[Thông báo]Giải thưởng cho các bài viết hay về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông của Quỹ NCBĐ
[Thông báo]Thông tin tiếp thị đặt quảng cáo tại website hoangsa.org(HSO)
[Thông báo] Tuyển điều hành viên quản lý box cho HSO

Liên hệ quảng cáo info@hoangsa.org

User Tag List

Trang 1 trong 2 12 Cuối cùngCuối cùng
Kết quả từ 1 tới 10 trên 16
  1. #1
    Ngày gia nhập
    Aug 2009
    Bài gửi
    1.319
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Nhà ngoại cảm Bích Hằng và cuộc tìm kiếm 4.000 hài cốt đầy nước mắt

    Hé mở sự thật kinh hoàng về những hầm mộ tập thể khổng lồ

    Hành trình tìm kiếm hài cốt lớn nhất trong lịch sử Việt Nam bắt đầu bằng cuộc viếng thăm của hơn một trăm cựu tù nhân Phú Quốc.

    Buổi sáng hôm đó (ngày 30/4/2008), tại nghĩa trang liệt sĩ huyện đảo Phú Quốc, giữa nghi ngút khói hương, trong sụt sùi nước mắt, các cựu tù nhân nghẹn ngào kể lại những năm tháng kinh hoàng trong địa ngục trần gian.

    Những căn phòng biệt giam ngột ngạt, những chuồng cọp rợn người, những ngón đòn tra tấn tàn độc, những cái chết tức tưởi của hàng ngàn bạn tù… Nhiều người bật khóc oà khi chợt nghe tiếng ai thảng thốt gọi: “Đức ơi! Trung ơi! Hoá ơi! Chúng mày có ở đây không? Anh em trại 10, trại 12 đây…”.

    Đồng chí Trương Tấn Sang, uỷ viên Bộ Chính trị (thời điểm năm 2008 là Thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng)-một cựu tù Phú Quốc, nghèn nghẹn nói, mắt đỏ hoe: “Chúng ta phải gắng tìm cho được hơn 4.000 hài cốt của các anh em tù, đưa họ về đây, dù chỉ là một dúm xương tàn. 35 năm nằm chìm khuất dưới cỏ hoang, đồi lạnh, không một nén hương tàn, anh em chắc tủi thân lắm”.

    Nhà lao Cây Dừa với hàng trăm dãy nhà tôn san sát, trùng trùng lớp lớp hàng rào kẽm gai “đâm nát trời chiều” năm xưa giờ chỉ là vùng đất mênh mông gần 400 ha rậm rạp cối cây, cỏ lau ngút ngàn, chẳng để lại một dấu vết gì. Tìm ư? Khác gì mò kim đáy bể.

    Đồng chí Nguyễn Trọng Dư, phó Giám đốc Bảo tàng chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày ở Phú Xuyên (Hà Nội), một cựu tù binh Phú Quốc, thành viên trong đoàn ra thăm viếng chợt nhớ đến nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, người đã từng giúp gia đình ông tìm được mộ Tổ của gia tộc ở Hải Phòng. Đứng tại Nghĩa trang liệt sĩ huyện đảo Phú Quốc, ông liền bấm máy điện thoại liên lạc với Bích Hằng, ngỏ lời cầu giúp. Bích Hằng nhận lời tiếp ông ở Hà Nội.

    8h sáng ngày 5/6/2008, cựu tù binh Nguyễn Trọng Dư đã có buổi làm việc với nhà ngoại cảm Bích Hằng tại số nhà 25 phố Thợ Nhuộm.


    Tái hiện hình ảnh bọn cai ngục tra tấn tàn độc người tù cộng sản

    Sau khi nghe ông Dư kể về nhà lao Cây Dừa, về cuộc sống của hơn 40.000 tù nhân cộng sản năm xưa, về chế độ nhà tù hà khắc, tàn độc và cái chết đau đớn của hơn 4.000 chiến sĩ cộng sản kiên trung, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng vô cùng xúc động. Nước mắt chan chan, chị nghẹn ngào nói: “Cháu sẽ cố gắng hết sức để giúp các chú sớm tìm lại đồng đội xưa”.

    Sáng 18/10/2008, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, ông Nguyễn Trọng Dư cùng một số người trong Ban liên lạc cựu tù binh Phú Quốc đã có mặt ở “thiên đường du lịch”.

    Hôm đó cũng là ngày Giáo hội Phật giáo Việt Nam tổ chức đại lễ cầu siêu cho các liệt sĩ ở đảo và Bích Hằng là khách mời. Nhưng tạm gác lại những nghi thức của buổi đại lễ thiêng liêng ấy, Bích Hằng vội vã đến Tượng đài Nắm Đấm với mong muốn: sớm nhận được thông tin cho cuộc tìm kiếm hài cốt liệt sĩ mà theo chị dự cảm: sẽ lớn nhất trong lịch sử Việt Nam.

    Song điều kỳ lạ là xe ô tô vừa đỗ trước cửa Tượng đài, Bích Hằng vừa bước chân xuống thì như có một thế lực nào huyền bí, ngăn không cho chị vào mà kéo tuốt chị đến cánh rừng rậm rạp phía trước.

    Cho đến khi cánh cửa sắt lừng lững với hàng rào kẽm gai hiện ra trước mặt, chị và đoàn tìm kiếm mới dừng lại. Đây là địa phận bí mật, chứa đựng nhiều kho vũ khí của Hải quân vùng 5 nên nghiêm cấm mọi sự đột nhập.
    Ông Nguyễn Trọng Dư liền rút điện thoại, trao đổi với Đại tá Ngô Văn Phát, Bí thư chính uỷ vùng 5. Đã từng đọc, nghe nhiều về nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, thấu hiểu tâm nguyện thiêng liêng của ông Dư và đồng đội, Đại tá Ngô Văn Phát đồng ý cho đoàn vào vùng cấm, thậm chí ông còn hồ hởi nói: “Tôi tự nguyện làm người dẫn đường cho đoàn”.

    Chừng 10 phút sau, Đại tá Phát có mặt cùng một chiến sĩ hải quân trẻ, trên tay cầm một chùm chìa khoá lúc lỉu và chiếc búa đinh to đoành. Đại tá cười xoà: “Các bác thông cảm. Khoá cổng này gần hai mươi năm nay không mở. Tôi sợ khoá bị hỏng nên phải mang sẵn búa đinh theo”.

    Cậu hải quân trẻ sau một hồi tìm kiếm trong mớ chìa khoá lúc lỉu, bước về phía cổng sắt, nhẹ nhàng tra thìa. “Toạch”. Khoá bật mở. Mọi người đồng loạt ồ lên đầy kinh ngạc. Gần 20 mươi năm dầm mưa dãi nắng trong gió mặn mòi của biển, bình thường, chỉ một vài năm là khoá đã hoen gỉ. Vậy mà…. Một cảm giác linh thiêng chợt ùa đến khiến mọi người trong đoàn lặng đi.

    “Các chú ơi! Hài cốt nhiều quá. Nằm ngang, nằm dọc, tầng tầng lớp lớp. Toàn hầm mộ tập thể các chú ơi!”. Đi bộ vào sâu trong rừng chừng 100 m, bất chợt, nhà ngoại cảm Bích Hằng kêu lên thảng thốt.

    Cả đoàn như bừng tỉnh. Đâu đó bật lên tiếng sụt sùi. Tìm một bãi đất trống, trải tấm ni lông, đoàn tìm kiếm bày đặt lễ vật, thắp hương. Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, chắp tay thành kính, giọng run run.
    Chị khấn thần núi, thần sông, thần biển, khấn vong linh các anh hùng liệt sĩ, những tù nhân cộng sản đã hy sinh thân mình vì dân, vì nước. Chợt chị reo lên: “Chú Bảy Ni về. Chú ấy muốn nói chuyện với các chú”.

    Đồng chí Bảy Ni, (tức Nguyễn Văn Ni) là Bí thư Đảng uỷ phân khu B2 đã lãnh đạo phân khu đấu tranh giành thắng lợi trong việc đánh đuổi tên trung sĩ giám thị trưởng ra khỏi phân khu. Chính vì chiến công này mà ông đã bị tên Bảy Nhu tra tấn, đánh đập bằng những ngón đòn tàn độc, man rợ. Trước khi chết, ông còn hô: “Đả đảo Mỹ - Thiệu. Hồ Chí Minh muôn năm”.

    Sự linh ứng kỳ lạ

    Cuộc trò chuyện giữa vong linh của đồng chí Bảy Ni và đoàn tìm kiếm hài cốt kéo dài chừng một tiếng đồng hồ.

    Cuộc nói chuyện vừa kết thúc, Bích Hằng đã phăm phăm vạch cây rừng chạy lên trên đồi, nơi đồng chí Bảy Ni vừa chỉ dẫn có hầm mộ số 2. Thấy vậy, trung tá Nguyễn Văn Cao, đội phó đội K92 (Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Kiên Giang), hét to: “Bích Hằng. Dừng lại. Ở đây nhiều rắn độc lắm”.

