[Thông báo]Giải thưởng cho các bài viết hay về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông của Quỹ NCBĐ
[Thông báo]Thông tin tiếp thị đặt quảng cáo tại website hoangsa.org(HSO)
[Thông báo] Tuyển điều hành viên quản lý box cho HSO

Liên hệ quảng cáo info@hoangsa.org

User Tag List

Trang 1 trong 3 123 Cuối cùngCuối cùng
Kết quả từ 1 tới 10 trên 21

Hybrid View

  1. #1
    Hien đang Offline Thành viên bị khóa nick vĩnh viễn
    Ngày gia nhập
    Sep 2009
    Bài gửi
    1.060
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Trung Quốc và ô nhiễm môi trường

    Tỉ lệ trẻ em bị khuyết tật ở Trung Quốc tăng mạnh

    Tờ China Daily dẫn lời Jiang Fan - một quan chức của Ủy ban Dân số, Kế hoạch hóa Gia đình Trung Quốc, cho biết số trẻ em bị khuyết tật ngay từ khi mới sinh ra ở nước này đang tăng mạnh.

    Theo Jiang, cứ 30 giây lại có một đứa trẻ sinh ra mang dị tật với nguyên nhân chủ yếu do tình trạng môi trường sống bị ô nhiễm. "Số lượng trẻ khuyết tật liên tục tăng tại các khu vực đô thị lẫn nông thôn" - Jiang Fan nói. Trước đó, hồi năm 2007, ủy ban nói trên từng ra báo cáo cho thấy tỉ lệ trẻ em sinh ra mang dị tật đã tăng 40% kể từ năm 2001, từ mức 104,9 lên 145,5/10.000 em.


    Theo China Daily 2009

    http://www.chinadaily.com.cn/china/2...nt_7433211.htm

    -------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------



    Bô-xít và hệ lụy môi trường ở Trung Quốc

    Chính quyền các tỉnh Trung Quốc đã bắt đầu hướng đến việc điều chỉnh khai thác bôxit khi môi trường bị ảnh hưởng nghiêm trọng từ việc khai thác nguồn khoáng sản này. Ngày 10-12, trang web chính quyền tỉnh Hà Nam đưa tin tỉnh vừa ban hành quy định “Chấn chỉnh tình hình khai thác than và bôxit” và “Quy hoạch và sử dụng nguồn bôxit”. Theo đó, các doanh nghiệp khai thác bôxit chính quy phải trả lại hiện trạng đất đai như ban đầu sau bốn năm khai thác, nếu không đáp ứng tiêu chuẩn này sẽ bị đóng cửa vĩnh viễn. Một loạt biện pháp tương tự cũng được đưa ra tại những tỉnh tập trung mỏ than, bôxit lớn ở Trung Quốc.

    Hệ lụy môi trường

    Là một nước sản xuất và tiêu thụ nhôm lớn nhất thế giới, cùng với tham vọng trở thành một trong những quốc gia sản xuất xe hơi và máy bay lớn trên thế giới, Trung Quốc đang trở thành một con hổ đói bôxit để phục vụ ngành công nghiệp nhôm nội địa.

    Vấn đề đặt ra ở đây chính là hệ sinh thái xung quanh những nơi khai thác quặng mỏ, đặc biệt là bôxit, ở nước này đã bị hủy hoại nghiêm trọng. Theo Chinanews, nhiệt độ quanh khu vực quặng mỏ ở Thái Nguyên (Sơn Tây), Tịnh Tây (Quảng Tây) đã tăng cao một cách bất thường kể từ khi những mỏ khai thác bôxit được dựng lên ở đây.

    Nguồn nước xung quanh các khu vực này trở nên ô nhiễm nghiêm trọng, ảnh hưởng đến sức khỏe và tính mạng của hàng triệu người dân. Từ năm 2004-2008, chính quyền tỉnh Hà Nam đã đóng cửa hơn 100 mỏ khai thác bôxit có quy mô nhỏ trong toàn tỉnh, trong đó lớn nhất là quyết định ngưng dự án khai thác bôxit để sản xuất nhôm trị giá 1,5 tỉ nhân dân tệ ở huyện Nhữ An chỉ sau một năm đưa vào hoạt động do gây ô nhiễm nguồn nước xung quanh khu vực khá nặng nề.

    Nhật Báo Quảng Tây cho biết vụ ô nhiễm do khai thác bôxit gần đây nhất là ở mỏ bôxit Tịnh Tây. Chỉ mới khai thác hơn một năm nhưng mỏ này đã làm nguồn nước xung quanh khu vực nhiễm màu đỏ quạch khiến người dân trong khu vực không thể sử dụng được nguồn nước để sinh hoạt, kéo theo là những chứng bệnh lạ.

    Đóng cửa hơn 100 mỏ bôxit




    Nguồn nước đỏ quạch do khai thác mỏ bôxit thải ra ở Hà Nam, Trung Quốc
    (Ảnh: sina.cn)

    Năm 2004, tại Ấn Độ đã diễn ra phong trào chống các công ty khai thác bôxit sau khi Chính phủ Ấn Độ, nước có trữ lượng bôxit lớn thứ sáu thế giới, cấp giấy phép cho 13 công ty đa quốc gia vào khai thác quặng bôxit tại bang Orissa. Các dự án khai khoáng đã ảnh hưởng tới 60.000 cư dân sinh sống trong vùng. Một diện tích đất nông nghiệp gần 1.000ha đã hoàn toàn bị hủy hoại.

    Theo Hiệp hội Bảo tồn sinh học nhiệt đới, những cảnh báo đã được đưa ra vào các năm 2006 và 2008 khi các công ty khai thác bôxit lăm le tấn công những vùng thiên nhiên được bảo tồn tại Surinam và Jamaica, lần lượt xếp thứ 5 và 10 trong số những nước có nguồn quặng bôxit dồi dào nhất.

    Để hạn chế thực trạng khai thác bôxit bừa bãi gây ảnh hưởng đến môi trường và duy trì nguồn bôxit của quốc gia, từ năm 2006 Chính phủ Trung Quốc đã thực thi quy định về “pháp lệnh nguồn tài nguyên khoáng sản”.

    Theo đó, các địa phương trên toàn quốc phải chấn chỉnh ngành khai thác mỏ, đặc biệt chú trọng đến việc khai thác bôxit. China Daily cho biết từ năm 2005 đến nay, Cục Bảo vệ môi trường quốc gia Trung Quốc đã xử lý hàng chục ngàn vụ gây ô nhiễm môi trường, trong đó đóng cửa hơn 100 mỏ khai thác bôxit trên khắp đất nước.

    Theo mạng bảo vệ môi trường Trung Quốc, cuối năm 2006 tỉnh Sơn Tây đã đưa ra quy định “quản lý nguồn tài nguyên khoáng sản trong vùng, trong đó chú trọng đến tiêu chuẩn khai thác bôxit trong vùng”. Nếu các doanh nghiệp khai thác bôxit không đáp ứng được yêu cầu bảo vệ môi trường, phục hồi đất đai và không đạt chuẩn sẽ bị cấm khai thác, nếu quy mô khai thác dưới 1.000 tấn sẽ bị đóng cửa hoặc không cấp phép khai thác mới.

    Ngoài ra các tỉnh như Sơn Đông, Quý Châu, Hà Nam còn quy định các doanh nghiệp đạt chuẩn khai thác bôxit phải có báo cáo đánh giá ảnh hưởng của môi trường địa chất xung quanh khu vực định khai thác, nếu đáp ứng được yêu cầu của cơ quan môi trường mới được cấp phép hoạt động.

    Chuyển hướng ra nước ngoài

    Theo trang web khai thác khoáng sản Trung Quốc, trữ lượng bôxit đã được thăm dò của Trung Quốc đạt khoảng 200 triệu tấn, chỉ chiếm 2% tổng trữ lượng bôxit của thế giới. Lượng bôxit này phân bố trên 20 khu vực và tỉnh thành, phần lớn các mỏ bôxit lớn tập trung ở các tỉnh Sơn Tây, Sơn Đông, Quý Châu và khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây.

    Báo The Chinanews dẫn nguồn tin từ Tập đoàn Sản xuất nhôm Trung Quốc (Chinalco) cho biết nhằm đáp ứng nguồn cung ổn định cho các công ty sản xuất nhôm nội địa, hằng năm Trung Quốc phải nhập một lượng bôxit khá lớn, chiếm 1/3 tổng trữ lượng bôxit trong nước.

    Chính vì nhu cầu tiêu thụ quá lớn, nên ngay từ năm 2006 Chính phủ Trung Quốc đã “bật đèn xanh” cho các doanh nghiệp sản xuất nhôm đổ bộ khai thác bôxit ở nước ngoài theo kế hoạch “quốc tế hóa chiến lược kinh doanh” cho các doanh nghiệp.

    Năm 2006, Chinalco đã giành được hợp đồng trị giá 3 tỉ USD đầu tư phát triển mỏ bôxit ở vùng Aurukun phía bắc Cape York, Úc. Mỏ này có trữ lượng lên đến hàng trăm triệu tấn. Trung Quốc để mắt đến Úc bởi đất nước này có trữ lượng bôxit chiếm 22% trữ lượng của thế giới. Theo Cri.com, các đối tác mà Trung Quốc đã và đang nhắm đến là VN và Brazil.


    MỸ LOAN

    http://www.vusta.vn/Temps/Home/template2/?nid=74B0

    ----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------


    Trung Quốc

    Khai thác mỏ ở nước ngoài tránh ô nhiễm trong nước


    Ngày 11.5.2009, hội đồng Nhà nước Trung Quốc thông qua kế hoạch ba năm, hỗ trợ ngành công nghiệp khai thác chế biến kim loại màu (nhôm, đồng…) theo hướng tái cấu trúc và hiện đại. Theo đó, sẽ thành lập 3 – 5 doanh nghiệp chủ đạo trong ngành, và đến năm 2011 có 10 doanh nghiệp hàng đầu nắm đến 90% sản lượng đồng, 70% sản lượng nhôm, 60% kẽm… Các nhà máy nhôm, đồng… ô nhiễm sẽ bị đóng cửa, chính phủ khuyến khích và tài trợ vốn cho các doanh nghiệp đầu tư khai thác mỏ ở nước ngoài, kể cả hình thức liên doanh liên kết. Các doanh nghiệp lớn sẽ được hưởng lợi từ kế hoạch này, trong đó có Chinalco, China Minmetals.

    Trung Quốc sẽ kiểm soát chặt việc sản xuất kim loại màu tại nước này, để tiết kiệm 1,7 triệu tấn than, 6 tỉ kWh điện và giảm 850.000 tấn khí thải sulfur dioxide mỗi năm.

    H.S (ChinaDaily, Xinhua)

    http://www.baomoi.com/Info/Trung-Quo...45/2724921.epi
    Sửa bởi Hien : 08-06-2010 lúc 02:55 AM Lý do: Thêm link cho bài

  2. #2
    Hien đang Offline Thành viên bị khóa nick vĩnh viễn
    Ngày gia nhập
    Sep 2009
    Bài gửi
    1.060
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Số người chết do ung thư ở Trung Quốc tăng mạnh


    China's cancer death rate rises 80 percent in 30 years






    Cancer’s Dark Cloak Spreads Over China

    From Caijing Magazine:

    This has been a year for funerals — and questions about cancer in China — for a professional woman in Beijing named Liu.

    “I have attended three of my friends’ funeral ceremonies this year,” she told Caijing recently. “Two died from stomach cancer, the other from lung cancer.”

    Then with a sigh, Liu posed a question that reflects China’s rising anxiety over cancer and its frightening health statistics. “Is it true that only old people tend to get cancer?”

    Cancer death rates are rising dramatically in China, and not only among the elderly. Results from an exhaustive survey conducted by the Ministry of Health and the Ministry of Science and Technology said the nation’s cancer death rate has risen 80 percent in the past 30 years to 136 per 100,000 citizens, from 74 in the mid-1970s and 108 in the early 1990s.


    http://chinadigitaltimes.net/2008/07...ds-over-china/


    3 nhà máy Trung Quốc thải CO2 bằng cả nước Anh

    Tổ chức "Hoà bình Xanh" vừa đưa ra báo cáo về tình trạng ô nhiễm khí thải trên thế giới, trong đó cho biết ba nhà máy điện lớn nhất ở Trung Quốc năm ngoái đã thải ra lượng khí CO2 gây hiệu ứng nhà kính bằng cả nước Anh cộng lại.

    Ba nhà máy điện của Trung Quốc mà tổ chức "Hoà bình Xanh" đề cập đến là Hoa Năng, Đại Đường và Quốc Điện.

    Theo "Hoà bình Xanh", mặc dù lượng khí thải tính theo đầu người ở Trung Quốc hiện vẫn thấp hơn nhiều so với các nước phát triển, song tính theo quốc gia thì nước này đã vượt Mỹ, trở thành "thủ phạm gây ô nhiễm lớn nhất thế giới".

    Tổ chức trên cho rằng các nhà máy cũ kỹ kém hiệu quả và sự phụ thuộc quá nhiều vào nguồn nhiên liệu hoá thạch đang cản trở nỗ lực của Trung Quốc trong việc ngăn chặn tình trạng ấm lên của Trái Đất do khí CO2 gây ra.

    Mười nhà máy sản xuất điện lớn nhất của Trung Quốc, cung cấp gần 60% sản lượng điện cho nước này, tiêu thụ khoảng 20% lượng than đá (tương đương 590 triệu tấn) và thải ra 1,44 tỷ tấn khí CO2. Tính theo hiệu suất, để sản xuất ra 1 kW điện, các nhà máy này "nhả ra" tới 752 gram CO2, cao hơn nhiều so với 418 gram CO2 ở Mỹ hoặc Nhật Bản.

    Đại diện của "Hoà bình Xanh" cho rằng Trung Quốc "đang phải gánh chịu những nỗi đau thời tiết" do tình trạng biến đổi khí hậu gây ra, như hạn hán, nắng nóng, bão lụt.

    Tổ chức này cho rằng các công ty điện lực Trung Quốc cần phải giúp hạn chế "nỗi đau" này bằng cách tăng cường sử dụng các nguồn nhiên liệu tái sinh như sức gió và mặt trời.


    Three Chinese firms 'more polluting than UK'

    Tuesday, 28 Jul 2009 16:58

    China's three largest power companies emit more CO2 than the entire of Britain, Greenpeace said today.

    A new report found by burning 20 per cent of China's coal in 2008, the top ten companies emitted an equivalent of 1.44 billion tonnes of CO2.

    That year the largest three (Huaneng, Datang and Guodian) together emitted more than the United Kingdom's total emissions during the same period.

    http://www.inthenews.co.uk/news/envi...--$1314759.htm

    http://www.guardian.co.uk/environmen...ons-greenpeace

    http://www.energysavingtrust.org.uk/Resources/Daily-news/Climate-change2/Three-Chinese-firms-more-polluting-than-UK/(energysavingtrust)/266693


    -------------------------------------------------------------------------------------------

    Công nghệ Trung Quốc!

    Hiện nay, TKV đang tiếp tục hợp tác với các nhà đầu tư Trung Quốc để triển khai những dự án khai thác và chế biến khoáng sản khác, trong đó có các dự án khai thác bauxite và sản xuất alumina. Công ty Trung Quốc sẽ cung cấp toàn bộ dây chuyền thiết bị và công nghệ.
    Nhà máy luyện đồng Tằng Loỏng, thuộc tổ hợp Sin Quyền, được tập đoàn Than và Khoáng sản (TKV) khởi công xây dựng vào thời điểm giá đồng thỏi trên thị trường thế giới đang sốt. Khi ấy, nhiều doanh nghiệp sản xuất dây và cáp điện đã hy vọng, nhà máy ra đời sẽ tạo nguồn cung đồng ổn định, giảm bớt sự lệ thuộc vào bên ngoài.
    Tuy nhiên, kỳ vọng đó đã không được đáp ứng. Đồng của Tằng Loỏng sản xuất gần như chỉ để xuất khẩu sang Trung Quốc với giá thấp, còn doanh nghiệp sản xuất dây và cáp điện Việt Nam thì tiếp tục phải nhập đồng của các nước khác.
    Kinh phí xây dựng nhà máy luyện đồng này tới gần 1.000 tỉ đồng và toàn bộ dây chuyền thiết bị cũng như công nghệ do Công ty cổ phần Kim loại màu Bắc Kinh cung cấp. Theo chủ đầu tư, công nghệ luyện đồng sử dụng cho dự án này là mới nhất của Trung Quốc. Thế nhưng, sản phẩm của nhà máy sản xuất ra chỉ đạt độ tinh khiết 99,96%, trong khi tiêu chuẩn đối với đồng nguyên liệu để làm dây, cáp điện của thế giới là phải đạt tối thiểu 99,99%.
    Ngoài ra, công nghệ này còn gây lãng phí lớn với tỷ lệ đồng bị thất thoát trong quá trình tinh luyện quá cao, lên đến 7%, thay vì chỉ 1% như yêu cầu trong thiết kế kỹ thuật.
    Công nghệ và thiết bị của Trung Quốc có ưu điểm là giá rẻ, suất đầu tư ban đầu thấp, nên được nhiều công ty Việt Nam ưa chuộng.
    Tuy nhiên, khi cân nhắc việc lựa chọn thiết bị và công nghệ cho các dự án, nhất là đối với các công trình quan trọng do doanh nghiệp nhà nước đầu tư, không nên đặt nặng vấn đề chi phí đầu tư ban đầu, mà cần xem xét đến yếu tố hiệu quả cuối cùng.
    Việc chọn thiết bị, công nghệ giá rẻ tuy có giảm được mức khấu hao trong giá thành sản phẩm, nhưng sẽ phải trả giá bằng nhiều loại chi phí khác phát sinh trong quá trình sản xuất, như suất tiêu hao năng lượng, chi phí vận hành và bảo dưỡng, tỷ lệ phế phẩm cao và chất lượng sản phẩm kém, nên chưa chắc đã hiệu quả hơn.
    Bên cạnh tính hiệu quả của bản thân dự án, cũng phải tính đến hiệu quả chung của cả nền kinh tế.

    Trong trường hợp của nhà máy luyện đồng Tằng Loỏng, dù có khả năng sinh lợi, nhưng nếu xét đến khía cạnh hiệu quả sử dụng nguồn tài nguyên của quốc gia thì vấn đề lại khác. Với tỷ lệ thất thoát cao hơn yêu cầu đến 6 điểm phần trăm, lượng đồng bị mất đi từ dự án này sẽ lên đến 30.000 tấn.

    Thêm vào đó, do chất lượng thành phẩm không đạt độ tinh khiết theo tiêu chuẩn quốc tế, nên chỉ xuất khẩu được với giá thấp. Vì vậy, dù vẫn sinh lợi, nhưng không thể xem dự án khai thác và tinh chế đồng Sin Quyền là có hiệu quả được.
    Sin Quyền không phải là bài học đầu tiên đối với TKV cũng như nhiều doanh nghiệp Việt Nam khác. Trước đó, không ít công ty đã từng thất bại với những dây chuyền sản xuất xi măng lò đứng, nhà máy đường và thiết bị nhà máy nhiệt điện nhập từ Trung Quốc.
    Hiện nay, TKV đang tiếp tục hợp tác với các nhà đầu tư Trung Quốc để triển khai những dự án khai thác và chế biến khoáng sản khác, trong đó có các dự án khai thác bauxite và sản xuất alumina. Công ty Trung Quốc sẽ cung cấp toàn bộ dây chuyền thiết bị và công nghệ.
    Tuy Trung Quốc là một trong những nước sản xuất và tiêu thụ nhôm hàng đầu thế giới, nhưng sản xuất nhiều nhôm không có nghĩa là có thể cung cấp công nghệ luyện nhôm tốt, nhất là với những quốc gia không nắm trong tay công nghệ nguồn.
    Ngoài ưu thế về giá cả, thiết bị và công nghệ của Trung Quốc chưa được đánh giá cao trên thị trường thế giới, nên nhiều nhà khoa học lo ngại bài học từ dự án Sin Quyền sẽ lại tái diễn với các dự án.

    Theo Tấn Đức
    http://74.125.77.132/search?q=cache:...&hl=de&ct=clnk

    Công ty Trung Quốc lại trúng thầu xây dựng nhà máy nhiệt điện tại Việt Nam

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/viet...r_maokhe.shtml
    Sửa bởi Hien : 04-01-2010 lúc 11:11 PM Lý do: Thêm link cho bài

  3. #3
    Hien đang Offline Thành viên bị khóa nick vĩnh viễn
    Ngày gia nhập
    Sep 2009
    Bài gửi
    1.060
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Dị tật bẩm sinh, cái giá Trung Quốc đang trả vì khai thác than

    Phyllis Xu và Lucy Hornby (23/06/2009)

    GAOJIAGOU, Trung Quốc (Reuters) – Cậu bé Yilong mười tuổi vừa trở thành một số liệu báo cáo thống kê. Sinh ra ngay tại trung tâm công nghiệp than của Trung Quốc, cậu bé bị thiểu năng và không nói được. Bé là một trong nhiều trẻ ở tỉnh Shanxi, nơi than đã làm giàu cho chỉ một vài người, tạo công việc cho nhiều người, và nạn ô nhiễm môi trường mà nhiều chuyên gia cho rằng đó là nguyên nhân làm cho rất nhiều trẻ vừa ra đời đã bị dị tật bẩm sinh.

    Các chuyên gia cho rằng việc khai thác và xử lý than đã khiến cho tỉ lệ dị tật bẩm sinh ở Shanxi cao hơn sáu lần so với tỉ lệ trung bình của toàn Trung Quốc, mà tỉ lệ trung bình này đã là cao so với chuẩn mực quốc tế.

    “Các cháu trông bình thường khi vừa ra đời. Nhưng một năm sau thì chúng không thể nói và bước đi được,” anh nông dân Hu Yongliang, 38 tuổi, kể lại. Anh có hai người con lớn bị thiểu năng.

    “Các cháu biết đi khi lên sáu bảy tuổi gì đó. Các cháu rất yếu ớt. Chẳng ai biết các cháu bị bệnh gì.”

    Bé gái 13 tuổi của anh Hu chỉ nói được một từ, còn em trai thì chẳng nói được từ nào. Cả hai suốt ngày vui đùa trong sân nhà, được mẹ Wang Caiting trông nom và bảo vệ cho hai bé khỏi bị hàng xóm dị nghị.

    “Tôi chẳng bao giờ cho các cháu ra đường vì tôi không muốn các cháu bị người khác trêu chọc. Cả ngày các cháu chỉ chơi trong sân này thôi,” chị Wang kể, trông chị già hơn tuổi 36.

    “Tôi hết sức lo lắng cho bé trai. Cháu chẳng biết tự lo cho mình. Tôi phải giúp cháu mọi việc.”

    Số trẻ em bị dị tật bẩm sinh nặng ở Trung Quốc tăng vọt gần 40% tính từ năm 2001 đến 2006. Đây là báo cáo năm 2007 của Ủy ban Kế hoạch Gia đình và Dân số Quốc gia của Trung Quốc.

    Báo cáo cho biết: tỉ lệ trẻ ra đời bị dị tật bẩm sinh nặng tăng từ 104,9 trên mười ngàn trẻ trong năm 2001, lên đến 145,5 trong năm 2006, làm cho cứ mười gia đình thì có một gia đình bị ảnh hưởng.

    Số trẻ bị dị tật bẩm sinh chiếm từ 4 đến 6 phần trăm trên tổng số trẻ ra đời hàng năm, tức là từ 800 ngàn đến 1,2 triệu trẻ, trong khi đánh giá của Tổ chức Y tế Thế giới về số trẻ bị dị tật bẩm sinh toàn thế giới chỉ chiếm từ 3 đến 5 phần trăm.

    “Nguyên nhân làm cho tỉ lệ dị tật bẩm sinh nặng ở tỉnh Shangxi cao hơn các nơi khác thì có liên quan đến nạn ô nhiễm môi trường, gây ra do sản xuất năng lượng và đốt than quá mức,“ Pan Xiaochuan, một giáo sư khoa Sức khỏe Môi trường và Nghề nghiệp tại Đại học Bắc Kinh phát biểu. Giáo sư Pan đã nhiều năm nghiên cứu ảnh hưởng của ô nhiễm lên sức khỏe ở Shanxi.

    Giáo sư Pan cho rằng dị tật ống thần kinh là dạng dị tật thường gặp nhất ở trẻ em Shanxi, mặc dù bệnh tim bẩm sinh, bệnh thừa ngón chân ngón tay và bệnh hở vòm miệng cũng không hiếm.

    AXIT FOLIC

    Trung Quốc, nơi có nhiều thành phố ô nhiễm nhất thế giới, vừa cam kết sẽ cắt giảm khí thải và làm sạch môi trường, đã bị tàn phá bởi chất thải sau nhiều thập niên phát triển với tốc độ chóng mặt.

    Nhưng do quản lý địa phương lỏng lẻo, kèm theo nhu cầu năng lượng vô độ để nuôi nền kinh tế bùng nổ, đã làm xói mòn các mục tiêu môi trường.

    Tuần trước Bộ Y tế Trung Quốc ra thông báo là sẽ cung cấp các bổ sung axit folic cho 12 triệu phụ nữ nông thôn để cố gắng giảm tỉ lệ dị tật, đặc biệt là dị tật ở hệ thần kinh, dị tật thường gặp nhất và dễ dàng ngăn chặn bằng cách bổ sung axit folic.

    Dị tật thường tấn công các gia đình nghèo nhất, những gia đình chỉ vừa đủ trả các khoản chi phí y tế trước tuổi trưởng thành cho con em của họ.

    Khoản thu nhập hàng năm ít ỏi là 10 ngàn nhân dân tệ (1.600 đô la Mỹ) mà anh Hu có được nhờ làm công việc chuyên chở hầu như không thể chừa ra khoản nào để anh trang trải các chi phí y tế cho hai con của mình.

    Hy vọng của gia đình anh bây giờ là bám víu vào bé út sáu tháng tuổi, tên là Yiwu. Các thử nghiệm máu cho thấy em không phải chịu tai ương như anh chị của mình. Ba mẹ muốn Yiwu lớn lên làm bác sĩ.

    Cũng như nhiều làng ở tây nam Shanxi, Gaojiagou bị bao vây bởi ít nhất một chục mỏ than, hàng năm đã cho ra hàng triệu tấn than để nuôi các nhà máy năng lượng và luyện thép ở Trung Quốc.

    Nhiều dân làng Gaojiagou khổ sở vì các triệu chứng ho và bệnh hô hấp do bụi trong không khí. Họ nói nguồn nước của họ cũng bị ô nhiễm.

    “Trước đây gia đình nào cũng lấy nước uống từ giếng vườn,“ anh Hao kể chuyện trong lúc dòng nước có màu vàng của trà nhạt đang chảy từ vòi xuống chậu rửa tay bằng kim loại. “Nhưng giờ đây nước đã bị ô nhiễm bởi các mỏ than và xưởng rửa quặng bao quanh làng, nên chúng tôi chẳng bao giờ có thể uống nước từ giếng được nữa.”

    Quê Hương dịch

    Nguồn: http://www.reuters.com/article/world...55M0XT20090623

    Birth defects show human price of coal


    Thêm 1.300 trẻ Trung Quốc bị nhiễm độc chì

    Sự kiện trẻ bị nhiễm độc chì ở huyện Phong Tường, Thiểm Tây (Trung Quốc) chưa lắng dịu thì lại xuất hiện thêm 1.354 trẻ ở tỉnh Hồ Nam có dấu hiệu hàm lượng chì trong máu cao hơn mức bình thường.

    China: More Than 1300 Children Sick In 2nd Lead Poisoning Case

    For decades, many Chinese firms have dumped poisons into rivers and the ground rather than disposing of them safely, counting on the acquiescence of local governments unwilling to damage their economic lifelines.

    http://www.huffingtonpost.com/2009/0..._n_263864.html

    More than 2,000 children have been found to be suffering from lead poisoning because Chinese factories greedy for profit have spewed out pollutants without carrying out even the most minor environmental monitoring.

    Officials announced yesterday that 1,354 children under 14, who had been living and going to school for more than two years within a few hundred metres of a manganese smelter, had excess lead in their blood.

    http://www.timesonline.co.uk/tol/new...cle6803031.ece


    Trung Quốc: phát triển trên hiện tại ô nhiễm

    Mấy tháng gần đây, Trung Quốc tăng cường thực hiện nhiều cam kết nhằm giảm mức gia tăng khí thải carbon trong vòng 20 năm tới, bằng cách tăng cường đầu tư hàng tỉ USD cho các nguồn năng lượng phi truyền thống, thay thế năng lượng hoá thạch (than, dầu).


    Trè em Trung Quốc bị nghi nhiễm độc chì được theo dõi trong bệnh viện

    Trong khi đó, báo chí Trung Quốc gần đây phản ánh nhiều về nạn ô nhiễm trong nước. Đơn cử, hơn 500 người dân sống gần một nhà máy hóa chất tại tỉnh Hồ Nam đang bị nhiễm độc cadmium, rồi chất thải chưa qua xử lý gây ô nhiễm nguồn nước sinh hoạt khiến 4.000 người ở Nội Mông mắc bệnh. Tạp chí Tài Kinh cũng làm phóng sự về tình trạng ô nhiễm hóa chất lên đất và sông tại tỉnh Hồ Nam.

    Những nỗ lực quản lý môi trường chặt chẽ hơn lại diễn ra chậm chạp tại Trung Quốc, vì nếu làm căng thì có thể dẫn đến việc phải đóng cửa các nhà máy.

    Ông Wen Bo, một nhà hoạt động môi trường tại Bắc Kinh nói: “Tại Trung Quốc, chúng tôi phải đối diện trực trực tiếp với nhiều vấn đề môi trường cần được giải quyết ngay, quan trọng hơn cả vấn đề thay đổi khí hậu”.

    Từ khi tổ chức Bạn với tự nhiên được thành lập vào năm 1994, đến nay đã có hơn 5.000 nhóm bảo vệ môi trường đang hoạt động tại Trung Quốc. Nhưng hoạt động của các nhóm này còn hạn chế vì nhiều nguyên nhân. Rất có thể chẳng bao lâu nữa, Trung Quốc sẽ đạt được danh hiệu vừa dẫn đầu thế giới về nguồn năng lượng phi truyền thống, vừa đi đầu thế giới về ô nhiễm công nghiệp.

    K.D (lược dịch từ Boston Globe)


    Smelter poisons 1,354 in China

    http://www.boston.com/news/world/asi...dren_in_china/



    The Big Fat Asterisk On China's Clean-Energy Push


    * September 2, 2009 | 12:39 pm


    In the Boston Globe today, Christina Larson has a terrific piece looking at China's highly inconsistent brand of environmentalism. As you'd expect, the headlines these days don't tell the whole story. Yes, the country's taking serious and dramatic steps to promote wind power, kick-start its solar industry, and improve the energy efficiency of its factories and plants. Climate change really has become a pressing concern in Beijing. But, at the same time, there are all these other dire pollution problems that are getting short shrift.

    To name a few examples: a polluting smelter in Shaanxi province resulted in 600 children sick with serious lead poisoning; more than 500 residents near a chemical factory in Hunan province are suffering from cadmium poisoning; tap water contaminated by raw sewage in Inner Mongolia sickened 4,000 people. The Beijing-based magazine Caijing recently reported on how chemical pollution has contaminated the soil and rivers throughout Hunan province.

    Even as China is greening its power supply, its rivers are getting blacker, according to Jin Jiamin, founder of Global Environment Institute, a domestic Beijing-based NGO.

    As Larson explains, there's a clear reason for this. The clean-energy efforts come from on high, are supported by the influential National Development and Reform Commission, and, at this point, mainly involve lavishing money on wind-turbine makers or photovoltaic manufacturers. The powerful provincial governments, which have a great deal of autonomy on these matters and tend to be obsessed with economic growth, are happy to play along. On the other hand, attempts to clamp down on fumes and discharges are more contentious, since they can cut into a factory's bottom line. What's more, local governments are now cracking down on the green groups working on local pollution issues—groups that were once allowed a smidgen of space to maneuver.

    It's an informative piece, and also implicitly raises some uncomfortable questions about the future of China's efforts to ratchet down its greenhouse gases. Right now, Beijing's focusing on bankrolling new clean-energy technology. The popular stuff. But if, as is now being discussed, China's planning to have its emissions decline at a certain point, then it's going to have to slap a hard cap on carbon (or implement a carbon tax). And on the local level, those sorts of "punitive" pollution-control efforts seem to be a much thornier endeavor.

    http://www.tnr.com/blog/the-vine/the...an-energy-push



    http://www.boston.com/news/world/asi...ings_of_china/

  4. #4
    Hien đang Offline Thành viên bị khóa nick vĩnh viễn
    Ngày gia nhập
    Sep 2009
    Bài gửi
    1.060
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Ô nhiễm môi trường gây bất ổn xã hội tại Trung Quốc


    Trung Quốc có luật bảo vệ môi trường nghiêm khắc, nhưng việc thực hiện lại lỏng lẻo. Nhiều vụ nhà máy thải chất độc hại ra môi trường, tác hại đến sức khỏe cư dân đã khiến dân chúng bất bình và biểu tình phản đối. Theo giới quan sát, tình hình Trung Quốc trong lãnh vực này là kinh nghiệm Việt Nam cần rút tỉa.



    Một nhà máy làm than đá tại tỉnh Sơn Tây(Ảnh : Reuters)

    Trong thời gian gần đây, tại Trung Quốc đã bùng lên nhiều vụ dân chúng biểu tình phản đối các nhà máy thải chất độc hại ra môi trường, tác hại đến sức khoẻ cư dân trong khu vực. Sự kiện mới nhất được báo giới quan tâm là hai vụ nhiễm độc tại Hồ Nam và Nội Mông trong tháng 7 vừa qua.

    Tại Hồ Nam, dân chúng Thành phố Lưu Dương đã mấy lượt xuống đường để phản đối việc một nhà máy hoá học thải thẳng chất độc hại ra con sông và ruộng đồng tại đây, làm cho 5 người thiệt mạng và 500 nguời khác bị nhiễm độc.

    Gia đình các nạn nhân đòi chính quyền trừng phạt lãnh đạo công ty gây ô nhiễm và bồi thường thiệt hại. Cuộc biểu tình tập hợp đến cả ngàn người như vào cuối tháng 7 vừa qua. Vào tuần trước, họ cũng lại vận động xuống đuờng nhưng không thành công. Hàng ngàn công an đã đươc triển khai để ngăn chặn mọi cuộc biểu tinh.

    Cũng vào hạ tuần tháng 7, người dân thành phố Xích Phong, vùng nội Mông đã phải gánh chiụ hậu quả của việc một viện bào chế thuốc, để thất thoát khí ammonia khiến cho 246 người đã bị trúng độc. Trước đó hai tuần lễ, người dân tại đấy lại bị ngộ độc do nguồn nước. Hơn 4000 người bị bệnh, bị sốt, bị nôn, bị tiêu chảy...

    Trong các trưòng hợp kể trên, dân chúng quy trách nhiệm cho chính quyền địa phương. Trong trường hợp ở Hồ Nam, họ đã nhận hối lộ để nhắm mắt làm ngơ hay ém nhẹm những tin đáng lý ra phải thông báo khẩn cấp như vấn đề nguồn nước bị ô nhiễm ở Xích Phong

    Báo giới, nhất là tại Hong Kong đã phản ứng gay gắt trưóc các sự kiện vừa qua vì nó phơi bày thực tế, mà tác giả một bài báo trên tạp chí Mỹ Forbes đăng trên mạng Forbes.com, ngày mồng 7 tháng 8 đã nêu bật trong hàng tựa của mình : ''Trung Quốc : nơi hầu như có quyền tự do đầu độc người dân''.

    Tác giả bài viết tỏ vẻ rất bất bình, nhận xét : bên cạnh giá nhân công rẻ, Trung Quốc với tư cách là xưởng của thế giới lại có một ưu thế khác : đó là các tập đoàn hầu như không phải trả gì cả để có quyền gây ô nhiễm không khí, nguồn nước, đất đai và đầu độc dân chúng.

    Công nhân làm việc với hoá chất độc hại, lãnh 2,60 đô la một ngày. Những người bị ngộ độc do nguồn nước được bồi thường 7 đô la cho một hộ gia đình. Nhờ biểu tình xuống đường khiếu nại, một hộ gia đình có 5 người sẽ đuơc bồi thuờng 732 đôla.

    Tác giả bài báo tự hỏi là phải chăng chính quyền Trung ương đã nhắm mắt làm ngơ trước các vụ vi phạm luật lệ ? Dù sao chăng nữa nếu cứ để các công ty tự do gây ô nhiễm, thì cái giá mà chính quyền Trung Quốc phải trả khá cao : đó là bất ổn định chính trị do nỗi bất bình của các nạn nhân ô nhiễm càng lúc càng tăng.




    Xô xát giữa người dân bất bình và công an ngày càng nhiều tại Trung Quốc
    (Ảnh : Reuters)


    Để tim hiểu thêm về mực độ tệ nạn ô nhiễm tại cường quốc kinh tế thứ 3 thế giới. chúng tôi đã nêu câu hỏi với nhà nghiên cứu môi trường Nguyễn Đức Hiệp và nhà báo Lưu Tường Quang tại Sydney, đã theo dõi tình hình Trung Quốc .

    Theo anh Nguyễn Đức Hiệp, tình trạng các công ty xí nghiệp tại Trung Quốc gây ô nhiễm môi trường, tác hại đến sinh hoạt và đời sống cư dân chung quanh khá nghiêm trọng, và trong thời gian qua đã tạo ra rối loạn xã hội khi các nạn nhân bất bình biểu tình phản đối.

    Trả lời phỏng vấn của RFI, anh Hiệp nêu bật một số vụ ô nhiễm nổi cộm tại Trung Quốc trong những năm gần đây.

    Vấn đề ô nhiễm tại Trung Quốc rất lớn, tác hại không chỉ đến con người, môi trường, mà cả đến kinh tế. Nghiên cứu của Ngân hàng Thế giới cho thấy rằng tác hại của vấn đề môi trường đối với mức tăng trưởng củaTrung Quốc có thể lên đến 4% hay 5%.

    Nhiều vụ ô nhiễm lớn đã xẩy ra, như vào năm 2004, công ty hoá học Tứ Xuyên đã thải chất nitrate ammonium ra nguồn nước sông Tô Giang, phụ lưu sông Dương Tử, khiến cả triệu người ở Thành Đô không có nước trong vòng hơn một tuần. Giám đốc công ty đã phải đi tù.


    Sông Tùng Hoa chảy qua Thành phố Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang từng bị ô nhiễm nặng vì chất benzene vào tháng 11/2005
    (Ảnh : AFP)

    Vụ ô nhiễm thứ hai cũng rất lớn liên quan đến nhà máy hoá học tại tỉnh Hắc Long Giang vào năm 2005, để chất benzene tràn ra sông Tùng Hoa làm cho thành phố Cáp Nhĩ Tân, và thành phố Khabarovsk của Nga bên kia bờ sông không có nước uồng trong vòng 14 ngày.

    Ở những thành phố khác các tỉnh như Hồ Nam, hoặc là Tứ Xuyên, Triết Giang, có rất nhiều vụ biểu tình của dân chúng tại đây do những vụ ô nhiễm, bất cẩn của nhà máy và công ty Trung Quốc . Vừa rồi ở thành phố Lưu Dương (Hồ Nam), là vụ liên quan đến một công ty sản xuất kim loại nặng indium, một chất dùng làm phim mỏng trên màn hình LCD. Để sản xuất indium, thì phải dùng nhiều cadnium, một thứ kim loại nặng. Hiện nay chất indium rất khan hiếm trên thị trường thế giới, vì thế mà nhà máy này cố gắng sản xuất rất nhiều. Nhưng nhà máy này đã bất cẩn để xẩy ra ô nhiễm về cadnium trong khu thành phố và làng mạc chung quanh. Cadnium là một chất kim loại nặng có hại cho phổi, thận và nhất là làm xương có thể bị dòn đi, và có thể gây ra ung thư. Vì vậy mà dân chúng đã biểu tình rất nhiều, rất rầm rộ, và cách đây không lâu đã có xô xát dữ dội và có người thiệt mạng.

    Ở Tứ Xuyên còn có trường hợp làng Gaodong, vùng Núi Ngũ Lĩnh, nơi có nhiều kim loại manganese, (1/5 sản lượng thế giới về manganese). Trong năm vừa rồi dân làng biểu tình chống lại việc môi trường sống của họ bị hoạt động khai thác mỏ huỷ hoại. Chủ tịch thành phố đã đến nhưng đã không giải quyết được, cho nên đã có xô xát lớn và có người thiệt mạng.

    Những vụ này xẩy ra khắp Trung Quốc , cho nên có thể nói là nguyên nhân gây ra ô nhiễm, một phần là do bất cẩn và một phần là do các chính quyền điạ phương không thực thi luật môi trường một cách đúng đắn.

    Theo anh Nguyễn Đức Hiệp, Chính quyền Trung Quốc đã có chính sách khá nghiêm khắc để bảo vệ môi trường, nhiều khi không được chú ý.

    Trung Quốc có tiêu chuẩn nghiêm khắc về khí thải, nước thải, nhưng vấn đề là thực thi chính sách đó. Thí dụ như dọc theo sông Dương Tử, từ Hồ Nam, Tứ Xuyên cho đến Triết Giang, rất nhiều nhà máy thải chất độc hại thẳng ra sông, vi phạm luật môi trường, nhưng chính quyền điạ phương không chú ý nhiều. Chỉ khi nào xẩy ra xô xát, biểu tình, thì họ mới thực thi luật pháp hay đóng cửa nhà máy. Nhiều nhà máy cũng biết rằng mình vi phạm luật môi trường nhưng tính toán rằng để sửa chữa còn tốn kém nhiều hơn là đóng phạt cho nên họ chiụ nộp tiền phạt và tiếp tục vi phạm như trước. Vấn đề này cũng giống như một số tỉnh ở Việt Nam.




    Khu mỏ manganese tại vùng Tứ Xuyên (Trung Quốc)
    (Nguồn : Yale.edu)

    Đối với nhà báo Lưu Tường Quang tại Sydney, vấn đề mức phạt vạ thấp là một trong những căn nguyên dẫn đến tình trạng coi thường việc bảo vệ môi trường và sức khoẻ của người dân. Bên cạnh đó còn một số lý do nhân khác mang tính chất chính trị, xã hội :

    Nhà nước Trung Quốc lúc nào cũng khoe khoang về luật lệ chặt chẽ, nhưng luật lệ không phải chỉ trên giấy tờ, mà vấn đề làm thế nào để các luật lệ đó đươc thi hành. Có nhiều yếu tố khiến ô nhiễm xẩy ra tại Trung Quốc. Yếu tố quan trọng là chính quyền Trung ương ở Bắc Kinh và chính quyền điạ phưong không thi hành đúng luật pháp. Chính quyền Trung Ương và điạ phưong cũng tham nhũng. Có khi những việc sai trái thiếu tiêu chuẩn đươc phát hiện, nhưng đã không có những hành động cụ thể. Hơn nữa xã hội của Trung Quốc, không có những đặc tính của một xã hội dân sự, tức là dân chúng thiếu ý thức tôn trọng luật pháp, không biết yêu cầu hay cưỡng bách để chính phủ thi hành luật pháp.

    Một điểm nữa cũng quan trọng là vấn đề là bồi thường thiệt hại cho môi trường và sức khoẻ... hầu như không có, và nếu có thì rất thấp. Có những trường hợp gây ô nhiễm môi trường làm tổn hại đến sức khoẻ của hàng trăm ngàn gia đình ở Trung Quốc, nhưng các công ty này chỉ phải phạt vạ 5, 10 đô la, hoặc một vài chục đô la cho mỗi gia đình, tốn kém không bao nhiêu... Do đó không buộc được người ta quan tâm tới và thi hành luật pháp.

    Tôi lấy thí dụ tại Úc Châu, công ty James Hardie, 40 năm trước đây, khai thác và sản xuất abestos (amiăng). Lúc đó người ta không biết là sản phẩm này độc hại cho sức khoẻ, đến 3 thập niên sau thì người ta mới biết. Nhưng mà công ty này phải chi ra cả tỷ đô la Úc mà vẫn chưa đủ để bồi thường cho nạn nhân...

    Còn về tham nhũng cũng vậy. Nếu các viên chức y tế đi kiểm soát phẩm chất và không nhìn thấy hoặc là nhìn thấy rồi bỏ qua, thì luật lệ dù tốt đến đâu cũng không thi hành được, thí dụ vụ sữa nhiễm melamine của Công ty Tam lộc (Sanlu). Các thanh tra về phẩm chất đã thử nghiệm sữa này và không tìm thấy gì cả. Điều đó cho đánh dấu hỏi rất lớn về nạn tham nhũng cửa quyền, đã làm cho vấn đề thi hành luật pháp ở Trung Quốc không thể thực hiện đươc một cách hữu hiệu và do đó sức khoẻ của dân chúng, của những người tiêu dùng không được bảo đảm.


    Chuyển tác hại môi trường qua nước khác

    Trong chính sách bảo vệ môi trường hiện hành tại Trung Quốc, một trong những vấn đề đang nổi cộm hiện nay là chính quyền Bắc Kinh ngày càng phát huy thế lực kinh tế của mình, hạn chế bớt tình trạng ô nhiễm trong nước bằng cách di dời các cơ sở sản xuất gây ô nhiễm nặng nề ra ngoại quốc, hoặc là bảo toàn nguồn nguyên liệu bên trong lãnh thổ và gia tăng khai thác và nhập khẩu tài nguyên từ nước ngoài. Theo anh Nguyễn Đức Hiệp, một trong những thí dụ điển hình của chủ trương có thể gọi là ''xuất khẩu ô nhiễm'' này là trường hợp các nhà máy xi măng hay nhà máy giấy mà nguyên liệu chính là cây gỗ :

    Chính sách hiện nay của Trung Quốc là giảm nguồn năng lượng dùng than, và đóng cửa những nhà máy gây quá nhiều ô nhiễm. Ngoài ra, họ cũng cố gắng thay vì sản xuất trong nước thì có thể nhập, ví dụ như là xi măng. Tình Quảng Đông vừa rồi đã đóng rất nhiều nhà máy xi măng vì tình trạng ô nhiễm quá nặng. Thế nhưng họ lại nhập xi măng và mở nhà máy xi măng ở nước ngoài. Chính sách của Trung Quốc là giảm bớt những gì mà Trung Quốc sản xuất và gây quá nhiều ô nhiễm trong nước. Thay vào đó thì Trung Quốc có thể lấy ở nước ngoài.

    Ví dụ nữa là các công ty giấy của Trung Quốc. Từ khi Trung Quốc có chính sách không còn phá rừng ở thượng nguồn sông Dương Tử và nhiều nơi ở Vân Nam, thì công ty giấy Trung Quốc đã đi ra nước ngoài, ví dụ như sang Lào, Cambốt, Miến Điện và Indonesia, mua rất nhiều gỗ và có nhiều nhà máy đã hoạt động và tạo nên những cái cảnh phá rừng rất lớn ở các nước đó. Cho nên mặc dầu Trung Quốc có chính sách rất tốt bảo vệ rừng trong nước, nhưng ngược lại nó rất có hại cho những nước chung quanh.


    Các công ty giấy Trung Quốc cũng góp phần gây nên nạn phá rừng
    (Photo : Solène Honorine)

    Đối với các công ty Trung Quốc hoạt động ở nước ngoài, trên nguyên tắc họ phải tuân thủ luật lệ môi trường tại chỗ. Theo anh Hiệp, nếu quốc gia nơi công ty Trung Quốc hoạt động có luật lệ lỏng lẻo, thì các công ty Trung Quốc sẽ không ngần ngại gây ô nhiễm.

    Vấn đề này tùy nơi công ty Trung Quốc hoạt động. Nếu quốc gia đó không có luật và quá trình quy hoạch môi trường rất lỏng lẻo, thì có những vụ xẩy ra rất nghiêm trọng. Có những công ty Trung Quốc phải làm việc tại những nước có luật khắt khe thì họ cũng làm tốt, có bài bản. Ví dụ như công ty Lee&Man Paper cũng làm giấy. Công ty này có chi nhánh ở khá nhiều nước, như ở Mỹ. Họ tuân thủ luật môi trường của quốc gia nơi họ hoạt động mặc dù ở Trung Quốc thì họ cũng đã gây ô nhiễm, như ở Động Đình Hồ, ở Hà Nam, nhà máy giấy đã thải ra rất nhiều chất chlorine. Ở Mỹ thì phải dùng công nghệ cao cho nên họ không thể làm ô nhiễm nhiều, chỉ một lần thì có thể bị phạt, như ở California, họ từng bị phạt. Hiện nay công ty này sửa soạn lập một nhà máy thật lớn ở Hậu Giang miền Tây. Công ty này nói chung, hành xử tùy theo luật môi trường của từng nước, nếu mà lỏng lẻo thì họ cũng không thi hành đúng luật. Còn ở Mỹ, ở những nước khác thì họ làm rất tốt.

    Đây cũng là ý kiến của anh Lưu Tường Quang. Theo anh, Việt Nam cần lưu ý đến vấn đề này khi giao cho các công ty Trung Quốc khai thác bauxite trên vùng Tây Nguyên

    Về trường hợp này tôi xin trả lời bằng 2 cách : thứ nhất là tại các nước tân tiến, thí dụ như Bắc Mỹ, Liên Âu và Úc Châu, thì các công ty Trung Quốc kể cả các công ty khai thác tài nguyên thiên nhiên cũng như các công ty biến chế thực phẩm, đều phải tôn trọng, đều phải nghiêm túc thi hành luật lệ điạ phương, tức là của Úc, của Pháp, của Hoa Kỳ. Luật của Úc, Pháp, hay Hoa Kỳ, thì ở một chuẩn mực cao. Mà vấn đề không phải ở tiêu chuẩn cao mà là ở vấn đề thi hành luật lệ một cách nghiêm túc.

    Cho nên về phương diện này, thì cơ hội mà những công ty Trung Quốc đang làm việc ở nước ngoài để vi phạm luật lệ về bảo vệ môi trường, bảo vệ sức khoẻ công chúng nó ít hơn. Trong trường hợp mà những công ty, nhũn gtổng công ty quốc doanh của Trung Quốc đầu tư tại Việt Nam, như khai thác mỏ bauxite tại cao nguyên Trung phần, tại Tây Nguyên ở Việt Nam, hay là những công ty Trung Quốc khai thác khoáng sản ở Phi Châu, thì trên nguyên tắc họ phải tuân thủ luật lệ môi trường của Trung Quốc và thứ hai là phải tuân thủ luật lệ của điạ phương.

    - Tuy nhiên trong trường hợp luật lệ điạ phương không đúng tiêu chuẩn, hoặc la trong trường hợp luật lệ địa phương như ở Việt Nam hay ở Phi Châu không được thi hành một cách đúng đắn thì các công ty Trung Quốc cũng không thi hành luật lệ một cách đúng đắn. Vì lý đó mà chúng ta co một cái nguy cơ rất lớn là việc khai thác bauxite ở Cao nguyên Trung phần, tức vùng Tây Nguyên ở Việt Nam, sẽ làm ô nhiễm môi trường một cách trầm trọng, có hại cho sức khoẻ dân chúng, và có hại cho tương lai đất nước Việt Nam.

    Cho nên về phương diện này, thì Trung Quốc thi hành những biện pháp bảo vệ môi trường, bảo vệ sức khoẻ của dân chúng ở hai mức độ khác nhau, tùy xã hội điạ phương là một xã hội tân tiến, có xã hội dân sự, hay còn là một xã hội chưa có được những kiến thức cần thiết để biết quyền lợi của mình, để bảo vệ sức khoẻ của chính mình.

    Theo anh Nguyễn Đức Hiệp tình hình Trung Quốc như vừa trình bày ở trên là một kinh nghiệm tốt cho Việt Nam, nơi mà những vụ ô nhiễm do chất thải công nghiệp đã bắt đầu xuất hiện cho dù quy mô chưa to lớn như tại Trung Quốc.

    Việt Nam chưa có vụ nào lớn như vụ công ty hoá học ở Tứ Xuyên, hay vụ thải benzene ở Hắc Long Giang, nhưng cũng có những vụ khá nghiêm trọng như Vedan ở Thị Vải. Cái quan trọng là ngoài việc có luật môi trường, chính quyền điạ phương các nước phải có tham khảo ý kiến cư dân, ít nhất là phải có nhũng tổ chức phi chính phủ đươc hoạt động. Nếu có tổ chức phi chính phủ hoạt động và có sự tham vấn, tham kiến vơí dân chúng thì sẽ cải tiến được luật môi trường, cải tiến đươc tình trạng môi trường rất nhiều.

    Ngay cả Trung Quốc cũng bắt đầu thấy rằng những chuyện đó rất quan trọng, họ cũng cho phép các tổ chức phi chính phủ, cho phép một số nơi đươc tham dự và có tham khảo ý kiến với họ, cho dù công việc này không đồng bộ lắm, ở nhiều nơi không làm. Thế nhưng một số nơi đã thấy là phải có sự tham dự của người dân, qua đó tránh đươc những vụ đụng độ, xô xát và biẻu tình. Vấn đề ô nhiễm môi trường ở Trung Quốc, là một vấn đề rất là lớn, và cũng có những bài học rất là hay cho Việt Nam.

    Sở dĩ có bài học, đó là vì tại Trung Quốc vấn đề môi trường đã gây nên biểu tình rất nhiều, có xô xát, bạo động rất nhiều và có người chết. Đối vơí Việt Nam do đó là phải làm sao mà có quá trình đánh giá về tác động môi trường thật trong suốt, có tham khảo của tổ chức phi chính phủ và ngươì dân. Có sự đồng thuận mới tránh được những trường hợp như ở Trung Quốc, cái đó rất quan trọng. Việt Nam hiện đã thấy vấn đề nhưng thực hiện chưa đồng bộ.


    Mai Vân

    Bài đăng ngày 13/08/2009 Cập nhật lần cuối ngày 14/08/2009 09:20 TU

    Radio France Internationale RFI

    http://bauxitevietnam.info/c/5798.html



    Ô nhiễm: thảm họa mà dân Trung Quốc ngày càng phải gánh chịu

    60.000 cư dân vùng Vạn Sơn bị thủy ngân đầu độc. Tạp chí Pháp Le Courrier International trích dẫn báo Trung Quốc Tài Kinh, đã nêu bật thảm họa mà dân Trung Quốc sống gần các khu mỏ phải hứng chiụ. Vạn Sơn, Quý Châu, là những nơi có mỏ thủy ngân nổi tiếng, mà Trung Quốc rất tự hào trước đây. Thế nhưng di sản mà việc khai thác thủy ngân để lại vô cùng tai hại, cho dù ngày nay, các mỏ này đã bị đóng cửa vì bị lỗ lã.

    Le Courrier minh họa cho thảm cảnh chung bằng trường hợp của bà Wu Yang Chun, 76 tuổi. Bà và chồng, cũng như bao người khác trong làng của họ, làm việc tại các mỏ. Năm 1997, chồng bà đã bị ung thư cuống họng và chết trong vòng 3 tháng. Hiện nay thì bà Chun cũng đang mang chứng bệnh ngặt nghèo này. Hai, ba năm gần đây, trong chung cư bà ở, đã có 15 người chết do nhiễm độc thủy ngân.

    Theo số liệu cơ quan y tế tại vùng này, thì trên 60.000 dân cư khu kinh tế đặc biệt Vạn Sơn, có cơ sở sản xuất thủy ngân lâu đời và quan trọng bậc nhất ở Trung Quốc, thì có khoảng 200 người có dấu hiệu bị nhiễm độc. Con số này theo bài báo, không đúng với thực tế vì nó không kể đến những người đã chết và những người bị nhiễm độc nhưng dấu hiệu chưa bộc phát rõ.

    Bài báo nhắc lại là Vạn Sơn từng được mệnh danh, ‘thủ đô thủy ngân của Trung Quốc’, điều này quả không ngoa, vì trữ lượng thủy ngân ở đây rất quan trọng, có thể nói là bậc nhất ở Châu Á và bậc nhì trên thế giới. Thời thịnh nhất, Vạn Sơn sản xuất đến 70% lượng thủy ngân hàng năm của thế giới.

    Nhưng trữ lượng bắt đầu cạn dần cuối thập niên 80 và vào những năm 2000, thì các mỏ thủy ngân Quý Châu bị thua lỗ lên đến cả trăm triệu yuan, nợ bắt đầu chồng chất: 157 triệu yuan. Đến giữa năm 2005, Trung Quốc quyết định đóng các mỏ thủy ngân Quý Châu, những mỏ đã được khai thác từ 600 năm qua, theo bài báo.

    Người dân Vạn Sơn không còn ăn rau quả trồng trọt tại chỗ

    Đấy là lịch sử oanh liệt của vùng mỏ thủy ngân Quý Châu. Nhưng, như nêu trên, con số 10.000 người lao động khai thác mỏ và 60.000 cư dân đã nhìn thấy cái giá mà họ phải trả cho thời kỳ vàng son trước đây. Giá này là rất đắt trên mặt hủy hoại môi sinh và sức khỏe con người.

    Theo số liệu năm 2004, bệnh ung thư ở vùng này đặc biệt cao hơn những nơi khác. Chất thải độc hại, không đươc xử lý chảy thẳng ra ngoài, các mạch nước bị nhiễm thủy ngân, rau quả bị nhiễm độc, đặc biệt là loại bắp cải. Hiện nay theo bài báo, 90% rau quả bán ở Vạn Sơn là từ nơi khác chở đến. Câu nói không nên uống nước Vạn Sơn không nên ăn rau quả sản xuất tại đây vẫn còn hiệu lực đối với người Vạn Sơn.

    Bài báo nêu lượng chất thải độc hại thải ra trong 45 năm qua, từ thời thịnh vượng cho đến khi các mỏ bị đóng, đã có hơn 20 tỷ mét khối hơi nước chứa thủy ngân hòa tan trong không khí, hơn 4 triệu mét khối cặn bã công nghiệp, 52 triệu tấn nước bẩn chảy ra môi trường. Chất thải không được xử lý, lượng thủy ngân thải ra như thế ít nhất là 350 tấn, tức chiếm 10% tổng lượng chất thải thủy ngân gây ô nhiễm mỗi năm trên toàn hành tinh!

    Tuy nhiên theo bài báo, không phải chỉ có số 60.000 dân Vạn Sơn chịu hậu quả. Nước thải mang theo thủy ngân gây ô nhiễm cả thung lũng trong một phạm vi 180 cây số vuông. Nguy hại hơn nữa là các dòng nước ở Vạn Sơn đổ ra sông Yuan, nằm trong hệ thống phụ lưu của sông Dương Tử. Thủy ngân sẽ rót vào hồ Động Đình ở Hà Nam và chảy vào dòng chính con sông lớn này. Các nhà khoa học đã lên tiếng cảnh báo về hệ quả thủy ngân chất chứa ngày càng nhiều trong lớp phù sa sông.

    MV

    RFI, ngày 6-9-2009

    http://www.rfi.fr/actuvi/articles/117/article_4862.asp


    Tạp chí Pháp Le Courrier International :

    Mardi 8 septembre 2009

    POLLUTION • Les 60 000 habitants de Wanshan empoisonnés au mercure


    http://www.courrierinternational.com...nes-au-mercure

  5. #5
    Hien đang Offline Thành viên bị khóa nick vĩnh viễn
    Ngày gia nhập
    Sep 2009
    Bài gửi
    1.060
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Làng ung thư ở Trung Quốc

    Không phải kiếm đâu xa, chỉ cần nhìn vào dòng sông chảy qua làng Shangba, Quảng Đông, cũng đủ hiểu mức độ ô nhiễm kim loại nặng nơi đây, khiến nhiều làng bị biến thành làng ung thư.

    Nước sông ở làng Shangba, thuộc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, đã bị chuyển thành màu vàng đục sau khi nó chảy qua hồ ở gần Dabaoshan, 27/8/2009.
    Hồ bị ô nhiễm gần Dabaoshan. Nước sông hồ ở đây có đủ sắc màu, từ trắng đục tới vàng cam. Dòng nước sền sệt khiến cho sông không bao giờ gợn sóng được trước những cơn gió hiu hiu. Tại Shangba, dòng sông mang đến cái chết chứ không phải là thực phẩm nuôi sống người dân.

    Một giếng nước ở gần Dabaoshan, bắc Quảng Đông. “Tất cả cá đều chết, thậm chí là gà vịt uống nước từ sông cũng chết. Nếu bạn thò chân xuống nước, bạn sẽ bị tấy mẩn, ngứa ngáy”, một nông dân ở đây cho biết. “Chỉ riêng năm ngoái, 6 người trong làng đã chết vì ung thư, tất cả đều khoảng 30-40 tuổi”.

    Những cây cỏ sắp chết tại một hồ bị ô nhiễm gần Dabaoshan. Căn bệnh ung thư đã phủ bóng xuống các làng ở khu vực này. Đất đai cũng bị ô nhiễm bởi các kim loại nặng được dùng để làm pin, các bộ phận máy tính và các thiết bị điện tử khác.
    He Kangcai, 60 tuổi, người dân làng Shangba, đang bị ung thư dạ dày. Mỗi năm, theo một nghiên cứu của Ngân hàng thế giới năm 2007, có 460.000 người chết sớm ở Trung Quốc, do sống trong môi trường nước, không khí bị ô nhiễm.

    Người dân làng Shangba dùng nước giếng để uống. Nhưng các xét nghiệm của BioMed Central vào tháng 7 vừa qua cho thấy nước chứa lượng catmi quá mức cho phép. Catmi là kim loại nặng có thể gây ung thư và tổn thương tới gan.


    Bà lão Yun Yaoshun, 82 tuổi, đã phải chứng kiến con trai, 54 tuổi, và 2 cháu gái, 12 và 18 tuổi, chết vì ung thư.


    Một con lạch với dòng nước nâu đỏ chảy từ một hồ ở gần Dabaoshan. “Trung Quốc có rất nhiều “làng ung thư” và số lượng các làng này đang tăng lên do ô nhiễm nước”, Edward Chan, một quan chức của tổ chức Hòa bình Xanh (Greenpeace) tại Trung Quốc cho hay. Không chỉ có nước, các kim loại nặng gây ung thư hiện còn đang xâm nhập vào thực phẩm.


    Không chỉ ở riêng các làng quanh Dabaoshan, nơi có một trong những mỏ sản xuất chì, zine, catmi và các kim loại nặng khác lớn nhất Trung Quốc, có một lượng lớn những người mắc bệnh ung thư khi tuổi đời còn trẻ.

    “Nếu xét nghiệm gạo, nó chắc chắn cũng sẽ bị nhiễm độc. Nhưng nếu không ăn, chúng tôi sẽ chết đói”, một nông dân cho biết. “Chúng tôi cũng mang bán loại gạo này”.

    Một người dân ở làng Liangqiao lấy nước tù dòng suối không bị ô nhiễm ở gần Dabaoshan. Rất ít hộ gia đình ở các làng xuôi dòng nước từ mỏ Daboshan không bị ung thư “gõ cửa”. Hầu hết họ bị mắc ung thư dạ dày, gan, thận, ruột kết.



    Phan Anh

    Theo Reuters


    Water in the creek at Shangba village turns murky yellow after it flows from a lake near Dabaoshan in the northern part of China's Guangdong province August 27, 2009. One needs to look no further then the river that runs through Shangba to understand the extent of the heavy metals pollution that experts say has turned the hamlets in this region of southern China into cancer villages. Picture taken August 27, 2009


    http://www.daylife.com/photo/0bAw2qt0rE5xH


    A lake near Da Bao Shan in the northern part of China's Guangdong province turns reddish brown after the water was contaminated for years August 27, 2009. It is highly unusual for people to contract cancer at tender ages, but not in the villages around Da Bao Shan, one of China's largest mine that produces lead, zine, cadmium and other heavy metals.

    http://www.reuters.com/news/pictures...=worldNews#a=1




    Làng ung thư Trung Quốc : : Cái giá của bùng nổ kinh tế

    Cập nhật lúc 15:18, Thứ Sáu, 18/09/2009 (GMT+7)

    Chẳng cần nhìn đâu xa ngoài dòng sông chảy qua Shangba để hiểu được mức độ ô nhiễm kim loại nặng mà theo các chuyên gia là đã biến các xóm nhỏ ở khu vực phía nam Trung Quốc thành những làng ung thư.

    Có thể, ung thư là "mệnh số" của hàng ngàn người dân Trung Quốc trong sự bùng nổ kinh tế.

    Dòng chảy đổi từ màu trắng đục sang màu cam chói lọi, còn nước sông thì đặc sền sệt, chỉ hơi gợn lên trong gió. Ở Shangba, con sông chỉ đem đến sự chết chóc, không còn là nguồn nuôi dưỡng các cư dân nơi đây.
    "Mọi loại cá đều không sống nổi, thậm chí cả gà vịt uống nước sông này cũng lăn quay ra chết. Nếu bạn nhúng chân xuống nước bạn sẽ bị phát ban và ngứa khủng khiếp", Hà Thuận Tài, một nông dân 34 tuổi sống ở Shangba từ lúc chào đời tới giờ, nói.
    "Chỉ riêng trong năm ngoái, 6 người ở làng tôi đã qua đời vì ung thư, họ ở độ tuổi từ 30-40".
    Ung thư đã phủ bóng đen xuống các ngôi làng ở khu vực phía nam tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc này khi đất trồng bị ô nhiễm kim loại nặng vốn được dùng trong sản xuất pin, linh kiện máy tính và nhiều thiết bị điện tử khác.
    Mỗi năm, ước tính có tới 460.000 người chết sớm ở Trung Quốc do ô nhiễm không khí và nguồn nước, theo một nghiên cứu của Ngân hàng Thế giới năm 2007.
    Hai cháu gái của bà Diệu Thuận vĩnh viễn ra đi ở tuổi 12 và 18 do ung thư thận và dạ dày mặc dù hai loại ung thư này hiếm khi nhiễm ở trẻ em. Theo Tổ chức Y tế Thế giới, tỷ lệ ung thư đường tiêu hóa cao là do sử dụng nước ăn ô nhiễm.
    "Chắc chắn là do Daboshan và nước bẩn", người bà 82 tuổi nói. "Các bé gái luôn chơi ở sông, thậm chí cả nước giếng của chúng tôi cũng bị ô nhiễm", bà Diệu nói.
    Con sông nơi trẻ em hay chơi đùa kéo dài từ cuối mỏ Daboshan, do Công ty khai mỏ Dabaoshan Quảng Đông làm chủ, chảy qua trước ngôi nhà xiêu vẹo của bà. Nước sông bị ô nhiễm catmi, chì, indi và kẽm cùng nhiều kim loại khác.
    Các làng lấy nước giếng làm nước ăn ở Shangba tưởng là an toàn nhưng nhiều mẫu thử mà trung tâm BioMed lấy về kiểm tra hồi tháng 7 cho thấy, nước giếng nơi đây chứa lượng catmi quá mức cho phép, một thứ kim loại nặng sinh ung thư, cũng như có hàm lượng kẽm quá lớn, có thể hủy hoại gan và dẫn tới ung thư.
    "Trung Quốc có rất nhiều làng ung thư và rất có thể, các trường hợp ung thư đang ngày càng tăng này bắt nguồn từ ô nhiễm nước", Edward Chan, một chuyên gia thuộc tổ chức Hòa bình xanh ở phía nam Trung Quốc nhấn mạnh.
    Nhưng không chỉ có nước, các kim loại nặng sinh ung thư cũng đã “xâm nhập” vào lương thực.
    Hàng đống phế phẩm trong quá trình khai khoáng thải ra bên cạnh nhiều ruộng lúa trải khắp vùng.
    "Nếu bạn kiểm tra thứ gạo này sẽ thấy nó có hại, nhưng chúng tôi vẫn phải ăn nếu không sẽ chết vì đói", Hà, một nông dân nói, khi anh trút gạo vừa xát vào bao tải". "Và chúng tôi cũng bán loại gạo này".

    Đâu là số phận?
    Rất ít gia đình ở các ngôi làng nằm dọc theo dòng sông chảy từ mỏ Daboshan thoát khỏi ung thư.
    Hầu hết bệnh nhân là những người ung thư là dạ dày, gan, thận và ruột kết, chiếm tới khoảng 85% số ca mắc bệnh. Tỷ lệ ung thư ở các làng này chưa được thống kê, nhưng các nhóm nghiên cứu cho thấy chúng cao hơn nhiều so với mức trung bình quốc gia.
    "Ở phía nam Trung Quốc, nơi cộng đồng dân cư sống phụ thuộc lớn vào các ao hồ, sông ngòi làm nguồn nước ăn, thì tỷ lệ ung thư hệ thống tiêu hóa rất cao", theo một báo cáo của "Sức khỏe con người và môi trường ở Trung Quốc”, do WHO và Chương trình phát triển Liên hợp quốc công bố năm 2001 đưa ra.
    Khắp Trung Quốc, có hàng trăm, có lẽ hàng ngàn ngôi làng nhỏ không tên đang phải hứng chịu hậu quả phát triển kinh tế nhanh chóng của đất nước. Với tỷ lệ và loại hình ung thư mắc phải theo các chuyên gia nhận định, nguyên do chỉ có thể là ô nhiễm.
    Có thể đây là số mệnh của ngày càng nhiều người dân Trung Quốc trong bối cảnh tăng trưởng kinh tế thần kỳ ở đại lục, khi các mỏ khai thác, nhà máy sản xuất ở Trung Quốc mỗi năm thải ra hàng triệu tấn chất gây ô nhiễm vào hệ thống nước cũng như không khí.
    Tỷ lệ tử vong do ung thư tăng lên tới 19% ở các thành phố và 23% các khu vực nông thôn năm 2006, so với năm 2005.
    Theo báo chí Trung Quốc, gánh nặng sức khỏe phải trả bằng cái giá kinh tế. Chi phí điều trị ung thư lên tới gần 100 tỷ nhân dân tệ/năm (14,6 tỷ USD), chiếm 20% phí tổn y tế của nước này.

    Chết vì bệnh, nợ nần vì bệnh

    Thiếu hệ thống y tế toàn quốc đồng nghĩa với việc hầu hết các bệnh nhân phải tự chi trả hóa đơn chăm sóc sức khoẻ.
    Chi phí cho y tế chiếm tới 50% thu nhập gia đình ở Trung Quốc năm 2006 do bảo hiểm y tế không thỏa đáng, thống kê của một tờ báo xuất bản tháng 10/2008 cho biết.
    Trung Quốc không có một hệ thống y tế toàn diện và hơn 80% nông dân không có bảo hiểm y tế, mặc dù chính phủ đại lục đưa ra kế hoạch cải tổ hoàn toàn hệ thống, ấn định mục tiêu hầu hết dân số sẽ được chăm sóc sức khoẻ cơ bản vào năm 2011.
    Những con người thuộc "các ngôi làng ung thư", trong khi đó, phải vật lộn để có tiền chữa bệnh, thường lâm vào cảnh nợ nần khi lo thanh toán hóa đơn thuốc và khám chữa bệnh.
    Lương Tập Thi, người có chồng qua đời do ung thư dạ dày ở tuổi 46, nói, chỉ riêng chi phí thuốc men cho anh mỗi tháng đã mất 800 nhân dân tệ.
    Trương Khánh Khánh, luật sư đang giúp đỡ người dân các làng này cho biết, chủ mỏ địa phương đã hứa chu cấp vài nghìn nhân dân tệ cho mọi người dân mỗi năm.
    Thậm chí dù các khoản bồi thường này sẽ chỉ đủ để trang trải chi phí thuốc men, nhưng theo Trương, dù sao nó cũng là bước đầu tiên đáng khích lệ.

    "Điều này có nghĩa là các mỏ thừa nhận việc gây ô nhiễm môi trường. Nếu họ không sai, họ chẳng đời nào chi cho tiền cho chúng tôi".

    * Kỳ Thư (Theo Reuters)



    China's "cancer villages" bear witness to economic boom

    Wed Sep 16, 2009 8:25pm EDT

    Trang 1

    http://www.reuters.com/article/world...58G00T20090917

    Trang 2

    http://www.reuters.com/article/world...BrandChannel=0

    Trang 3

    http://www.reuters.com/article/world...BrandChannel=0

  6. #6
    Ngày gia nhập
    Mar 2009
    Bài gửi
    305
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    và đây cũng là kết cục của VN khi cho khựa khai thác bô xít tại tây nguyên,và khai thác khoáng sản ở khu vực phía bắc

  7. #7
    Hien đang Offline Thành viên bị khóa nick vĩnh viễn
    Ngày gia nhập
    Sep 2009
    Bài gửi
    1.060
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Thêm 121 trẻ Trung Quốc nhiễm độc chì


    Chưa hết hoang mang sau ba vụ nhiễm độc chì chỉ trong vòng một tháng, người dân Trung Quốc lại được thông báo một vụ nhiễm độc chì nữa. Lần này là tại tỉnh Phúc Kiến.

    Công bố trước báo giới tối 26-9, chính quyền huyện Shanghang, tỉnh Phúc Kiến cho biết qua xét nghiệm máu của 287 trẻ dưới 14 tuổi, cơ quan y tế địa phương phát hiện có 121 em có lượng chì trong máu cao quá mức cho phép. Họ cũng tuyên bố đã mở cuộc điều tra.

    Nhiễm độc chì có thể làm tổn hại hệ thần kinh và hệ sinh sản, gây cao huyết áp và mất trí. Trước đó tại các tỉnh: Thiểm Tây, Hồ Nam và Vân Nam cũng xảy ra ba vụ nhiễm độc chì với số trẻ bị nhiễm độc lên tới 2.300 em.


    Báo Trung Quốc :

    121 children suffer lead poisoning in China

    Updated: 2009-09-27 08:26


    XIAMEN: A total of 121 children in a county in east China's Fujian Province have been found to have excessive lead in their blood, local government said Saturday.

    Two medical institutions tested a total of 287 children aged under 14 in Shanghang County, Longyan City, on September 15 and 20, according to the county government.

    It stated that 120 had lead levels of higher than 100 micrograms in per liter of blood but lower than 200 micrograms per liter. One had 218.6 micrograms of lead in per liter of blood.

    The government has closed Huaqiang Battery Plant, the suspected source of lead pollution, after earlier tests found excessive lead in some children's blood.

    The authorities have launched investigation into the lead poisoning case and stepped up environmental protection around the battery plant.

    The government said it is working to meet the reasonable demands of the victims.

    Some students didn't go to school and vendors suspended businesses in the wake of case. But after government persuasion, most students returned to classes and vendors resumed business.

    Lin Xu, vice head of the county, said the government will cover the medical costs for lead poisoning treatment and test all children under 14 living within 600 meters of the battery plant.

    The government will hire a non-local qualified environmental evaluation agency to conduct related evaluations, Lin added.

    China has reported a spate of lead poisoning cases so far this year in provinces such as Shaanxi, Hunan and Yunnan. Some have even sparked angry protests.



  8. #8
    Hien đang Offline Thành viên bị khóa nick vĩnh viễn
    Ngày gia nhập
    Sep 2009
    Bài gửi
    1.060
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Trung Quốc và ô nhiễm môi trường

    Amazing Pictures, Pollution in China

    October 21st, 2009 by Key | Posted in Featured, News |

    [QQ] October 14, 2009, the 30th annual awards ceremony of the W. Eugene Smith Memorial Fund took place at the Asia Society in New York City. Lu Guang (卢广) from People’s Republic of China won the $30,000 W. Eugene Smith Grant in Humanistic Photography for his documentary project “Pollution in China.”


    Lu Guang (卢广), freelancer photographer, started as an amateur photographer in 1980. He was a factory worker, later started his own photo studio and advertising agency. August of 1993 he returned to post-graduate studies at the Central Arts and Design Academy in Beijing (now is the Academy of Arts and Design, Tsinghua University). During graduate school, he studied, traveled all over the country and carved out a career, became the “dark horse” of the photographer circle in Beijing. Skilled at social documentary photography, his insightful, creative and artistic work often focused on “social phenomena and people living at the bottom of society”, attracted the attentions of the national photography circle and the media. Many of his award winning works focused on social issues like, “gold rush in the west”, “drug girl”, “small coal pit”, “HIV village”, “the Grand Canal”, “development of the Qinghai-Tibet Railway” and so on.
    1. “At the junction of Ningxia province and Inner Mongolia province, I saw a tall chimney puffing out golden smoke covering the blue sky, large tracts of the grassland have become industrial waste dumps; unbearable foul smell made people want to cough; Surging industrial sewage flowed into the Yellow River…”
    - Lu Guang


    2. Chemical waste from Jiangsu Taixing Chemical Industrial District (江苏泰兴化工园区) dumped on top of the Yangtze River bank. May 15, 2009

    3. Fan Jai Zhuang in Anyang City, Henan province, (河南安阳市范家庄) there is only one wall separating this village from the steelmaking furnaces. The villagers live in this heavily polluted environment where the village is under the iron rain every day. March 24, 2008

    4. Industrial sewage of Zhejiang Xiaoshan Industrial District (浙江萧山化工园区) eventually flowed into Qiantang River. April 24, 2009

    5. Henan Anyang iron and steel plant’s (河南安阳钢铁厂) sewage flowed into Anyang River. March 25, 2008

    6. Guiyu, Guangdong province, (广东省贵屿镇) rivers and reservoirs have been contaminated, the villager is washing in a seriously polluted pond. November 25, 2005

    7. Shizuishan Industrial district in Ningxia province (宁夏石嘴山湖滨工业园区), the tall chimneys spitted out smoke and dust. Residents took preventive measure for the falling dust from the sky when going outside. April 22, 2006

    8. In the Yellow Sea coastline, countless sewage pipes buried in the beach and even extending into the deep sea. April 28, 2008


    9. In Ma’anshan, Anhui province (安徽马鞍山), along the Yangtze River there are many small-scaled Iron selection factories and plastic processing plants. Large amounts of sewage discharged into the Yangtze River June 18, 2009

    10. In Inner Mongolia there were 2 “black dragons” from the Lasengmiao Power Plant (内蒙古拉僧庙发电厂) covering the nearby villages. July 26, 2005

    11. Jiangsu province Changshu City Fluorine Chemical industry land sewage treatment plant (江苏省常熟市氟化学工业园污水处理 ) was responsible for collection and processing of the industrial sewage. However they did not, the sewage pipe was extended 1500 meters under the Yangtze River and releasing the sewage there. 2009 June 11

    12. Soil by Yangtze River, was polluted by Anhui Province Ma’anshan Chemical Industrial District (安徽省马鞍山化工园区). June 26, 2009

    13. Large amount of the industrial wastewater flowed to Yellow River from Inner Mongolia Lasengmiao Industrial District (内蒙古拉僧庙工业园区) every day. July 26, 2005

    14. A Large amount of the chemical wastewater discharged into Yangtze River from Zhenjiang Titanium mill (镇江市钛粉厂) every day. Less than 1,000 meters away downstream is where the water department of Danyang City gets its water from. June 10, 2009

    15. In Haimen city, Jiangsu province Chemical Industrial District sewage treatment Plant (江苏省海门市化工园区污水处理厂) discharged wastewater into Yangtze River. June 5, 2009

    16. Hebei Province Shexian Tianjin Iron and steel plant (河北省涉县天津钢铁厂) is a heavily polluting company. Company scale is still growing, seriously affecting the lives of local residents. March 18, 2008

    17. Longmen town in Hanchen city, Shaanxi Province (陕西省韩城市龙门镇) has large-scaled industrial development. Environment is very seriously polluted there. April 8, 2008

    18. There are over 100 chemical plants in Jiangsu province coastal industry district. (江苏滨海头罾沿海化工园区) Some of them discharge wastewater into the ocean; some heavily contaminated sewage is stored in 5 “Sewage Temporary Pools”. During the 2 high tides in every month, the sewage then gets discharged into the ocean with the tides. June 20, 2008

    19. Jiangxi Province Hu Ko County Chemical Industry district (江西省胡口县化工园区) is by the Yangtze River. Chemical factory landfill the Yangtze River bank to expand the scale of the factory without authorization.

    20. Anhui Province Cihu Chemical Industry District (安徽省慈湖化工园区) built a underground pipe to discharge wastewater into the Yangtze River. The wastewater sometimes is black, gray, dark red, or yellow, wastewater from different chemical factories has different colors. June 18, 2009

    21. Shanxi Province is the most polluted areas of China. It is also the province with the highest rate of birth defects. This loving farmer couple adopted 17 disabled children. April 15, 2009
    “In Some areas of China people’s lives were threatened because of the environmental pollution. Residents suffering from all kinds of obscured diseases, the cancer villages, increase of deformed babies, these were the results of sacrificing environment and blindly seeking economical gain.”
    - Lu Guang

    22. Elder shepherd by the Yellow River cannot stand the smell. April 23, 2006

    23. 15-year-old boy from Tianshui, Gansu Province (甘肃天水), dropped out of the school after 2nd grade, followed his parents to Heilonggui (黑龙贵) Industrial District. He earns 16 yuan a day. April 8, 2005

    24. Inner Mongolia province Heilonggui (黑龙贵) Industrial District, the couple who worked at the Plaster Kiln and just got home. March 22, 2007

    25. Villagers from Kang village in Linfen City, Shanxi Province (山西省临汾市下康村) due to long-term consumption of the polluted water contaminated by industrial waste, there were 50 people who have cancer and cerebral thrombosis. 64-year-old Wang Baosheng got ill since 2003, he has fester all over his body so he cannot go to bed and lying face down on the edge of the bed each day. July 10, 2005

    26. Breathing in large amount of dust into the lungs, people gets sick after working there for 1-2 years. Most of these migrant workers come from area of poverty. April 10, 2005

    27. Zhangqiao village by the Hong River in Wugang City, Henan Province (河南省舞钢市洪河边的张桥村), a 45-year-old woman Sun Xiaojun (孙晓军) could not move her feet and hands since 4 years ago. The numerous hospital treatments were not effective. April 7, 2009

    28. Zhaozhuang village by the Hong River in Wugang City, Henan province (河南省舞钢市洪河边的赵庄村), 66-year-old Zhao Bingkun suffering from esophageal cancer since 2004, after the second surgery, treatment cost already have reached over 200,000 yuan. His condition is in late stage, he is having fever everyday, waiting for death. April 7, 2009

    29. Zhaozhuang village by the Hong River in Wugang City, Henan province (洪河边的河南省西平县张于庄村), Gao Wanshun’s (高万顺) wife died of cancer. Now he lives in poverty. April 3, 2009

    30. Linfen City in Shanxi province (山西临汾市) is seriously polluted area. Farmers after working in the cotton fields for 2 hours are filled with coal ashes. September 24 2007

    31. Salt factory worker in Lianyungang, Jiangsu province (江苏连云港) said angrily, “when the wind blowing towards our side, the foul smell from the chemical factories is unbearable. There is even more poison gas at night.” July 19, 2008

    32. People form Fanjiazhuang (范家庄) are ready to submit a complain filled with their fingerprints, to seek compensation for pollution damages. March 19, 2008

    33. In Shanxi Province there are a lot of charitable nursing homes, to help disabled infants abandoned by their parents. April 14, 2009

    34. Liujiawan village by the Hong River in Wugang City, Henan province (河南省舞钢市洪河边的刘家湾村), 13 year old Yang Xiao in November 2008 was ill with obscure disease. She was saved by the donation of the villagers. When the grandmother saw the old village chief came to visit his granddaughter, she kneeled on the ground holding granddaughter’s hand. April 19, 2009

    35. The oldest is 9, not going to school. The youngest is less than 2 years old. They lived in severely polluted area. They hands and faces were always dirty. April 10, 2005

    36. Mazhuang village by the Hong River in Wugang City, Henan province, (河南省舞钢市洪河边的马庄村) 58-year-old Ma Haipeng (马海朋) was suffering from stomach cancer since 2006 and could not work in the field. He must take medicine every day, otherwise it is too painful. April 6, 2009

    37. Every year, a lot of deficiency babies in Shanxi Province were abandoned. Kong Zhenlan (孔贞兰) in Qi town (祁县) who was making a living by recycling trash adopted 25 abandoned children. April 14, 2009

    38. Xuanwei (宣威) in Yunnan province is a cancer village. Every year there are more than 20 people die of cancer. 11-year-old student Xu Li (徐丽) is suffering from bone cancer. May 8, 2007

    39. In Shexian Village, Hebei Province, (河北省涉县固新村) the existing cancer patients are more than 50 people and more than 20 cancer patients die each year. March 18, 2008

    40. Zhangyuzhuan village by the Hong River in Xiping county, Henan province, (河南省西平县洪河边的张于庄村) 22-year-old Zhu Xiaoyan (朱小燕) had a tumor in her stomach in 2007. She died after number of hospital treatments on July 2008. 4-year-old girl with her grandfather came to mother’s tomb. April 2009 2

    original source: Fengniao


    2009/11/21 -- Vegetables are sick – Hunan Liuyang cadmium pollution

    Nguồn trích :
    http://www.chinahush.com/2009/10/21/...tion-in-china/

  9. #9
    Hien đang Offline Thành viên bị khóa nick vĩnh viễn
    Ngày gia nhập
    Sep 2009
    Bài gửi
    1.060
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Một góc nhìn khác về Trung Quốc. Tương lai nào cho môi trường VN?

    So sánh :

    Hoàng Hải - Trung Quốc


    Thị Vải - Việt Nam (đều là nơi sông đổ ra biển)

    An Huy – Trung Quốc

    Thuận An – Bình Dương




    Quảng Đông – Trung Quốc


    Thành phô´ Hồ Chí Minh – Việt Nam



    Nguồn trích :http://www.webtretho.com/forum/f26/m.../#post10972132

  10. #10
    Ngày gia nhập
    Oct 2009
    Bài gửi
    955
    Post Thanks / Like
    Tủ sách biển Đông
    0
    Uploads
    0
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Nản con người thật! ko biêt bao h mới thoát đc cảnh này

Chủ đề tương tự

  1. Xung đột biển Nam Trung Hoa: Trung Quốc ngắm đến nhiều Vành Khăn hơn
    By anteo in forum Thảo luận về Hoàng Sa - Trường Sa
    Trả lời: 19
    Bài mới gửi: 31-07-2012, 11:53 AM
  2. Trả lời: 5
    Bài mới gửi: 14-06-2011, 01:57 PM
  3. [Tin tức] Gạo Trung Quốc lại nhiễm độc
    By viethoana2 in forum [Lưu trữ]Thời sự quốc tế 2011
    Trả lời: 1
    Bài mới gửi: 16-02-2011, 08:36 PM
  4. Trung Quốc thải ra nhiều rác vũ trụ nhất
    By pham.hung3003 in forum [Lưu trữ]Thời sự quốc tế 2010
    Trả lời: 8
    Bài mới gửi: 11-08-2010, 01:28 PM
  5. Mỹ thúc giục Trung Quốc hành động trách nhiệm tại Biển Đông
    By maivangmientrung in forum [Lưu trữ]QS-QP Thế giới 2010
    Trả lời: 3
    Bài mới gửi: 06-08-2010, 01:44 AM

Bookmarks

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •