[Thông báo]Giải thưởng cho các bài viết hay về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông của Quỹ NCBĐ
[Thông báo]Thông tin tiếp thị đặt quảng cáo tại website hoangsa.org(HSO)
[Thông báo] Tuyển điều hành viên quản lý box cho HSO

Liên hệ quảng cáo info@hoangsa.org

User Tag List

Trang 6 trong 8 Đầu tiênĐầu tiên ... 45678 Cuối cùngCuối cùng
Kết quả từ 51 tới 60 trên 80
  1. #51
    Ngày gia nhập
    Oct 2009
    Nơi cư ngụ
    Ho Chi Minh
    Bài gửi
    1.419
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    1
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Sao anh Chông Mu lâu up lên phần tiếp theo nhỉ? Đang đến đoạn hay thì lại khựng lại, đúng là anh kìm hảm mất cái sự sung sướng ham tìm hiểu về thời chiến của các bạn trẻ rôi
    "Non xanh nước biếc trùng trùng;

    Giữ gìn Tổ quốc ta không ngại ngùng gian lao;

    Núi cao sự nghiệp càng cao;

    Biển sâu, chí khí ta soi vào càng sâu;

    Thi đua ta quyết giật cờ đầu".

  2. Thanks btmvip thanked for this post
    Likes btmvip liked this post
  3. #52
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.716
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    ..Nói là núi Tà Liêng nhưng thực ra nó là một dãy núi cũng khá trùng điệp và hiểm trở, điểm bắt đầu dãy núi chính là từ chỗ bọn tôi chốt đánh chặn bọn quân TQ xâm lược nơi đầu cầu Long Đính kéo dài khoảng hơn 10 cây số đến tận thị trấn Trùng Khánh và vắt qua cạnh nó về hướng bắc là con đường cái trải nhựa chạy ngoằn nghèo cũng nối từ cây cầu Long Đính với thị trấn này. Trước nói đến đoạn quân ta rút lui để bảo toàn lực lượng và đánh sập cầu Long Đính nhằm chặn bước tiến của kẻ thù được ngày nào hay ngày ấy...bọn tôi lầm lũi tiến vào dãy Tà Liêng, đi trước là nhóm dân quân, vì họ là dân bản xứ nên thuộc đường đi lối lại vùng này, tiếp đến là bọn tôi cùng với đám quân của e677, số quân này đi đứng vẫn mang dáng dấp của lính chính quy, tức là vẫn đi theo đội hình hành quân không như bọn lính địa phương chúng tôi, đi lộn xộn, súng sách nhiều khi mệt quá thì gần như là lôi sền sệt trên đất, nhiều khi các anh thủ trưởng phải nhắc nhở. Đoàn quân dò dẫm đi trong đêm, cũng toàn là đường mòn mà thường ngày dân bản vẫn đi để lấy củi, trồng hái, đến một chỗ địa hình khá bằng phẳng thì tất cả dừng lại nghỉ để mấy anh dân quân đi trước xác định hướng, vừa ngồi nghỉ được một lát thì bỗng thấy lục cục, lào cào, tục tục...mấy viên đá lăn từ trên xuống xuýt văng phải mấy thằng ngồi bìa núi, bỏ mẹ, thám báo TQ à, mọi người không ai bảo ai đều tản ra và tất cả đều hướng súng về phía ấy chờ lệnh, phía trên lưng chừng ấy đúng là có người, có tiếng lạo xạo của đá và rào rạt của cây, bọn tôi đang căng thẳng theo dõi và sẵn sàng nhả đạn thì ba anh dân quân trở về và được anh Đôi cho biết tình hình, nghe thế một anh reo lên vui vẻ “ dân làng ta đấy, chắc trên ấy có hang ” rồi anh ta nhanh nhẹn leo lên lưng chừng núi và cất tiếng hú, tiếng hú nghe vừa phải nhưng âm vang rất rõ, trên đấy có tiếng hú lại trả lời, bọn tôi thở phào, thì ra là dân bản ở các bản Chi choi, Lộc cự , Giảng Gà, Đỏng Luông...khi chiến tranh xảy ra đã kéo nhau chạy giặc vào trong dãy núi này. Được một lúc thì có tiếng người chạy xuống, họ nói gì với mấy anh dân quân bằng tiếng Thổ, đại ý là trên ấy có khoảng gần mười hộ gia đình ở trong một cái hang, chạy vào đây ngay từ hôm đầu tiên TQ nổ súng tiến vào đất ta, thấy bộ đội tiến quân vào đây họ tưởng TQ đến, sợ quá. Lúc ấy, ai