    Kệ! Bích Hằng cứ phăm phăm chạy. Mọi người ùa theo. Chạy chừng 50 m, cả đoàn đứng sững lại. Cạnh ụ đất trên có mấy bao tải cát, có 3 gốc cây thông mục nằm theo thế chân kiềng. Tín hiệu mà vong linh đồng chí Bảy Ni cho hoàn toàn chính xác.
    Buổi chiều hôm ấy, cả đoàn kéo đến Tượng đài (nghĩa trang) Nắm Đấm (Hình quả đấm to và cao như toà nhà ba tầng nện lên nền trời xanh vòi vọi. Đây có lẽ là quả đấm lớn nhất thế giới) thắp hương tưởng niệm các liệt sĩ.

    Chính tại nơi đây, vài năm trước, khi đào móng khởi công tượng đài này, người ta đã vô tình bới được hàng trăm bộ hài cốt. Có bộ xương được “đóng” tới… 16 cái đinh mười (đinh to như ngón tay), có bộ được chằng trói bằng dây thừng, dây nhựa dẻo rất tàn độc. Hàng trăm chiếc đinh tra tấn người tù được nhặt ra khỏi các mớ xương, trung tá Nguyễn Văn Cao, đội phó đội K92 đem giao nộp cho cán bộ văn hóa địa phương để trưng bày tại Bảo tàng, ai trông thấy cũng lạnh sống lưng.

    Đang thắp hương lầm rầm khấn vái, chợt Bích Hằng ngưng bặt. Mắt chị hướng về phía bãi cây vòi voi, to như cây mía, mọc lúp xúp bên phía tay phải, ngoài hàng rào nghĩa trang. Chị bảo trung tá Cao: “Ở kia có nhiều hài cốt liệt sĩ đấy anh ạ. Ngày mai là ngày phụ nữ Việt Nam 20/10. Ngày này năm ngoái, em đã tìm được mộ cụ Nguyễn Đức Cảnh - một vị tiền bối cách mạng, một trong 7 đồng chí thành lập chi bộ Đảng đầu tiên và nhận trọng trách Bí thư xứ ủy Bắc kỳ. Em muốn chào mừng ngày phụ nữ năm nay bằng cuộc tìm kiếm hài cốt liệt sĩ ở đây. Ngày mai anh cho anh em đội K.92 đào trước ở chỗ bãi cây vòi voi kia nhé”.

    Quả đúng như sự chỉ dẫn của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, sáng hôm sau, đội K.92 đã tìm được 30 hài cốt, trong đó, có hai hài cốt vẫn bị trói chặt với nhau bằng sợi dây dù.
    Niềm tin về một thế giới thiêng liêng, huyền bí trong anh em đội K.92 được củng cố, để rồi bắt đầu bước vào cuộc hành trình tìm kiếm hơn 4.000 hài cốt liệt sĩ lớn nhất, xúc động nhất trong lịch sử Việt Nam./.

    CTV Hoàng Anh Sướng/VOV Online

    Nguồn : http://vov.vn/Home/Nha-ngoai-cam-Bic...122/199167.vov

  2. #2
    Ngày gia nhập
    Jul 2011
    Bài gửi
    199
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    nghe nói bà này từ khi sang bên tàu khựa trở về mất linh nghiệm rồi, bảo là bị bọn pháp sư bên tàu yểm lấy hết @@!

  3. Dislikes thuan626, WildSeven, huongnhu disliked this post
  4. #3
    Ngày gia nhập
    Oct 2009
    Bài gửi
    127
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    1
    Uploads
    0
    Mentioned
    1 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Nhà tù này mình đã tới thăm.
    Nghe chị thuyết minh ở đó nói mà về nhà không ăn được cơm. Nhìn những hiện vật trưng bày, những gì còn lưu lại (những lồng kẻm gai giữa nắng, những khối nhà bằng sắt giữa nắng, để nhốt người tù).
    Kinh hoàng nhứt là nhìn vào cả vô số những chiếc răng mà cai tù nhổ ra từ những người công sản...
    Sợ lắm!
    Dã man lắm!
    Và, cũng từ sự kinh hoàng, hoảng sợ, căm phẫn, một sự kính trọng khâm phục, những cựu tù, những liệt sĩ, đã từng trải qua địa ngục trần gian ấy.

  5. Likes VPA, WildSeven liked this post
  6. #4
    Ngày gia nhập
    Aug 2009
    Bài gửi
    1.319
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Buổi sáng đọc tin chảy cả nước mắt
    Mình không hiểu vì sao nước mắt lại chảy dễ dàng như vậy.

    Vừa nhặt xương người vừa khóc (phần 7)

    (VOV) - Ở hầm mộ thứ nhất, khi đào đến tầng xương thứ 6, có người bật khóc khi thấy đầu của các anh ấy một bên, xương cốt một bên. Hỏi chuyện mới biết: sau khi địch tra tấn các anh đến chết, chúng lôi xác ra miệng hố, dùng xẻng chặt đứt đầu rồi lăng xuống...

    Chúng tôi có mặt tại Phú Quốc vào đúng giai đoạn cao điểm của cuộc khai quật, tìm kiếm những hầm mộ liệt sĩ lớn nhất trong lịch sử. Hai chiếc máy xúc khổng lồ ầm ào bạt đồi, đào bới suốt ngày đêm khiến vạt rừng nguyên sinh bao năm thâm u, nay ồn ã như một đại công trường.

    Trung tá Nguyễn Văn Cao, đội phó đội K.92, tỉnh Kiên Giang, khuôn mặt gầy guộc lấm lem bụi đất nói với tôi mà như gào to giữa tiếng động cơ ầm ầm: “Chưa bao giờ đội K.92 phải huy động nhiều máy móc như thế này. Vì hài cốt nằm chồng chất tầng tầng lớp lớp dưới lòng đất sâu đến 6 – 9 m, bên trên lại toàn đất đá sỏi nên cuốc xẻng không thể làm gì được. Trước khi bắt tay vào cuộc hành trình khai quật, một Ban tìm kiếm được thành lập gồm 40 đồng chí lão luyện, tinh thông nghề nghiệp nhất của đội K.92 do đích thân ông Phó Chủ tịch tỉnh Kiên Giang làm trưởng ban.
    Đội ngũ này đã từng lập nên kỳ tích: tìm kiếm được 1.202 hài cốt bộ đội tình nguyện Việt Nam tại chiến trường Campuchia một thời khói lửa. Chưa bao giờ Ban tìm kiếm phải họp bàn kỹ lưỡng như đợt này. Mất cả tháng trời khảo sát hiện trường, dò gỡ bom mìn, phát quang rừng rậm, xẻ bạt đồi núi. Hàng ngàn mét vuông rừng già và cây dại đã được dọn sạch một cách bất đắc dĩ”.



    Một tù nhân cộng sản bị địch mổ bụng moi gan
    “Dừng lại! Dưới chân máy là 5 bộ hài cốt”. Tiếng nhà ngoại cảm Vũ Thị Minh Nghĩa gào to cắt đứt cuộc trò chuyện giữa tôi và trung tá Nguyễn Văn Cao. Các chiến sĩ trẻ đội K.92 túc trực trên miệng hầm vội nhảy ào xuống hầm mộ sâu đến 5 m, rộng hơn 100 m2. Tay cuốc, tay xẻng, họ nhẹ nhàng đào bới, và nước mắt rưng rưng khi đếm đủ 5 bộ xương người.

    Ở hầm mộ thứ nhất, chị và anh em đội K.92 đã tìm được 513 hài cốt. Hầm mộ thứ 2: 508 hài cốt. Hầm mộ thứ 3: 118 hài cốt. Hầm mộ thứ 4: 80 hài cốt. Chỉ trong vòng 6 tháng, chị và đội K.92 đã tìm và cất bốc được hơn…1.000 hài cốt liệt sĩ – một “kỳ tích” khiến nhiều người chả biết nên buồn hay vui, muốn xót xa cùng các liệt sỹ hay chúc mừng “thành công” của đội K92 nữa.

    Có điều, để lập nên “kỳ tích” ấy, chị và các chiến sĩ đội K.92 đã phải làm việc quần quật từ sáng sớm đến chiều muộn. Khi những chiếc máy xúc “ngoạm” những gầu đất sỏi cuối cùng, chạm đến tầng xương cốt, cũng là lúc công việc của chị và đội K.92 bắt đầu.

    Tất cả mọi động tác phải hết sức nhẹ nhàng bởi lẫn vào từng thớ đất, từng nắm sỏi cát kia là những mẩu xương người. Mắt phải căng lên để nhặt xương cho kỹ, nhặt cả những thớ đất nâu mờ mờ hoa thổ. Kinh nghiệm mấy mươi năm đào bới hài cốt mách bảo chị rằng: đó là thịt xương của các chiến sĩ bị phân huỷ sau mấy chục năm đằng đẵng vùi sâu dưới lòng đất lạnh. Cho nên phải nhặt cho hết bởi để xót mẩu xương nào là có tội với tiền nhân, có tội với những anh hùng quên thân mình vì nghĩa lớn.

    Mặc cho cái nắng chang chang vùng biển dội lửa xuống hầm nóng hầm hập, mặc cho sỏi đá cào rách tay, thậm chí, cả chất độc hoá học mà địch đổ xuống nhằm huỷ thân xác các tù nhân cộng sản ăn nứt bàn tay nhức buốt, da thịt sần sùi, tấy đỏ như miếng cháy của nồi cơm quá lửa, chị và các chiến sĩ đội K.92 vẫn miệt mài đào bới, nhặt nhạnh. Đi găng tay chống độc ư? Hàng ngàn đôi đã được nhân dân cả nước đóng thùng gửi ra cho các anh, các chị. Nhưng đi găng vào việc lần tìm từng mẩu xương trong đất đá sẽ rất khó vì không thật tay.

    Hàng thúng hương trầm nghi ngút khói thắp khắp trên miệng hố mà sao mùi hôi nồng tử khí vẫn nồng nặc khiến một vài chiến sĩ trẻ phải nhao khỏi miệng hố, chạy vào góc rừng nôn thốc nôn tháo. Ai cũng gầy rộc đi. Có người còn bị sốt sình sịch. Nhưng không ai bỏ cuộc. Cứ cắt cơn sốt là lại nhảy xuống hầm đào.

    Giơ bàn tay sưng tấy, mưng đỏ vì bị nhiễm chất độc hoá học lên gạt nước mắt, chị Năm Nghĩa vừa khóc, vừa kể: “Đau lòng lắm em ạ. Mười mấy năm đi tìm hài cốt liệt sĩ, bàn tay chị đã cất bốc hàng nghìn nấm mộ nhưng chưa ở đâu, và chưa bao giờ, hài cốt lại nhiều như ở đây. Tầng tầng lớp lớp.
    Ở hầm mộ thứ nhất, khi đào đến tầng xương thứ 6, chị bỗng khóc ầm lên khi thấy đầu của các anh ấy một bên, xương cốt một bên. Hỏi chuyện các anh, mới biết: sau khi địch tra tấn các anh đến chết, chúng lôi xác ra miệng hố, dùng xẻng chặt đứt đầu rồi lăng xuống. Có hộp sọ còn dính 2 cây đinh mười cắm phập.

    Ở hầm mộ thứ hai, sau khi nhặt hết lớp xương thứ 3, thì chạm vào lớp đá tảng. Các cháu ở đội K.92 bảo hết rồi. Nhưng chị bảo: Bên dưới vẫn còn xương. Nhưng đá to quá, nặng cả tấn. Sức người không thể kéo được nên phải dùng máy .

    Nhìn những tảng đá sừng sững lôi lên khỏi hầm hài cốt, ai cũng lạnh sống lưng. Nó to ngần ấy, nặng ngần ấy, nện lên thi thể gầy guộc, tong teo của các tù nhân thì nát bấy như người ta giã giò còn gì hả em.

    Tàn độc hơn, chúng còn đổ cả chất độc hoá học xuống hầm nhằm huỷ hoại thân xác tù nhân. Cho nên, khi đào bới, nhiều hộp sọ hay đốt xương của các anh còn nguyên. Nhưng khi vừa đụng tay vào là vỡ vụn như cám. Đúng là bọn địch tàn độc hơn cả quỷ sứ. Chúng giết các anh đến mấy lần. Chúng định huỷ hoại vĩnh viễn thân xác các anh để hậu thế mãi mãi không bao giờ tìm thấy, tội ác tày giời của chúng vĩnh viễn chìm lấp trong bóng tối. Nhưng không, chính linh hồn các anh đã mách bảo, chỉ dẫn cho chúng ta tìm thấy”.

    Trung tá Nguyễn Văn Cao dẫn tôi đi dọc những triền đất đỏ vừa đào bới hàng ngàn hài cốt, anh kể về những ám ảnh rùng rợn mà có lẽ suốt đời anh chẳng thể nào quên: “Có bộ xương được “đóng” tới 16 cái đinh mười (đinh to như ngón tay), có bộ được chằng trói bằng dây thừng, dây nhựa dẻo rất tàn độc.
    Gần 300 chiếc đinh được nhặt ra khỏi các xương sống, sương ống chân, ống tay, xương sọ…, khi đem giao nộp cho cán bộ văn hóa địa phương để “trưng bày”, anh em phải đựng trong chiếc thúng to đoành, oằn lưng khiêng, ai trông thấy cũng bật khóc. Có người chửi thề chí mạng vì căm phẫn. Có lẽ, bức ảnh về cái xương sọ người bị cắm đinh trong Nhà trưng bày tội ác ở Nhà tù Phú Quốc lâu nay, cũng sẽ phải… gỡ xuống để thúng đinh từng cắm vào sọ hàng trăm chiến sỹ cách mạng mới được khai quật vào “thế chỗ” thì nó mới xứng tầm.

    Nhiều đêm, tôi cứ lẩn thẩn nghĩ, không biết chúng nó đóng thế nào mà đinh cắm ngần ấy chiếc vào một thi thể được nhỉ? Đinh cắm vào thịt thì nó sẽ tự rụng ra khi cơ thể người tù bị phân hủy, thế thật ra là bao nhiêu cái đinh tất cả được cắm vào thi thể người tù bị đóng nhiều đinh nhất khi chưa đem “quẳng xác” ngoài bìa rừng?”.

    Hơn 2.000 hài cốt thì 1.999 hài cốt vô danh
    Hơn 2.000 hài cốt được tìm thấy trong tổng số 4.000 người đã bỏ mạng ở địa ngục trần gian này, chỉ duy nhất anh Nguyễn Văn Khai (người Thanh Hóa) là có tên. Theo các cựu tù Phú Quốc, khi mà tù binh bị giết chết nhiều quá, lại sợ du kích tấn công bất ngờ, bọn cai ngục bèn bắt bạn tù của anh Khai đem đồng đội đi chôn, và một người bạn tù đã nhanh tay ghi tên Nguyễn Văn Khai rồi nhét vào túi ni lông dán kín lại.

    Hôm thắp hương cho các liệt sĩ ở tượng đài Nắm Đấm, tôi đã không thể kìm được những tiếng nấc nghẹn khi nhìn bàn tay gầy guộc, chai sần của anh Cao, chị Năm Nghĩa lần giở từng gói hài cốt được bó chặt như bó giò xếp trong những chiếc hòm gỗ lớn, đánh số chi chít.

    Khi còn sống, các anh đều có tên, có tuổi. Giờ nằm đây, tất cả đều vô danh, ai cũng là ai, ai cũng là người cộng sản chân chính đã sống đến giọt sống cuối cùng vì quê hương.

    Nhìn ra ngoài trời, mưa giăng trắng xoá. Ngẫm về kiếp người sao cứ thấy nghèn nghẹn, mênh mang. Nhưng dẫu sao, họ vẫn may mắn hơn hàng nghìn người còn vùi thân xác đâu đó dưới lòng đất lạnh, dưới những tán rừng sâu, da thịt, xương cốt họ chỉ còn là một vệt mờ mờ hoa thổ.

    Quá nhiều nhân chứng (kể cả báo cáo của Sở LĐTBXH Kiên Giang mới đây) đều chính thức nói về việc máy bay của bọn cai ngục đã chở những tù nhân đau ốm đi chữa bệnh rồi vĩnh viễn không bao giờ trở lại. Bởi những người tù xấu số ấy đã bị ném xuống đáy biển Vịnh Thái Lan làm mồi cho cá dữ. Cái việc họ trở về là bất khả.

    Trong suốt cuộc hành trình tìm kiếm hài cốt tù nhân cộng sản ở Phú Quốc, 3 đại lễ cầu siêu đã được Giáo hội phật giáo Việt Nam tổ chức trọng thể và xúc động. Hàng trăm lãnh đạo cao cấp của Đảng và nhà nước, của các tỉnh, thành phố, hàng ngàn cựu tù binh và nhân dân cả nước đã đổ về Phú Quốc với niềm xúc động và xót thương vô hạn.
    Các chuyến bay, các chuyến tàu ra đảo đều chạy hết công suất vẫn không chở hết dòng người nườm nượp đổ ra đảo. Chuyến nào cũng đông nghẹt. Điều kỳ lạ là cả ba lần làm lễ cầu siêu, cả ba lần trời đang nắng chang chang bỗng đổ mưa sầm sập. Mưa như trút nước, mưa như khóc than. Song không một ai trong số hàng ngàn người thành kính chắp tay nguyện cầu ấy che ô, che mũ. Họ vẫn đứng nghiêm trang, trong mưa, trước nỗi đau và niềm xót thương còn lớn hơn giông gió. Ai cũng thấu hiểu đến tận cùng nỗi đau thương, mất mát mà những người tù cộng sản kiên trung phải gánh chịu. Giờ, đội mưa, đội nắng một chút, đâu có thấm tháp gì.

    Tôi đã thắt lòng khi chứng kiến những chiếc tàu gỗ hối hả chở hàng ngàn chiếc tiểu sành từ đất liền ra đảo. Cái cảnh tấp nập trên bến dưới thuyền, hối hả khiêng vác những chiếc tiểu sành kia sao mà xúc động, xót xa đến thế.

    Lúc đầu, Sở lao động thương binh xã hội tỉnh Kiên Giang mua hàng trăm chiếc tiểu chở ra đảo. Cứ nghĩ số quan quách ấy là đủ. Nhưng số lượng hài cốt tìm thấy cứ tăng vọt hàng ngày nên Sở phải huy động khắp tỉnh, xuống cả tận Đồng Tháp Mười để thu mua rồi thuê tàu chở vượt 200 km đường biển ra đảo. Chuyện thu mua tiểu quách với số lượng khổng lồ này cũng là một “kỷ lục” rơi nước mắt ở nơi từng là “địa ngục trần gian” Phú Quốc.

    Anh Cao bảo: “Ngót nửa năm giời sống ở rừng thâm u, hoang vắng tột độ này với bạt ngàn bom đạn ém lại từ thời cũ, đôi lúc nhìn rừng mà chính anh em trong đội K92 còn thoáng so mình chợn rợn. Nhưng nghĩ đến những người còn vùi xác thân giữa hoang lạnh mịt mù, lại thấy lòng mình nức nở. Vợ tôi nằm viện mấy tháng nay, phải nhờ người trông. Tôi bám trụ ngoài “chiến trường” này, vì cảm thấy trách nhiệm của mình quá lớn. Cả núi xương của những người cộng sản quả cảm đang chờ được bàn tay ấm nóng của người Việt hôm nay cất bốc. Cái vất vả của chúng tôi, có thấm tháp gì so với địa ngục trần gian kinh hoàng mà hơn 40.000 người cộng sản đã bị đày đoạ, có thấm gì so với những cái chết đau đớn, tức tưởi của hơn 4.000 người đã ngã xuống kia?”. Giọng anh Cao run rẩy, da diết.

    Những ngày ở Phú Quốc, tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh ăn ở, sinh hoạt của anh và các chiến sĩ đội K.92. Trong căn nhà quản trang bé tẹo nằm gần tượng đài Nắm Đấm, chục anh em mắc võng vào các song cửa, các cột kèo làm giường giã chiến.

    Những bữa cơm đạm bạc chỉ rau với cá biển mà cái đầu thực dụng của kẻ phố thị như tôi nhẩm tính, giá trị chỉ chừng vài chục nghìn đồng. Chợ búa xa xôi, tiền bồi dưỡng chỉ vỏn vẹn 40.000 đồng/ngày nên ăn uống phải dè xẻn. Thậm chí dè xẻn với cả nước uống. Đi bộ lóc cóc vài cây số, xin được mấy can nước mưa, nên phải dùng tằn tiện. Vợ ốm, con đau trong đất liền, lòng thì thương đứt ruột nhưng cũng chỉ điện dăm ba phút động viện gọi là.

    Những ngày ở Phú Quốc, tôi cũng đã nhiều lần tận mắt chứng kiến cảnh mấy anh lính trẻ, người sốt sình sịch vẫn cứ nhao ra nắng lửa, với chai nước sôi để nguội giắt ở lưng, kiên nhẫn, tỉ mẩn đào bới, lấn mãi vào các cánh rừng bom đạn cũ, lấn mãi vào lòng đất sâu rười rượi đỏ, nơi vùi lấp hàng nghìn bộ di cốt tủi hờn câm lặng.

    Tôi chợt ngộ ra rằng: họ tận tuỵ, cần mẫn tìm kiếm hài cốt, không chỉ vì nhiệm vụ của một người lính mà cao hơn, họ đang xả thân vì một nghĩa cử, một món nợ ân tình mà lẽ ra chúng ta phải làm, phải trả từ lâu./.

    CTV Hoàng Anh Sướng/VOV Online


    Nguồn : http://vov.vn/Home/Vua-nhat-xuong-ng...122/199242.vov

  7. #5
    Ngày gia nhập
    Jun 2011
    Nơi cư ngụ
    Ho Chi Minh City, Vietnam, Vietnam
    Bài gửi
    506
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    bọn cai ngục toàn người Việt mà sao bọn nó không biết thương xót đồng bào mình nhỉ ?:@
    đấy, những thằng theo chế độ Sài Gòn đấy, có nhân quyền quá nhỉ :@!!
    Điên máu
    ghét bọn khựa!!

