PDA

View Full Version : [Tin tức] Khu tưởng niệm cuộc chiến Campuchia ở VN



donjuan_vn
03-01-2012, 10:33 PM
http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2012/01/03/120103105652_vietnam_cambodia_memorial_464x261_afp .jpg

Thủ tướng Hun Sen và thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng cắt băng khánh thành.




Thủ tướng Campuchia đã ca ngợi cuộc kháng chiến chống chế độ Khmer Đỏ tàn bạo, được chuẩn bị từ Việt Nam hồi cuối thập niên 1970.



Ông có mặt ở tỉnh Đồng Nai cùng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, khai trương một khu tưởng niệm tại miền nam Việt Nam.

Tên chính thức của địa danh này là Khu di tích lịch sử địa điểm thành lập Đoàn 125 - tiền thân của Lực lượng vũ trang Cách mạng đoàn kết cứu nước Campuchia.
"Đây là một giai đoạn lịch sử không thể lãng quên," ông Hun Sen được trích lời nói tại địa điểm ở tỉnh Đồng Nai, nơi ra đời của phong trào kháng chiến sau này lật đổ chế độ Pol Pot, vốn bị quy trách nhiệm về cái chết của hai triệu người dân Campuchia.
Truyền thông Việt Nam cho biết, tháng Năm 1978, lực lượng Campuchia, gọi là Đoàn 125, được thành lập ở Đồng Nai.
Đơn vị này sau đó tham gia cùng quân Việt Nam tiến vào lật đổ chế độ Pol Pot ngày 7/01/1979.
Được biết tại địa điểm này hiện vẫn còn đang chôn cất thi hài của 49 chiến binh Campuchia hy sinh trong cuộc chiến chống Khmer Đỏ.
Ông Hun Sen cùng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ca ngợi những mối liên hệ giữa hai quốc gia tại buổi lễ khánh thành hôm 02/01.
Khu tưởng niệm, với tượng đài một người lính Việt Nam nắm tay một du kích quân kháng chiến Khmer đứng sau một phụ nữ Campuchia, được khánh thành chỉ vài ngày trước dịp kỷ niệm 33 năm ngày Khmer Đỏ bị quân đội Việt Nam lật đổ, 7/1/1979.


http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2012/01/03/120103105945_vietnam_cambodia_memorial_304x171_afp _nocredit.jpg

Khu tưởng niệm đặt tại tỉnh Đồng Nai, nơi ra đời phong trào kháng chiến Khmer chống chế độ Pol Pot.




Thủ tướng Dũng nói chiến thắng đó có ý nghĩa quan trọng và mở ra một kỷ nguyên hợp tác mới giữa hai nước láng giềng.
Ông Hun Sen đã từng là thành viên Khmer Đỏ trước khi bỏ chạy sang Việt Nam hồi 1977 rồi tham gia phong trào kháng chiến.
Ông trở thành ngoại trưởng Campuchia trong tân chính quyền thân Hà Nội, rồi sau lên giữ chức thủ tướng kể từ năm 1985 tới nay.
Một số người Campuchia chỉ trích ngày kỷ niệm 7/1 hàng năm và nói đây là thời điểm thể hiện cho sự khởi đầu của cuộc chiến đóng kéo dài cả thập niên của Việt Nam tại đất nước chùa tháp, thay vì mở ra một giai đoạn tự do.
Lãnh tụ Khme Đỏr, Pol Pot, đã chết hồi năm 1998 mà không bị đưa ra trước công lý.
Nhưng bốn thành viên cao cấp nhất của chế độ này hiện vẫn còn sống và bị cáo buộc các tội danh diệt chủng, tội ác chiến và tội ác chống lại nhân loại, cuối cùng đã phải ra hầu tòa tại Campuchia.

Nguồn : http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/01/120103_viet_cambodia_memorial.shtml

donjuan_vn
03-01-2012, 10:36 PM
AE kiểm tra lại hộ mình xem tính xác thực của tin do bọn BBC đăng thế nào mà mình thấy trong nước chưa báo nào đăng tin này cả.
Không khéo nó lại thổi gió thì chết.

suctrekinhte9x
03-01-2012, 10:50 PM
AE kiểm tra lại hộ mình xem tính xác thực của tin do bọn BBC đăng thế nào mà mình thấy trong nước chưa báo nào đăng tin này cả.
Không khéo nó lại thổi gió thì chết.
bbc la 1 trang báo rất có thực lực. có điều bbc việt nam bị chính trị hóa. tin này chính xác

donjuan_vn
03-01-2012, 10:53 PM
AE kiểm tra lại hộ mình xem tính xác thực của tin do bọn BBC đăng thế nào mà mình thấy trong nước chưa báo nào đăng tin này cả.
Không khéo nó lại thổi gió thì chết.
bbc la 1 trang báo rất có thực lực. có điều bbc việt nam bị chính trị hóa. tin này chính xác
Tin chính xác là được rồi.
Cho đến thời điểm này ( 03.01 ) chưa có báo nào trong nước đăng mà họ đã có tin lên báo rồi,họ lấy tin ở đâu ra mà nhanh vậy cà :-? .

minh nhật 14790
03-01-2012, 10:56 PM
AE kiểm tra lại hộ mình xem tính xác thực của tin do bọn BBC đăng thế nào mà mình thấy trong nước chưa báo nào đăng tin này cả.
Không khéo nó lại thổi gió thì chết.
bbc la 1 trang báo rất có thực lực. có điều bbc việt nam bị chính trị hóa. tin này chính xác
Tin chính xác là được rồi.
Cho đến thời điểm này ( 03.01 ) chưa có báo nào trong nước đăng mà họ đã có tin lên báo rồi,họ lấy tin ở đâu ra mà nhanh vậy cà :-? .
chuyện này vtv nói rồi mà

suctrekinhte9x
03-01-2012, 10:59 PM
AE kiểm tra lại hộ mình xem tính xác thực của tin do bọn BBC đăng thế nào mà mình thấy trong nước chưa báo nào đăng tin này cả.
Không khéo nó lại thổi gió thì chết.
bbc la 1 trang báo rất có thực lực. có điều bbc việt nam bị chính trị hóa. tin này chính xác
Tin chính xác là được rồi.
Cho đến thời điểm này ( 03.01 ) chưa có báo nào trong nước đăng mà họ đã có tin lên báo rồi,họ lấy tin ở đâu ra mà nhanh vậy cà :-? .
phóng viên bbc khắp nơi, họ có nguồn tài chính mạnh, phóng viên chuyên nghiệp, chuyên vạch lá tìm sâu. Báo mình chưa đăng chắc phải đưa lên trên duyệt rồi mới đăng sau or vấn đề tế nghị sẽ ko đăng

mtrung88
03-01-2012, 11:00 PM
hôm qua xem trên vnexpress.net la có rồi bác ơi.e tưởng có người đăng rồi chứ.
http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/01/hai-thu-tuong-du-le-khanh-thanh-di-tich-lich-su-doan-125/

donjuan_vn
03-01-2012, 11:03 PM
Máu quân tình nguyện VN đổ xuống cho hòa bình,ổn định & sự phát triển của CPC nhiều quá.
Các anh nằm xuống ở đất bạn cho sự bình yên của người dân,trân trọng ghi nhớ sự hi sinh của các anh.

ĐôngA
04-01-2012, 05:19 AM
không có Việt nam thì bây giờ cam nói tiếng tầu viết chữ tầu rồi .bọn an cháo đá bát

kinh bắc trấn
04-01-2012, 06:51 AM
đây là "hang pắc pó " của bọn cam nhưng lạ một cái là cái hang này lại được việt nam đầu tư xây dựng trong lãnh thổ việt nam. trong khi hiện tại cái đại lộ to nhất ở cam bu chia lại mang tên Mao Ze Dong.
+ không hiểu?? tại sao nó lại làm vậy nhỉ??

dongminh
04-01-2012, 07:31 AM
Thủ tướng Campuchia Hun Sen:
Việt Nam đã giúp Campuchia hồi sinh
TT - Cởi mở và chân tình. Lúc mạnh mẽ quyết liệt, lúc trầm tư sâu lắng, Thủ tướng Campuchia Hun Sen dành hai tiếng rưỡi trả lời các nhà báo VN trong dịp dự lễ khánh thành di tích lịch sử địa điểm đoàn 125 tại Đồng Nai.
Đoàn 125 là tiền thân của lực lượng vũ trang đoàn kết cứu nước Campuchia.



http://images1.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=540578


Thủ tướng Campuchia Hun Sen - Ảnh: Võ Văn Thành







“Tôi không muốn con trai tham gia chính trị”
* Tuổi Trẻ: Ông có muốn con trai mình theo đường chính trị như cha?
- Ba đứa con trai của tôi đều làm trong quân đội. Tôi muốn chúng phục vụ bảo vệ đất nước để biết yêu nước theo điển hình của người cha nhưng không muốn con tham gia chính trị như cha. Dòng họ tôi không phải là làm chính trị mà là nông dân, viên chức, có người làm bác sĩ, hải quan, phần đông là giáo viên. Nhưng ngoài yếu tố chủ quan còn có những yếu tố khách quan tác động. Lịch sử buộc tôi phải lên tới chức vụ này.
Tôi cũng muốn cho con trai nối nghiệp, nhưng đừng quên ở Campuchia dưới chế độ dân chủ phải đi qua bầu cử, nếu dân không bầu, trong Đảng không ủng hộ thì không thể làm gì hết.




Chủ đề mở đầu và xuyên suốt, hẳn nhiên là về sự kiện 33 năm giải phóng Campuchia, lật đổ chế độ diệt chủng Pol Pot sắp kỷ niệm vào ngày 7-1. Ông nói: - Không có gì vui hơn khi chúng tôi được giải phóng khỏi chế độ Pol Pot. Chúng tôi từng đứng trước cái chết và rồi được hồi sinh nhờ quân tình nguyện Việt Nam và phong trào đấu tranh của Mặt trận Đoàn kết cứu nước Campuchia.
* Quân Đội Nhân Dân: Gần đây tại phiên tòa xét xử tội ác diệt chủng của Khmer Đỏ, bị cáo Nuon Chea đã có những lời lẽ đi ngược lại lịch sử, đưa ra cáo buộc sai trái về quân tình nguyện Việt Nam, xin Thủ tướng cho biết ý kiến về việc đó?
- Tôi đã nghe những lời của Nuon Chea, một người có vai trò quan trọng trong chế độ Pol Pot và đã bị tòa xét xử trong mấy tuần lễ vừa qua. Ông ta không những không công nhận sai lầm của mình, mà còn đưa ra những cáo buộc dối trá đối với quân tình nguyện Việt Nam. Tôi cho rằng đó là lời nói dối của những kẻ sát nhân.
Có một logic của kẻ xấu là không bao giờ thừa nhận hành vi sai trái của mình, ông ta nói như vậy cốt để làm nhẹ tội của mình, cho nên chúng ta không cần phải đối đáp với ông ta mà hãy để cho tòa án xét xử. Thực tế đã diễn ra hoàn toàn không giống với những gì Nuon Chea đã nói. Sự thật là quân tình nguyện Việt Nam đã giúp giải phóng nhân dân Campuchia khỏi chế độ diệt chủng Pol Pot.
* VNExpress: Ông từng thể hiện sự phẫn nộ khi có người nói quân tình nguyện Việt Nam xâm lược Campuchia, vì sao như vậy?
- Tôi đã có phản ứng gay gắt về cách nói đó, vì hoạt động của quân tình nguyện của Việt Nam tại Campuchia là từ sự yêu cầu của nhân dân Campuchia. Chúng ta có thể hỏi rằng trên thế giới này có đất nước nào đã giúp nhân dân Campuchia, đặc biệt là giải phóng khỏi chế độ diệt chủng Pol Pot và ngăn cản sự quay trở lại của chúng? Câu trả lời chính là nhân dân và quân đội Việt Nam! Thời gian Việt Nam rút quân khỏi Campuchia đã trôi qua hơn 20 năm, chính vì vậy chúng tôi càng không thể chấp nhận được cách nói xuyên tạc và hàm hồ như vậy.
* Quân Đội Nhân Dân: Nhân dân Campuchia gọi bộ đội Việt Nam là “đội quân nhà Phật”. Thủ tướng có thể chia sẻ về điều này?
- Nhân dân Campuchia có niềm tin chỉ có tiên có Phật mới cứu giúp được những phận người khi gặp khó khăn khốn cùng. Đúng vào lúc người dân Campuchia sắp chết, chỉ còn biết chắp tay khẩn cầu tiên Phật tới cứu thì bộ đội tình nguyện Việt Nam xuất hiện. Bộ đội Việt Nam chính là đội quân nhà Phật.

“Campuchia là món hàng hay sao...”
* Tuổi Trẻ: Trong mối quan hệ Việt Nam - Campuchia có những ý kiến thường hay liên hệ tới một nước thứ ba. Thủ tướng nói sao đối với dư luận này?
- Đây là câu hỏi tốt. Tôi xin khẳng định quan hệ Campuchia - Việt Nam là thành tựu to lớn của hai nước được xây dựng và phát triển trong từng giai đoạn lịch sử, đặc biệt là giai đoạn giải phóng Campuchia khỏi nạn diệt chủng. Đảng đối lập vu cho tôi là nằm dưới sự chỉ đạo của Việt Nam, rồi họ lại nói Trung Quốc lôi kéo Campuchia, rồi có lúc lại nói Mỹ tranh thủ Campuchia. Tôi không hiểu. Campuchia là món hàng hay sao?... Tốt nhất chúng ta đừng bình luận gì cả, hãy cứ để thực tế có câu trả lời.
Tôi cho rằng bất kỳ nước nào cũng cần quan hệ với các nước khác. Việt Nam có nhu cầu quan hệ với Trung Quốc, Mỹ, Nhật, Hàn Quốc, Liên minh châu Âu... Campuchia cũng cần quan hệ với các nước trên thế giới, chúng ta không nghe theo những điều sai trái. Chẳng hạn họ nói nên quan hệ với nước này, đừng quan hệ với nước kia..., đó không phải đường lối chính trị của chúng tôi.
* Tuổi Trẻ: Thưa Thủ tướng Hun Sen, hai tiếng “Việt Nam” luôn gợi lên cho ông điều gì?
- Tôi không thể nói hết những ý nghĩa xuất phát từ hai tiếng Việt Nam, nhưng tôi có thể nói ngắn gọn hình tượng rằng: “Việt” là sự hồi sinh của Campuchia - “Nam” là sự phát triển của Campuchia từ trước đến nay.
* Tuổi Trẻ: Tháng 10-2008, báo Tuổi Trẻ có đăng loạt bài về Thủ tướng Hun Sen trích từ một cuốn sách viết về ông, sau loạt bài này báo nhận được rất nhiều hồi âm mong muốn Thủ tướng chia sẻ thêm về những trải nghiệm trong cuộc sống của mình, những điều ông muốn gửi gắm đối với giới trẻ.
- Khi tôi rời Campuchia đến Việt Nam để tìm kiếm sự giúp đỡ chống lại chế độ diệt chủng Pol Pot, tôi mới 25 tuổi. Sau đó tôi trở thành bộ trưởng ngoại giao lúc 27 tuổi. Năm 32 tuổi tôi trở thành thủ tướng của Campuchia, lúc bấy giờ là một trong những thủ tướng trẻ nhất thế giới. Như vậy, tôi nghĩ rằng vấn đề không phải là trẻ hay già, không phải chỉ người già mới làm lãnh đạo được. Kinh nghiệm của tôi cho thấy sẽ là bảo thủ khi ai đó cứ nghĩ đến tuổi già của mình và ngăn cản tuổi trẻ, đó là một sai lầm.
Trước đây ở Campuchia mọi người cũng thường hỏi về lý lịch, hỏi về tuổi ai đó trước khi đề bạt họ. Tôi đã đấu tranh với vấn đề này bằng cách thể hiện mình trong vai trò người chỉ huy quân đội và xây dựng lực lượng quân đội. Không phải những người trên dưới 30 tuổi thì không làm bộ trưởng, làm thứ trưởng được mà phải đợi đến khi 40 hoặc 50 tuổi, vấn đề là chúng ta có dám trao công việc cho người trẻ hay không.

“Xin đừng bao giờ tuyệt vọng”
* Tuổi Trẻ: Ông đã trải qua nhiều thăng trầm biến cố, từ một chú tiểu ở chùa, một du kích đến bộ trưởng rồi thủ tướng, từng sống trong cảnh đen tối thời Khmer Đỏ phải tị nạn Việt Nam, từng cả chục lần đối mặt với cái chết... Với ông, đâu là thời khắc đáng nhớ nhất trong cuộc đời mình?
- Tôi không ghi nhớ chuyện mình trở thành bộ trưởng hay thủ tướng. Nhưng bị thương ở mắt là điều tôi nhớ mãi. Tôi đã bất tỉnh một tuần lễ để rồi một thanh niên ở tuổi 23 trở thành người khuyết tật (mất hẳn mắt trái - PV). Đó là chiến tranh và chỉ có nhờ may mắn tôi mới thoát chết.
Điều ghi nhớ thứ hai: con trai cả của tôi đã chết khi vừa chào đời vì y tá làm rớt nó. Tôi xin chỉ huy của Khmer Đỏ cho tôi mang xác con tôi đi chôn nhưng họ không cho. Một người cha mà không thể đem xác con đi chôn thì đau khổ biết chừng nào.
Điều ghi nhớ thứ ba: ngày 20-6-1977, tôi ra đi trong nước mắt và đau xót, phải rời bỏ quê hương, rời xa người vợ thân yêu đang mang thai năm tháng để sang Việt Nam và có ngày hôm nay. Nếu tôi chỉ có một mình thì nhẹ nhàng hơn, nhưng bỏ lại đằng sau là hai cuộc đời sẽ phải đối mặt rủi ro bất trắc dưới chế độ Khmer Đỏ.
Tôi cũng ghi nhớ ngày 24-9-1998, năm quả đạn B40 bắn vào xe tôi nhưng may mắn chỉ có một quả nổ cách xe tôi có gang tấc. Và chuyện cưới vợ cũng không thể quên. Ngày 5-1 này sẽ kỷ niệm 36 năm ngày ấy. Lúc đó cùng lúc làm đám cưới cho 13 cặp, dưới thời Pol Pot thì không có đám cưới truyền thống mà phải theo sự sắp đặt của chúng.
Và một ngày nữa đáng nhớ là ngày có đứa cháu đầu tiên. Có quá nhiều chuyện mà cho tôi năm ngày năm đêm nói cũng không hết. Tôi muốn chia sẻ với các bạn rằng: xin đừng bao giờ tuyệt vọng, càng khó khăn càng phải nỗ lực. Hãy đừng rút lui, nếu buộc phải rút lui cũng đừng rút lui trong chiến bại, lúc nào cũng phải trong thế tiến về phía trước.
* VNExpress: Thủ tướng thích món ăn nào của Việt Nam?
- Giữa hai nước chúng ta ngoài quan hệ láng giềng gần gũi, đoàn kết, hữu nghị còn có mối liên hệ về món ăn. Ở Campuchia cũng có bánh trôi nước, bánh xèo, chả giò, bánh hỏi, nước mắm... Tôi ăn gì cũng được.
Nhưng món ngon nhất ở Việt Nam mỗi khi nhắc tới là thấy thèm, đó là rau muống chấm nước mắm. Món này ở Hà Nội ngon tuyệt mà ở Campuchia không thể tìm ra được. Còn ở phía Nam thì tôi thích cá kho tiêu. Ra Vũng Tàu tôi thích ốc hương, có lần tôi ăn một lúc... 84 con ốc. Còn nữa, món canh chua cũng rất ngon. Trưa nay tôi cũng ăn những món ấy, có rau muống, cá kho tiêu, canh chua, chỉ có thiếu ốc hương.

“Tôi muốn Campuchia trở thành con rắn to”
* Tuổi Trẻ: Thủ tướng từng nói rằng ông muốn biến Campuchia thành con rồng, con hổ ở châu Á như có những nhà lãnh đạo khu vực này đã làm được với đất nước họ. Cụ thể ông muốn phát triển Campuchia theo mô hình nào?
- Tôi không có tham vọng Campuchia trở thành con rồng. Con rắn thôi cũng được rồi vì khả năng của Campuchia không bằng các nước lớn. Nhưng con rắn Campuchia sẽ là con rắn to chứ không phải rắn nhỏ.
Việt Nam có mục tiêu năm 2020 trở thành nước công nghiệp, đó là khả năng Việt Nam có thể làm được. Campuchia thì khác. Khi chúng tôi bắt đầu mở cửa, một số nhà báo hỏi tôi: ông làm kinh tế theo nước nào? Tôi đáp: tôi không sửa đầu cho vừa mũ, không gọt chân cho vừa giày, mà chúng tôi làm mũ để đội cho cái đầu của mình và làm đôi giày đi cho đôi chân của mình. Chúng ta nghiên cứu để học kinh nghiệm hay và tránh bài học thất bại. Nếu bê nguyên xi, giáo điều mà không phù hợp thực tế chúng ta, chúng ta sẽ thất bại.
* Tuổi Trẻ: Ông là thủ tướng đương nhiệm lâu năm nhất ở châu Á. Theo ông, điều gì quan trọng nhất để một dân tộc phát triển?
- Từ lúc làm bộ trưởng đến nay tôi đã có gần 33 năm cầm quyền với 27 năm làm thủ tướng. Bạn hỏi yếu tố gì đưa đến sự phát triển? Tôi cho là có nhiều yếu tố, nhưng có hai yếu tố tiên quyết: đường lối chính sách và nguồn nhân lực.
Đường lối chính sách là xuất phát điểm, nếu thước đo này sai sẽ dẫn đến rủi ro, tàn phá đất nước như Pol Pot đã làm. Nhưng đất nước cũng không thể phát triển nếu thiếu nhân lực. Quốc gia có nguồn lực về thiên nhiên chưa hẳn là nước giàu.
Tôi thường hỏi tại sao Việt Nam đi nhanh? Vì có Chủ tịch Hồ Chí Minh quan tâm đào tạo phát triển nguồn nhân lực ngay từ khi giành được độc lập, đưa đi học nước ngoài... đã tạo nên lớp cán bộ giàu năng lực. Từ một nước thiếu ăn trở thành nước xuất khẩu gạo đứng thứ hai thế giới. Còn Campuchia từng được coi là “đất vàng”, tại sao Campuchia nghèo? Là do từng có sự sai lầm, không có đường lối đúng đắn và thiếu nguồn nhân lực.



Cố gắng thực hiện COC trong năm nay
* Tuổi Trẻ: Thưa Thủ tướng, triển vọng nào cho sự ra đời Bộ quy tắc ứng xử trên biển Đông (COC) trong năm 2012 khi Campuchia đảm nhiệm cương vị chủ tịch luân phiên ASEAN?
- Bối cảnh và những vấn đề đặt ra trong năm 2002, khi Campuchia cũng đảm nhiệm chức chủ tịch ASEAN, khác với hiện nay. Tôi còn nhớ mười năm trước, Tuyên bố về ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC) được các nước ASEAN và Trung Quốc ký tại thủ đô Phnom Penh của Campuchia. Chúng ta cần phải bảo vệ những kết quả đạt được của DOC, cũng như những kết quả khác trong Hội nghị cấp cao ASEAN tại Indonesia năm 2011.
Với tư cách chủ tịch ASEAN, cũng là nước chủ nhà sẽ tổ chức các hội nghị cấp cao có liên quan, chúng tôi kêu gọi sự hợp tác của các thành viên ASEAN và Trung Quốc để cố gắng thực hiện COC vào năm 2012. Hiện nay Campuchia cũng đang cố gắng để các cuộc gặp giữa ASEAN và Trung Quốc tìm ra được một công thức thực hiện vấn đề này. Chúng tôi rất lạc quan.




ĐÀ TRANG - VÕ VĂN THÀNH thực hiện
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/472388/Viet-Nam-da-giup-Campuchia-hoi-sinh.html

dongminh
04-01-2012, 10:23 AM
PHÁT BIỂU CỦA THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ HOÀNG GIA CAMPUCHIA SAMDECH HUN SEN

TRONG LỄ KHÁNH THÀNH KHU DI TÍCH LỊCH SỬ ĐỊA ĐIỂM THÀNH LẬP ĐOÀN 125 - TIỀN THÂN CỦA LỰC LƯỢNG VŨ TRANG CỨU NƯỚC CAMPUCHIA

(Đồng Nai, ngày 02/01/2012) Kính thưa: - Ngài Nguyễn Tấn Dũng – Thủ tướng Chính phủ nước CHXHCN Việt Nam cùng Phu nhân,
- Ngài Lê Khả Phiêu – Nguyên Tổng Bí thư ĐCS Việt Nam
- Ngài Lê Đức Anh – Nguyên Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam và Phu nhân
- Quý ngài, quý ông bà Campuchia và Việt Nam thân mến,
Trước hết, tôi và Phu nhân cùng đoàn đại biểu Campuchia xin bày tỏ cảm ơn sâu sắc đối với Đảng, Chính phủ, Quân đội và nhân dân Việt Nam đã đón tiếp trọng thị Phái đoàn Campuchia, đặc biệt tôi xin chân thành cảm ơn Ngài Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng Phu nhân, Ngài Lê Đức Anh, Ngài Lê Khả Phiêu và các nhà lãnh đạo Việt Nam đã dành thời gian quý báu cùng chúng tôi tham gia buổi lễ kỷ niệm chiến thắng ngày 7 tháng 1 và tưởng niệm linh hồn các chiến sĩ Campuchia đã hy sinh vì sự nghiệp hồi sinh đất nước và nhân dân Campuchia với chiến thắng ngày 7/1/1979; đồng thời tham gia khánh thành Khu di tích lịch sử, nơi cư trú của những người Campuchia yêu nước và từ đây, khi điều kiện chín muồi, chúng tôi đã quay trở về đất nước Campuchia thân yêu, sát cánh bên nhau thành lập Lực lượng vũ trang đoàn kết cứu nước Campuchia, tiến tới thành lập Mặt trận đoàn kết cứu nước Campuchia ngày 2/12/1978 tại thị xã Snoul, tỉnh Kratie. Đây chính là lực lượng vũ trang của Mặt trận đoàn kết cứu nước Campuchia cùng quân tình nguyện Việt Nam tấn công lật đổ chế độ diệt chủng Pôn Pốt ngày 7/1/1979, là nòng cốt của Đảng Nhân dân, Chính phủ và nhân dân Campuchia trong quá trình bảo vệ và phát triển đất nước Campuchia tươi đẹp cho đến hôm nay.
Tôi xin chân thành cảm ơn các cấp lãnh đạo thuộc Chính phủ Hoàng gia, Quốc hội, Thượng viện và quân đội Campuchia đã đến tham dự buổi lễ này và xin được thứ lỗi đối với các cấp lãnh đạo, kể cả những người đã từng đặt chân tới đây và những người chưa từng đặt chân tới đây vì lý do bận công tác trong nước mà không đến tham dự buổi lễ này được.
Nhân dịp này, tôi cũng xin chân thành cảm ơn Đảng, Chính phủ, Quân đội, nhân dân Việt Nam, đặc biệt là Quân khu 7 và tỉnh Đồng Nai nói riêng đã giữ nguyên mảnh đất, nơi an nghỉ của 49 chiến sĩ Campuchia trong suốt hơn 33 năm qua mà chúng tôi chưa có điều kiện để đưa hài cốt các chiến sĩ này về nước vì chúng tôi chưa thể tìm lại được thân nhân của họ. Đồng thời, tôi cũng xin được nói lên lời cảm ơn về việc xây dựng đài tưởng niệm, một di sản lịch sử cho các thế hệ mai sau.
Kính thưa: - Ngài Nguyễn Tấn Dũng cùng Phu nhân,
- Ngài Lê Khả Phiêu
- Ngài Lê Đức Anh và Phu nhân
- Quý ngài, quý ông bà Campuchia và Việt Nam thân mến,
Chỉ còn 5 ngày nữa thôi, nhân dân Campuchia sẽ long trọng tổ chức kỷ niệm 33 năm ngày giải phóng đất nước thoát khỏi chế độ diệt chủng Pôn Pốt (7/1/1979 – 7/1/2012).
Trước khi nói về ngày vui sau 33 năm đất nước Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng, cho phép tôi được nhắc lại lịch sử hình thành lực lượng vũ trang đoàn kết cứu nước Campuchia.
Trước hết, chúng ta cần khẳng định rằng, sau ngày 17/4/1975, một chế độ diệt chủng đã được hình thành trên cả nước, người dân Campuchia bị sát hại, bị lùa ra khỏi thành phố, khu dân cư, quyền công dân bị tước đoạt, một chế độ không trường học, không chợ búa, không dùng tiền, người dân bị cưỡng bức lao động, chung sống trong các công xã, hành vi tra tấn và sát hại người dân ngày càng nghiêm trọng hơn…
Trước tình hình đất nước và nhân dân Campuchia lâm vào thảm họa, bản thân tôi không có sự lựa chọn nào khác ngoài 2 sự lựa chọn là: Thứ nhất, đứng lên đấu tranh vũ trang chống lại chế độ Pôn Pốt dưới sự lãnh đạo trực tiếp của tôi, lực lượng vũ trang này khoảng gần 2.000 người, tấn công đánh chiến huyện Memot, tỉnh Kampong Cham và huyện Snoul, tỉnh Kratine để làm căn cứ đấu tranh vũ trang, nhưng tôi dự đoán sự lựa chọn này rất nguy hiểm, nếu có tình huống xảy ra khó có thể cứu vãn được, và cuộc nổi dậy này khó có thể cầm cự được trong vòng một tháng và sẽ bị Pôn Pốt dìm trong biển máu. Thứ 2, tôi phải ly khai chạy sang Việt Nam và đề nghị Việt Nam giúp đỡ tổ chức phong trào kháng chiến giải phóng đất nước vì khi đó tôi nhận được thông tin có một số người dân Campuchia đã chạy sang Việt Nam tị nạn, lúc đó tôi nghĩ sự lựa chọn thứ 2 này thật sự tốt hơn, nhưng vẫn có rủi ro, vì bọn Pôn Pốt cũng đã từng mở các cuộc tấn công vào một số khu vực của Việt Nam. Tôi luôn tự hỏi mình rằng, liệu mình có thể bị chết khi qua biên giới Campuchia – Việt Nam do giẫm phải mìn hoặc do đơn vị biên phòng Việt Nam hay không? Liệu mình có bị bắt giam do vượt biên trái phép hay không? Liệu Việt Nam có tin mình và đồng ý giúp mình không, trong khi Việt Nam vẫn đang quan hệ ngoại giao với Campuchia dân chủ? Và suy nghĩ cuối cùng của tôi là, liệu Việt Nam có thể bắt mình giao cho Pôn Pốt hay không? Để ứng phó với tình huống này tôi đã chuẩn bị sẵn trong người 12 cây kim và sẵn sàng tự sát nếu mình bị Việt Nam bắt giao cho Pôn Pốt.
Lúc 21h, ngày 20/6/1977, tôi ra đi trong nước mắt và đau xót, tôi phải rời bỏ quê hương, rời xa người vợ thân yêu đang mang thai 5 tháng. Tôi bắt đầu đặt cược tính mạng của mình để tiến hành một cuộc đấu tranh. Khoảng 2h ngày 21/6/1977, tôi cùng 4 cán bộ khác đã vượt biên giới sang Việt Nam và đến khoảng 14h ngày 21/6/1977 chúng tôi đã vào đến ấp Hoa Lư chúng tôi được nhân dân và du kích trong ấp đón tiếp. Sau khi hỏi thăm, người dân ấp Hoa Lư đã nấu cơm cho chúng tôi ăn, đây là lần đầu tiên sau nhiều năm chúng tôi mới được ăn cơm, vì ở Campuchia khẩu phần ăn hàng ngày của chúng tôi là cháo. Tối 21/6/1977, chúng tôi được đưa về huyện Lộc Ninh, sau đó chiều ngày 22/6/1977, chúng tôi được đưa về thị xã Sông Bé.
Thật sự chúng tôi là những người vượt biên trái phép và lúc đó thực chất phía Việt Nam cũng chưa biết chúng tôi có ý định tốt hay xấu trong bối cảnh Pôn Pốt coi Việt Nam là kẻ thù số 1 và đã tấn công quân sự giết hại người dân Việt Nam, nhưng điều mà chúng tôi không ngờ đến là Việt Nam không coi chúng tôi là kẻ thù, chúng tôi không bị còng tay, không bị khám xét, không bị phân biệt hay có những lời nói đố kỵ đối với chúng tôi mà ngược lại chúng tôi được cung cấp lương thực, quân tư trang, thuốc lá, thuốc chữa bệnh… Mặc dù khác nhau về sắc tộc và bản thân chúng tôi là những người vượt biên trái phép, người dân Việt Nam cũng chưa biết chúng tôi là người tốt hay người xấu nhưng họ đã thể hiện tấm lòng nhân ái, tính nhân văn, tôn trọng nhân quyền. Tôi coi Việt Nam một quốc gia kiểu mẫu, khác hẳn những gì mà bọn Pôn Pốt đã hành động, vượt biên bắt người dân Việt Nam làm ăn ở khu vực biên giới tra tấn, hỏi cung và sát hại.
Khi đó phía Việt Nam chỉ muốn biết về thông tin tình hình chính trị, quân sự, kinh tế-xã hội Campuchia từ cơ sở đến Trung ương, và vấn đề này phù hợp với nguyện vọng của tôi. Tôi muốn cho cấp lãnh đạo Việt Nam biết được những hiểm họa đã và đang diễn ra tại Campuchia, đe dọa tính mạng của từng người dân Campuchia lương thiện và uy hiếp nghiêm trọng đến an ninh, chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam. Vì vậy, tôi rất hứng thú trong việc trả lời các câu hỏi theo cách thảo luận giữa tôi và các cấp lãnh đạo Việt Nam, vì tôi chỉ muốn cho cấp lãnh đạo Việt Nam hiểu về tình hình Campuchia, và tôi cho rằng, chỉ có Việt Nam mới có thể giúp được nhân dân Campuchia.
Qua nhiều lần trao đổi với cấp lãnh đạo quân sự gồm cả cấp tá, cấp tướng trong nhiều ngày, suốt đêm ngày 8/7/1977 tôi trực tiếp viết tay 2 bản báo cáo gửi cho lãnh đạo Việt Nam, sau đó ngày 9/7/1977, tôi viết một bức thư nữa gửi lãnh đạo Việt Nam mà tôi nghĩ rằng phía Việt Nam có thể lưu giữ những tài liệu lịch sử này.
Những nỗ lực của tôi và các cộng sự thật không vô ích bởi vì lãnh đạo cấp cao của Việt Nam đã đọc được báo cáo và thư của tôi, rồi sau đó ngày 27/9/1977 tôi đã gặp trực tiếp Đại tướng Văn Tiến Dũng, Ủy viên Bộ Chính Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam – Tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam ở Thành phố Hồ Chí Minh trong thời gian 2h40phút (từ 8h đến 10h40). Trong cuộc gặp này, ông đã nói với tôi rằng, ông đã đọc báo cáo và ý kiến của tôi. Cuộc gặp giữa tôi với ngài Văn Tiến Dũng có ý nghĩa rất quan trọng đối với sự nghiệp của dân tộc Campuchia. Mặc dù chưa giải quyết được vấn đề cụ thể, nhưng ông ấy đã nói với tôi rằng, đồng chí còn rất trẻ, tương lai còn dài. Hãy giữ bí mật, quan tâm theo dõi tình hình, học tập và cuối cùng ông nói là chúc đồng chí mạnh khỏe, hãy tin vào tương lai. Lời căn dặn và lời chúc của ngài Văn Tiến Dũng đã mang lại cho tôi rất nhiều hy vọng, vấn đề còn lại là thời gian. Cấp lãnh đạo Việt Nam ngày càng hiểu rõ hành động tàn bạo của bọn Pôn Pốt trước những cuộc tấn công của chúng chống lại nhân dân Việt Nam, đặc biệt là tỉnh Tây Ninh, bọn chúng đã tàn sát và làm bị thương rất nhiều người. Các cuộc tấn công của bọn Pôn Pốt vào lãnh thổ Việt Nam ngày càng ác liệt hơn đã buộc Việt Nam phải phản công để tự vệ.
Tháng 12/1977, tôi có cơ hội thâm nhập vào huyện Memot để tìm vợ và con tôi nhưng thật không may là tôi không tìm thấy họ và cũng không biết họ còn sống hay đã chết. Dù không được gặp vợ con nhưng tôi đã gặp lại nhân dân và cũng đã đề nghị phía Việt Nam cho phép nhân dân Campuchia đang bị uy hiếp tính mạng sang Việt Nam tỵ nạn. Phía Việt Nam nhất trí theo đề nghị của tôi, số người Campuchia chạy sang Việt Nam lên tới hàng chục nghìn người, số này đa phần là người ở tỉnh Kampong Cham, Prey Veng, Svay Riêng và đây chính là một nguồn lực để xây dựng lực lượng vũ trang sau này.
Vào khoảng tháng 12/1977 và tháng 1, 2/1978 các Bạn Việt Nam đã tạo điều kiện cho một số cán bộ chạy sang tỵ nạn ở Việt Nam được đến gặp gỡ và làm việc với tôi. Vào tháng 3/1978, một lần nữa tôi có điều kiện được trở về nước để nắm tình hình.
Những gì đã làm tôi cho xúc động đến rơi nước mắt đó là vào tháng 4/1978 tôi và ngài Meas Houn được gặp Thượng tướng Trần Văn Trà – Tư lệnh kiêm Chính ủy Quân khu 7 Việt Nam tại Bộ Tư lệnh Quân khu 7. Trong cuộc họp đó, Thượng tướng Trần Văn Trà đã nói với tôi và ngài Meas Houn rằng cấp lãnh đạo Việt Nam quyết định sẽ giúp đỡ các đồng chí Campuchia tổ chức xây dựng lực lượng vũ trang để giải phóng đất nước, Việt Nam sẽ giúp đỡ huấn huyện quân sự, cung cấp vũ khí và hậu cần còn vấn đề chỉ đạo về mặt chính trị là do phía các đồng chí Campuchia chịu trách nhiệm. Đây là câu trả lời mà tôi đã chờ đợi kể từ khi tôi đến Việt Nam bởi nó là đề nghị của tôi, của những người Campuchia đang tỵ nạn ở Việt Nam, cũng như là nguyện vọng tha thiết của toàn thể nhân dân Campuchia, cho phép nhân dân Campuchia được tỵ nạn ở việt Nam, và tạo điều kiện cho các phong trào đấu tranh của những người đang tỵ nạn ở Việt Nam xây dựng và củng cố để tiến hành cuộc đấu tranh giải phóng đất nước thoát khỏi chế độ Pôn Pốt.
Cơ hội vàng đã đến trong quá trình tiến tới giải phóng dân tộc nhưng gánh nặng đã đè lên vai người thanh niên đã mất một mắt chưa đầy 26 tuổi là tôi, Hun Sen.
Đây là công việc mới nhưng là thời cơ đối với chúng ta, dù nặng hay nhẹ cũng phải làm vì đất nước và nhân dân Campuchia. Chúng ta phải viết tài liệu dùng để giáo dục cho quân đội về chính trị tư tưởng, tổ chức kỷ luật… Bên cạnh sự cố gắng, nỗ lực của cán bộ, chiến sĩ chúng ta còn có sự hỗ trợ giúp đỡ từ phía Bạn Việt Nam, nên một lực lượng vũ trang mang tên “Lực lượng vũ trang đoàn kết cứu nước Campuchia” đã chính thức ra đời ngày 12/5/1978 và thành lập Ban chỉ huy 578 và tháng 5/1978 trong đó tôi, Hun Sen là Chỉ huy quân sự và chính trị còn ngài Nuch Thon làm Phó phụ trách chính trị, ngài Hem Samin – Phó phụ trách hậu cần-tài chính sau đó tiến tới thành lập đơn vị đầu tiên là đơn vị 125 (12/5/1978), đơn vị này có hơn 200 chiến sĩ do ngài Nhat Houn chỉ huy. Sau 1 tháng huấn luyện, đơn vị này được chia làm 2 bộ phận đó là: Một bộ phận tổ chức thành 12 đội tiến hành hoạt động vũ trang thâm nhập vào nội địa, mỗi tổ có từ 10 – 15 người. Số còn lại được tập trung ở Long Giao để chuẩn bị quay về Campuchia thành lập các đơn vị mới khác. Sau đó, chúng ta thành lập tiểu đoàn 246 (ngày 24/6) do ngài Nhat Houn làm chỉ huy, tiểu đoàn 207 (20/7) do ngài Uông Phon làm chỉ huy, tiểu đoàn 15 do ngài Nuch Thon chỉ huy. Việc liên tiếp thành lập và sắp xếp thứ tự từ 01 – 21 đó là 21 tiểu đoàn nam, 01 tiểu đoàn nữ và 100 đội hoạt động vũ trang ở xung quanh sở chỉ huy, trong đó gồm cả bộ phận tham mưu, chính trị, một bộ phận hậu cần-tài chính, 1 đại đội đặc nhiệm, đại đội quân y và 1 đội văn nghệ.
Việc xây dựng lực lượng gấp rút như vậy gặp rất nhiều khó khăn về mặt nhân sự, như chỉ huy cấp trung đội, cấp đại đội, và cấp tiểu đoàn, cách thức để giải quyết vấn đề này không ngoài số sĩ quan và hạ sĩ quan của Campuchia đã được Bạn Việt Nam đào tạo giúp, bằng cách tập hợp số anh em này từ khắp mọi nơi về, cố gắng tuyển chọn số thanh niên mà trước đây đã được huấn luyện, thăng quân hàm sau đó điều về đơn vị mới cho giữ chức tiểu đội trưởng, trung đội trưởng và cử 202 cán bộ sang huấn luyện tại Trường hạ sĩ quan Bà Rịa/Việt Nam để sau này đề bạt họ lên giữ chức đại đội trưởng và tiểu đoàn trưởng. Riêng y bác sỹ chúng ta cũng đã cho mở trường y ngay tại trại ở Long Giao.
Kính thưa: -Ngài Nguyễn Tấn Dũng cùng phu nhân,
-Ngài Lê Khả Phiêu,
-Ngài Lê Đức Anh và Phu nhân
-Quý Ngài, quý ông bà thân mến.
Cùng với thời điểm chúng ta đã, đang xây dựng lực lượng vũ trang tại đây, chuẩn bị các điều kiện và từng bước chuyển vào trong nội địa Campuchia thành lập lực lượng vũ trang tại biên giới Campuchia-Việt Nam, chúng ta đã nhận được tin vui về sự nổi dậy của quân đội và nhân dân ở khu Đông do Samdech Heng Samrin, Samdech Chea Sim lãnh đạo đã tạo điều kiện cho lực lượng của chúng ta cùng tay phối hợp đánh chiếm huyện Memot, huyện Snoul và một số địa bàn khác thuộc các ấp, xã tiếp giáp biên giới Việt Nam từ tỉnh Kratie, Kampong Cham, Prey Veng, Svay Riêng và một số địa bàn khác thuộc các huyện của tỉnh Kampong Cham từ giữa năm 1978.
Tình hình tiến trển nhanh chóng, nhưng chúng ta chỉ có quân đội, chưa có tổ chức về chính trị để lãnh đạo. Chính vì vậy, tôi khẩn thiết đề nghị phía bạn Việt Nam giúp đỡ tạo điều kiện cho tôi được gặp Samdech Heng Samrin, Samdech Chea Sim và cấp lãnh đạo của các phong trào đấu tranh khác nhằm thống nhất lực lượng và thành lập một tổ chức chính trị để lãnh đạo cuộc đấu tranh.
Chiều ngày 07/11/1978, ngài Lê Đức Anh-Tư lệnh kiêm Chính ủy Quân khu 7 là nhân vật đóng vai trò quan trọng nhất trong việc giúp xây dựng lực lượng vũ trang do tôi lãnh đạo, đã mời 7 người chúng tôi dùng cơm chiều tại Thành phố Hồ Chí Minh, khi đó ngài Lê Đức Anh có nói với chúng tôi rằng: Sáng mai (8/11/1978) tất cả các đồng chí sẽ gặp đồng chí Lê Đức Thọ - Ủy viên Bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, đây là một tin vui cộng với thức ăn, rượu, thuốc lá rất ngon miệng. Ngay tối hôm đó, tôi đã chuẩn bị điều kiện để thảo luận những việc cần làm trong thời gian tiếp theo.
Nguyên buổi sáng ngày 8/11/1978, cả 7 người trong Ban lãnh đạo của chúng tôi đã thảo luận trao đổi ý kiến thẳng thắn với đồng chí Lê Đức Thọ- một nhà chiến lược của Việt Nam và thông qua cuộc thảo luận tôi có thể khẳng định được rằng đất nước Campuchia sẽ được giải phóng trong thời gian sắp tới.
Ngày 22/11/1978, một sự kiện lịch sử đã diễn ra đó là cuộc gặp cấp lãnh đạo của 4 trong số 5 nhóm đấu tranh, nhóm của ngài Sai Phu Thong, Tea Banh không ra lộ diện được do phải giữ bí mật vì lực lượng đang nằm ém ở nước ngoài. Kể từ đó, tôi cùng chung sống và làm việc với các nhà lãnh đạo khác, kể cả với Samdech Heng Samrin, Samdech Chea Sim. Chúng tôi đã cùng nhau họp cả ngày lẫn đêm nhằm soạn thảo một Cương lĩnh chính trị của mặt trận với tên gọi là “Mặt trận đoàn kết cứu nước Campuchia”. Tên gọi này phù hợp với tên gọi “ Lực lượng vũ trang đoàn kết cứu nước Campuchia”, như vậy rất thuận tiện cho chúng ta không cần phải đổi tên quân đội theo tên Mật trận là tổ chức chính trị sắp được thành lập. Cả 8 nhà lãnh đạo của 4 phong trào đấu tranh, mỗi phong trào có 2 đại diện được phân công soạn thảo Cương lĩnh chính trị Mặt trận đoàn kết cứu nước Campuchia để được thông qua tại Đại hội Mật trận diễn ra trong thời gian 4 ngày, từ 27-30/11/1978 và cuối cùng chính thức ra mắt ngày 2/12/1978 tại vùng giải phóng thuộc huyện Snoul, tỉnh Kratie, sỹ quan nhận cờ từ Chủ tịch mặt trận Samdech Heng Samrin là tướng Kiên Savuth, hiện là Phó TTL Quân đội Hoàng gia, khi đó là Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2. Trong thời gian tiếp theo, được sự giúp đỡ của quân tình nguyện Việt Nam, ngày 7/1/1979 Campuchia đã được giải phóng thoát khỏi chế độ diệt chủng Pôn Pốt. Trong khi đó, lực lượng quân đội được xây dựng tại đây đã hăng say tham gia chiến đấu và phục vụ chiến đấu, xây dựng nhà nước, chính quyền địa phương, phong trào quần chúng và giải quyết đời sống cho nhân dân. Trải qua giai đoạn vừa chiến đấu vừa xây dựng lực lượng vũ trang, lực lượng vũ trang chúng ta đã trưởng thành lớn mạnh, xây dựng thêm các đơn vị điều đến hầu hết các tỉnh trong cả nước, ngoại trừ tỉnh Koh Kong, Rattanakiri và tỉnh Mundulkiri vì những nơi này đã có quân đội do ngài Sai Phu Thong, ngài Tea Banh lãnh đạo và lực lượng do ngài Bun Mi, ngài Bu Thong và ngài Seuy Keo lãnh đạo. Thành phố Phnompenh được tiếp nhận 4 tiểu đoàn, còn lại mỗi tỉnh nhận 1 tiểu đoàn, riêng tỉnh Kampong Cham được tiếp nhận 2 tiểu đoàn vì đây là tỉnh lớn. Các tiểu đoàn này làm cơ sở để xây dựng lực lượng quân sự địa phương và các Sư đoàn chủ lực như Sư đoàn: 196, 286, 179, 04, 05 và 06… Đồng thời làm cơ sở để thành lập các quân binh chủng như: Hải quân, Lục quân, Không quân cũng như các đơn vị chuyên ngành khác như: Xe tăng, Pháo binh, Phòng không, Công binh, Hậu cần và Tài chính… và một số khác đã phục vụ công tác tại các cơ quan dân sự như Giáo dục, Tài chính, Nông nghiệp, Công nghiệp, Ngoại giao và một số khác trở thành Bộ trưởng, Thứ trưởng, Quốc vụ khanh, Phó Quốc vụ khanh, Đại sứ, Hạ Nghị sỹ, Thượng Nghị sỹ, Tỉnh trưởng, Phó Tỉnh trưởng, Thị trưởng, Phó Thị trưởng và một số khác đang phục vụ trong hàng ngũ quân đội, vệ binh, công an quốc gia trong thời gian qua và hiện nay.
Kính thưa: -Ngài Nguyễn Tấn Dũng cùng phu nhân,
-Ngài Lê Khả Phiêu,
-Ngài Lê Đức Anh và Phu nhân
-Quý Ngài, quý ông bà thân mến.
Tôi đã nói nhiều về việc thành lập lực lượng vũ trang đoàn kết cứu nước Campuchia là một phần của phong trào chung trong việc giải phóng đất nước khỏi chế độ Pôn Pốt, đây là một phần của lịch sử không thể lãng quên để nhắc nhở cho con cháu các thế hệ mai sau hiểu cả về lịch sử Campuchia và Việt Nam.
Nhân dịp này, tôi xin chân thành cảm ơn trước Đảng, Chính phủ, Quân đội và nhân dân Việt Nam nói chung, tôi cũng xin bày tỏ lời cảm ơn riêng đặc biệt tới ngài Lê Đức Anh, ngài Lê Khả Phiêu, ngài Tám Quang, Ba Cung, Ba Hên, Châu Ba… cùng các cấp lãnh đạo khác đã chia ngọt sẻ bùi giúp đỡ chúng tôi về mọi mặt để chúng tôi có được ngày hôm nay và đây cũng là hạt giống vô cùng quý giá đối với đất nước Campuchia trong suốt quãng thời gian hơn 33 năm qua. Nhân dịp này, tôi cũng xin bày tỏ lời xin lỗi trước nhân dân Việt Nam sinh sống tại vùng này, vùng kia, nơi mà quân đội chúng tôi trú chân hoặc đi qua. Nếu như trong quá khứ họ có lỡ làm những điều sai trái với nhân dân chúng tôi xin được thứ lỗi. Tất cả chúng tôi xin kính cẩn nghiêng mình trước anh linh các cán bộ, chiến sĩ Việt Nam đã anh dũng hy sinh trong chiến đấu và xin được gửi lời hỏi thăm sức khỏe những người còn sống nhưng không thể tham gia buổi lễ này.
Tôi và phu nhân cùng tất cả những người Campuchia tại đây xin kinh cẩn nghiêm mình trước anh linh của 49 chiến sĩ Campuchia đang yên nghỉ tại đây và các chiến sĩ vô danh khác đã anh dũng hy sinh tính mạng của mình vì sự nghiệp giải phóng đất nước. Chung tôi xin ghi nhớ và xin hứa sẽ xây dựng đất nước ngày càng phồn thịnh hơn, cũng như vun đắp cho tình đoàn kết vĩ đại, sắt son Campuchia – Việt Nam và quyết ngăn chặn bóng tối trong quá khứ một lần nữa quay trở lại đất nước Campuchia.
Cuối cùng một lần nữa, tôi xin chân thành cảm ơn Ngài Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng Phu nhân, Ngài Lê Đức Anh, Ngài Lê Khả Phiêu và các nhà lãnh đạo khác đã dành thời gian tham dự buổi lễ trọng thể này và tổ chức thành công buổi lễ này. Xin chúc mối quan hệ hữu nghị Campuchia – Việt Nam đời đời bền vững, kính chúc quý vị sức khỏe và hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ./.
Xin cảm ơn!
http://baodientu.chinhphu.vn/Uploaded_VGP/thukybientap/20120102/Phatbieu_CPC.htm

YeuQueHuongToi
04-01-2012, 10:42 AM
Việt Nam dựng lên cái đài tưởng niệm này vào đúng thời điểm này là muốn cho tụi khựa hiểu rõ ràng Chính Phủ Hun Sen là do ai giúp đỡ thì muốn chia rẽ Campuchia thì anh Đào phải suy nghĩ lại

obaviet
04-01-2012, 11:08 AM
chà bọn tuổi trẻ hỏi những câu hóc búa ghê