Kết quả từ 221 tới 230 trên 957
Chủ đề: CT-XH của Trung Quốc
-
13-05-2012, 06:07 AM #221satsat11 Guest
-
13-05-2012, 08:17 AM #222
VN thử làm phật lòng TQ xem rồi biết. Chắc bạn ko biết có rất nhiều ngành công nghiệp nước ta mang tiếng là xuất khẩu nhưng thực ra chỉ là làm công cho TQ (may mặc chẳng hạn)
-- (Tuanvietnam)Năm 2010Trung Quốc là nước thặng dư thương mại lớn của Việt Nam với hơn 10 tỉ USD.Hoàng Sa - Trường Sa
-
13-05-2012, 08:46 AM #223
Còn nhớ vụ cắt cáp tàu bình minh chứ, suýt chút nữa là chiến tranh với Trung Quốc, mà nó có thể làm gì được ta về kinh tế. Nhiều người cứ tưởng rằng ảnh hưởng kinh tế của Trung Quốc đến Việt Nam lớn lắm, vì thế chẳng trách nhiều kẻ hoang tưởng bệnh hoạn bên Trung Quốc đã từng đăng nhiều bài kêu gọi trừng phạt kinh tế đối với Viêt Nam giữa lúc căng thằng vừa rồi, nhưng rốt cuộc là sao? chính quyền Trung Quốc đâu có dám làm gì.
Về vấn đề kinh tế đã có nhiều chuyên gia phân tích rồi, Việt Nam cân bằng rất tốt ảnh hưởng kinh tế giữa Trung Quốc và các nước khác, và thậm chí bây giờ đang dần hạn chế hàng hóa nhập từ Trung Quốc, giao thương kinh tế với Trung Quốc chúng ta có lợi, nhưng chính họ cũng có lợi, hài hoà lợi ích lẫn nhau, chứ không như Philippines chịu ảnh hưởng lớn từ kinh tế Trung Quốc để rồi khi có sự vụ xảy ra thì Trung Quốc lợi dụng lợi thế kinh tế để ép thế.
-
Post Thanks / Like
bốc phét tý đã thích bài viết này
-
15-05-2012, 09:50 AM #224
Ngày tàn của Tàu khựa sắp đến
Trung Quốc trả giá thê thảm cho sự phát triển
Hơn 50 thành phố Trung Quốc đang chìm sâu xuống đất ngay trước mắt do đất liên tục sụt lún.
Có lỗi trước hết là việc sử dụng quá mức nguồn nước ngầm, kết quả là bên dưới nhiều thành phố Trung Quốc, trong đó có Bắc Kinh, đã tạo ra những hố ngầm lớn nhất thế giới. Nhưng các vấn đề sinh thái của Trung Quốc không chỉ dừng ở đó.
Ở Trung Quốc, các ao hồ đang bốc hơi, các dòng sông khô cạn, 75% diện tích rừng bị chặt phá. Vì tầng đất bề mặt bị hủy hoại, đất đai đang biến thành sa mạc và phủ cát lên các thành phố, thậm chí các nước láng giềng. Như vậy, Trung Quốc đang trả giá cho tốc độ phát triển kinh tế chưa từng có và sự ham thích tiêu dùng mãnh liệt.
“Năm 1986, khi tôi lần đầu tiên đến Thượng Hải, ở đó chỉ có vài nhà cao tầng. 20 năm sau, số lượng các nhà này tăng lên đến 4.000, đó là gần như gấp đôi New York. Diện tích các tòa nhà văn phòng và nhà ở đang xây dựng ở Bắc Kinh - đó là bằng 3 Manhattan”, - qua một “bức tranh nhỏ” từ cuốn sách “Trung Quốc sẽ đi đâu, thế giới sẽ đi đó” của giáo sứ khoa Lịch sử Trung Quốc hiện đại, Đại học Oxford Karl Gerth, ta có thể đánh giá tốc độ phát triển kinh tế và công nghiệp của nước này.
Sự so sánh với Mỹ không phải là tình cờ: Trung Quốc đang dốc toàn lực cố “đuổi kịp và vượt nước Mỹ”, ít ra là về mức độ tiêu dùng. Và trong một vài lĩnh vực, họ đã làm được điều đó. Thép và thịt tiêu thụ ở đây nhiều gấp đôi ở Mỹ. Việc tiêu thụ ngũ cố và than cũng đang tiến gần đến các con số đó. Trung Quốc muốn sống theo các tiêu chuẩn Mỹ, và liệu chúng ta có thể trách móc họ về điều đó không? Nhưng sự tăng trưởng mạnh mẽ của Trung Quốc sẽ gây hậu quả gì?
Nếu như số lượng ô tô trên đầu người sẽ đạt đến mức của Mỹ, người Trung Quốc sẽ phải trải nhựa một diện tích gần bằng tất cả diện tích đất hiện đang canh tác. Còn nhu cầu về dầu của Trung Quốc sẽ vượt quá khối lượng dầu khai thác của thế giới, ông Karl Gerth cảnh báo.