  8. #6
    Ngày gia nhập
    Jul 2010
    Nơi cư ngụ
    đại dương sâu thẳm
    Bài gửi
    6.166
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    1 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Đấy là chưa kể đến hàng trăm tù binh bị tụi Mỹ-ngụy chất lên C-130 rồi thả cho rơi "tự do" xuống vịnh Thái Lan đó...Đúng là bọn mạt kiếp...mà thằng nào cũng sống thọ như D.Og vậy...
    Quá nhiều nhân chứng (kể cả báo cáo của Sở LĐTBXH Kiên Giang mới đây) đều chính thức nói về việc máy bay của bọn cai ngục đã chở những tù nhân đau ốm đi chữa bệnh rồi vĩnh viễn không bao giờ trở lại. Bởi những người tù xấu số ấy đã bị ném xuống đáy biển Vịnh Thái Lan làm mồi cho cá dữ. Cái việc họ trở về là bất khả.
    Nhiều lúc nghĩ mà bực mình khi người tốt cứ lần lượt chết đi,trong khi bọn ác ôn thì sống nhăn răng cho đến lúc chết vì...già
    HS.O là một đống rác,TA là một cọng rác trong ấy và TA sẽ biến nó thành bãi rác thật sự,một bãi rác lớn nhất,bốc...mùi nhất và nhiều cái nhất khác.
    Hãy cùng TA góp sức biến đống rác HS.o thành một bãi rác thật sự mà tất cả mọi người đều biết đến,bàn tán đến và mong chờ một ngày Hoangsa.org sẽ...biến mất khỏi thế gian.


  9. Thanks whitesharknt thanked for this post
    Likes whitesharknt liked this post
  10. #7
    Ngày gia nhập
    Jun 2009
    Bài gửi
    1.401
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    sao post đứt đoạn vậy khó theo dỏi wá
    hey Chine for God and Country I’ll end your life ..................
    if death don’t bring you fear, I swear, you’ll fear these marchin’ feet

  11. #8
    Ngày gia nhập
    Jun 2011
    Nơi cư ngụ
    Ho Chi Minh City, Vietnam, Vietnam
    Bài gửi
    506
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trích dẫn Nguyên văn bởi bb0073 Xem Bài gửi
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nevermore2069 Xem Bài gửi
    bọn cai ngục toàn người Việt mà sao bọn nó không biết thương xót đồng bào mình nhỉ ?:@
    đấy, những thằng theo chế độ Sài Gòn đấy, có nhân quyền quá nhỉ :@!!
    Điên máu
    Tại sao bọn c.hó điên chống cộng ở cali không bao giờ nói đến mấy chuyện này vậy, bọn chúng luôn ca tụng, bưng bô cho những kẽ đã gây ra bao tang tóc trên chính quê hương mình ( thảm sát Mỹ Lai, nhà tù côn đảo, chất độc màu da cam,....)
    bác nói em hở ? @@!
    oan em quá
    ghét bọn khựa!!

  12. #9
    Ngày gia nhập
    Oct 2010
    Bài gửi
    1.484
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    1 Thread(s)
    Thật đáng buồn là phải mất gần 40 năm ( từ 1975) , chúng ta mới tìm được các hố chôn người tập thể nhờ vào các nhà ngoại cảm.

    Tại sao ta không khai thác đám binh lính, sĩ quan và nhân viên chính quyền Sài Gòn nhỉ?

  13. Thanks vinhnx, dongminh thanked for this post
  14. #10
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    434
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    1 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trích dẫn Nguyên văn bởi songvamco Xem Bài gửi
    Thật đáng buồn là phải mất gần 40 năm ( từ 1975) , chúng ta mới tìm được các hố chôn người tập thể nhờ vào các nhà ngoại cảm.

    Tại sao ta không khai thác đám binh lính, sĩ quan và nhân viên chính quyền Sài Gòn nhỉ?
    Phải đấy, phải khai thác triệt để đám chính quyền Sài Gòn hỏi xem hàng chục số chôn tập thể ở Huế năm 68 là do bọn khốn nào làm? Đưa lũ chúng nó ra xét xử như đám polpot ấy.
    GIẤC MƠ CŨNG CHỈ LÀ GIẤC MƠ

Chủ đề tương tự

  1. Trả lời: 9
    Bài mới gửi: 13-05-2012, 07:44 PM
  2. Trả lời: 5
    Bài mới gửi: 02-11-2011, 12:52 PM
  3. [Tin tức] Bộ ngoại giao thành “bộ ngoại tình”?
    By MInh_HươnG in forum [Lưu trữ]Thời sự quốc tế 2011
    Trả lời: 22
    Bài mới gửi: 14-03-2011, 01:27 AM
  4. [tinnhanh]5 chiến thắng ngoại giao ngoạn mục của Tổng thống Mỹ
    By DPRK in forum [Lưu trữ]Thời sự quốc tế 2010
    Trả lời: 0
    Bài mới gửi: 01-07-2010, 07:36 PM
  5. Trả lời: 2
    Bài mới gửi: 08-02-2010, 08:37 PM

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •