PDA

View Full Version : Cổ tích giữa đời thường



Xuan_Hoa
02-08-2009, 11:40 PM
Topic này lập ra để đăng những câu chuyện cổ tích có thật giữa đời thường

16h15. Trước cổng trường tiểu học lác đác có 4 - 5 phụ huynh đứng chờ đón con. Chênh
Hình ảnh: Bạn đọc gửi
Hình ảnh: Bạn đọc gửi
chếch là quầy xúc xích rán lưu động của cô bé Na. Gọi là cô bé, bởi Na có vẻ như chưa hết tuổi học trò. Nom Na cũng chỉ nhinh nhỉnh hơn các cô học trò đang chạy nhảy tung tăng trong sân trường. Sắp đến giờ tan trường rồi mà chiếc bếp gas du lịch lại “dở chứng” không lên lửa. Na đã cố gắng bật đi bật lại, vô ích, cái bếp vẫn gan lỳ khó bảo. Chiếc chảo vẫn nguội tanh. Khuôn mặt búp bê của Na đọng những giọt mồ hôi dù trời rất lạnh…

Anh thanh niên đi chiếc Atila trắng đứng gần đó, nãy giờ bận nghe điện thoại, vừa xong, anh lại gần hỏi: “Em biết gần đây có cửa hàng gas nào không?”. Na còn đang tần ngần thì anh đã phóng xe đi. Na lại loay hoay bật thử cái bếp gas nhưng không được. Người đến chờ đón con, em trước cổng trường mỗi lúc một đông. Nhiều ánh mắt nhìn Na ái ngại. Có tiếng ai đó: “Thế này thì ế hết rồi, khổ thân!”.

“Kít”. Chiếc Atila trắng hồi nãy phanh gấp trước mặt Na. “May quá! Có đây rồi em ơi! Anh tặng em cả bếp và bình gas mới luôn. Mau rán luôn đi em kẻo các cháu sắp tan học rồi”. Cô bé không biết phải cảm ơn anh thanh niên thế nào, “Hết bao nhiêu cho em gửi tiền anh” - Na nói ấp úng, mặt đỏ bừng. “Cho em nợ” – anh thanh niên nói và phóng xe đến bên một cậu học trò vừa ra khỏi cổng. Rồi họ chở nhau đi.

Chiếc bếp gas sáng bừng ngọn lửa, Na vớt những chiếc xúc xích vàng rộm khỏi chảo mỡ, cắm chiếc dùi tre vào, trao cho các cậu bé, cô bé đang ùa ra khỏi cổng trường.

Một chàng thanh niên đi chiếc @ nãy giờ chứng kiến từ đầu đến cuối sự việc, buông một câu: “Đồ dại gái!”.

Người viết bài này cũng chứng kiến sự việc, chợt tự hỏi mình: “Có dại gái không nhỉ! Mong rằng không phải, mong rằng những câu chuyện cổ tích vẫn chưa hết, vẫn đang có người kể tiếp đây mà”.

Bất giác nhìn đồng hồ đã 16h45, điều cần nói thêm là câu chuyện cổ tích này được diễn ra tại cổng trường tiểu học Nghĩa Tân, Cầu Giấy, Hà Nội

cop từ từ blog August – Pink

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200804/original/images1537525_anhhay.jpg

Xuan_Hoa
02-08-2009, 11:46 PM
Hai chàng trai tật nguyền chưa một lần đến lớp đã viết nên câu chuyện cổ tích giữa đời thường, khi trở thành cộng tác viên của hàng chục tờ báo, thường xuyên có tin, bài được sử dụng trên báo in, báo phát thanh, báo điện tử… http://www.antd.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=9566 Những bài báo mới đăng của Vũ Anh Tuấn
Những “nhà báo” không thẻ
Hai chiếc giường kê cạnh nhau trong gian phòng chừng 15m2; hai Laptop: một đặt trên giường và một trên bàn làm việc luôn trong trạng thái online; sổ tay, bút; một chồng báo xếp ngay cạnh; một phong bì chuyển qua đường bưu điện vừa đến từ Thời báo Ngân hàng…
Sự “bừa bộn” ấy dường như được sắp đặt cố ý để mọi thứ có thể trong tầm mắt của người nằm. Phải, là tầm mắt chứ không phải tầm tay, vì bàn tay, bàn chân và cả cơ thể co quắp, teo tóp ấy đã hàng chục năm nay không còn thuộc về sự điều khiển của họ. Chỉ với ngón cái và ngón trỏ của bàn tay phải, họ lướt web hàng giờ, cập nhật tin tức từ các hãng truyền thông nổi tiếng thế giới: AP, BBC, Reuters,… biên dịch, tổng hợp thành những trang thông tin quốc tế của nhiều tờ báo.
http://www.antd.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=9567 Vũ Anh Tuấn (người anh)

Người anh là cộng tác viên đắc lực của báo Hà Nội mới, Thời báo Ngân hàng, Khoa học và đời sống, Phụ nữ Việt Nam… Hiện anh đang đảm trách chuyên trang Nhìn ra thế giới của báo Khuyến học và Dân trí.
Kém anh gần chục tuổi nhưng tuổi nghề và tay nghề không hề thua kém, người em thường xuyên cung cấp thông tin về khoa học và công nghệ, đặc biệt là công nghệ số cho Đài Tiếng nói Việt Nam, Hà Nội mới Tin chiều, trang Thông tin điện tử của Truyền hình Kỹ thuật số VTC.
Hai anh em, hai cung bậc giọng nói, hai cá tính khác nhau: một điềm tĩnh, thâm trầm, một sôi nổi mạnh mẽ và quyết đoán, nhưng họ có chung sự bền bỉ, một tinh thần làm việc hiếm có, một nghị lực phi thường để vượt lên số phận…
http://www.antd.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=9568 Vũ Anh Tú (người em)
Sinh ra khỏe mạnh bình thường như bao đứa trẻ, bất hạnh bỗng dưng ập xuống: lên một tuổi, cơ thể người anh bắt đầu có biểu hiện co rút, thoái hóa. Từ đó, gương mặt vẫn “lớn” theo thời gian nhưng thân thể thì nhỏ bé, mong manh, chỉ có da bọc xương, tưởng như khẽ chạm vào là tan biến. Bất hạnh ấy một lần nữa lặp lại sau 9 năm, khi người em trai ra đời.
Nuốt nước mắt đắng cay vào lòng, hai ông bà còng lưng bươn chải lo cho gia đình 6 miệng ăn với 2 cậu con trai nằm liệt giường.
Như chuyện cổ tích
Không một ngày tới trường, chỉ nhờ chị gái, em gái và một vài người bạn, hai anh em đã tập đọc, tập viết rồi tự học những gì các anh thấy cần. Đến nay, vốn tri thức tích lũy được đủ để họ nắm bắt nhanh nhạy những gì đang diễn ra xung quanh, biên dịch trôi chảy những thông tin bằng tiếng Anh và viết tin, bài theo “đặt hàng” của các báo, hay đảm trách cả một chuyên trang trên báo.
“Mình không chịu được những gì bình lặng, tẻ nhạt. Chỉ có nghề báo mới đem đến sự sôi động và mới mẻ như mình mong muốn” - người em tâm sự. Còn với người anh, nghề báo giúp anh cảm nhận rõ vị trí, chỗ đứng của mình trong xã hội, để thấy mình không “thừa”, đó là lý do khiến anh gắn bó với công việc này. “Vả lại, những người như mình cũng không có nhiều sự lựa chọn” - giọng anh chùng xuống.
http://www.antd.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=9569 Cảnh "cho chữ"

Nghề báo nhọc nhằn, tôi thắc mắc liệu có khi nào anh cảm thấy buồn nản? Làm thế nào để vượt qua những lúc ấy? Một thoáng ưu tư trên gương mặt hốc hác với ánh nhìn khắc khoải, người anh thành thật: “Có chứ. Nhiều khi mệt mỏi, chán nản, muốn buông xuôi phó mặc cho số phận. Nhưng nghĩ mọi người xung quanh luôn quan tâm, tin tưởng và kỳ vọng ở mình, lại thấy mình có lỗi, lại tự “lên giây cót” để tiếp tục phấn đấu”.
Tôi hiểu vì sao những tiếng nói, giọng cười trong căn nhà không bao giờ quá đà, chỉ vừa đủ sôi nổi để tạo nên không khí ấm áp. Dường như ai cũng sợ sẽ vô tình chạm đến nỗi đau dù đã nén chặt trong lòng các anh. Và các anh đã không phụ lại những tấm lòng tin yêu ấy, luôn sống thật khỏe, thật ý nghĩa với những thành công mà người bình thường không dễ gì làm được.
Những câu chuyện lý thú, sôi nổi của hai chàng trai trong căn nhà số 10, ngõ 9, phố Liễu Giai khiến buổi chiều mùa hè trở nên ngắn ngủi. Ngỏ ý xin hai anh viết cho vài chữ vào cuốn sổ tay làm kỷ niệm, nhưng khi được các anh vui vẻ đồng ý và bắt tay vào thực hiện, thay vì cảm giác sung sướng, chúng tôi ăn năn vì thấy mình vừa làm một việc thật… tàn nhẫn!
Cả cơ thể nhỏ bé, mong manh ấy khó nhọc vận hết sức để nhích lên được vài… milimét gọi là “sửa tư thế” cho thuận lợi. Nhờ tôi duỗi hộ những ngón tay co quắp ra trang giấy, hai ngón tay còn cử động được của anh loay hoay quắp lấy chiếc bút một cách lỏng lẻo. Những nét chữ run run dần hiện ra: “Nỗ lực, cố gắng!” ở giường bên, người em đang nắn nót: “Mỗi ngày mới là một hành trình mới…”. Cảnh “cho chữ” và những lời gan ruột ấy, có lẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm trí chúng tôi.
Không được cấp thẻ nhà báo, chưa một lần đến tòa soạn nhưng số tờ báo tham gia cộng tác còn lớn hơn tuổi đời của các anh, đó là hai anh em Vũ Anh Tuấn, Vũ Anh Tú, những cái tên không còn xa lạ với người làm báo và độc giả bấy lâu nay.



nguồn http://www.antd.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=7478&ChannelID=92

Xuan_Hoa
28-08-2009, 07:46 AM
http://www.tin247.com/giadinh/080728082230-930-588.jpg Họ đã đến bên nhau và dệt lên câu chuyện cổ tích về hạnh phúc giữa đời thường. (Ảnh: P.V)Anh là một chàng trai liệt tứ chi, nhưng đầy nghị lực sống. Chị đã đến bên anh vì cảm phục, cùng dệt nên một câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Chị là Đào Thị Ngát, 27 tuổi, người Kiến Xương, Thái Bình. “Em nghĩ kỹ rồi, em chấp nhận tất cả”
Sinh ra trong một gia đình (http://vatgia.com/home/quicksearch.php?keyword=gia+%C4%91%C3%ACnh) nghèo, cha mất năm 13 tuổi, nhà đông anh chị em, nên mới học hết cấp 2, Ngát đã một mình khăn gói lên Hà Nội kiếm việc làm. Chịu khó, lại nết na, chị vừa làm công nhân ở Công ty may Hồ Gươm, vừa tham gia học bổ túc để hoàn thiện văn hóa. Có lẽ cuộc sống sẽ êm đềm trôi đi nếu không có cái ngày “định mệnh” hôm ấy.
Có cô bạn thân của Ngát say sưa kể về người anh họ bị tật nguyền, liệt tứ chi... nhưng đầy khát vọng vươn lên trong cuộc sống. Con gái thường “yêu bằng tai”, khi được nghe kể về một nghị lực vượt lên số phận của anh chàng ấy, Ngát đã thương thầm, nhớ trộm.
Chị chủ động xin số điện thoại (http://www.vatgia.com/438/mobile.html) để liên lạc. Và những dòng tin nhắn thăm hỏi, động viên cứ ngày một nhiều lên. Có hôm rảnh, Ngát chủ động bắt xe lên Việt Trì để thăm anh. Nhớ lại phút đầu gặp anh, cả hai đều nghẹn ngào xúc động. Có cái gì đó của thẹn thùng gặp gỡ, lại có cái gì cay cay ở mắt, lại có ánh mắt đong đầy bao nỗi niềm, thương cảm, kính phục. Chị bảo từ khi gặp anh, chị lại càng khao khát được ở bên anh, được lo lắng, chăm sóc cho anh hơn!
Tình yêu đã nảy nở, nhen nhóm và hai người cứ thế vun đắp cho tình yêu (http://vatgia.com/hoidap/quicksearch.php?keyword=t%C3%ACnh+y%C3%AAu) ấy ngày càng sâu đậm hơn. Ai biết chuyện cũng cảm thương nhưng ai cũng khuyên, cả hai chỉ nên làm bạn của nhau, lấy nhau sẽ rất khổ. Được chứng kiến sinh hoạt ngày thường của anh, chị mới thấm thía sự trớ trêu của số phận.
Anh không thể tự mình làm được việc gì, kể cả những việc tối thiểu nhất. Thân hình gầy gò, đôi chân buông thõng và hai bàn tay co quắp... Ngát cũng đã có lúc chạnh lòng vì anh vẫn khuyên cô đừng hy sinh cho anh nhiều như thế. Nhưng khi đối diện với chính mình và cả với anh, cô bật lên tiếng nấc nghẹn ngào: “Em đã nghĩ rất kĩ rồi. Em chấp nhận tất cả”.
Rồi họ tự nguyện gắn kết cuộc đời cho nhau. Giọt nước mắt thương con của mẹ Ngát đành lau vội khi bà chấp nhận vun đắp cho con. Bởi trong sâu thẳm người mẹ, bà hiểu những gì mà Ngát sẽ phải đối diện. Nhưng bà cũng hiểu, thương con đâu phải là ngăn cấm ràng buộc con mà hơn hết, ấy là đức hy sinh, là lòng vị tha và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống, vào con người.
Cuối năm 2006, lễ cưới của họ đã được tổ chức rất thân tình. Một lễ cưới nho nhỏ, chỉ có họ hàng bạn bè thân thích. Lễ đón dâu cũng chỉ có bố mẹ chú rể và đưa dâu cũng chỉ có hai người bạn gái thân của Ngát. Mọi lễ nghi của đám cưới được lược giản hết sức vì lí do duy nhất: sức khỏe của chú rể.
Nhưng niềm vui của đôi bạn trẻ đã làm cho không khí của đám cưới ấm áp, ngọt ngào hơn rất nhiều. Ai thấy cũng vui lây với nụ cười hạnh phúc trên gương mặt Ngát và ánh mắt nhìn vợ đầy trìu mến của anh.
Hạnh phúc chỉ đến với ai biết vượt lên số phận
Chưa hết phải đối mặt với khó khăn đời thường, ông trời còn thử thách họ về thiên chức làm cha, làm mẹ. Vậy nhưng, vượt qua tất cả và hạnh phúc lại mỉm cười với những người biết vượt lên số phận! Cùng với sự tiến bộ của y học, Ngát đã được các bác sĩ Bệnh viện phụ sản Trung ương (Viện C) tận tình giúp đỡ. Phương pháp thụ tinh nhân tạo tưởng là dễ nhưng với Ngát, nó khó hơn với người bình thường rất nhiều. Bởi lẽ, chồng cô là một người liệt tứ chi, đặc biệt là anh bị liệt tủy. Mà liệt tủy cũng đồng nghĩa với việc khả năng “di truyền giống nòi” của anh là vô cùng yếu.
Biết bao lần mẹ chồng đưa Ngát xuống Viện C thăm khám, điều trị. Ở bệnh viện, ai cũng thương cảm cho hoàn cảnh của Ngát và cảm phục trước đức hy sinh của cô. Bác sĩ Tiến - Giám đốc bệnh viện - người trực tiếp phụ trách bệnh án của cô đã cố gắng hết sức để giúp cô hoàn thành tâm nguyện. Sau hơn 5 tháng nghiên cứu, điều trị (http://www.vatgia.com/hoidap/quicksearch.php?keyword=%C4%91i%E1%BB%81u+tr%E1%BB %8B) và dùng thuốc, Ngát đã có thai. Mà lại là song thai! Tất cả họ hàng, bạn bè đều như vỡ òa khi nhận được tin. Họ mừng cho kết thúc có hậu của câu chuyện cổ tích, họ vui với niềm hạnh phúc được làm cha mẹ của vợ chồng cô.
Hạnh phúc lớn nhất của người đàn bà có lẽ là khi được nằm trên bàn đẻ. Với Ngát, hạnh phúc ấy còn quý giá hơn tất cả mọi thứ trên đời này. Từ nay, cô sẽ được làm mẹ, mẹ của hai đứa con mà cô đã trải qua bao đau đớn mới có được. Nhưng giây phút quan trọng ấy, chồng cô - Hoàng lại không ở bên Ngát. Nghĩ mình không giúp gì được, Hoàng lặng lẽ ngồi thiền ở chùa Tổ (Đền Hùng) để khẩn cầu trời đất cho “mẹ tròn con vuông”.
Một trai, một gái, rất kháu khỉnh và xinh xắn. Thế là từ nay, Ngát chính thức có được thiên chức làm mẹ và Hoàng có được hạnh phúc làm cha. Niềm hạnh phúc khôn xiết mà cả hai anh chị đều thấy lâng lâng, cứ ngỡ như một giấc mơ. Thậm chí khi Ngát và hai con từ Hà Nội về, nhìn tận mặt vợ và hai con, Hoàng còn tự đánh vào mặt mình để chắc chắn đây không phải giấc mơ!
Trong niềm vui khôn tả, Ngát tâm sự, cô muốn Hoàng đặt tên cho con gái, còn cô sẽ đặt tên cho đứa con trai. Bé trai là Phạm Kiến Vi mà theo Ngát, nó có ý nghĩa là mong cho con trai yêu sẽ có tầm nhìn lớn và làm nhiều việc lớn. Còn bé gái là Phạm Kiến An, cái tên là mong muốn con gái thương sẽ được hưởng những điều an lành và mang những điều an lành nhất đến cho mọi người. An và Vi – hai cái tên mang đầy ước vọng của vợ chồng Ngát về tương lai đầy ánh sáng, niềm tin. Nhìn An và Vi nhoẻn cười mà sống mũi tôi cay cay.
Hạnh phúc là đây! Đơn sơ, bình dị với bao người nhưng thật kì diệu, thật đặc biệt và “không tưởng” với Ngát và Hoàng.

Đỗ Thị Anh Ngọc


Nguồn http://www.tin247.com/co_tich_giua_doi_thuong-7-48436.html