[Thông báo]Giải thưởng cho các bài viết hay về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông của Quỹ NCBĐ
[Thông báo]Thông tin tiếp thị đặt quảng cáo tại website hoangsa.org(HSO)
[Thông báo] Tuyển điều hành viên quản lý box cho HSO

Liên hệ quảng cáo info@hoangsa.org

User Tag List

Kết quả từ 1 tới 10 trên 10
  1. #1
    Ngày gia nhập
    Dec 2009
    Bài gửi
    71
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Unhappy Cô bé làm cho cả thế giới phải im lặng và nghe cô nói. . .

    Cô bé làm cho cả thế giới phải im lặng và nghe cô nói. . .




    Severn 13 tuổi, đến Brazil cùng với các bạn của mình, bằng chính tiền mà Severn và các bạn dành dụm được. Severn chỉ cho những con người được gọi là thông minh, những đất nước đc gọi là văn minh, phát triển về những gì họ đã và đang gây ra cho thế hệ tương lai, những lời hứa hẹn và chưa từng 1 lần hành động của họ.




    This is the speech that Severn Suzuki gave to the Plenary Session at the 1992 Earth Summit in Rio Centro, Brazil.

    Hello, I'm Severn Suzuki speaking for E.C.O. - The Environmental Children's Organisation.

    We are a group of twelve and thirteen-year-olds trying to make a difference:
    Vanessa Suttie, Morgan Geisler, Michelle Quigg and me. We raised all the money to come here ourselves, to come five thousand miles to tell you adults you must change your ways. Coming up here today, I have no hidden agenda. I am fighting for my future.

    Losing my future is not like losing an election or a few points on the stock market. I am here to speak for all generations to come.

    I am here to speak on behalf of the starving children around the world whose cries go unheard.

    I am here to speak for the countless animals dying across this planet because they have nowhere left to go.

    I am afraid to go out in the sun now because of the holes in the ozone. I am afraid to breathe the air because I don't know what chemicals are in it.

    I used to go fishing in Vancouver - my home - with my dad until just a few years ago we found the fish full of cancers. And now we hear of animals and plants going exincted every day -- vanishing forever.

    In my life, I have dreamt of seeing the great herds of wild animals, jungles and rainforests full of birds and butterfilies, but now I wonder if they will even exist for my children to see.

    Did you have to worry about these things when you were my age?

    All this is happening before our eyes and yet we act as if we have all the time we want and all the solutions. I'm only a child and I don't have all the solutions, but I want you to realise, neither do you!

    * You don't know how to fix the holes in our ozone layer.
    * You don't know how to bring the salmon back up a dead stream.
    * You don't know how to bring back an animal now extinct.
    * And you can't bring back the forests that once grew where there is now desert.

    If you don't know how to fix it, please stop breaking it!

    Here, you may be delegates of your governments, business people, organisers, reporters or poiticians - but really you are mothers and fathers, sisters and brothers , aunts and uncles - and all of you are someone's child.
    I'm only a child yet I know we are all part of a family, five billion strong, in fact, 30 million species strong and borders and governments will never change that.

    I'm only a child yet I know we are all in this together and should act as one single world towards one single goal.

    In my anger, I am not blind, and in my fear, I am not afraid to tell the world how I feel.

    In my country, we make so much waste, we buy and throw away, buy and throw away, and yet northern countries will not share with the needy. Even when we have more than enough, we are afraid to share, we are afraid to let go some of our wealth.

    In Canada, we live the privileged life, with plenty of food, water and shelter. We have watches, bicycles, computers and television sets.

    But let's go on for two days. Two days ago here in Brazil, we were shocked when we spent some time with some children living on the streets. This is what one child told us: "I wish I was rich. And if I were, I would give all the street children food, clothes, medicine, shelter and love and affection."

    If a child on the street who has nothing is willing to share, why are we who have everything still so greedy?

    I can't stop thinking that these children - my own age, that it makes a tremendous difference where you are born, that I could be one of those children living in the Favellas of Rio; I could be a child starving in Somalia; a victim of war in the Middle East or a beggar in India.

    I'm only a child yet I know if all the money spent on war was spent on finding environmental answers, ending poverty and finding treaty, what a wonderful place this earth would be!

    At school, even in kindergarten, you teach us to behave in the world. You teach us:

    * not to fight with others
    * to work things out
    * to respect others
    * to clean up our mess
    * not to hurt other creatures
    * to share - not be greedy.

    Then why do you go out and do the things you tell us not to do?

    Do not forget why you're attending these conferences, who you're doing this for -- we are your own children. You are deciding what kind of world we will grow up in. Parents should be able to comfort their children by saying "everything's going to be alright" , "it's not the end of the world", and "we're doing the best we can".

    But I don't think you can say that to us anymore. Are we even on your list of priorities? My dad always says "You are what you do, not what you say."

    Well, what you do makes me cry at night. You're gonna say you love us, but I challenge you, please make your actions reflect your words. Thank you.

    Bản dịch:

    Xin chào, tôi là Severn Suzuki thay mặt cho ECO – Tổ chức trẻ em vì môi trường.
    Chúng tôi là 1 nhóm những người 12 – 13 tuổi đang cố gắng tạo ra 1 sự khác biệt : Vanessa Suttie, Morgan Geisler, Michelle Quigg và tôi. Chúng tôi đã tự tiết kiệm tiền để đến được đây, đi hơn 5000 dặm để nói cho người lớn các vị rằng các vị phải thay đổi. Đến đây hôm nay, tôi không có 1 chương trình nghị sự bí mật nào cả. Tôi đang chiến đấu vị tương lai của mình.
    Mất đi tương lai của mình không giống như thua 1 cuộc bầu cử, hay mất đi vài điểm trên sàn chừng khoán. Tôi ở đây để nói thay cho tất cả các thế hệ tương lai. Tôi ở đây để nói thay cho những đứa trẻ đang chết đói mà không ai có thể nghe được tiếng khóc của chúng. Tôi ở đây để nói thay cho vô số loài động vật đang chết dần trên cả hành tinh này vì không có nơi nào để đi.
    Tôi sợ phải ra ngoài ánh sáng mặt trời vì những lỗ thủng trong tầng ozone. Tôi sợ phải hít thở vì không biết trong không khí có những hóa chất gì. Tôi từng đi câu cá ở Vancouver – quê hương tôi – cùng với cha tôi cho đến vài năm về trước khi biết rằng lũ cá mang đầy bệnh tật. Và giờ đây chúng tôi nghe tin rằng nhiều động vật, thực vật đang tuyệt chủng hàng ngày – biến mất mãi mãi.
    Tôi đã từng mơ về việc được nhìn thấy những đàn gia súc lớn, những khu rừng rộng đầy chim chóc và bướm, nhưng bây giờ tôi không biết chúng có còn tồn tại để con cái tôi được chứng kiến hay không.
    Các vị có phải lo lắng như vậy hồi bằng tưởi tôi không ?
    Tất cả những việc này đang xảy ra ngay trước mắt chúng ta, vậy mà chúng ta đều cư xử như thể chúng ta đều còn thừa cả thời gian và giải pháp. Tôi chỉ là trẻ con và không có giải pháp nào, nhưng tôi muốn các vị nhận ra rằng chính các vị cũng không !
    - Các vị không biết cách xử lý những lỗ thủng ở tầng ozone.
    - Các vị không biết cách khiến cho cá hồi trở lại 1 con suối đã ngưng chảy.
    - Các vị không biết cách hồi sinh 1 loài vật đã tuyệt chủng.
    - Và các vị không thể mang lại những khu rừng ở những nơi giờ đây chỉ còn là sa mạc.
    Nếu các vị không thể sửa chữa tình hình, xin đừng làm nó tệ hơn nữa !
    Ở đây, các vị có thể là đại biểu chính phủ, doanh nhân, nhà tổ chức, phóng viên hay chính trị gia – nhưng thật ra các vị là những người mẹ và người cha, người anh và người chị, người cô hay hay người chú – và tất cả đều là những người con.
    Tôi chỉ là trẻ con nhưng còn biết được chúng ta đều là thành viên của 1 gia đình hơn 5 tỉ người, hơn 30 dân tộc và biên giới, chính phủ sẽ không thể thay đổi điều đó.
    Tôi chỉ là trẻ con nhưng tôi biết chúng ta đều có phần trách nhiệm và nên hành động như 1 thế giới duy nhất để tiến về 1 mục tiêu duy nhất.
    Tôi không mù quáng trong cơn giận dữ, và không lo lắng trong cơn sợ hãi để cho cả thế giới biết được suy nghĩ của mình.
    Ở nước tôi, chúng tôi thải ra quá nhiều rác,chúng tôi mua rồi lại vứt đi, vậy mà các nước phương Bắc vẫn không chia sẻ với người nghèo. Kể cả khi đã thừa thãi, chúng ta vẫn sợ phải chia sẻ, sợ phải cho đi 1 chút của cải.
    Ở Canada, chúng tôi sống trong quyền thế, với rất nhiều lương thực, nước uống và nhà ở. Chúng tôi có đồng hồ, xe đạp, máy tính và tivi. Nhưng hai ngày trước ở đây, ở ngay Brazil, chúng tôi đã rất kinh ngạc khi sống cùng với những đứa trẻ trên đường phố.
    Một đứa bé đã nói với tôi như thế này “Ước gì tớ thật giàu có. Nếu như vậy, tớ sẽ cho bọn trẻ trên đường phố thức ăn, quần áo, thuốc thang, nhà ở và cả tình thương và sự cảm thông nữa”. Một đứa trẻ trên phố không có gì mà còn sẵn sàng chia sẻ, thì tại sao những người đầy đủ như chúng ta lại tham lam như thế này ?
    Tôi không thể không nghĩ đến những đứa trẻ đó chỉ bằng tuổi tôi, rằng nếu chỉ được sinh ra ở 1 nơi khác thôi, thì tôi có thể là những đứa trẻ sống ở khu nhà ổ chuột ở Rio, hoặc 1 đứa trẻ đang chết đói ở Somali, 1 nạn nhân chiến tranh ở Trung Đông hay 1 kẻ ăn xin ở Ấn Độ.
    Tôi chỉ là trẻ con nhưng còn biết được nếu tất cả nhứng đồng tiến chi phí chiến tranh được dùng để tìm kiếm giải pháp cho môi trường, chấm dứt đói nghèo và đi đến 1 hiệp wowcsm thì thế giới này sẽ tuyệt đẹp đến nhường nào !
    Ở trường học, thậm chí là ở mấu giáo, các vị đã dạy cho chúng tôi phải cư xử cho đúng mực. Các vị đã dạy chúng tôi :
    - Không được tranh cãi với nhau.
    - Phải biết tìm ra giải pháp.
    - Phải biết tôn trọng người khác.
    - Phải biết sửa chữa những gì mình gây ra.
    - Không được làm hại những sinh vật khác.
    - Phải biết chia sẽ - không được tham lam.
    Vậy tại sao các vị lại thực hiện những việc đã bảo chúng tôi không được làm ?
    Chẳng lẽ các vị đã quên mất mình tham dự những hội thảo này để làm gì và để cho ai ? Chúng tôi là con cháu của các vị. Chính các vị đang quyết định chúng tôi sẽ lớn lên trong thế giới như thế nào ? Cha mẹ lẽ ra phải có thể an ủi con cái bằng cách nói “mọi thứ sẽ ổn hết thôi mà”, “chưa phải là ngày tận thế đâu”, hay “chúng ta đang làm hết khả năng của mình rồi”.
    Nhưng tôi không nghĩ rằng các vị có thể nói vậy với chúng tôi nữa. Liệu chúng tôi có còn là 1 ưu tiên của các vị nữa không ? Cha tôi luôn nói với tôi: “Hành động mới quyết định con người thật của con, chứ không phải lời nói ”.
    Và hành động của các vị khiến cho đêm nào tôi cũng khóc. Các vị sẽ nói là yêu thương chúng tôi, nhưng tôi xin được thách thức các vị rằng hãy để cho hành động của mình đúng với lời nói. Xin cảm ơn.


    [CENTER][QUOTE][B][COLOR=Blue]Tôi thích màu đen[/COLOR] , [COLOR=Green]màu đen lôi cuốn , [COLOR=DarkOrange]lôi cuốn thì sạch gầu[/COLOR][/COLOR] , [COLOR=Red]đơn jan~ vì tôi là [/COLOR]Bi Đen[/B][/QUOTE] [/CENTER]

  2. Likes minhtacodon, vukhuong73144, bbbb liked this post
    Dislikes minhon disliked this post
  3. #2
    Ngày gia nhập
    Jun 2011
    Bài gửi
    721
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Rất hay, rất truyền cảm.

  4. Thanks Big*Zero thanked for this post
    Likes vukhuong73144 liked this post
    Dislikes minhon disliked this post
  5. #3
    Ngày gia nhập
    Dec 2010
    Bài gửi
    396
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    4
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    nhìn mấy thằng cha nghe cô bé nói kìa
    ngẩn tò te
    chắc cũng chả thấm vào được chử nào
    hay là nói đúng quá,chả biết nòi gì nữa
    hoan hô cô bé braxin, thật hay, thật thuyết phục
    cảm ơn

  6. Thanks vukhuong73144, Big*Zero thanked for this post
  7. #4
    Ngày gia nhập
    Jun 2010
    Bài gửi
    1.323
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Bài phát biểu có vẻ đúng sự thật đấy, nhưng có vẻ không được khiêm tốn cho lắm.
    "Còn non, còn nước, còn người
    Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay”
    (Di chúc Hồ chủ tịch)

  8. Thanks Big*Zero thanked for this post
    Dislikes anh_pc disliked this post
  9. #5
    Ngày gia nhập
    Mar 2011
    Bài gửi
    3.776
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    1
    Uploads
    0
    Mentioned
    6 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Cách tốt nhất để cho thế giới thanh bình là bảo tất cả người da trắng trả lại đất họ đã cướp của người Da đỏ, và xách va li về châu Âu mà sống.

    Đúng là: vừa ăn cướp lại vừa La Làng .
    1 kinh nghiệm ở HSO: Nick dưới 200 bài viết thường là nick clone :p

  10. Thanks utbinh thanked for this post
  11. #6
    Ngày gia nhập
    Jun 2011
    Bài gửi
    721
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Trích dẫn Nguyên văn bởi lvd1306 Xem Bài gửi
    Bài phát biểu có vẻ đúng sự thật đấy, nhưng có vẻ không được khiêm tốn cho lắm.
    Tôi không nghĩ như vậy đâu. Có lẽ là chuẩn bị trước rât kĩ những lời lẽ thì tôi nghĩ là bình thường thôi, ít nhất là với người phương Tây, rât thoáng...

  12. #7
    Ngày gia nhập
    Jul 2011
    Bài gửi
    29
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    1
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    quá tuyệt vời , mình rất xúc động
    Liệu vài năm nữa chúng ta có cần xin visa khi đi tắm biển

    Bắt đầu chú ý 1 số thành phần "Thành viên lâu năm" thích tỏ ra nguy hiểm (update thường xuyên) :

    MInh_HươnG
    ....

  13. #8
    Ngày gia nhập
    Sep 2009
    Bài gửi
    37
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Cô bé ơi, bao giờ lớn cô bé sẽ hiểu vì sao người lớn như vậy.

  14. #9
    Ngày gia nhập
    Feb 2010
    Nơi cư ngụ
    Vũng Tàu
    Bài gửi
    138
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    1
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Lời nói cô ấy chứa đựng sự bức xúc tột độ nhưng vẫn giữ bình tĩnh.Cô ấy đáng để những người được gọi là giáo sư,tiến sỹ,nhà giáo dục phải cúi đầu.
    Những kẻ chỉ biết nghe và vỗ tay phong trào nhưng đầu óc trống rỗng thì thật không xứng đáng để nghe cô ấy nói.
    Điều đáng nói là :"Người lớn bắt con nít làm những gì họ không bao giờ làm được"
    "Khi tranh luận với một ai đó,nếu họ im lặng tức là bạn đã thất bại"

  15. Thanks Big*Zero thanked for this post
  16. #10
    Ngày gia nhập
    Dec 2009
    Bài gửi
    145
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    2
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Xong , xong , xong ! mong rằng sau những cái vỗ tay kia sẽ là hành động thiết thực.
    Tôi là công dân nước CHXHCN Việt Nam. Tôi kịch liệt phản đối bọn Trung Quốc xâm hại Việt Nam dưới mọi hình thức trực tiếp hay gián tiếp .

Chủ đề tương tự

  1. [Thảo luận] Nghe con các cụ nói
    By dinh_van_buoi in forum Kinh tế-Xã hội
    Trả lời: 7
    Bài mới gửi: 25-01-2011, 09:56 PM
  2. Nghe Tây hát nhạc vàng...hay vãi chưởng :D
    By phitruongyeunuoc in forum Làm quen -Tâm sự & Thư giãn
    Trả lời: 11
    Bài mới gửi: 05-08-2010, 09:57 PM
  3. nghe và cảm nhận
    By namhpvn in forum Tán gẫu
    Trả lời: 0
    Bài mới gửi: 01-03-2010, 08:04 PM
  4. Nghe nhạc nào các bạn
    By Dòng_Máu_Việt in forum Tán gẫu
    Trả lời: 1
    Bài mới gửi: 07-02-2010, 10:25 PM
  5. Trả lời: 19
    Bài mới gửi: 18-10-2009, 09:46 PM

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •