Cuộc đời con người bắt đầu từ mẹ. Lịch sử Việt Nam cũng bắt đầu từ người mẹ. Có lẽ, không ở đâu trên trái đất này, khái niệm Mẹ Tổ quốc lại đúng như ở Việt Nam. Ba tiếng “Mẹ Việt Nam” nghe mới thân thương, dịu ngọt và trìu mến làm sao! Mẹ Việt Nam từ ngàn đời, như biểu tượng cao quý khắc sâu vào lịch sử hào hùng của dân tộc. Mẹ đã đi vào trang sách con nhỏ, vài lời ru, câu hát, vào những vần thơ thấm đượm tình người, tình đời.

Có thể nói, người dân Việt Nam từ già đến trẻ, ở bất cứ nơi nào, khi nói về nguồn gốc dân tộc đều nhắc đến vai trò sáng tạo của mẹ Âu Cơ. Điều đó có thể thấy, người mẹ Việt Nam lần đầu tiên xuất hiện là bằng hành động lịch sử sáng tạo ra dân tộc. Hành động lớn lao ấy phải mang tầm vóc huyền thoại. Và từ hành động lịch sử đầu tiên này mà những hành động lịch sử tiếp theo của người Việt Nam đều lung linh sắc màu huyền thoại với những phẩm chất anh hùng.

Ta chỉ có 1 quê hương ,và cũng chỉ có 1 mẹ mà thôi . Ai biết được rằng đằng sau những anh bộ đội dũng cảm trên xa trường là những người mẹ không phút chút chốc nào quên đến con mình , " Mẹ " lúc nào cũng chờ con cả mà chờ mãi chờ mãi chả thấy con về thư từ cũng không , liên lạc cũng không . Hằng đêm " Mẹ " nằm ngủ mà con mắt " Mẹ " cứ chảy nước mắt , hình ảnh con trai mình cứ ám ảnh tâm trí " Mẹ " mãi . đến khi giải phóng các anh bộ đội đc tung hô trong khi " Mẹ " vẫn lủi thủi ở nhà mong con về .

Ngày nay , chiến tranh đã qua ta phải đền đáp lại những gì " Mẹ " đã làm cho chúng ta.

Mình xin gửi lên cho các bạn tham khảo : Đây là " Mẹ " Phan Thị Yến
Hình ảnh một bà lão mặc chiếc áo len màu nâu đất, tay cầm chổi, nhang, đèn sang nghĩa trang liệt sĩ xã Quơn Long làm công việc thường nhật của mình. Đó là hình ảnh của Bà mẹ Việt Nam anh hùng Phan Thị Yến.
Mẹ Phan Thị Yến nay đã gần 90 tuổi, nhưng trông mẹ vẫn còn minh mẫn lắm. Ngồi trong ngôi nhà tình nghĩa nhà nước trao tặng, mẹ nhớ lại khi còn là một thiếu nữ lớn lên trong gia đình ở đất Long Trì, huyện Châu Thành, tỉnh Long An được cha mẹ gả về vùng đất Quơn Long đầy khói lửa của chiến tranh. Về sống với chồng được vài năm, lúc ấy chiến tranh ác liệt lắm bọn chúng bắt mẹ, đánh đập hành hạ dã man, thậm chí đốt cả nhà của mẹ. Vào những đêm chúng đi càn quét, mẹ phải bồng bế các con đi trốn. Tưởng chừng bao gian khổ ấy sẽ làm lung lay ý chí của mẹ, nhưng mẹ đã không sợ mà còn nuôi giấu cán bộ, lo cho cán bộ từng nắm cơm, từng chén nước. Khi các con trưởng thành, mẹ đã động viên và cho các con thoát ly gia đình tòng quân giết giặc. Mẹ có bốn người con trai, trong đó có đến ba người tự nguyện theo con đường cách mạng: người đi bộ đội, người theo du kích. Các anh đi chiến đấu ngoài chiến trường, ở nhà mẹ vẫn tiếp tục nuôi giấu đồng chí, đồng đội của các anh. Năm 1967, người con trai thứ của mẹ, anh Phạm Văn Trừ đã hy sinh mà không tìm được xác. Đến năm 1968, mẹ lại mang thêm nỗi đau khi nhận được tin hai anh Phạm Văn Be Lớn và Phạm Văn Be Nhỏ cũng bỏ mẹ ra đi, để lại cho mẹ bốn đứa cháu nội còn rất thơ ngây. Mẹ nuốt nước mắt vào lòng, biến đau thương thành sức mạnh, tiếp tục phục vụ cho cách mạng và nuôi nấng các cháu.
Năm 1975, nước Việt Nam giành được độc lập, nhìn thấy các con, các đồng chí, đồng đội nằm rải rác ngoài biền, ngoài lầy, người chỗ này người nơi kia, mẹ đã hiến 03 công đất của mình và cùng chính quyền xã xây dựng nghĩa trang liệt sĩ xã Quơn Long. Để được gần con, gần những chiến sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc, mẹ đã tự nguyện giữ nghĩa trang kể từ ngày mới xây xong.
Hơn 30 năm đi qua cũng là ngần ấy thời gian mẹ gắn bó với nghĩa trang này, nay mẹ đã già, sức đã yếu nhưng ngày ngày lúc rảnh rỗi mẹ vẫn sang đốt nhang cho từng nấm mộ, quét từng chiếc lá rơi, có những lúc buồn quá vì nhớ con, mẹ lại sang đây ngồi cạnh mộ con mà tâm sự, ôm từng nấm mộ như đang ôm con của mình. Hình như trông mắt mẹ Việt Nam anh hùng Phan Thị Yến bao giờ cũng có những giọt nước mắt long lanh giành cho các con thân yêu.

Nếu các bạn không sợ đọc dài thì mình sẽ gửi thêm 1 vài tư liệu về " Mẹ " cho các bạn xem