Trong cuốn sách của ông, có riêng một chương dành cho các vấn đề sinh thái của Trung Quốc đương đại. Quy mô của chúng cũng gây ấn tượng không kém so với tất cả những thay đổi khác ở nước này trong 20 năm qua. Ví dụ, nhu cầu gia tăng về thịt và len đã dẫn tới sự xuất hiện của những đàn bò, dê và cừu khổng lồ. Kết quả là, những vùng cỏ mênh mông trên các đồng bằng Trung Quốc bị hủy diệt. Tầng đất bề mặt bị tơi vụn và đất biến thành bụi và cát. Riêng ở Bắc Kinh hàng năm hứng chịu nửa triệu tấn cát. Còn trong những năm gần đây, sa mạc nuốt chửng mấy ngàn làng mạc.
“Về thực chất, Trung Quốc đã trở thành nhà xuất khẩu bụi chủ yếu của thế giới - hàng chục triệu tấn bụi Trung Quốc và muội hàng năm bị các luồng không khí đưa đến Triều Tiên và Nhật Bản, thậm chí bay đến bờ tây nước Mỹ”, - ông Karl Gerth viết. Còn đáng sợ hơn về hậu quả là tình hình sử dụng nước. Tháng 3/2012, bộ đất đai và tài nguyên thiên nhiên Trung Quốc đã công bố báo cáo, theo đó bên dưới hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, tờ The Epoch Times cho biết. Tình hình đặc biệt nghiêm trọng ở các thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân, Hàng Châu, Tây An.
Quá trình này bắt đầu không phải ngày hôm qua: ví dụ, Thượng Hải trong 100 năm qua đã sụt xuống 3 m, nhưng trong những năm gần đây, quá trình này tăng nhanh đáng kể. Trong 30 năm qua, mặt đất ở thành phố Thương Châu thuộc tỉnh Hà Bắc ở miền đông sụt xuống 2,4 m. Một bệnh viện địa phương ban đầu có 3 tầng, cuối cùng chỉ còn là 2 tầng do một phần tòa nhà chìm sâu xuống đất. Các cây cầu, tuyến đường sắt bị phá hủy, các vết nứt xuất hiện trên các ngôi nhà.
Riêng Thượng Hải đã phải chi 12 tỷ USD để sửa chữa các bức tường bị nứt, gia cố móng và sửa chữa đường sá. Nguyên nhân chủ yếu của hiện tượng sụt lún các chuyên gia quy cho việc sử dụng quá mức nguồn nước ngầm. Mỗi năm, Trung Quốc cần ngày một nhiều hơn tài nguyên nước - cho công nghiệp, nông nghiệp và nhu cầu sinh hoạt. 85% diện tích đất canh tác ở miền bắc Trung Quốc cần tưới, nhưng để có nước, nông dân phải khoan các giếng khoan sâu đến 300 m.
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Karl Gerth dẫn ra một dẫn chứng rất ấn tượng: trong 20 năm qua, ở tỉnh Hà Bắc bao quanh Bắc Kinh, trong 1.000 cái hồ chỉ còn lại vài chục. Ngoài ra, nước của các con sông thường bị nhiễm bẩn kinh hoàng: Trung Quốc đang đổ hàng tỷ tấn nước thải không được làm sạch vào riêng con sông Dương Tử lớn nhất châu Á. Giá cả hàng hóa Trung Quốc tương đối rẻ, một phần là vì phớt lờ các tiêu chuẩn sinh thái. Nhưng cái giá thật sự mà dân chúng nước này đang phải trả cho sự bành trướng ra thị trường thế giới thì cao hơn thế vô cùng nhiều.
Ví dụ, hiện nay, ở Trung Quốc, 100 USD có thể mua mấy chiếc áo len mà ở thế giới còn lại có giá cao hơn nhiều. Để sản xuất một sản phẩm áo len cần lông của 2-3 con dê. Và nếu như số bãi chăn thả ở Trung Quốc gần tương đương như ở Mỹ thì số lượng đại gia súc có sừng nhiều hơn 10 triệu con, còn cừu và dê nhiều hơn 400 triệu con.
Ông Karl Gerth nhận xét khá công bằng rằng, hàng triệu con bò và dê đang điềm nhiên gặm cỏ - đó không phải là một khúc nhạc đồng quê, mà là một câu chuyện giật gân. Tiếp sau các vùng đất màu mỡ ở Trung Quốc, đến lượt các cánh rừng cũng đang biến mất: sự gia tăng xuất khẩu sản phẩm làm từ gỗ đã dẫn tới sự hủy diệt 75% diện tích rừng. Chính phủ Trung Quốc đang cố hạn chế việc chặt hạ cây cối và các biện pháp này đang buộc người Trung Quốc tìm nguồn cung gỗ ở nước ngoài và mua gỗ chặt hạ bất hợp pháp, chủ yếu là ở Nga.
Nhìn chung, tất cả những thảm họa sinh thái mà Trung Quốc hôm nay đang gánh chịu đang trực tiếp có liên quan đến Nga. Các quan chức bộ sinh thái Trung Quốc đã công khai nói rằng, trong những thập niên tới, ở Trung Quốc sẽ xuất hiện hơn 150 triệu di dân hay người tị nạn sinh thái. Đội quân khổng lồ của những di dân Trung Quốc đói khát này sẽ đổ đi đâu? Karl Gerth không hề nghi ngờ, đó chính là Siberia của Nga.
Ngoài việc hàng năm có thêm 4.000 km2 sa mạc, các thành phố Trung Quốc còn đang bị đe dọa bởi các bãi rác. Xung quanh Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân và Trùng Khánh có không dưới 7.000 bãi rác. 70% tổng số máy tính và máy móc văn phòng khác bị vứt bỏ trên thế giới là ở Trung Quốc, nơi dân chúng sở tại, chủ yếu là trẻ em đang cố moi từ chúng các mẩu kim loại quý.
Một số thành phố trên biên giới với Hongkong đã biến thành các bãi rác hàng điện tử. Các kết luận mà Karl Gerth đưa ra rất bi quan. Nền kinh tế thế giới đang chờ đợi sự tăng trưởng tiếp tục từ Trung Quốc. Nhưng ít ai nghĩ, sự tăng trưởng đó đang dẫn đến đâu. Bởi lẽ, Trung Quốc không phải là một hệ thống cô lập, có nghĩa là các thảm họa sinh thái của họ kiểu gì cũng đụng chạm đến cả thế giới còn lại.
Vị giáo sư cũng rất nghi ngờ khả năng nền dân chủ và đi cùng với nó là sự cở mở và công khai sẽ giải quyết được các vấn đề đang tồn tại ở Trung Quốc. Chủ yếu là vì dân chúng các nước đã quen đưa các chất thải và rác của mình sang thế giới thứ ba, sang chính Trung Quốc nêu ra ý kiến như vậy. Bởi lẽ, nền dân chủ của họ không cấm họ làm việc đó.
Như thế, Trung Quốc đang tiêu lạm “mau lẹ” tương lai của chính mình. Và hiện tại, không thế hiểu cái gì có thể làm dừng quá trình này.






http://vietnamdefence.com/Home/phant...0125/51618.vnd
-
Post Thanks / Like
-
15-05-2012, 09:57 AM #225
Tui rất thích bài này í...Cho cái bọn Háng này chết hết nó đi cho rùi....
-
Post Thanks / Like
nacico đã cám ơn bài viết
-
15-05-2012, 10:22 AM #226
Một tin vui cho thế giới đây? chuẩn bị ăn mừng thôi mọi người ơi?
-
15-05-2012, 10:28 AM #227
Ăn mừng cái gì ? lo mà khóc đi nhé ... không có đất sống bọn nó lại tràn xuống phía nam ( ch.ó vào đường cùng sẽ làm liều )
-
Post Thanks / Like
vietthuong đã thích bài viết này
-
15-05-2012, 10:38 AM #228
Nhảm nhí mấy người này thích 1 dân tộc biến mất à. Thà cái chính phủ độc tài của TQ biến thì được. Việt Nam mình cũng là 1 trong 5 nước chịu ảnh hưởng nặng nề của biến đổi khí hậu đó... Biết k?
-
15-05-2012, 10:38 AM #229
Vậy là cái lưỡi bò mà bọn háng mong ước đã sắp xuất hiện, chỉ có điều là nó lại quay ngược vào trong lãnh thổ đất liền Trung Quốc chứ không phải quay ra biển Đông của chúng ta!Âu cũng đúng với những gì tôi mong mỏi và nguyện cầu!
Đừng bao giờ sợ hãi kẻ thù cho dù chúng rất mạnh, nhưng hãy biết sợ hãi sự yếu kém của chính chúng ta! * Những kẻ tham nhũng chính là những kẻ phản quốc! * Bọn người trung quốc tuy hay sủa điên, nhưng mặt khác chúng cũng biết lợi dụng sự cảm thông của nhân loại để trục lợi một cách bẩn thỉu và hèn mạt nhất!
-
15-05-2012, 10:43 AM #230
Tình cảnh này không chỉ diễn ra ở trung của đâu, mà ngay trên VN ta cũng thế.
Vì phát triển kinh tế mà bỏ qua các giá trị môi trường, ban đầu mang lại chút thành quả, nhưng sau này khắc phục thì còn tốn hơn nữa.
Cứ phát triển với cách: đào bới tài nguyên thô xuất đi rồi nhập sản phẩm hoàn chỉnh ở nước ngoài về, chỉ vài chục năm nữa thôi con cháu chúng ta sẽ lĩnh đủ.




Trả lời kèm theo trích dẫn
Bookmarks