu yên ả. Tôi quỳ bên mạn tàu, nâng gói kỷ vật lên ngang mày, khấn nhỏ với anh Tuấn những gì tôi được nhờ và mong ở nơi đó, anh và đồng đội sẽ hiểu được tấm lòng của chúng tôi. Tôi khóc, tiếng nấc như vỡ òa. Trong phút chốc, tôi ngỡ mình là chị Trang! Gói kỷ vật được đưa vào lòng biển. Biển thăm thẳm ôm trọn, mất hút…Rồi tôi lặng đi... Nhiều người đã hỏi tôi, tôi không sợ hương hồn anh Tuấn sẽ “theo” tôi về đất liền hay sao? Tôi bảo có gì đâu mà sợ, nếu vậy tôi sẽ tìm chị Trang và “trả” anh cho chị! Buổi xế chiều hôm ấy, trời đang ráo tạnh bỗng nổi một cơn mưa rào.
    Tình yêu của chị Trang và liệt sỹ Tuấn đã cho tôi, một người trẻ ý nghĩa khác của tình yêu. Đã bao lần tôi tự hỏi, chuyện tình không một nụ hôn, tình yêu giữa nam và nữ có thể vượt qua những giới hạn khó cưỡng của con người. Nếu ngày ấy Trang “ừ” thì sao nhỉ? Thì Tuấn vẫn ra đi, vẫn đến với Trường Sa. Nên tình yêu ấy đã hóa thành tình yêu bất tử với biển đảo, với Tổ quốc. Và chị Trang, dù đã có một gia đình hạnh phúc, toàn vẹn thiên chức của một người vợ, một người mẹ, vẫn sâu kín hướng về mối tình ấy thì sự vĩnh cửu của tình yêu đâu thể nào chỉ có trong cổ tích…
    Hồng Nhạn

    Tr
    ích từ: Blog Thiềm thừ.

    Sửa bởi dongminh : 14-03-2012 lúc 02:24 PM

  11. #27
    Ngày gia nhập
    Jun 2010
    Bài gửi
    82
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    3
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Quan hệ " ngoại giao " của HSo với các diễn đàn khác không tốt lắm nhỉ? Đi sang những bên ấy post bài nhân sự kiện này toàn bị xóa!
    Nguyễn Hoàng Nguyên Sa .

  12. Thanks vannam thanked for this post
  13. #28
    Ngày gia nhập
    Jun 2009
    Nơi cư ngụ
    Hoàng Sa
    Bài gửi
    969
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    5
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Cảm ơn những người như các anh! Chúc anh may mắn trong cuộc sống.
    ( Trung Quốc đã đối xử với chúng ta thế nào??? Hãy tẩy chay hàng hóa Trung Quốc. Dùng hàng Tàu là chúng ta đã tự làm hại bản thân và dân tộc Việt Nam).




  14. #29
    Ngày gia nhập
    Nov 2009
    Bài gửi
    4.490
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    37
    Uploads
    113
    Mentioned
    2 Post(s)
    Tagged
    1 Thread(s)

    Angry [Blog MTH] KHÓC CHO ANH EM HY SINH, CŨNG KHÔNG ĐƯỢC PHÉP


    "KHÓC CHO ANH EM HY SINH, CŨNG KHÔNG ĐƯỢC PHÉP"...

    http://maithanhhaiddk.blogspot.com/2...khong-uoc.html
    Mai Thanh Hải - Nhà báo T, Phóng viên Báo X kể với mình buổi sáng:

    Từ mấy tháng trước, anh T thay mặt Báo, lặn lội tìm đến thăm gia đình 34/64 Liệt sĩ hy sinh tại Gạc Ma ngày 14/3/1988, ở các tỉnh từ Quảng Bình đến Khánh Hòa (30 gia đình còn lại ở các địa phương khác, sẽ thăm sau).

    Báo cũng đã làm việc và thống nhất tổ chức cuộc gặp mặt 34 gia đình Liệt sĩ, tại Cam Ranh (Khánh Hòa).

    Thành phần buổi gặp mặt bao gồm các mẹ của Liệt sĩ (mỗi mẹ được đưa 1 người thân đi cùng), lãnh đạo đại diện Hải quân và cơ quan chức năng của tỉnh Khánh Hòa...

    Cuộc gặp mặt được sự giúp đỡ của Hội Cựu Chiến binh của 1 Doanh nghiệp: Đài thọ tiền đi lại cho thân nhân Liệt sĩ; tặng quà cho mỗi gia đình...

    Tất cả mọi việc đã hoàn tất, giấy mời đã được phát đi, hẹn ngày 14/3/2012 gặp mặt tại Cam Ranh.

    Đùng cái, cách đây 3 ngày (11/3/2012), có lệnh của "trên" yêu cầu hủy cuộc gặp mặt.

    Nhà báo T cay đắng: "Anh trở thành người đi phỉnh (lừa) các mẹ Liệt sĩ" và chán nản: "Giỗ anh em hy sinh mà không dám tổ chức. Khóc anh em hy sinh cũng không được phép khóc!"...

    Mình nghe xong câu chuyện, cũng chán ặt người: " Tổ quốc có bao giờ HÈN thế này không?"..










    Thế này nữa thì...........................

  15. #30
    Ngày gia nhập
    Apr 2011
    Bài gửi
    183
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    nguồn từ một bài blob thì có đáng tin cậy

    phóng viên T là phóng viên nào? sao không nêu thẳng tên, hay đây chỉ là câu chuyện tưởng tượng

    nếu thích tôi làm blob và đăng là có lãnh đạo X nói nhà nước thối nát thì các bạn cũng tin à

  16. Dislikes agent020, dominhduc, MrTruongsa2010 disliked this post

Chủ đề tương tự

  1. [Thông báo] Việt Nam kỉ niệm 222 năm chiến thắng quân xâm lược phương Bắc
    By Mr.Kin in forum Kinh tế-Xã hội
    Trả lời: 1
    Bài mới gửi: 09-02-2011, 11:51 AM
  2. [Thảo luận] Châu Á một năm chữ chiến lớn hơn chữ hòa
    By anh2 in forum [Lưu trữ]Thời sự quốc tế 2011
    Trả lời: 0
    Bài mới gửi: 04-01-2011, 10:04 AM
  3. [Tin tức] Ảnh 'độc' về thế chiến 2 xuất hiện sau 70 năm
    By ngocsoni805 in forum Tìm hiều về các loại vũ khí quân sự
    Trả lời: 19
    Bài mới gửi: 06-11-2010, 08:25 PM
  4. Trả lời: 47
    Bài mới gửi: 09-09-2010, 12:13 AM
  5. Biểu tình tại Séc nhân dịp 51 năm ngày Tây Tạng bị chiếm đóng!
    By hoanghungcz in forum [Lưu trữ]Thời sự quốc tế 2010
    Trả lời: 11
    Bài mới gửi: 12-03-2010, 08:52 PM

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •