Kết quả từ 131 tới 140 trên 493
-
04-07-2009, 12:08 AM #131
Phải rồi , ngộ nhỡ "quê hương thứ 1" đập "quê hương thứ 2" mà hội đấy lại chạy theo "quê hương thứ 1" thì sao ?????
. Nếu thực sự yêu nước Việt thì trong lòng họ chỉ được phép có một quê hương mà thôi !!!!
Lý Bí , Vương triều Trần lúc chạy sang VN vẫn chưa bị đồng hóa , vẫn mang dòng máu Bách Việt , cùng rất nhiều phong tục đặc trưng của người Việt , như vậy đâu có coi là người Hoa được ????
Em vẫn bảo lưu quan điểm trục xuất người Hoa . Nhưng lưu ý , "người Hoa" ở đây chỉ những người Hoa ko có quốc tịch đang sống trên đất VN , những thành phần cứng đầu mang tư tưởng "Đại Háng yêng hùng", còn những người Hoa đã có quốc tịch thì họ đã trở thành "người Việt" chứ ko phải người Hoa nữa , họ được pháp luật bảo vệ . Nhưng họ phải tuyệt đối trung thành với tổ quốc và chấp nhận hấp thu văn hóa Việt .
PS: thêm một cái nữa để thấy dân ta vẫn quá mềm lòng , nhân đạo . Thế này thì đến bao h mới thắng được cơ chứ . Người Hán mạnh vì bản chất tàn bạo thì chúng ta phải tàn bạo hơn mới thắng được !!!!Sửa bởi the_Patriot : 04-07-2009 lúc 12:11 AM
[SIZE=4][COLOR=red]Tôi chỉ có một gia đình . Tổ quốc là cha tôi , Đảng là mẹ tôi .Gia đình tôi là gia đình Việt Nam .[/COLOR][/SIZE]
-
04-07-2009, 12:23 AM #132
Lưỡng Quảng(Quảng Đông và Quảng Tây) bên Trung Quốc người ta còn gọi là tỉnh Việt.Hồi xưa suýt nữa thì vua Quang Trung đòi lại được.Tiếc thế!!!!
Mình thấy bảo tiếng Quảng Đông có nhiều từ giống tiếng Việt lắm.không biết người Trung Quốc nói tiếng Bắc kinh có hiểu tiếng Quảng Đông nói gì không nhỉ.Mấy bạn gốc Lưỡng Quảng cho ý kiến phát.
-
04-07-2009, 08:59 AM #133
em thấy Bảo tiếng Của Lưỡng Quảng với tiêng Hông Kông giống nhau còn tiếng mà ở Bắc kinh là Tiếng phổ thông 2 tiếng này hoàn toàn khác nhau
-
04-07-2009, 10:40 AM #134
ê cái thằng the_Patriot kia
anh nói cho mày biết
nước Việt Nam mình không thể hòa giải dân tộc được vì có những người như mày
một số người Hoa bất mãn với nước VN cũng một phần vì những thằng dân tộc cực đoan như mày
làm gì có quê hương thứ nhất với thứ 2 ở đây
người Hoa sống và làm việc ở VN, mang quốc tịch VN là người VN họ chỉ có một qee hương duy nhất là VN
nước Việt nuôi sống họ
che chở cho họ
và họ làm giàu cho nước VN
tại sao mày lại muốn đuổi họ đi
còn về văn hoá
họ là một dân tộc trong đại gia đình VN
họ có quyền giữ lại những truyền thống văn hóa của họ
mình có quyền gì mà bắt họ phải làm sao truyền thống dân tộc mìnhrửa tay gác kiếm, quy ẩn giang hồ
-
04-07-2009, 10:57 AM #135
Dù thấy hơi mâu thuẫn trong suy nghĩ về người Hoa nhưng nói chung người Hoa không phải ai cũng xấu nhưng cũng không phải ai cũng tốt. Vấn đề là chúng ta phản đối chính phủ TQ chứ không phản đối dân tộc TH.
Tui có thằng bạn (người Việt) yêu một cô gái người Hoa nhưng gia đình cô này kiên quyết không cho hai người yêu nhau chỉ vì " cái tội " thằng bạn tui cùng họ (họ Huỳnh) với nhà cô gái đó (cũng họ Huỳnh) (???) Hỏi ra thì gia đình cô đó "sợ" cùng ... huyết thống (???) Trong khi thằng bạn này nhà nó mấy đời rồi chẳng dính líu gì người Hỏa người Hoa nào cả ! Hic...tội hai đứa nó quá.
Còn chuyện nữa tui có quen ông cụ người Hoa (công dân VN) đi bộ đội thời kháng chiến, cụ lập nhiều chiến công, tham gia nhiều chiến dịch lớn ở miền Nam kể cả ở Cam, huân huy chương bày ra cả đống, được giữ lại phục vụ quân đội nhưng vì năm 79 VN quánh nhau với TQ nên cụ bị cho ...về hưu ! Quen cụ lâu hỏi nhiều mà chưa thấy ổng than thở câu nào.Gặp giặc thì đánh, gặp vịt thì lùa, gặp chùa thì tu. Gặp HSO thì chém gió ! ^_^
-
04-07-2009, 04:09 PM #136
uhm, văn hóa là của mỗi dân tộc, làm gì có chuyện "hấp thu" văn hóa kì cục thế! thế thì thành ra ta thực hiện đồng hóa dân tộc hả ???
"Một cây làm chẳng lên nonBa cây chụm lại nên hòn núi cao"-----------Đoàn kết là gốc của sức mạnh!
-
04-07-2009, 04:16 PM #137
đúng đó bạn, tiếng lưỡng quảng khác tiếng Bắc kinh, lại lai lai HK, nhưng người băc kinh vẫn hiểu. cũng như chúng ta có tiếng địa phương vậy thôi, còn về kí tự chữ viết thì y nhau thôi
"Một cây làm chẳng lên nonBa cây chụm lại nên hòn núi cao"-----------Đoàn kết là gốc của sức mạnh!
-
04-07-2009, 04:19 PM #138
còn về chuyện lưỡng quảng có nhiều từ giống tiếng việt thì e là học lực em có hạn
"Một cây làm chẳng lên nonBa cây chụm lại nên hòn núi cao"-----------Đoàn kết là gốc của sức mạnh!
-
04-07-2009, 04:37 PM #139
uh ai hiểu biết về Lưỡng Quảng với kế hoạch của vua Quang Trung thì up lên coi
rửa tay gác kiếm, quy ẩn giang hồ
-
05-07-2009, 12:39 AM #140
Mùa xuân năm Kỷ Dậu (1789), Hoàng đế Quang Trung kéo đại quân Tây Sơn ra giải phóng Bắc Hà và đã đánh 29 vạn quân Thanh triều Càn Long tan tác, kinh hồn, bạt vía, khiến Thái thú Sầm Nghi Đống tuyệt vọng treo cổ tự vẫn ở gò Đống Đa; tiết chế Tôn Sĩ Nghị thất đởm, ngựa không kịp thắng yên, người không kịp mặc giáp, cuống cuồng chạy trốn về nước. Chỉ mất 5 ngày - mồng 5 tháng Giêng Hoàng đế Quang Trung - người anh hùng áo vải đất Đại Việt, với chiếc chiến bào sạm đen vì khói thuốc súng, đã uy nghi trên mình voi trận, dẫn đoàn quân chiến thắng vào thành Thăng Long.
Trong khi đó tại Bắc Kinh, vua Càn Long lại chọn cái ngày oan nghiệt này để làm ngày "Hội mừng công bình định được An Nam" và các đại thần, đại học sĩ, văn nhân, quần thần đang tụ về kinh để xướng họa, bình phẩm chủ đề hội mừng công và chúc thọ đầu năm mới. Cho nên hay tin Tôn Sĩ Nghị bại trận trốn về nước, tàn binh chỉ còn 5.500 người, Càn Long như bị dội gáo nước lạnh, tức giận ra lệnh bãi chức, thu tước công Nghị và chiếu theo luật quân để nghiêm trị. Đồng thời, Càn Long cũng điều Phúc Khang An thay Nghị làm tổng đốc Lưỡng Quảng và điều động thêm 50 vạn quân để ứng chiến vùng biên giới.
Càn Long không cho xuất binh đánh trả thù, vì vị hoàng đế Thanh Triều này thừa biết, dù thêm 50 vạn quân hay nhiều hơn nữa kéo quân sang nước Nam cũng chuốc lấy thất bại, do tinh thần binh sĩ lúc đó đã quá khiếp nhược, kinh hoàng đối với thanh thế quân Tây Sơn, nhất là uy vũ của Hoàng đế Quang Trung …
Sách "Đại Thanh thực lục" ghi chép rằng một lệnh đạo dụ ban hành ngày 19-4-1789, Càn Long cũng đã nhấn mạnh ý này cho Tổng đốc Lưỡng Quảng Phúc Khang An và triều thần: "Ý trẫm nhất định không cho tiến binh nữa"…
Còn Quang Trung, sau ngày đại thắng quân Thanh, ông làm tờ biểu kể tội Tôn Sĩ Nghị gởi cho Càn Long. Song mục đích chính là để mỉa mai vua Thanh: "Tôn Sĩ Nghị lấy địa vị đại thần ở biên cương lại vì tiền hay vì gái mà đem tờ biểu chương của thần xé ném xuống đất, làm nhục sứ giả, ý muốn động binh dấy quân - không biết việc đó quả do Đại Hoàng đế (Càn Long ) sai khiến hay do Tôn Sĩ Nghị vì một người đàn bà sai khiến do mong lập công ở biên cương mà cầu lợi lớn" (Sách Đại Nam chính biên liệt truyện).
Trong quan hệ bang giao với triều Thanh, hoàng đế Quang Trung bao giờ cũng ở tư thế vững vàng của người chiến thắng. Ông đã từng viết biểu gởi Càn Long vạch rõ bản chất tham lam, tàn bạo của nhà Thanh và nêu rõ quan điểm của mình: Không vì Trung Quốc là nước lớn mà nể sợ, thuần phục: "…Nếu vạn nhất đánh nhau liên miên không dứt thì thần nhất định không lấy nước nhỏ để trọng nước lớn nữa, buộc phải nghe theo mệnh trời. Việc xảy ra không thể lường trước được; để rồi ra sao thì ra". Ngay cả lúc mới xuất quân ra bắc đánh giặc Thanh, Quang Trung cũng tỏ rõ ý mình với Ngô Thì Nhậm dưới chân núi Tam Điệp rằng: đánh đuổi được người Thanh ra khỏi bờ cõi, nhưng nghĩ chúng là nước lớn nên thua trận ắt lấy làm thẹn mà lo báo thù thì việc binh đao không dứt và đấy không phải là phúc cho dân. "Chờ mười năm nữa cho ta được yên ổn mà nuôi dưỡng lực lượng, bấy giờ nước giàu dân mạnh, thì ta có sợ gì chúng".
Và Quang Trung không chỉ nói suông, sau khi dành độc lập chủ quyền cho đất nước, ông đã gởi biểu cho Thanh triều đòi lại đất Lưỡng Quảng. Đến năm Nhâm Tý (1792), để thăm dò thái độ nhà Thanh, Quang Trung cử một phái đoàn do tướng Võ Văn Dũng làm Chánh sứ sang Tàu với hai yêu cầu: Cầu hôn với công chúa nhà Thanh và đòi lại đất Lưỡng Quảng, lấy cớ chọc giận Thanh Cao Tông Càn Long để khởi binh. Về vấn đề này, cuốn gia phả họ Võ của Võ Đình Thứ (cháu ba đời Võ Văn Dũng) soạn năm Tự Đức thứ 23 (Bính Ngọ - 1870) cho biết: khi bệ kiến Càn Long, Võ Văn Dũng đã tâu xin cầu hôn với công chúa nhà Thanh và xin đất Quảng Đông và Quảng Tây để làm kinh đô, viện cớ nhà vua đang ở nước hẻo lánh, đường thủy bộ đều không tiện …
Càn Long đem điều tâu xin của Võ Văn Dũng giao cho đình thần nghị xét và sau đó chuẩn y cho Quang Trung tỉnh Quảng Tây. Riêng việc cầu hôn, Càn Long cũng thuận ý và xuống chiếu giao cho bộ Lễ sửa soạn nghi thức và chọn ngày cho công chúa nhà Thanh sang nước Nam kết duyên với Quang Trung. Song "ước mơ vượt biên giới" của Hoàng đế Quang Trung đã không thành, vì khi bộ Lễ nhà Thanh đang xúc tiến mọi việc thì ông băng hà.
Về việc đánh Thanh, sách "Hoàng Lê Nhất Thống Chí" có thuật lại rằng, khi thấy Tôn Sĩ Nghị chạy về tả tơi và được tin quân Tây Sơn đuổi đánh đến Lạng Sơn thì dân tình từ ải Nam Quan về Bắc nhốn nháo chạy trốn, vì sợ Tây Sơn đánh sang, cho nên suốt vài trăm dặm lặng ngắt không một bóng người. Nhưng Quang Trung trong lúc lòng rực lửa chiến công và đủ tỉnh táo để mở đường hòa hiếu, vì mối nguy hiểm đối với quân Tây Sơn lúc này là quân của Nguyễn Vương Phúc Ánh "Đàng Trong". Còn Càn Long vì nể phục uy vũ Hoàng đế Quang Trung nên nhất quyết không xua quân sang đánh trả thù.
Hai năm sau, Quang Trung cử Nguyễn Quang Hiển cầm đầu một phái đoàn đi sứ Trung Quốc Việt Nam và do choáng ngợp trước vũ công hiển hách của Quang Trung nên Càn Long tiếp đãi đoàn đi sứ rất hậu, lại ra lệnh cho đốc phủ Quế Lâm bắt bọn Lê Chiêu Thống cạo đầu mặc áo quần nhà Thanh như thường dân để phái đoàn đi sứ không nghi ngờ Càn Long bao che cho bọn vua quan lưu vong này nữa. Khi sứ đoàn Nguyễn Quang Hiển về nước thì Quang Trung dâng biểu tạ ơn và hứa sang năm sẽ sang triều yết Càn Long đúng như lời hẹn ước lại là Quang Trung giả - Phạm Công Trị, một Lê Lai cứu chúa thời Tây Sơn. Thế mà bằng tài ngoại giao khôn khéo, có sự chỉ đạo sâu sát của Quang Trung thật, đoàn sứ đã đánh lừa được Càn Long và cho đến cuối đời, Càn Long vẫn không hề biết được người mình giao hảo, thi phú đối ẩm là Quang Trung giả. Chỉ duy nhất một người biết Quang Trung tiếp kiến Càn Long là Quang Trung giả là Phúc Khang An, nhưng ông ta cũng ôm bí mật xuống mồ, vì sợ nói ra sẽ mắc tội khi quân phạm thượng, lại sợ Quang Trung thật nổi giận thì e khó tránh số phận thảm thương như Tôn Sĩ Nghị…
Thanh Cao Tông Càn Long vì quá nể phục Hoàng đế Quang Trung nên thực hiện chính sách đối xử tàn tệ với bọn vua quan lưu vong Lê Chiêu Thống, kể cả sau ngày Quang Trung mất. Và đây cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến cái chết thảm khốc của Hòa Khôn (Hòa Thân) sau này.





Trả lời kèm theo trích dẫn
Bookmarks