cũng đã mệt nhoài bởi vì cả ngày chiến đấu gần như không nghỉ, nên anh Đôi lệnh cho anh em nghỉ tại chỗ và hỏi xem trên hang còn rộng không, dân nói là hang tuy hẹp nhưng khá sâu nên bộ đội có thể vào nghỉ cùng dân được, thế là anh Đôi cắt cử anh em thay nhau lên hang để nghỉ, một số còn khỏe thì tổ chức đào công sự và giao thông hào lập chốt giữ xung quanh hang. Cả đêm thay phiên nhau, người ngủ, người đào và có lẽ đến quá nửa đêm thì hoàn thiện được tuyến chốt, anh Nhật cử 3 thằng b4 và hai dân quân thay nhau canh gác chốt còn lại tất cả được ngủ. Thôi thì cứ để cả quần áo, quân trang, vũ khí..nằm vật ra chỗ nào vừa với người mình trên mặt hang thì ngủ ngay. Tôi cũng đánh một giấc ngon lành sau khi cùng thằng Chắc và bọn thằng Hon, thằng Máo...kéo chung nhau một điếu thuốc cuộn sâu kèn to bằng ngón chân cái. Tờ mờ sáng, anh Nhật, anh Đôi đã đến từng thằng đánh thức mọi người dậy, tuy vẫn còn mệt và buồn ngủ, nếu như ngày thường thì có lẽ mặc kệ thủ trưởng gọi thì gọi kể cả kỷ luật cũng ngủ, nhưng lúc này thì khác, bọn tôi choàng ngay dậy và đã thấy gần như cả hang đã thức giấc, dân bản người già, người lớn đã dậy và túm tụm lại nói chuyện, bọn tôi chẳng hiểu gì. Mấy bá bản đang nổi lửa nấu cháo để mọi người “kin lèng” (ăn sáng), lúc này đã nhìn thấy mọi thứ trong hang, dân bản chắc cũng đủ thời gian nên đem được khá nhiều đồ dùng lên hang này : chăn màn, nồi niêu, gạo, ngô khá nhiều...Ăn sáng xong, anh Đôi, anh Thanh tập trung tất cả anh em lại để kiểm đếm quân số và phổ biến tình hình. Quân số sau hai ngày chiến đấu còn hơn năm chục người, vũ khí đầy đủ, đạn vẫn trong tình trạng thiếu. Anh Thanh phổ biến tình hình và đến lúc đó bọn tôi mới được biết : Quân Trung quốc đã đồng loạt nổ súng vào quân ta trên toàn tuyến 6 tỉnh biên giới, anh cũng nói vì ta bị bất ngờ nên hai ngày qua Quân ta bị tổn thất rất nhiều, các thị trấn Thông Nông, Trà Lĩnh, Đông Khê..đã bị mất vào tay giặc, ở tiểu đoàn ta các đại đội chốt ở các xã Ngọc khuê, Đình phong, Đàm thủy...đều bị thương vong quá nửa, thương binh liệt sĩ đều bị chúng giết hại và giày xéo...và anh động viên tinh thần chúng tôi “vì danh dự người lính bảo vệ biên cương của tổ quốc Việt Nam, còn người còn đánh, đánh đến hơi thở cuối cùng...” Phân công ai vào vị trí ấy, tôi và thằng Máo, thằng Kiệt, thằng Hon được anh Đôi, anh Thanh phân công cùng nhau bảo vệ hai anh đi ra ngoài bìa núi Tà Liêng trinh sát tình hình quân địch ra sao. Lúc này đã sáng hẳn, chừng hơn 7 giờ, sáu anh em nai nịt gọn gàng, súng ống đầy đủ, đạn đủ cơ số nối hàng đi ngược ra con đường mòn tối hôm qua, trời vẫn gió và mưa phùn lạnh giá, đến gần đầu núi thì anh Thanh ra hiệu dừng lại, từ chỗ này chúng tôi nhìn được rất rõ bao quát cả một vùng khá rộng, cây cầu đã sập hẳn xuống sông, bên kia cầu lính TQ lố nhố đi lại, bên này sông cũng có rất nhiều lính TQ, chúng đang tập trung hình như chuẩn bị làm cầu phao bắc qua sông Quây sơn chỗ trên cây cầu đã bị ta đánh sập, và đúng như dự đoán của chúng tôi, chúng nó bắc cầu phao thật, từ phía xa hướng từ Ngọc Khuê về đã nhìn thấy mấy chiếc xe kéo theo thuyền và phao...Anh Đôi bảo “phải đánh du kích, phá hoại không để chúng dễ dàng làm cầu được”, anh Thanh nói “có lẽ phải đánh vào buổi tối” , chúng tôi quay về và hai anh lệnh “anh em nghỉ cả ngày lấy sức, tối sẽ nhận nhiệm vụ”, thằng Chắc và thêm bốn thằng nữa theo mấy anh dân quân vượt rừng núi về huyện đội xin tiếp viện đạn và xin thêm hỏa lực mạnh....


  4. #53
    Ngày gia nhập
    Jul 2010
    Nơi cư ngụ
    Hưng Yên
    Bài gửi
    371
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    7
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    1 Thread(s)
    Hic hic, cứ từng đoạn này, từng đoạn này hồi hộp mà khó theo dõi quá. Nếu bác mod nào có thể, xin tập hợp lại những bài này dồn vào liền mạch để theo dõi thì tiện hơn.
    Hoàng Cao Việt Nam !

  5. #54
    Ngày gia nhập
    Jun 2011
    Bài gửi
    902
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    "thương binh liệt sĩ đều bị chúng giết hại và giày xéo..." bọn ác ôn.mẹ kiếp chúng nó.ko còn gì để miêu tả bản chất súc vật của chúng
    ๑۩۞۩๑ Chỉ cần có niềm tin thì không bao giờ có kết thúc hay tuyệt vọng. Bế tắc hay khởi đầu là do chính bạn ๑۩۞۩๑

  6. #55
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.716
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    ...Giữa trưa, đang ăn cơm thì thằng lính gác chạy vào báo có một toán quân ta do một anh sĩ quan đeo quân hàm đại úy kéo đến và muốn gặp chỉ huy cao nhất ở đây, anh Đôi chạy ra thì nhận ngay ra anh Hòa, tiểu đoàn phó, tiểu đoàn chủ lực của huyện Trùng Khánh, tức là thủ trưởng của bọn tôi, anh Hòa nói anh cùng với đại đội hỏa lực của tiểu đoàn lên hỗ trợ c5 ở hướng Đàm Thủy, bị quân TQ đánh vỡ trận, chạy mỗi người một ngả, riêng anh dẫn được một số lính chạy về đến Cầu Long Đính thì thấy cầu đã sập, phải vượt sông bằng bè mảng của dân bản sang đến bản Tà Luông, gặp mấy anh dân quân cho biết bọn tôi ở đây nên kéo đến nhập bọn, vũ khí chỉ còn súng bộ binh, các hỏa lực như 12,7ly, cối, đại liên đều bị quân TQ chiếm được sau khi bắn hết đạn hoặc không kịp bắn mà quân TQ đã ồ ạt tràn vào chốt. Nhìn anh Hòa mặt mày nhợt nhạt, quần áo tả tơi cùng với toán lính cũng chẳng kém cũng đủ thấy tình hình cuộc chiến ác liệt đến mức nào, theo anh còn có một tổ thông tin 2W, mải chạy nên bây giờ anh Hòa mới bắt đầu lệnh cho tổ này liên lạc với tiểu đoàn bộ đóng ở huyện, loay hoay mãi thì cũng liên lạc được với tiểu đoàn, nghe mấy tay nói chuyện với nhau bọn tôi biết là tiểu đoàn đã cho bọn thằng Chắc và một trung đội dân quân tiếp tế khiêng súng cối 82, 12,7ly, đại liên và đạn đến cho đơn vị và đang trên đường từ hang Nà Ngườm ( nơi để kho vũ khí, đạn dược của huyện đội ) về đây, tiểu đoàn lệnh cho các đơn vị tập hợp các nhóm quân đang tản mát chạy ở trong rừng lại, lập chốt chặn đánh quân TQ bằng mọi giá... Bọn tôi tranh thủ nấu cơm tiếp cho đoàn quân của anh Hòa ăn, việc nấu nướng đơn giản vì sẵn có nồi niêu của dân, khi toán quân của anh Hòa vừa ăn xong thì đoàn quân tiếp viện cũng về đến nơi, lúc này quân số đông, nhộn nhịp như một đơn vị lớn, mà ước chừng chắc cũng được gần đại đội kể cả dân quân. Anh Hòa cùng các anh Đôi, anh Thanh, anh Nhật bắt đầu biên chế lại thành ba tốp quân, mỗi tốp quân số cũng trên dưới hai chục người, trang bị đều có hỏa lực đi kèm. Tôi và thằng Chắc ở tốp do anh Nhật chỉ huy và được phân công đánh chặn và quấy nhiễu bọn đang làm cầu phao, tốp do anh Đôi chỉ huy đi về hướng bắc ra sát con đường cái chạy về huyện, lập chốt chặn đánh cản đường chúng thọc ra thị trấn, tốp còn lại do anh Thanh chỉ huy là tốp hỗ trợ cho cả hai hướng trên. Nhận lệnh là chúng tôi xuất phát ngay, khi ra đến chỗ đầu núi nơi sáng nay tôi cùng các anh trinh sát quan sát thấy chúng đang chuẩn bị bắc cầu phao, anh Nhật cho dừng lại và bắt đầu bố trí trận địa, dưới kia bọn Trung Quốc đã vừa làm xong cầu phao và từng đoàn lính và xe tải quân sự của chúng đang nối đuôi nhau bắt đầu qua cầu kéo quân nống ra thị trấn Trùng Khánh, từ chỗ chúng tôi đến chỗ chúng đường chim bay chắc cũng chỉ tầm 2,3 trăm mét là cùng, khoảng cách này có thể vừa đủ tầm cho khẩu đội cối 82 sạ kích, anh Nhật phổ biến tình hình và động viên chúng tôi đại ý hãy chiến đấu cho xứng đáng với sự tin tưởng của nhân dân và của đất nước, chắc chắn khi ta phát hỏa bọn chúng sẽ tấn công vào trận địa ta, tinh thần của ta là đánh tiêu hao lực lượng địch và cản làm chậm tiến độ hành quân của chúng, vì vậy chúng ta không cần giữ chốt bằng mọi giá mà tùy tình hình có thể rút lui bảo toàn lực lượng...Khi khẩu đội cối đã lấy xong tầm bắn và các hỏa lực khác như khẩu 12.7 và khẩu đại liên cũng như ba khẩu B41, các vị trí bộ binh AK và RPD cũng đã sẵn sàng, anh Nhật hô khẽ và phất tay ra lệnh “bắn”, ái chà, tiếng nổ đầu nòng của cối 82 to và đanh “păng” và ở bên kia là..oành..quả đạn không trúng mục tiêu là chiếc cầu phao mà cắm xuống bụi cây ven sông cách chiếc cầu khoảng 15 mét, bọn TQ không bị thiệt hại gì, quả thứ hai đã chuẩn hơn rơi ngay đầu cầu, xác bọn TQ tung lên, có thằng bị hất cả xuống sông, liên tiếp cối ta nã vào bọn TQ, nhưng cũng lạ là không quả nào trúng cầu, lúc này bọn TQ đang rối loạn đội hình, chúng tỏa ra nằm rạp cả xuống ruộng, hò hét chỉ chỏ và gọi pháo phản lại cối ta, cũng chỉ chừng năm, bẩy phút là đã nghe tiếng nổ đầu nòng cối và pháo của chúng, và chỉ cần hai loạt đạn đầu, đến loạt thứ ba là chúng tôi không thể ngóc đầu lên được nữa, bọn TQ này bắn khá thật, chúng bắn liên tục đến khoảng hơn chục phút thì dừng bắn, nhìn xung quanh trận địa cây cối bị phạt ngã ngổn ngang, các mỏm đá đạn phá từng mảng trắng toát, tuy nhiên phía ta do đã chuẩn bị trận địa khá tốt nên không có thương vong nào, bên TQ vừa ngứt bắn và dưới kia bọn bộ binh TQ ùn ùn đi tiếp thì Cối ta lại tiếp tục phát hỏa dã vào đội hình chúng, lần này ngoài những quả rơi vào bọn bộ binh, có một quả rơi sát mép chiếc cầu phao làm đứt tung mấy sợi dây cáp, chiếc cầu như có vẻ siêu vẹo đi, đúng lúc ấy thì pháo địch lại bắn vào trận địa ta và bọn bộ binh bắt đầu thổi kèn tiến lên đánh vào bọn tôi, nghe tiếng kèn chúng tôi biết là bọn bộ binh đang tiến lên núi nơi chúng tôi chốt giữ, chỉ chờ chúng dứt bắn pháo là bọn tôi sẽ nhô lên chiến đấu ngay, ước chừng bọn chúng phải mất khoảng mươi mười năm phút thì mới vận động được đến. Y như rằng sau thời gian ấy, pháo địch dứt thì đã nghe tiếng hô xung phong của bọn bộ binh ào ạt tiến lên núi, cách chừng năm chục mét, quân ta nổ súng tiêu diệt bọn đi đầu, trước tiên là hỏa lực 12,7 và đại liên nhả đạn, bọn chạy đầu ngã khựng lại và đổ vật xuống kêu ông ổng, thấy quân ta dùng hỏa lực mạnh bọn lính không dám chạy lên mà có nhiều thằng năm rạp xuống hoặc tìm chỗ ẩn nấp sau các hốc đá, phía sau chúng dưới chỗ ruộng, chắc là có bọn chỉ huy hò hét và thổi kèn thúc bọn lính, nghe thấy tiếng kèn, bọn lính lại xông lên hết đợt này đến đợt khác, cũng phải công nhận tinh thần chiến đấu quả cảm của bọn lính TQ. Lúc này, bọn TQ đã điều đến mấy khẩu đội cối 60 và triển khai ngay bắn vào công sự ta, phải nói là bọn cối này bắn khá thiện nghệ, ngay từ loạt đầu đã gây cho ta một tổn thất một ụ đại liên, hai thằng ta bị tử nạn ngay tại chỗ...

  7. Thanks vuhoanglong_205, Mr Leo, Isamu, SpiritHS, NADAI73 thanked for this post
    Likes bảo_việt liked this post
  8. #56
    Ngày gia nhập
    May 2009
    Bài gửi
    2.716
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    6
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vietnam.hy Xem Bài gửi
    Hic hic, cứ từng đoạn này, từng đoạn này hồi hộp mà khó theo dõi quá. Nếu bác mod nào có thể, xin tập hợp lại những bài này dồn vào liền mạch để theo dõi thì tiện hơn.
    Hehe....Làm sao mà làm liền tù tì một mạch được hả bác!
    Bên kia bác Chongmu sinh sản được bao nhiêu thì ta lại phải đành mang về đây bấy nhiêu....
    Đành phải vậy!

  9. Thanks Mr Leo, Isamu, SpiritHS, vietnam.hy thanked for this post
    Likes HATshin liked this post
  10. #57
    Ngày gia nhập
    Jul 2010
    Nơi cư ngụ
    Hưng Yên
    Bài gửi
    371
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    7
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    1 Thread(s)
    Trích dẫn Nguyên văn bởi dongminh Xem Bài gửi
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vietnam.hy Xem Bài gửi
    Hic hic, cứ từng đoạn này, từng đoạn này hồi hộp mà khó theo dõi quá. Nếu bác mod nào có thể, xin tập hợp lại những bài này dồn vào liền mạch để theo dõi thì tiện hơn.
    Hehe....Làm sao mà làm liền tù tì một mạch được hả bác!
    Bên kia bác Chongmu sinh sản được bao nhiêu thì ta lại phải đành mang về đây bấy nhiêu....
    Đành phải vậy!
    Mà bác ý cứ nửa đêm mới lên post bài. Hichic. sáng mai cháu còn đi làm sớm mà.
    Hoàng Cao Việt Nam !

  11. #58
    Ngày gia nhập
    Jun 2011
    Bài gửi
    29
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    1
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Chào các bác, các chú và các bạn,

    Mình xin phép tổng hợp lại để mọi người cũng theo dõi.
    Link download file: http://www.mediafire.com/?98bh118y19ztxqn

    Chủ yếu là copy & paste, và có chia nhỏ những đoạn dài cho dễ đọc, có sơ xuất gì thì mong đc chỉ giáo ^^!

  12. Likes To be a better man liked this post
  13. #59
    Ngày gia nhập
    Sep 2009
    Bài gửi
    24
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Việt Nam muôn năm.

    Xưa đã thế và nay vẫn vậy, trải qua hàng nghìn năm trung quốc nhòm ngó đánh việt nam cũng là trải qua nghìn năm VN chống lại tàu... lớp người này đến lớp người khác sẽ bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ như cha ông ta đã từng làm.

  14. #60
    Ngày gia nhập
    Jul 2010
    Nơi cư ngụ
    Hưng Yên
    Bài gửi
    371
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    7
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    1 Thread(s)
    Đoạn tiếp theo hồi ký "Chông Mu năm ấy". Hoan nghênh bạn FnMilitary . Bạn hãy đợi kết thúc rồi, bạn tổng hơp lại, chỉnh sửa phân đoạn cụ thể cho tiện theo dõi, sau đó up lên mediafire cho mọi người cùng đọc nhé.

    ...Anh Nhật hét lên “B41 vòng qua cây nghiến tiêu diệt bọn cối”, vì chúng tôi ở địa thế cao hơn nên có thể quan sát rất rõ chỗ bọn này ẩn nấp sau mấy tảng đá, nhìn rõ nòng cối ngắn tý thò thụt mà không tài nào bắn trúng, thằng Chắc liên tiếp nhả đạn RPD vào chỗ đấy nhưng chỉ thấy đạn găm vào đá tóe ra từng mảng, trong khi tay sạ thủ B41 đang di chuyển về phía cây nghiến thì anh Nhật hô thằng Chắc bắn thật sát để bọn này không nhô lên được, thằng Chắc gần như ghì chặt lấy báng khẩu RPD mà bóp cò, đạn chiu chíu tóe khói xung quanh bọn cối TQ, phía dưới kia, chỗ bọn chỉ huy TQ hình như cũng có thằng đã quan sát được B41 của ta đang vận động để tiêu diệt chúng nên hỏa lực của chúng tập trung bắn rát rạt cản đường vận động của tay B41, ở trên này anh Nhật lại hô “12ly7 tập trung bắn vào bọn ở dưới ruộng” thế là hỏa lực của đôi bên cứ thế nã đạn kiềm chế lẫn nhau, như lúc nãy tôi đã nói là ta ở thế cao hơn nên giành được nhiều thuận lợi, bọn dưới ruộng la hét nhí nhố gì đó, bọn lính tuy bị ta bắn kiềm chế nhưng nhiều thằng vẫn đứng thẳng dậy lia đạn về tay B41 của ta mặc cho đạn 12,7 cứ hạ gục hết thằng này đến thằng khác, ở trên này bọn tôi ai cũng ngạc nhiên không hiểu tại sao chúng lại liều mạng như vậy ?

    Tay B41 đã đến được vị trí cây nghiến ở sườn đồi chếch về phía bản Tà Liêng, cây nghiến khá to, có lẽ chỗ đó có nơi ẩn nấp khá chắc chắn về hướng quân địch nên thấy tay B41 có vẻ thoải mái ngắm bắn, nhìn thấy tay này chiếm được chỗ cây nghiến, biết là sẽ bị thiêu cháy nên bọn sạ thủ cối TQ chạy túa ra, nhưng không kịp, quầng lửa màu da cam đã trùm lên chúng, hai khẩu cối cá nhân văng tung ra ruộng, đế cối văng ngược lên chỏng gọng trước chiến hào của bọn tôi. Cũng lúc đó thì bọn ở cụm chỉ huy của bọn TQ cũng thấy chạy nháo nhác ra khỏi chỗ ẩn nấp, nhưng cũng như số phận của bọn lính, nhiều thằng gần như bị hất tung lên và đổ vật xuống cháy sém, lại thấy quầng lửa trùm lên cụm hỏa lực đại liên của chúng ở sau một hòn đá khác, trong một khoảng thời gian chưa đến vài phút mà ba cụm hỏa lực của TQ bị tay B41 tiêu diệt gọn, lúc này bọn TQ gần như là rắn mất đầu, chạy bán sống bán chết về phía cầu phao nơi đại bản doanh của chúng, bọn tôi còn đang ngỡ ngàng về chiến thắng nhanh không tưởng tượng nổi thì tay B41 nhăn nhở cười trên khuôn mặt đen nhẻm vì khói thuốc chạy như đứa trẻ được về nhà, vừa chạy hắn ta vừa hô như hồng quân liên xô “hua ra, hua ra”.

    Anh Nhật như vồ lấy nó mà ôm, bọn tôi cũng gần như vây quanh nghe nó nói, thì ra cái điều mà ban nãy chúng tôi không hiểu là có nguyên nhân của nó, nhiều khi trên chiến trường có những địa thế rất hiểm mà từ đó có thế khống chế được toàn bộ một khu vực, chỗ cây nghiến ấy là một nơi như thế, “Em vừa vận động được đến chỗ ấy thì anh biết không, toàn bộ bọn TQ đều gần như là phơi lưng cho em bắn, tiếc là em chỉ đem 3 quả đạn, nếu có nữa thì đố chúng nó thoát”, thảo nào nhận ra được thế hiểm của cây nghiến đối với thế trận của bọn chúng nên bọn chỉ huy TQ la hét rầm rĩ và ra lệnh cho quân nó tập trung bắn vào tay B41, thậm chí thúc lính đứng hẳn dậy mà bắn nhằm tiêu diệt mối hiểm họa này, nhưng nhờ trời là tay B41 đã đến được chỗ đó, nếu không thì chưa biết lúc này chúng tôi sẽ ra sao. Cả bọn lại bắt đầu nịnh “đểu” trêu anh Nhật “Anh đúng là một nhà quân sự đại tài” anh Nhật thật thà “Lúc ấy tao nghĩ là chỗ ấy sẽ nhìn rõ bọn cối và dễ phụt hơn, chứ có biết được nhiều ưu thế đâu”, cả bọn được trận cười nắc nẻ, khoái chá. Thằng Máo đem ra một bọc thuốc lá sợi xin được của dân bản tối qua, nhét ở đáy bao xe trông như quả lựu đạn, cả bọn nhâu nhâu chìa tay vấn thuốc phả khói ngào ngạt, đúng là lần đầu tiên trên đời hút một điếu thuốc ngon như vậy...thằng nào cũng khen ngon “ngon thì có ngon, nhưng anh phê bình chú Máo, bao xe là để lựu đạn chứ không phải để thuốc lá, hết đạn thì lấy thuốc lá mời bọn TQ à” Anh Nhật nói mà ánh mắt nhìn bọn tôi rất dịu dàng và tin tưởng.

    Các bác ạ, lúc đó thực sự bọn tôi cảm động, tình đồng chí, đồng đội, tình anh em, tình thủ trưởng như trào dâng và gắn kết trong từng thằng bọn tôi, có lẽ không chỉ riêng tôi mà thằng nào chắc cũng thầm tự hứa với mình và với đồng đội “sống chết có nhau, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng...”. Lúc này trời đã ngả về cuối chiều, bầu trời vẫn âm u sầm sậm tối, bọn TQ vẫn chưa thấy động tĩnh gì, phía đường cái chúng vẫn ùn ùn kéo quân đi về hướng thị trấn, có lẽ chúng biết là ta không thể tiến ra tận đường cái này được vì ở đấy địa thế bằng phẳng, ta có tiến ra thì chúng sẽ dễ dàng lấy biển người nghiến nát ngay. Nhìn chúng kéo quân đi không ngớt, bọn tôi băn khoan không biết là trên đường từ đây ra đến thị trấn Trùng Khánh, chúng có bị chốt nào của ta chặn lại không. Cả buổi chiều choảng nhau nên giờ đây đã thấm mệt và đói, vả lại TQ chắc cũng không dám tiến về ta nữa, anh Nhật phân công anh em tiếp tục cảnh giới và cùng một số anh em khác băng bó cho thương binh, đào hố chôn cất liệt sĩ , anh giở sổ ghi chép rất tỷ mỷ và cẩn thận.

    Trận này ta đại thắng, xác quân TQ la liệt sau những hốc đá, trên khắp bờ ruộng, bọn chúng chạy bỏ cả xác đồng đội, cả những thằng bị thương còn động đậy chúng cũng mặc kệ, có lẽ chúng sẽ ra lượm xác và cứu bọn bị thương khi thấy ta rút. Trận này bọn tôi mất 5 thằng, 1 dân quân bị thương nặng cụt mất một tay vì mảnh cối, 4 bị thương nhẹ, một khẩu đại liên bị cối làm cho méo mó không sử dụng được, 2 AK bị hỏng. Anh Nhật hô anh em tập trung mặc niệm trước 5 ngôi mộ của liệt sĩ và dìu, cõng thương binh rút quân về đại bản doanh là cái hang đá. Về đến nơi, trời đã tối hẳn, khi biết tin bọn tôi về, Anh Hòa ra tận chốt gác đón, bắt tay từng người một, chắc là anh cũng đã biết trận đại thắng của bọn tôi rồi. Cơm đã được mấy tay hậu cần và dân quân nữ chuẩn bị sẵn, bọn tôi sà ngay vào đánh chén, vì vẫn còn cảm giác thắng trận nên thằng nào cũng vừa nhai nhòm nhoàm vừa kể lại những chi tiết trận đánh cứ như mình là anh hùng nhất, mấy tay hậu cần và mấy em dân quân cứ há hốc mồm nghe, thật là bữa cơm ngon và vui nhất kể từ ngày chiến tranh xẩy ra. Được một lúc thì cánh quân của anh Đôi cũng kéo về, không như bọn tôi, nhìn dáng đi ủ rũ của anh Đôi và anh em hướng đấy, bọn tôi không còn cười được nữa, cả bọn im lặng vì biết chắc rằng quân ta bị thiệt hại nặng nề. Anh Hòa đến bên anh Đôi hỏi han và động viên, không thấy anh nói gì chỉ thấy anh ngồi gục đầu và hai vai cứ nấc lên từng hồi....
    Hoàng Cao Việt Nam !

Chủ đề tương tự

  1. Trả lời: 32
    Bài mới gửi: 20-12-2011, 08:55 PM
  2. [Tin tức] Đài Loan có thể triển khai tên lửa HF-2E vào năm 2011 và mua F-35 vào năm 2012
    By thanhluanhna in forum [Lưu trữ]QS-QP Trung Quốc 2010
    Trả lời: 8
    Bài mới gửi: 22-02-2011, 12:43 PM
  3. Gặp nhau cuối năm - Táo quân 2011 - Năm mới An khang thịnh vượng!!!
    By phitruongyeunuoc in forum Chúng ta là người Việt Nam
    Trả lời: 16
    Bài mới gửi: 08-02-2011, 09:46 PM
  4. [Thảo luận] Nhìn lại Trung Quốc năm 2010 & dự báo 'động thái' năm 2011
    By HQ0909 in forum [Lưu trữ]Thời sự quốc tế 2010
    Trả lời: 0
    Bài mới gửi: 24-12-2010, 07:50 AM
  5. [Nghiên cứu] [VTC] Ngoại giao TQ thế nào trong 5 năm qua, 5 năm tới?
    By HQ0909 in forum [Lưu trữ]Thời sự quốc tế 2010
    Trả lời: 0
    Bài mới gửi: 15-12-2010, 03:00 PM

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •