<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
	<channel>
		<title>Diễn đàn Hoàng Sa - Hồi Kí Cựu Chiến Binh</title>
		<link>http://hoangsa.org/forum/</link>
		<description>Là chuyên mục dùng để đăng các bài hồi kí, nhật ký của các thành viên HSO là cựu chiến binh trong các trận đụng độ với Trung Quốc.

Nghiêm cấm thảo luận các vấn đề xung đột dân tộc Nam Bắc

Đây là chuyên mục nghiêm túc vì vậy nghiêm cấm đăng các bài viết spam, gây lộn trong này. Các bài vi phạm sẽ bị xử phạt nặng.

Chú ý: Đây là box dành cho các cá nhân đã có thời gian tham chiến tại các chiến trường biên giới. Và các bài viết trong chuyên mục vẫn phải tuân thủ đúng chủ trương, qui định của diễn đàn.</description>
		<language>vn</language>
		<lastBuildDate>Sat, 18 May 2013 14:57:02 GMT</lastBuildDate>
		<generator>vBulletin</generator>
		<ttl>60</ttl>
		<image>
			<url>http://hoangsa.org/forum/images/misc/rss.png</url>
			<title>Diễn đàn Hoàng Sa - Hồi Kí Cựu Chiến Binh</title>
			<link>http://hoangsa.org/forum/</link>
		</image>
		<item>
			<title><![CDATA[[Giới thiệu sách] Mặt trận Hà Giang thập niên 1980: Hồi ức 5 ngày trên đất địch]]></title>
			<link>http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=81336&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Tue, 14 May 2013 15:09:40 GMT</pubDate>
			<description>không biết có trùng bài không nhưng vẫn up cho anh em đọc . 
*Gọi là thắng cũng đươc. Nhưng nói thật, không hoành tráng...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>không biết có trùng bài không nhưng vẫn up cho anh em đọc .<br />
<b>Gọi là thắng cũng đươc. Nhưng nói thật, không hoành tráng như  phim đâu. Đánh rồi mới thấy chiến trường không giống phim. Khốc liệt hơn  nhiều. Tàn bạo hơn <br />
</b><i>xin giới thiệu với độc giả bài viết của tác giả Cao Sơn, được đăng tải lần đầu tiên trên diễn đàn TTVNOL.</i> <i>Bài viết được thực hiện dựa trên  trải nghiệm cá nhân của tác giả và lời kể của các chiến sĩ thuộc một số  đơn vị khác nhau của QĐND Việt Nam trong cuộc chiến bảo vệ biên giới  phía Bắc những năm 1980. <br />
</i><img src="http://i1150.photobucket.com/albums/o617/redsvn/2012/07/REDSVN-HaGiang.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<br />
Ngày đấy em thuộc Tiểu đoàn 5, trung  đoàn 692 ( đoàn Thanh Xuyên, đơn vị trước đây của Lê Đình trinh), sư  301, Quân khu Thủ Đô lên tăng cường cho mặt trận. Lên đến Bắc Quang,  cách thị xã Hà Giang khoảng 80km thì lính đào ngũ hơn nửa. Sợ quá các  bác ạ. Em thì lúc đấy 17 tuổi, bẻ gẫy sừng trâu  nên còn máu. Từ thị xã Hà Giang, rẽ phải đi lên cổng trời Quản bạ. Đây  goi là cửa tử vì pháo Trung Quốc suốt ngày giã cua. Bọn em hành quân bộ. Chập tối, cả đơn vị dừng chân nghỉ ăn  cơm. Cơm xong, em với thằng Toản cầm găng gô xuống suối múc nước lên đun  pha trà. Đột nhiên có nhiều tiếng nổ dữ dội. Trung Quốc pháo kích đấy.  Đất đá bay rào rào. Em với thằng Toản ngã dúi ngã dụi. Sợ không thở  được. 15 phút thì pháo dứt, Toản nằm cạnh em không nhúc nhích. Em lay nó  dậy, nó không nhúc nhích. Nó đi rồi các bác ạ. Sau đó, em ở trên ấy 6 tháng. Bọn em  tiếp quản của đặc công. Nếu em không nhầm thì đấy lính của M113. Đại  hình điểm cao đấy rất buồn cười. Phía bên Trung Quốc thì rất dốc và có  nhiều vật cản, phía bên ta thì thoai thoải và trống trơn. Chính vì vậy,  bên kia mới tổ chức đánh theo phân dội 3 người. Đánh kiểu đó, bộ binh ta  khóc thét vì địa hình trống trải.Trong kỹ thuật quân sự, mỗi nước có  môt lực lượng dọn chiến trường riêng của mình. Mỹ lấy không quân làm lực  lượng dọn chiến trường. Liên xô lấy tên lửa. Trung Quốc thì dùng pháo  binh. Chính vì vây, chiến thuật của chúng nó là rót pháo. Cấp tập, dồn  dập vào những vị trí chúng cho là trọng yếu. Khoảng 30 phút sau klhi  pháo bắn, bộ binh mới xông trận. Đó là lý do tại sao bọn Tàu khoái chơi  pháo thế. Những chuyện thêu dệt là pháo Tàu bắn giỏi đến mức đạn chui  vào nòng pháo ta là phét lác. Khi pháo bắn, trinh sát pháo phải nằm  trong trận địa pháo để báo về hiệu chỉnh. Có khi pháo dập luôn cả vào vị  trí đang ẩn nấp. Sau trận pháo đầu tiên. Em đã hiểu thế nào là chiến trường. Bọn em thu don đồ đạc nhanh chóng và hành quân tiếp. Khi lên đến chôt. Thật kỳ lạ. Bọn em vừa  qua 3 tháng huấn luyện bản lề, quân lệnh như sơn, tóc tai quần áo chỉnh  tề. Nhưng trên này, lính chốt trông như người rừng. Họ thực hiện 3  không: 1. Không mặc quần áo mới ( chỉ người  chết mới thay quần áo mới)2. Không cắt tóc cạo râu( Sợ vận đen)3. Không  bắt tay và chào tạm biệt ( sợ tạm biệt rồi mãi mãi không về) Bọn em nhanh chóng vào hầm. Gọi là hầm  cho oai, pháo dập trúng thì 10 hầm như thế cũng không tránh nổi. Em cùng  hầm với thằng Chính. Thằng này quê Hải Hưng, nói ngọng, núc nào cũng mơ  ước được ăn nòng nợn. Thằng Chính lên đây 3 tháng, nó đánh 5  trận rồi. Em hỏi nó có sợ không. Nó bảo trận đầu sợ đ... bắn được. Nằm  dưới hầm, thò súng lên trời kéo một băng. Thằng Chính hơn em 3 tuổi đời. Nó nhập  ngũ trước em 3 năm. Đúng ra, giờ này nó phải ở quê cày ruộng rồi mới  phải. Nó bảo, hôm đó, chúng nó đã được ra quân. Đơn vị cách nhà ga 15 km  đi bộ. Một số thằng cầm được quyết định là về ngay. Một số còn lưu  luyến anh em, ở lại đêm cuối với anh em, mai đi sớm ra ga. Chính cũng vậy, 3 năm ăn cùng mâm, ngủ  cùng giường với nhau, còn một đêm hàn huyên, nên nó ở lại. Không ngờ,  đêm hôm đó, bọn Tàu giở chứng. Toàn đơn vị được đặt trong tình trạng sẵn  sàng chiến đấu cao độ. Những cậu nào về từ chiều thì thôi, cậu nào còn ở  lại thì phải ở lại để chiến đấu. Vậy là nó phải ở lại và hôm nay đang  ngồi với em trong hầm chữ A, bên kia là đất Tàu. Em là lính mới, nhiều cái bỡ ngỡ chưa  biết, Chính phải chỉ bảo từng ly từng tý. Chẳng hạn như là, ra khỏi hầm  phải đội cái nồi cơm điện nặng 1,4kg. Đầu em thì nhỏ, đội vào cứ lủng là  lủng lẳng. Em nghĩ chỉ chẳng cần mảnh đạn mảnh pháo, chỉ cần hòn đá rơi  vào cái mũ sắt này em cũng lộng óc mà chết. Đầu hầm luôn đặt một khẩu cối cá nhân 60  và 2 hòm đạn đã nhồi liều phóng. Chính bảo em tranh thủ mà ngủ, ngủ  được lúc nào là ngủ ngay. Bọn Tàu nó đánh không kể giờ đâu. Chính kiểm  tra lại cơ số đạn, kéo cơ bẩm, khoá an toàn, đặt súng xuống rồi nằm ôm.  Một lát thì thấy nó gáy như sấm. Em ra khỏi hầm, nhìn ngó các hầm xung  quanh. Các hầm được nối với nhau bằng giao thông hào. Em chạy qua mấy  hầm chơi, tìm mấy thằng cùng đơn vị. Có mấy thằng đang khóc tu tu. Em  cũng hơi hãi nhưng không đến mức ấy. Đại đội trưởng nhắn em về hầm.  Giọng nói ông mêm mỏng đến không ngờ. Sau này em mới hiểu, trên này, cái  sống và cái chết cách nhau gang tấc. Mọi người luôn cảm thấy cần nhau,  dựa vào nhau để sống, vì vậy, không có chủ nghĩa quân phiệt như của mấy  ông sỹ quan dưới kia. Đêm hôm ấy, em không ngủ được. Hoàn toàn  không phải vì sợ, mà thấy tiếc thời gian cho giấc ngủ. Cứ nghĩ rằng,  mình ngủ và chẳng biết liệu ngày mai mình có dậy không, thế là lại cố  căng mắt để thức. Một đêm yên tĩnh trôi qua.<br />
Sáng sớm, thằng Chính dậy. Nó đứng *****  ngay trước cửa hầm. Một tay cầm vòi phun lung tung, một tay cầm quả đạn  cối to bằng cái bắp ngô thả vào khẩu cối 60. Tiếng nổ đầu nòng làm em  giật mình, vơ khẩu súng, đội mũ sắt lao ra cửa hầm. Thằng Chính cười  hềnh hệch bảo đấy là bắn cầm canh. Em kêu phí đạn thế, Tàu nó sang thì  lấy đâu ra đạn mà đánh. Thằng Chính bảo, phải bắn cho chúng nó biết chủ  quyền của Việt Nam ở trên điểm cao này. Các hầm xung quanh cũng thế, anh  em vừa ***** vừa bắn, ngoạn mục lắm. Trời sáng rõ, em leo lên hầm nhìn sang bên tàu. Cũng rừng cũng núi như ở bên ta. Sao nó còn muốn lấy đất ta làm gì? 8h sáng, em được lệnh tập trung. Khả  năng hôm nay lại đánh. Một trung đội được lệnh vòng ra sau đánh vào lưng  khi tấn chúng tấn công điểm cao. Em nằm trong nhóm đó. Thằng Chính nhìn  em đầy lo âu, nó không chào tạm biệt, chỉ bảo em cẩn thận. Bọn em xuất phát, có trinh sát dẫn đường. Hành trang gọn nhẹ: lương khô, nước, 2 quả lựu đạn, súng và 100 viên AK. Trinh sát là thằng Sơn rùa, quê ở Đan  phượng, trước là lính trung đoàn 72, trinh sát luồn sâu. Cu cậu cũng mới  được điều lên đây. Riêng nó có la bàn và bản đồ. Địa điểm tập kết thì  chỉ mình nó biết. Đi đến chiều. Bọn em dừng lại ăn lương  khô. Mặt thằng Sơn tái ngắt, không hiểu vì đói hay mệt. Ăn xong nó lại  giục anh em đi mau. Nó truyền lệnh xuống phía dưới cho những người đi  sau xoá dấu vết. Bỏ mẹ, sao lại phải thế? Sao lại phải xoá dấu vết. Em  chưa có kinh nghiệm chiến trường nhưng cũng thấy nghi ngờ. Trời tối. Bon em dừng chân ở một thung  lũng. Mọi người tản ra, không được nói chuyện, ko được hút thuốc, không  có ánh lửa. Em tiến đến chỗ Sơn rùa. Nó đang cầm cái đèn pin bịt vải đen  chỉ khoét một lỗ bằng hạt gạo soi bản đồ. Em hỏi lạc đường rồi đúng  không Sơn. Nó nhìn em sợ hãi hỏi sao biết. Em bảo thấy mày bắt xoá dấu vết là tao ngờ rồi. Sơn bảo, bỏ mẹ, lạc vào đất Tàu 5 cây rồi. Em tí ***** ra quần. Bây giờ mà gặp lính  Tàu, chắc chắn cái thung lũng này thành cối xay thịt. Sơn bảo, có nên  nói cho anh em biết không. Em bảo, nên nói để anh em chuẩn bị tinh thần.  Trung đội phần lớn là lính mới như em, một số lính cũ, cũng chỉ đánh  dăm ba trận thôi, không lại được với lính thời chống Mỹ. Thoạt đầu mọi  người rất hoang mang, sau cũng ổn định dần. Em bảo, tối nay ta cố mà  ngủ. Nếu đánh thì đánh, chết thì chết. Đời trai, một xanh cỏ, hai đỏ  ngực, lo gì. May quá, một đêm yên tĩnh bên Tàu đã trôi qua. Trời tang tảng sáng, bọn em quyết đinh  nhằm hướng nam tiến. Không cần trinh sát, không cần la bàn, không cần  cắt góc phương vị, cứ hướng nam là về đất Việt rồi. Mệnh lệnh được ban  ra, tuyệt đối bí mật, gặp địch, mọi người tản thật nhanh. Nếu bị phát  hiện. Lính mới không được nổ súng, để lính cũ bắn trước. Đi được khoảng 2 tiếng, bên sườn núi bên  cạnh có tiếng đá rơi rào rào. Anh em vội vang tản ra mỗi người mỗi  hướng. Không biết bọn Tàu đã phát hiện ra mình chưa. Không khí như đông  đặc lại, thời gian ngừng trôi, ai nấy căng thẳng. Một tràng AK đột nhiên ré lên, phá tan  sự im lặng. Bên kia nhốn nháo, bên ta nhốn nháo. Thằng Tạo, quê ở phúc  thọ, sợ quá tay ríu vào cò súng không gỡ ra được. Bên tàu đã phát hiện  ra ta. Chúng chưa biết bên ta có bao người. ta cũng chưa biết chúng  thuộc đơn vị nào, binh chủng vào, bộ đội biên phòng hay lính sơn cước.<br />
Sau tràng AK lỡ làng kia, lập tức ta nổ  súng áp đảo ngay. Bây giờ em mới hiểu tại sao chỉ có lính cũ được bắn.  Khi chưa biết thực lực của nhau, các bên thường nghe tiếng súng để đoán  trình độ tác nghiệm chiến trường của nhau. Nếu tiéng điểm xạ đều, tằng  tằng...tằng tằng. Cứ 2 phát một, đều như giã cua, không nhanh, không  chậm, ắt hẳn tay cơ cao, đánh trận nhiều. Lính mới thường làm một tràng  dài, bắn vọt lên giời, sau đó lại im bặt. Riêng khoản điểm xạ, sâu tay cò không lo  tắc cú, em bắn hơi bị chuẩn. Lúc đó em hơi sợ, lẩm bẩm bài: '' tiếng  súng đã vang trên bầu trời biên giới...&quot; lấy lại được khí thế ngay. Bọn  Tàu nhốn nháo chạy ngược chạy xuôi. Chúng có chừng một đại đội, đóng vắt  vẻo bên sưòn núi. Chúng đang đánh răng rửa mặt buổi sáng. Chắc chúng  mới đến đêm qua vì chiều qua chúng em qua đây không gặp. Em vừa bắn vừa di chuyển. Khoảng 10 phút  sau, em hết sợ, máu căng phần phật trên mặt. Em mang có 100 viên đạn  nên bắn rất tiết kiệm. Trong iều kiện thế này, lấy đạn của đich là điều  không tưởng. Bọn Tàu bắt đầu ổn định, chúng cũng đoán ta không đông,  chúng bắt đầu triển khai tấn công. Tả khoai ầm ỹ như đi chơ. Vừa đánh vừa rút. Rút không nhanh chúng  chặn khe núi đằng kia thì ngồi đấy đợi nó nhằm từng thằng nó xơi. Bọn  tàu cũng nhìn thấy điều đó, chúng bắt đầu triển khai quân chặn đượng rút  của bọn em. Bọn em chạy phía dưới, chúng chạy phía trên. Vừa chạy vừa  bắn như phim Mỹ. Khi còn cachs khe núi một quãng nữa, súng rổ rát mang  tai. Em và mấy người nữa, trong đó có thằng Tạo, chặn lại cho mọi người  rút lui. Mọi người nhanh chóng vượt qua khe núi.  Em và nhóm ở lại bình tĩnh chặn các đợt phản công của địch. Đạn mọi  người để lại cho bọn em khá nhiều. Thằng Tạo nổi hứng bỏ AK, dùng trung  liên RBK bắn như vãi trấu. Thằng Luyện dùng AK và khẩu M79, thi thoảng  lại đệm một quả như tiếng pháo đùng. Bọn em cầm cự khaỏng 1 tiếng. Thằng  Luyện bị một viên xuyên qua bắp tay, may chỉ vào phần mềm. Cái mũ sắt  của em bẹp một góc, không hiểu bị bắn lúc nào. May thế cơ chứ, nếu  không, chắc vỡ tan thiên linh cái rồi còn đâu. Khi biết chắc chắn anh em đã thoát khỏi  tầm nguy hiểm, bọn em rút lui.Sau khoảng một tiếng. Bọn em bắt đầu rút.  Phía bên kia cũng ngừng tấn công. Em kiểm lại cơ số đạn dược. Thấy còn  đủ để đánh trận nữa. Thằng Tạo lấy một quả lựu đạn mỏ vịt, rút gần tụt  chốt, buộc vào sợ dây chuối, chăng ngang đường đi. 5 thằng chạy nhanh  qua hẻm núi. Chạy khoảng nửa tiếng thì dừng lại thở. Thằng nào mặt mũi  cũng đen nhẻm vì khói súng. Bây giờ mọi người mới chú ý đến vết  thương của thằng Luyện, máu vẫn chưa cầm, ri rỉ chảy qua lớp băng. Mặt  nó tái xanh vì sợ và vì mất máu. Nó khát nước, em đưa cho nó cái bi  đông. Nó uống được 2 hớp em giằng lại, uống càng nhiều càng mất máu. Có  tiếng lựu đạn nổ sau khe núi. Thằng Vinh, quê ở ba vì, cười sằng sặc. Ít  nhất cũng phải đi 2 thằng Khựa. Em bảo, nghỉ thế thôi. Tiếng nổ vừa rồi  chứng tỏ bọn nó đã vượt qua khe núi. Chạy không mau thì thành bia di  động cho chúng nó bắn bây giờ. Lúc ở lại chặn địch, thằng nào cũng  thích có nhiều súng đánh cho nó máu. Bây giờ cần rút nhanh thấy lỉnh  kỉnh quá. Thằng Tạo ngoài khẩu AK còn khẩu Trung liên. Thằng Luyện bị  thương, tự đi được là may lắm rồi, khẩu AK và khẩu M79 chia cho thằng  Vinh và thằng Minh vác. Em xách túi đạn M79, đâu còn mươi quả gì đấy,  nặng cũng kha khá. Bọn em tính nhẩm trong đầu, đường chim  bay về Việt Nam khảng 2 đến 3 km. Trèo đèo lội suối vòng vo đến 10 km là  cùng. Đi nhanh chỉ hết 2 tiếng. Cả bọn mừng khấp khởi. Dọc đường còn  bình luận lính sơn cước của Tàu thua xa dân quân tự vệ của mình. Bên kia sườn núi bỗng có 2 con đại bằng  bàng núi bay vọt lên, lượn mấy vòng trên không mà chẳng chịu xuống. Em  là người Hà Nội, nhưng vẫn theo ông đi săn. Em hiểu rằng có người ở đấy.  Vậy thì chết rồi. Thảo nào thấy bọn nó ngừng tấn công. Anh em đã vội  coi thường lính sơn cước. Chúng nó thôi tấn công để triển khai các mũi  bắt sống anh em đây mà. Em bảo mọi người dừng lại hội ý nhanh.  Tình hình là không thể đi qua con đường trước mặt. Hai bên là núi đá,  vách dựng đứng. Có trèo được lên thì cũng chạm bọn tàu phiá bên kia.  Chúng nó là lính sơn cước. Xuất thân là dân miền núi, leo núi nhanh hơn  chạy bộ. Mình toàn dân đồng bằng, có mỗi thằng Vinh người Ba Vì, ở đấy  còn có núi. Leo thi với bọn Tàu cầm chắc cái thua. Tiến lên không được,  lui lại không song. Anh em ngồi xuống phiến đá bên đường, ngó nghiêng  tìm chỗ nấp. Đánh nhé, chết thì thôi. Cả năm anh em  chưa ai lấy vợ. Chết rồi, bố mẹ khóc một ngày là nguôi ngoai. Thằng  Luyện có người yêu rồi. Lúc nhập ngũ có ăn nằm với cô ấy. Chẳng hiểu có  đậu giọt máu nào không. Nó sụt sịt ngồi khóc. Anh em chia nhau đều chỗ  đạn. 5 thằng phá lệ chia tay nhau, nói lời vĩnh biệt, thằng nọ mong  thằng kia sống để về chăm dưỡng bố mẹ của nhau.<br />
Cứ hi vọng thế thôi. Chứ ai cũng cầm  chắc cái chết. Sau màn chia tay, thằng nào thằng nấy vào vị trí sẵn sàng  chiến đấu. Em chọn một phiến đá cao. Tựa lưng vào vách núi, mặt hướng  ra đoạn đường vừa qua. Đằng nào cũng chết thì phải chết cho oai. Một ý nghĩ loé lên. Chỗ nguy hiểm nhất  là chỗ an toàn nhất. Bọn Tàu đang đuổi theo ta, tai sao ta không đi  ngựoc lại chỗ chúng nó. Ít ra là thoát được trận này. Sau đó tuỳ cơ ứng  biến. Em gọi mọi người, trình bày phương án. tất cả đồng ý. Em bảo mọi  người bây giờ mình đang chơi trò mèo đuổi chuột. Vì vậy phải nhanh, gọn,  giấu bớt súng đi chạy cho nhanh. Năm thằng lập tức quay ngược trở lại.  Em vẫn giữ khẩu M79 vì nó cũng không nặng lắm. Đúng như dự đoán, đi được một lúc thì  bọn em gặp bọn Tàu. Chúng đi không nhanh, cẩn thẩn nhưng không lục soát  dọc đường. Chúng nghĩ là bọn em đã chạy xa. Chúng đợi bọn em gặp cánh  phục kích nổ súng thì chúng mới khép vòng vây. Chính vì điều đó, chúng  đi qua chỗ 5 thằng nấp mà không hề hay biết. Em nhìn rõ từng thằng đi  qua, thằng nào thằng ấy đi trên đá như bay. Chúng chẳng to hơn anh em là mấy, nhưng  rắn rỏi hơn nhiều. Khi thằng cuối cùng đi qua, đợi một lát cho an toàn,  bọn em ra khỏi chỗ nấp. Thằng Tạo lại đái ra quần vì sợ. May lần này nó  không bóp cò súng. Em bảo mọi người, bây giờ quay lại chỗ chúng nó đóng  quân hôm qua. Trốn đấy là an toàn nhất. Vì khoảng 1,2 giờ nữa, 2 cánh  quân gặp nhau, chúng sẽ xới tung cả cánh rừng này để truy lùng bọn em.  Vì vậy, nơi ít có khả năng tìm kiếm chính là chỗ chúng vừa đóng quân. Khi bọn em trở lại đến khe núi hồi sáng  đánh nhau, chỗ quả lựu đạn nổ, không hề có vết máu. Lựu đạn mỏ vịt khi  bật chốt, sáu đến bảy giây sau mới nổ. Chắc là chúng kịp chạy. Bọn em  thận trọng leo lên lưng chừng núi. Mười mấy cái xác được xếp ngay ngắn,  bọc bên ngoài bằng một túi nilon màu xanh, in ngôi sao bát nhất và chữ  Tàu loằng ngoằng. Chúng nó đã kịp căng lều dã chiến. Chắc  bên trong có thương binh vì bọn em nghe thấy tiếng la hét đau đớn vọng  ra. Thằng Vinh bảo trèo lên phía trên bọn Tàu rồi kiếm hốc đá nào ẩn  náu. Em bảo lên trên dễ coi động tĩnh của bọn tàu, nhưng sểnh chân, có  hòn đá nào rơi xuống thì xong phim. Xuống thấp hơn chúng nó, khéo vẫn  theo dõi được mà lại an toàn hơn. Bình thường, chắc mấy thằng phải cãi  nhau ỏm tỏi tranh nhau ai bắn trúng, Tàu chết nhiều. Bây giờ không ai  còn tâm trí để đùa. Bọn em kiếm hốc đá ẩn tạm vào, giở lương khô ra ăn.  Lương khô chỉ còn một ngày ăn. Bọn em không dám ăn nhiều, sợ phải ở lại  đây vài ngày cho đến khi bọn Tàu rút lui. Đến chiều, hai cánh quân gặp nhau đã rút  về. Chúng nói oang oang. Tiếc là em không hiểu tiếng Tàu để nắm tình  hình. Mọi người thấy thế bảo đên nay rút luôn. Em vốn cẩn thận, bảo suy  nghĩ cái đã. Em quyết đinh ở lại đêm nay, đến sáng mai nếu không thấy  chúng đổi quân thì rút. Đêm hôm đó, anh em thay nhau gác. Mệt đờ đẫn  nhưng chẳng dám ngủ. Đến sáng, một số lính Tàu rời khỏi doanh  trại, Chúng đi đổi ca cho bọn phục kích bọn em suốt đêm qua. May chưa.  Nếu đêm qua bọn em mò mẫm về chắc bị chúng tóm sống. Ngày hôm đó là một ngày dài nhất trong  đời em. Em có cảm giác một ngày dài 100 tiếng chứ không phải 24 tiếng  như mọi khi. Thằng Luyện mất nhiều máu, yếu lắm rồi. Nằm bệt trong hốc  đá, thiêm thiếp ngủ. Thằng Tạo thì người khai lòm. Thằng này đến lạ. Vào  trận đánh đấm không đến nỗi nào, cừ ra phết. Thế mà cứ trước lúc đánh  thì lại hay ti rỉn ra quần. Thằng Vinh tựa đầu vào tảng đá. Ngủ mơ,  cười tủm tỉm một mình. Thằng này ăn khoẻ như trâu, chắc đang mơ được một  bữa tuý luý. Thằng Minh ngồi một chỗ, không ngủ, không nói năng, mắt mở  thao láo vô hồn, tay mân mê chốt an toàn quả lựu đạn. Em động viên tinh  thần mọi người. Thành cổ Quảng Trị bé bằng cái nong tằm. Bộ đội ta rúc  từ dưới cống ngầm đánh cả tháng có sao đâu. Bây giờ ở đây, rừng núi đại  ngàn mịt mùng thế này. Bọn Khựa tìm chúng ta sao được. Anh em yên tâm,  kiểu gì tao cũng có cách. Em là thằng ít tuổi nhất bọn. Em nhập  ngũ khi mới 17. Các chú ở phường còn bắt em xin chữ ký phụ huynh vào đơn  nhập ngũ. Ngày về đơn vị huấn luyện, ma mới bị ma cũ bắt nạt, em đánh  từng thằng không nương tay. Kết quả là bị thuyên chuyển sang đơn vị  chiến đấu. Nhưng được cái, anh em nể phục, tin yêu, bảo gì nghe nấy.  Nghe hơn cả mấy ông sỹ quan chỉ huy. Chỉ một phút núng chí vào lúc này. Hậu  quả sẽ khôn lường. Em bảo thằng Minh đưa em quả lựu đạn đang cầm trong  tay. Chỉ sợ nó nghĩ quẩn, liều mạng với mấy thằng Tàu thì nguy. Đến lúc  này, em thấy cần phải sống, cần phải về, không được manh động.<br />
 còn tiếp ..............</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://hoangsa.org/forum/forumdisplay.php?f=98">Hồi Kí Cựu Chiến Binh</category>
			<dc:creator>kenvin007</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=81336</guid>
		</item>
	</channel>
</rss>
