PDA

View Full Version : Hãy xem bọn chúng nói gì...



cuonga25
22-12-2011, 10:25 AM
Tin mật về trận Hải chiến Bãi đá Gạc Ma

27-07-2011
Quốc Trung dịch
http://anhbasam.files.wordpress.com/2011/12/h230.jpg (http://anhbasam.files.wordpress.com/2011/12/h230.jpg)

Trận hải chiến Bãi đá Gạc Ma


Nam Hải, truyền thông nước ngoài thường gọi là biển Nam Trung Hoa, tất cả những hòn đảo san hô nằm ở Nam Hải luôn là lãnh thổ thiêng liêng của Trung Quốc, vùng biển này do vị trí địa lý đặc thù của nó nên cũng đã trở thành một vùng biển không yên tĩnh. Những tranh chấp Nam Hải gần đây khiến cho người ta không khỏi nhớ lại những xung đột Nam Hải trong lịch sử. Trận hải chiến phản kích tự vệ Bãi đá Gạc Ma đối với mọi người vẫn luôn đầy những bí ẩn: Trận hải chiến ấy rốt cuộc vì sao lại xảy ra? Kết quả cuối cùng ra sao? Đã có những gợi mở nào cho việc xây dựng hải quân Trung Quốc sau này?   
Đem theo những câu hỏi ấy, các phóng viên mạng Hoàn Cầu là Điền Phi, Trương Gia Quân đã phỏng vấn độc quyền Thiếu tướng hải quân Trịnh Minh, cựu Bộ trưởng Bộ Kỹ thuật trang bị hải quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc, và Thiếu tướng hải quân Trần Vĩ Văn, viên chỉ huy trên biển bên quân ta trong trận hải chiến này, để vén được bức màn bí mật của trận hải chiến ấy.
Đầu thập niên 70 của thế kỷ trước mở đầu cho những tranh chấp không dứt giữa Việt Nam với Trung Quốc 
Thiếu tướng Trịnh Minh khi ôn lại căn nguyên xảy trận hải chiến này đã nói rằng: “Việc nổ ra trận hải chiến Bãi Đá Gạc Ma tuyệt đối không phải là chuyện của riêng một ngày 14 tháng 3, mà là một trận chiến dẫn đến do sự phát triển không ngừng của cục diện Nam Hải, do sự leo thang không ngừng của tình thế tranh chấp dài ngày ”.  
Vào thập niên 70 của thế kỷ 20, cùng với sự phát hiện thấy nguồn tài nguyên dầu khí dưới đáy Nam Hải, lợi ích kinh tế của Nam Hải ngày càng trở nên nổi trội, các nước xung quanh bắt đầu dùng vũ lực để cưỡng chiếm các đảo san hô thuộc các quần đảo ở Nam Hải với mưu đồ đưa vào lãnh thổ của mình, có những nước còn sử dụng cả đầu tư nước ngoài vào việc khai thác nguồn dầu khí dưới đáy biển. Lúc này, lãnh thổ các đảo ở Nam Sa nước ta tuy đã có đường cương giới đứt đoạn đã được tuyên bố công khai, nhưng trên thực tế ngoài hòn đảo Thái Bình có chính quyền Đài Loan đóng ở đó ra, vào thập niên 70, chưa có bất cứ hòn đảo nào thậm chí là đảo san hô trong quần đảo Nam Sa được Trung Quốc chiếm cứ thực tế. Khi ấy, Trung Quốc đang ở vào thời kỳ đầu của cuộc mở cửa cải cách, đòi hỏi phải xây dựng được một môi trường hòa bình, tức vừa cần một môi trường xung quanh ổn định, lại vừa cần bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, Trung Quốc phải kềm chế để tìm cách đàm phán với các nước xung quanh nhằm giải quyết sự tranh chấp những hòn đảo này. Ngặt nỗi các nước xung quanh Nam Hải, bắt đầu từ thập niên 70 của thế kỷ 20, lại liên tục dùng các thủ pháp quân sự để chiếm lĩnh một phần các hòn đảo thuộc quần đảo Nam Sa.
Hải quân Trung Quốc, trong bối cảnh nền kinh tế nước ta còn đang rất khó khăn vào thập niên 50-60 của thế kỷ trước, đã chi viện vô tư cho Hải quân Việt Nam, thậm chí còn trực tiếp điều quân đội tới tham gia tác chiến chống Mỹ. Vào thập niên 70, đã từng bất chấp hiểm nguy hiệp trợ cùng nhân dân miền Bắc Việt Nam rà phá bom mìn, tiến hành phản kích tự vệ trước nguy cơ tập đoàn Ngô Đình Diệm của Nam Việt xâm chiếm Tây Sa uy hiếp nhân dân Bắc Việt, ủng hộ mạnh mẽ cho công cuộc giải phóng thống nhất toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam. Cho đến thời kỳ cuối thập niên 70, sự chi viện của quân ta đối với Việt Nam vẫn không hề gián đoạn.
Vào thời kỳ cuối thập niên 70, nhà cầm quyền Việt Nam, với sự xúi giục và hỗ trợ của một nước lớn nào đó, xuất phát từ dã tâm điên cuồng của chủ nghĩa bành trướng dân tộc của mình, đã vong ân bội nghĩa, liên tục tiến hành xâm phạm và gây hấn vũ trang với nước ta, xâm chiếm lãnh thổ nước ta, uy hiếp và phá hoại nghiêm trọng sự nghiệp xây dựng và nền an ninh ở khu vực biên giới nước ta. Chính phủ và lãnh đạo nước ta đã nhiều lần ra các lời khuyến cáo, cảnh cáo và phản đối, song nhà cầm quyền Việt Nam vẫn một mực bất chấp, nước ta không thể chịu đựng thêm được nữa, đã buộc phải tiến hành trận đánh phản kích tự vệ với Việt Nam. Trận đánh bắt đầu vào ngày 17 tháng 2 năm 1979, trải qua 28 ngày, quân ta tấn công Lạng Sơn…, phá hủy một lượng lớn các thiết bị quân sự ở khu vực Bắc Bộ, Việt Nam, nhằm vào các công trình của nước ta. Bộ đội tham chiến của quân ta đã rút toàn bộ về nước vào ngày 16 tháng 3 sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ trừng phạt nặng nề quân xâm lược Việt Nam.
Thắng lợi của trận phản kích tự vệ lần này đã nâng cao được danh tiếng của nước ta trong công cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa bá quyền quốc tế. Nhà cầm quyền Việt Nam không hề thỏa mãn, vẫn tiếp tục quấy nhiễu và phá hoại sinh hoạt sản xuất của các cư dân vùng biên giới nước ta, tháng 5 năm 1981, bộ đội biên phòng nước ta lại một lần nữa đánh trả đập tan, tiêu diệt quân Việt Nam xâm lược ở vùng núi Pháp Khả tỉnh Quảng Tây và vùng Khấu Lâm tỉnh Vân Nam.
Bước sang thập kỷ 80, Trung Quốc từ thời kỳ động loạn của cuộc “Đại Cách mạng Văn hóa” chuyển sang thời kỳ mở cửa cải cách, các đồng chí lãnh đạo Trung Quốc như Đặng Tiểu Bình, Hồ Diệu Bang, Triệu Tử Dương… đã tăng cường mối quan tâm với vùng biển cùng biên giới biển của tổ quốc, còn đã từng đích thân tới Hải Nam, Tây Sa… để thị sát các đơn vị bộ đội có liên quan tới hạm đội Nam Hải… đã đề ra phương châm nhìn xa trông rộng “chủ quyền thuộc ta, gác lại tranh chấp, cùng nhau khai thác”.
Tháng 5 năm 1981, nước ta lần đầu tiên phóng tên lửa vũ trụ ra vùng biển Thái Bình Dương và đã đạt được thành công mỹ mãn. Biên đội tàu khu trục của hải quân Trung Quốc đã bảo đảm hộ tống cho hoạt động xa bờ lần này; tháng 10 năm 1982, nước ta đã phóng thành công từ dưới nước tên lửa vũ trụ bằng tàu ngầm trên biển, đánh dấu một bước phát triển mới về công nghệ của hải quân nhân dân nước ta. Khi ấy, cả nước dồn trọng tâm vào xây dựng kinh tế, biên chế quân đội phải tinh giảm, xây dựng quân đội phải nhẫn nại, hải quân nhân dân, dưới sự lãnh đạo của Quân ủy Trung ương, đã kiên quyết chấp hành nhiệm vụ củng cố phòng thủ Tây Sa, khởi động thêm các hoạt động tuần tra mặt biển, tuần tiễu không trung và diễn tập huấn luyện trang bị quân sự ở Nam Sa. Những hành vi xâm lược của Việt Nam khi ấy đều là thừa hành chính sách bắt giữ giáo dục rồi khoan hồng phóng thích. Tháng 11-12 năm 1985, biên đội Hữu hảo Hạm thuyền Hải quân nhân dân nước ta lần đầu tiên đi thăm nước ngoài, được hợp thành từ tàu khu trục đạn đạo 132 và tàu cung cấp dầu X615, đều là tàu nội địa một trăm phần trăm. Đi qua biển Nam Trung Hoa, vào Ấn Độ Dương tới thăm 3 nước Pakistan, SriLanka và Bangladesh, trên đường trở về còn gặp biên đội tàu của Mỹ, thăm hỏi nhau và tiến hành các hoạt động giao lưu, hữu nghị trên biển. Tất cả những điều đó đều là hoạt động thể hiện trước thế giới và châu Á việc thừa hành chủ quyền của nước ta đối với các đảo ở Nam Sa cùng các vùng biển có liên quan.
Việt Nam can thiệp vào việc xây dựng trạm quan trắc biển của nước ta đã khiến cho mâu thuẫn Trung-Việt càng gay gắt hơn
Tháng 2 năm 1987, đại diện hơn 100 quốc gia và khu vực đã tới tham dự Hội nghị Thường niên Ủy ban biển lần thứ 14 tại Trụ sở UNESCO đóng tại Paris, Pháp. Ngày 21 tháng 2, các đại biểu tham dự hội nghị đã nhất trí thông qua “Chương trình liên minh quan trắc mặt biển toàn cầu”. “Chương trình liên minh quan trắc mặt biển toàn cầu” này yêu cầu phải xây dựng các trạm quan trắc biển có số hiệu đăng ký thống nhất trên mặt biển toàn cầu, đồng thời quyết định để cho các nước chịu trách nhiệm xây dựng các trạm quan trắc biển trong địa phận nước mình, mọi nguồn quan trắc trong tương lai sẽ do các nước cùng hưởng.
Trưởng đoàn đại biểu Trung Quốc tham dự hội nghị khi ấy là Cục trưởng Cục biển Quốc gia La Ngọc Như đã tỏ ra nhạy bén khi hiểu được đây vừa là một cơ hội thỏa mãn được nhu cầu về an ninh hàng hải trên vùng biển Nam Trung Hoa rộng lớn cho các nước trên thế giới, lại vừa là cơ hội để có thể thể hiện chủ quyền đối với Nam Hải của Trung Quốc, tuy biết rằng sức mạnh kinh tế công nghệ trong nước khi ấy còn hết sức hạn chế, nhưng cũng đã vẫn chủ động đề xuất để Trung Quốc chọn địa điểm và xây dựng trạm quan trắc ở Nam Hải. Khi ấy, đại biểu của Việt Nam và Philipines cùng các đại biểu tham dự hội nghị khác đã thống nhất chấp thuận để Trung Quốc xây dựng 5 trạm quan trắc biển, trong đó xây 3 trạm ở Trung Quốc đại lục, còn ở quần đảo Tây Sa và quần đảo Nam Sa mỗi nơi xây 1 trạm. Trạm quan trắc biển ở quần đảo Nam Sa có số hiệu đăng ký là “74”.
Để bảo đảm cho việc xây dựng trạm quan trắc được tiến hành một cách thuận lợi, Quốc Vụ viện và Quân ủy Trung ương đã giao nhiệm vụ này cho hải quân. Thế là, đến tháng 5 và tháng 10 năm 1987, hải quân cùng với Cục biển Quốc gia 2 lần điều tàu đến quần đảo Nam Sa để khảo sát chọn địa điểm. Tháng 11 cùng năm, Trạm 74 được định địa điểm tại Bãi đá Vĩnh Thử.
Cơ sở cho việc lựa chọn địa điểm này là những tích lũy có được qua công tác khảo sát và vẽ bản đồ biển suốt trong thời gian dài về Nam Hải của Hải quân Trung Quốc và ngành giao thông vận tải của nước ta, đồng thời cũng là sự biểu hiện về trách nhiệm của Trung Quốc đối với an ninh lãnh thổ biển của mình và an ninh đường biển trọng yếu của quốc tế.
Bãi đá Vĩnh Thử là một bãi đá ngầm nằm trong quần thể bãi đá Doãn Khánh, dài khoảng 15 hải lý, rộng khoảng 5 hải lý. Trạm quan trắc biển số 74 nằm trên Bãi đá Vĩnh Thử được hoàn thành thiết kế tháng 12 năm 1987, tháng 2 năm 1988 bắt đầu thi công. Nhiệm vụ này do hải quân đảm nhận, các bộ và ủy ban có liên quan của nhà nước, đặc biệt là Ủy ban Kế hoạch Nhà nước, Bộ Giao thông… đã hỗ trợ rất tích cực, khi ấy nhà nước không chỉ điều các tàu tác nghiệp công trình, mà còn cung ứng cả các loại nguyên vật liệu ra ngoài khơi xa Nam Hải, sĩ quan binh lính hải quân, trong một môi trường khốc liệt, đầy sóng gió, mặn chát, đã nhất mực không sợ khổ sợ chết khi làm việc trên quần đảo Nam Sa để hoàn thành nghĩa vụ quốc tế đã được Liên Hiệp quốc quyết định.
Ngày 13 tháng 2 năm 1988, Bộ Tổng tham mưu chính thức phê chuẩn một nhóm hải quân xây dựng trạm quan trắc khí tượng biển trên quần đảo Nam Sa, xác định sẽ do căn cứ Du Lâm của hải quân thành lập bộ máy chỉ đạo. Tiếp đó, Trạm quan trắc Bãi đá Vĩnh Thử chính thức được khởi công xây dựng. Hiện trường thi công ở Bãi đá Vĩnh Thử do tàu đào đá kiểu máy xúc đào mở một đường đi trên bãi san hô rắn chắc, lại còn phải dùng bộc phá dưới nước, thứ mà hàng trăm con người áp dụng là lao động thủ công. Gần 2.000 tấn xi măng đều được các chiến sĩ hải quân vác từng bao đến hiện trường thi công, họ chuyển chúng từ trong các khoang lớn của tàu hàng bụi bay mù mịt, từ tàu lớn chuyển sang tàu nhỏ, rồi từ tàu nhỏ dỡ đưa xuống xuồng nhỏ, lại từ xuồng nhỏ vác lên bãi đá ngầm. Cứ dựa vào sức người được hợp lại từ tay, chân, vai, lưng như vậy mà đưa vật tư, nguyên vật liệu chở từ đại lục của tổ quốc tới để chuyển lên Bãi đá Vĩnh Thử một cách đầy kỳ tích.
Trải qua sự phấn đấu gian khổ tuyệt vời suốt hơn nửa năm trời, đã biến Bãi đá Vĩnh Thử thành bức thành khoa học Nam Sa, thành trạm an ninh hàng hải ở Nam Hải. Con đường biển cửa ngõ cấp ngàn tấn, với lầu quan trắc biển dài hàng trăm mét đã lấp đầy khoảng trống dự báo quan trắc khí tượng thủy văn của thế giới, cung cấp sự bảo đảm đầy khoa học cho an ninh hàng hải quốc tế. Trong khi thi công không chỉ phải chiến đấu với môi trường đầy khắc nghiệt, mà còn phải lo vật lộn với tàu thuyền máy bay do nhà cầm quyền Việt Nam ngang ngược bất chấp chỉ huy. Thiếu tướng Trịnh Minh nói: “điều này đã gây khó dễ quá nhiều cho đội công trình của hải quân nhân dân chúng ta”.
Công trình trên biển không lớn cũng không nhỏ này đã tiêu tốn mất thời gian hơn nửa năm trời, cuối cùng đã được hoàn thiện vào ngày 2 tháng 8 năm 1988. Ngày 3 tháng 8, Quốc vụ Viện và Quân ủy Trung ương ra thông tư biểu dương toàn thể sĩ quan binh lính đã tham gia xây dựng trạm. Việc xây dựng trạm này đã trở thành tư liệu hàng đầu chuẩn xác đáng tin cậy nhằm cung cấp cho Trung Quốc nghiên cứu về quy luật biển và quyển khí, đã cung cấp sự bảo đảm khoa học quan trọng cho việc khai thác, sử dụng nguồn tài nguyên Nam Sa, bảo vệ sự đi lại trên đường biển Nam Sa, là một món quà quý giá của nhân dân Trung Quốc đóng góp cho thế giới.
Nhưng ngay trong thời gian nước ta tiến hành khảo sát, chọn địa điểm và chuẩn bị thi công, nhà cầm quyền Việt Nam đã đột ngột trở mặt, thay thế đại biểu nước mình từng bỏ phiếu tán thành tại Hội nghị của Ủy ban Biển, chỉ thị cho Bộ Ngoại giao của mình ra tuyên bố “phải tiến hành can thiệp việc xây dựng Trạm quan trắc biển số 74 tại quần đảo Nam Sa”. Ngay chính lúc tàu kỹ thuật của ta đang tác nghiệp, nhà cầm quyền Việt Nam đã nhiều lần điều tàu đến tiến hành trinh sát và quấy nhiễu xung quanh Bãi đá Vĩnh Thử, đồng thời âm mưu đưa người lên bãi đá ngầm để can thiệp, hủy bỏ thay thế thi công của phía ta. Sau khi hành vi của họ bị thất bại, họ đã điều binh khiển tướng, trắng trợn tới xâm chiếm một vài hòn đảo đá ngầm xung quanh Bãi đá Vĩnh Thử trong quần đảo Nam Sa của nước ta. Để bảo đảm cho việc thi công xây trạm được an toàn, từ ngày 18 tháng 1 đến ngày 14 tháng 3 năm 1988, Hạm đội Nam Hải của Trung Quốc đã lần lượt vào đóng quân ở nhiều đảo đá ngầm thuộc quần đảo Nam Sa.
http://anhbasam.files.wordpress.com/2011/12/h324.jpg (http://anhbasam.files.wordpress.com/2011/12/h324.jpg)

Chụp ảnh chung sau trận Hải chiến Bãi đá Gạc Ma


Trong Trận hải chiến Bãi đá Gạc Ma, hải quân Trung Quốc buộc phải phản kích 28 phút kết thúc trận chiến   
Sự khiêu khích của nhà cầm quyền Việt Nam đối với nhân dân Trung Quốc đã trở nên mạnh mẽ hơn trong công trình xây trạm. Chiều ngày 18 tháng 2 năm 1988, hải quân nhân dân Trung Quốc và hải quân nhân dân Việt Nam lần lượt tranh nhau đổ bộ lên Bãi đá Hoa Dương, cả hai bên đều cắm quốc kỳ của nước mình để đối đầu. Cuộc đối đầu diễn ra trong 3 giờ đồng hồ, trời đổ mưa, sóng biển dâng cao, quân Việt Nam bị mưa to gió lớn, sóng biển đánh cho tơi tả, cuốn đi mất cả quốc kỳ. Sáu sĩ quan binh lính của Trung Quốc đã cố thủ trên bãi đá ngầm suốt hơn 40 giờ đồng hồ, đồng thời đã xây xong được nhà sàn. Hải quân Việt Nam tuy không dám liều mạng cưỡng chiếm các Bãi đá Vĩnh Thử và Bãi đá Hoa Dương do hải quân nhân dân Trung Quốc đang khống chế, nhưng từ ngày 15 tháng 1 đến ngày 19 tháng 2, các nhân viên vũ trang của Việt Nam đã xâm chiếm 5 hòn đảo đá ngầm là Tây Tiêu, Vô Dặc Tiêu, Nhật Tích Tiêu, Đại Hiện Tiêu, Đông Tiêu, tạo thành thế bao vây Bãi đá Vĩnh Thử.
Xét thấy tình thế hiểm nguy của cục diện, cuộc chiến có thể xảy ra vào bất cứ lúc nào, Hải quân Trung Quốc đã yêu cầu tăng quân cho Nam Sa. Nhưng thực lực của Hạm đội Nam Hải khi ấy còn rất hạn chế, ngày 22 tháng 2, Hạm đội Nam Hải điều tàu hộ tống 502 thuộc biên đội 502; ngày 5 tháng 3, các tàu hộ tống 531 và 556 thuộc biên đội 531 của Hạm đội Đông Hải của hải quân vượt trùng khơi tới nơi, cộng thêm tàu của biên đội 552 đang ở Nam Sa, trên mặt biển gần Bãi đá Vĩnh Thử cũng tập trung một vài chiếc tàu của Trung Quốc. Các tàu khi ấy đều tới bãi đá phòng thủ, hòng ngăn chặn quân Việt Nam tiếp tục xâm chiếm các đảo đá ngầm của Trung Quốc và phá rối thi công ở Bãi đá Vĩnh Thử, có thể nói, binh lực của Hải quân Trung Quốc vẫn là khá phân tán.
Chiều tối ngày 13 tháng 3 năm 1988, tàu vận tải có vũ trang HQ604 của Hải quân Việt Nam đã neo lại ở Bãi đá Gạc Ma gần Bãi đá Vĩnh Thử. Chỉ huy trên biển của hải quân nhân dân ta, Trần Vĩ Văn, liền lập tức quyết định: Điều một phân đội đổ bộ lên bãi đá ngầm, cắm quốc kỳ. Bên quân Việt nam do không nhìn thấy sự cảnh cáo lần nữa của sĩ quan binh lính đóng trên bãi đá ngầm, đã điều hơn 40 lính có trang bị vũ khí đổ bộ lên bãi đá ngầm cắm quốc kỳ, hình thành thế cục đối đầu với sĩ quan binh lính của ta đang đóng trên bãi đá ngầm.
Chính giữa lúc hai bên đang vật lộn giằng co với người bảo vệ cờ, một lính Việt Nam đã giương súng nhắm bắn vào lính chống tàu ngầm Trương Thanh bên quân ta, phó đội trưởng pháo binh tàu 502, Dương Chí Lượng, đưa tay trái ra túm chặt lấy báng súng của quân Việt hất lên. Súng bên quân Việt Nam nổ, cánh tay trái của Dương Chí Lượng liền bị bắn xuyên qua! Đúng 8 giờ 47 phút. Quân Việt Nam nổ phát súng đầu tiên. Bộ đội đổ bộ lên đảo thuộc hải quân Trung Quốc lập tức nổ súng bắn trả, một trận hỗn chiến trên bãi đá ngầm. Tàu HQ604 của quân Việt Nam đã nổ súng trước, tiếp đó tàu đổ bộ 505 và tàu HQ605 của bên quân Việt Nam cũng nổ súng theo. Trần Vĩ Văn ra lệnh bắn trả, tàu 502 là tàu chỉ huy bên quân ta bắn trúng tàu HQ604 bên quân Việt Nam, chỉ trong ít phút, tàu này đã bị bắn chìm.
Cùng lúc ấy, các tàu 531, 556 của hải quân nhân dân ta cũng nhả đạn về phía tàu quân Việt Nam, hỏa pháo dồn dập mạnh mẽ lập tức bắn chìm tàu HQ605, bắn trọng thương tàu đổ bộ 505 bên quân Việt Nam. Tàu đổ bộ 505 bên quân Việt Nam hoảng loạn va trúng phải rạn san hô của Quỷ Hàm Tiêu, không có cách gì di chuyển ra khỏi được. Thiếu tướng Trần Vĩ Văn nhớ lại: “Tàu 505 là tàu có công của Việt Nam, nhà cầm quyền Việt Nam muốn giữ nó lại để làm kỷ niệm, vào ngày 16 tháng 7 năm 1989 đã điều 2 tàu kéo ra kéo chiếc tàu này, nhưng do đã bị thương quá nặng trong trận chiến ở Bãi đá Gạc Ma, nên đã bị chìm xuống biển khi đang được kéo đi”. Cả trận hải chiến Bãi đá Gạc Ma chỉ diễn ra trong có 28 phút là tuyên bố kết thúc.

http://anhbasam.files.wordpress.com/2011/12/h424.jpg (http://anhbasam.files.wordpress.com/2011/12/h424.jpg)Thiếu tướng hải quân Trịnh Minh, nguyên Bộ trưởng Bộ Kỹ thuật trang bị hải quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc và Thiếu tướng hải quân Trần Vĩ Văn, viên chỉ huy trên biển bên quân ta trong trận Hải chiến Bãi đá Gạc Ma đang nói về trận hải chiến ấy. Ảnh: Trương Gia Quân, phóng viên nhiếp ảnh quân sự Hoàn Cầu võng.


Trong trận Hải chiến Bãi đá Gạc Ma, tàu hải quân ta tốn mất 285 phát đạn pháo 100 ly, 266 phát đạn pháo 37 ly, bắn chìm 2 tàu HQ604 và HQ605, bắn bị thương nặng tàu 505 của Việt Nam, tàu HQ604 và HQ605 của Việt Nam khi ấy là 2 tàu vận tải có vũ trang. Thiếu tướng Trần Vĩ Văn nhớ lại: “Biên chế cho loại tàu vận tải này là 36 người, Việt Nam lại xếp trên mỗi tàu là một đại đội công binh 100 người, biên chế của tàu đổ bộ 505 là trên 100 người, sau trận chiến, quân Việt Nam bị bắt sống 9 người. Bên quân Việt Nam bị thương vong hơn 300 người. Khi người lính Việt Nam đầu tiên được cứu vớt lên, lời đầu tiên của của anh ta là ‘Cảm ơn các ông đã cứu được tôi, tốt nhất là các ông đưa tôi sang Hong Kong’, tôi cho anh ta uống nước, người lính Việt Nam ấy sợ bị đầu độc, vị chính ủy tàu đã không ngần ngại uống trước một ngụm, gã tù binh này mới giằng lấy bình nước uống”. Trong trận hải chiến này, tàu của hải quân ta toàn vẹn không bị tổn thất, chỉ có một mình Dương Chí Lượng là bị quân Việt Nam bắn bị thương. Trong trận chiến, Hải quân Trung Quốc luôn buộc phải bắn trả quân Việt Nam. Sau trận Hải chiến Bãi đá Gạc Ma, đồng chí Đặng Tiểu Bình, Chủ tịch Quân ủy trung ương đã ký lệnh ban thưởng.
Không thể đánh đồng được trình độ trang bị của Hải quân Việt Nam với của Hải quân Trung Quốc trong trận hải chiến này, có tải trọng lớn nhất trong số 3 tàu tham chiến bên quân Việt Nam khi ấy là tàu đổ bộ 505, trọng lượng nước rẽ tiêu chuẩn là 1.653 tấn, trọng lượng nước rẽ chở đầy là 822 tấn. Đáng nói là tàu đổ bộ 505 là tàu Trung Quốc viện trợ không hoàn lại cho Việt Nam vào tháng 3 năm 1974. Trong số 3 tàu tham gia trận Hải chiến Bãi đá Gạc Ma của bên quân ta thì tàu 556 là tàu hộ tống đối biển, tàu 502 là tàu hộ tống cỡ 65 bắt đầu được chế tạo vào thập niên 60, tàu 531 là tàu hộ tống đạn đạo phòng không.
Khi nói về trang bị của hải quân ta, Thiếu tướng Trịnh Minh nói: “Trang bị của tàu bên quân ta khi ấy rõ ràng là hơn hẳn bên quân Việt Nam, nhưng trang bị cho tàu tham chiến thì lại vẫn bộc lộ rõ những điểm yếu, đem lại nhiều khó khăn cho sĩ quan binh lính ở tiền tuyến. Thực ra chỉ có mỗi chiếc tàu 531 tham chiến là được chế tạo ở Thượng Hải vào cuối thập niên 60. Tuy là một chiếc tàu hộ tống đạn đạo, nhưng nó phụng sự chủ yếu là nhiệm vụ thử nghiệm trên biển của quân ta, cả máy chính, chủ pháo trên đó đều đã được trang bị sau khi đã trải qua đủ kiểu sát hạch thử nghiệm, máy chính đã quá tuổi thọ, chủ pháo cũng đã bị han gỉ nặng. Do kinh phí thiếu thốn, tàu 531 ra chiến trường khi ấy không hề được trang bị tên lửa, mà chỉ được trang bị pháo 100 ly. Do chủ pháo đã bị lão hóa, tàu 531 khi ấy vừa mới bắn xong được vài phát đã phát sinh sự cố, nên đã không bắn chìm được tàu 505 của Việt Nam. Sau trận chiến, chiếc tàu có công này đã được thưởng huân chương quân công hạng ba, sau khi nghỉ trận đã cùng với tàu 502 được đưa vào trưng bày vĩnh viễn tại Bảo tàng Hải quân ở Thanh Đảo”.
Bảo vệ an ninh biển của Trung Quốc đòi hỏi phải có chiến lược biển rõ ràng và sự hỗ trợ của lực lượng hải quân lớn mạnh  
Trận hải chiến lần này diễn ra chỉ vẻn vẹn có 28 phút, đồng thời với việc đánh lại quân xâm lược cũng đã để lại cho chúng ta rất nhiều gợi mở. Sau trận chiến, hải quân nhân dân ta lập tức tuân theo mệnh lệnh của cấp trên là dừng truy kích, không thu hồi những hòn đảo san hô khác mà Việt Nam khi ấy chưa cưỡng chiếm. Trải qua trận Hải chiến Bãi đá Gạc Ma, mọi người cũng đã suy ngẫm nhiều hơn đến ý thức về chủ quyền biển của Trung Quốc. Ngày nay, hơn 40 hòn đảo san hô trong quần đảo Nam Sa của ta vẫn đang bị nước khác cưỡng chiếm, trong đó Việt Nam chiếm 29 đảo san hô ở Nam Sa, về cơ bản đã khống chế được vùng biển phía tây Nam Sa. Do Nam Sa ở cách đường bờ biển của ta tương đối xa, nên đối mặt với cục diện các đảo san hô ở Nam Hải bị nước khác chiếm giữ, chúng ta phải đề ra những thử thách khắc nghiệt hơn cho năng lực tác chiến xa bờ của hải quân ta.

http://anhbasam.files.wordpress.com/2011/12/h524.jpg (http://anhbasam.files.wordpress.com/2011/12/h524.jpg)Thiếu tướng hải quân Trần Vĩ Văn, viên chỉ huy trên biển của quân ta trong trận hải chiến Bãi đá Gạc Ma và phu nhân. Ảnh: Trương Gia Quân, phóng viên nhiếp ảnh quân sự Hoàn Cầu võng.http://anhbasam.files.wordpress.com/2011/12/h616.jpg (http://anhbasam.files.wordpress.com/2011/12/h616.jpg)Thiếu tướng hải quân Trịnh Minh, cựu Bộ trưởng Bộ Kỹ thuật trang bị Hải quân Trung Quốc đang kiểm tra không bỏ sót từng chi tiết có liên quan đến trận Hải chiến Bãi đá Gạc Ma. Ảnh: Trương Gia Quân, phóng viên nhiếp ảnh quân sự Hoàn Cầu võng.


Nguồn: 21CN (http://news.21cn.com/junshi/jsh/2011/07/27/8724392.shtml)
http://anhbasam.wordpress.com/2011/12/22/tin-mat-ve-tran-hai-chien-bai-da-gac-ma/#more-39000
Lần trước, độc giả đã xem qua Tài liệu về trận Hải chiến Hoàng Sa do Trung Quốc công bố (http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=12852). Để quý độc giả có thêm thông tin về trận đánh ở Quần đảo Trường Sa năm 1988, trận đánh mà theo các tài liệu cho biết, đã giết chết và làm mất tích 64 lính Việt Nam, một số khác bị bắt và bị thương, mời độc giả xem qua tài liệu dưới đây từ phía Trung Quốc.Do bài viết này của tác giả Trung Quốc, chúng tôi xin giữ nguyên văn tên gọi của các danh từ riêng như: Nam Hải (tức biển Đông), Nam Sa (Trường Sa), Tây Sa (Hoàng Sa) đảo Thái Bình (đảo Ba Bình), Nam Việt (Việt Nam Cộng hòa), Bắc Việt (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa). Đá ngầm Vĩnh Thử (Fiery Cross Reef), VN gọi là đá Chữ Thập; Bãi đá Doãn Khánh (London Reefs hay Bãi đá ngầm London). London Reefs gồm Central London Reef: VN gọi là Trường Sa Đông, TQ gọi là Đá ngầm Trung hay Trung Tiêu; East London Reef, VN gọi là Đá Đông, TQ gọi là Đá ngầm Đông hay Đông Tiêu; West London Reef: VN gọi là Đá Tây, TQ gọi là Đá ngầm Tây hay Tây Tiêu. Đá ngầm Hoa Dương (Cuarteron Reef) VN gọi là Bãi đá Châu Viên, Nhật Tích Tiêu (Ladd Reef), VN gọi là Đá Lát; Đại Hiện Tiêu (Great Discovery Reef), VN gọi là Đá Lớn; Quỷ Hàm Tiêu (Collins Reef/ Johnson North Reef), VN gọi là Bãi đá Cô Lin.

psvn
22-12-2011, 11:16 AM
cái bọn khựa này.... Đúng là lưỡi không xương nhiều đường lắc léo. Vừa ăn cướp vừa la làng. Dùng mấy cái thủ đoạn đê hèn để che mắt thế giới. Trường Sa Hoàng Sa là của Việt Nam, chúng lấy cái chứng cứ gì để bảo là của nó mà nói là "Lãnh thổ thiêng liêng" của chúng (shit).

nguyenhaxaque
22-12-2011, 11:17 AM
toàn cắn không à. ngon vào đây mà oánh nữa đi mẹ mấy thàng

quangaqa
22-12-2011, 12:03 PM
Chúng ta có phải là người thực sự không? Hay là cục thịt nhìn thằng Tàu nó ăn cướp??
Không đánh lại thằng Tàu thì ko phải người VN!! Bọn này bựa thế chỉ có một con đường duy nhất là đấm thẳng vào mặt nó.

Ngán không thể tả với người chiến sĩ cầm khẩu AK mà không có giáp, phương tiện chiến đấu hết sức sơ sài, trụ được không nếu nó rót rocket hạng nặng khi nó tấn công???trụ được không nếu nó chơi khí độc?? Những vấn đề đó chắc chắn thằng Tàu bựa sẽ phân tích đến.

Thằng Tàu cướp đảo, cướp biển mà chúng ta cố làm ngơ, những việc không đáng tự ái thì lại toàn tâm toàn ý.
Ví dụ như đi soi phụ nữ tốc váy, ngắm IPhone xịn, mua xế hộp, ăn nhậu, nổ tung trời, miệt thị và khinh bạc... là những việc khá tốn giấy mực điện tử, đọc báo mạng tìm đâu cũng thấy...Động tí thì tự ái, trong khi thằng Tàu bựa như thế thì lảng tránh vấn đề?

Tớ biết là mỗi người chúng ta đều có dòng máu căm thù giặc Tàu nghìn năm xâm lược VN, nhưng cách đề kháng bọn Tàu thì thực sự quá yếu, mơ hồ và không có tính chiến lược.
- Đánh nhau thì để nó cướp đảo, cướp biển, cướp đất trên cạn. Chúng ta có 1 đạn cối thì nó giã ngược lại 20 quả, ta nát khá nhiều, vậy cứ tự hào???
- Kinh tế thì mua đủ thứ rẻ tiền mạt hạng của bọn Tàu!!
- Tuyệt đối DN Trung Quốc sang VN đều làm ông chủ, người Việt làm thuê. Mình kiếm 1 đồng nó kiếm 11 đồng ko bằng số lẻ của nó.
Chúng ta để nó ưu thế tuyệt đối về các mặt, chắc chắn là ko bao giờ kinh tế VN vượt nổi thằng Tàu.
Có giải pháp nào đối kháng với bọn Tàu???

Chúng ta tự hào VN toàn tướng giỏi, nói đơn giản tướng giỏi ấy có kế sách nào với bọn Tàu hay không? ít nhất là về kinh tế???
Tướng giỏi, tướng tài VN đâu hết rồi? Giải pháp đâu?

thanhtuan_141300
22-12-2011, 12:34 PM
hahhah...............có trời mới biết nhân tài VN đang ở đâu .....................mỹ chăng ...........Châu Âu chăng

nguyendinhtoan
22-12-2011, 01:34 PM
Tôi đề nghị Ban quản trị loại ngay bàiTin mật về trận Hải chiến Bãi đá Gạc Ma của tv cuonga25 (http://hoangsa.org/forum/member.php?u=64057) ra khỏi diễn đàn, vì thành viện này là đưa tin không đúng sự thật lên diễn đàn. Quần đảo Hoàng sa của Việt Nam từ thế kỷ thứ 17 nhưng đến thập kỷ 70 của thế kỷ 20 bị TQ chiếm, giờ bọn chúng cạy thế nước lớn đi bành trướng. Nếu có chiến tranh chúng tôi sẽ xung phong diệt kẻ thù như ngàn năm ông cha ta vẫn làm để bảo vệ lạnh thổ (1000 năm giặc Tàu đô hộ)

Người_nhà_Quê
22-12-2011, 02:15 PM
Tự nhiên mấy hôm nay trong lúc VN với TQ đang tập trung vào việc đàm phán cấp cao trong quan hệ hai nước thì một số thành phần ( cũ có, mới có ...) ồ ạt vào các diễn đàn khai quật lại những tin cũ mèm , nào là Hải Chiến, Biên Giới rồi vòng tròn bất tử...
TẠI SAO PHẢI KHƠI LÊN MỐI THÂM THÙ Ở THỜI ĐIỂM NÀY ?
Thù thì tụi tao thù TQ lâu rồi, nhưng bọn tao thù cãi lũ dặt là đầu đen nói tiếng việt những cứ thích nước việt loạn lạc, bọn đó mới là bọn đáng bị dân tộc nguyền rủa và căm thù kìa .

nora_wanbi
22-12-2011, 02:37 PM
Coi bộ khựa nó tính đến chuyện phải bựa bài viết :D để còn có người đọc
Coi bộ lúc đó Việt Nam mình không phải vừa - nó cũng sợ thấy mẹ
Nhưng chúng ta đã kiềm cự được chúng trong tình hình đó là rất hay
Chứ đùng đùng có mà mất tất cả

Mã Tiên Sinh
23-12-2011, 04:22 AM
Trích một đoạn trong hồi ký của tướng Trần Vĩ Văn. http://military.china.com/top01/11053250/20111222/16943536_2.html
有意思的是,南沙海战坐镇河内指挥 黄友泰,曾经指挥部队侵略过我们南 ,这个人就是我在大连舰艇学院念书 时候的同学,当时他是越南留学生队 长兼劳 动党书记,是我们培养的他,他也到 京指挥学院学习过,对我们国家的国 、军情、海区、部队的装备以及我们 的战术特点都有所了解。他毕业的时 给母校写过 信,说很感激毛主席、很感激中国共 党、很感谢母校,把中国称为第2个故 乡,表示永远跟中国友好,希望后会 期,这封信在南沙打完以后,大连舰 学院寄给 我了。我是1961年毕业,他是1962年毕业 ,他年纪比我大,按照中国的传统我 师兄他是师弟,没想到师兄弟30年后 了各自国家的利益在南沙打了一仗。 也说明世界上没有永恒的敌人,也没 有永恒的朋友,只有永恒的民族利益 永恒的国家尊严。
Có cái lý thú là, tên chỉ huy trận chiến này ở Hà Nội là Hoàng Hữu Thái, tên này đã từng chỉ huy quân đội xâm lược Nam Sa của chúng ta. Tên này là bạn cùng học của tôi ở Học Viện Hạm Đĩnh ở Đại Liên. Lúc bấy giờ hắn là đội trưởng kiêm bí thư đảng du học sinh Vietnam. Chúng ta đã giáo dục hắn, hắn cũng đã từng học ở Học Viện Chỉ Huy ở Nam Kinh, nên hắn biết rất rõ tình hìng đất nước, quân đội, vùng biển, trang bị bộ đội, và đặc điểm chiến thuật của chúng ta. Khi tốt nghiệp, hắn viết thư cho trường bầy tỏ sự cám ơn đối với Mao chủ tịch, Đảng Cộng Sản Trung Quốc, và mái trường mẹ thân yêu. Hắn ta còn nói là coi Trung Quốc là quê hương thứ hai và thề rắng sẽ mái mãi hữu hảo với Trung Quốc và hẹn ngày gặp lại. Sau trận hải chiến Nam Sa, Học Viện Hạm Đĩnh viết thư cho tôi. Tôi tốt nghiệp năm 61, hắn tốt nghiệp năm 62. Hắn lớn tuổi hơn tôi. Theo truyền thống Trung Quốc thì tôi là sư huynh , nó là sư đệ. Thật không thể ngờ được là sau 30 năm sư huynh đệ vì lợi ích của đất nước mình mà đánh nhau ở Nam Sa. Đó nói rằng trên đời không có kẻ thù vĩnh viến mà cũng không có bạn bè vĩnh viến, chỉ có lợi ích dân tộc, và niềm hãnh diện của đất nước là vĩnh cửu.

quaza2802
23-12-2011, 06:07 AM
Trích một đoạn trong hồi ký của tướng Trần Vĩ Văn. http://military.china.com/top01/11053250/20111222/16943536_2.html
有意思的是,南沙海战坐镇河内指挥 黄友泰,曾经指挥部队侵略过我们南 ,这个人就是我在大连舰艇学院念书 时候的同学,当时他是越南留学生队 长兼劳 动党书记,是我们培养的他,他也到 京指挥学院学习过,对我们国家的国 、军情、海区、部队的装备以及我们 的战术特点都有所了解。他毕业的时 给母校写过 信,说很感激毛主席、很感激中国共 党、很感谢母校,把中国称为第2个故 乡,表示永远跟中国友好,希望后会 期,这封信在南沙打完以后,大连舰 学院寄给 我了。我是1961年毕业,他是1962年毕业 ,他年纪比我大,按照中国的传统我 师兄他是师弟,没想到师兄弟30年后 了各自国家的利益在南沙打了一仗。 也说明世界上没有永恒的敌人,也没 有永恒的朋友,只有永恒的民族利益 永恒的国家尊严。
Có cái lý thú là, tên chỉ huy trận chiến này ở Hà Nội là Hoàng Hữu Thái, tên này đã từng chỉ huy quân đội xâm lược Nam Sa của chúng ta. Tên này là bạn cùng học của tôi ở Học Viện Hạm Đĩnh ở Đại Liên. Lúc bấy giờ hắn là đội trưởng kiêm bí thư đảng du học sinh Vietnam. Chúng ta đã giáo dục hắn, hắn cũng đã từng học ở Học Viện Chỉ Huy ở Nam Kinh, nên hắn biết rất rõ tình hìng đất nước, quân đội, vùng biển, trang bị bộ đội, và đặc điểm chiến thuật của chúng ta. Khi tốt nghiệp, hắn viết thư cho trường bầy tỏ sự cám ơn đối với Mao chủ tịch, Đảng Cộng Sản Trung Quốc, và mái trường mẹ thân yêu. Hắn ta còn nói là coi Trung Quốc là quê hương thứ hai và thề rắng sẽ mái mãi hữu hảo với Trung Quốc và hẹn ngày gặp lại. Sau trận hải chiến Nam Sa, Học Viện Hạm Đĩnh viết thư cho tôi. Tôi tốt nghiệp năm 61, hắn tốt nghiệp năm 62. Hắn lớn tuổi hơn tôi. Theo truyền thống Trung Quốc thì tôi là sư huynh , nó là sư đệ. Thật không thể ngờ được là sau 30 năm sư huynh đệ vì lợi ích của đất nước mình mà đánh nhau ở Nam Sa. Đó nói rằng trên đời không có kẻ thù vĩnh viến mà cũng không có bạn bè vĩnh viến, chỉ có lợi ích dân tộc, và niềm hãnh diện của đất nước là vĩnh cửu.
vậy thì choảng nhau mẹ đê, lèm bèm mãi =))

cuonga25
23-12-2011, 10:55 AM
Gửi bạn Toàn, vấn đề bạn yêu cầu loại bỏ bài này vì không đúng sự thật thì tôi xin nói rõ:
-thứ nhất: tôi không phải tác giả bài viết này.
- thứ hai: bài này được lên mạng do phía Truing Quốc và các trang web hải ngoại đưa lên nên tôi bức xúc tải lên đây để thảo luận vì lý do tôi nghĩ là:
- chúng ta phải liên tục phản bác các luận điệu của Trung Quốc thường xuyên không ngừng nghỉ vì chúng đang tích cực tuyên truyền không đếm xỉa các thỏa thuận giữa 2 nước mới ký của các Tổng Bí thư 2 nước và ngay gần nhất là thỏa thuận của chúng ta với chuyến thăm của Tập Cận Bình. Vì vậy không thể chỉ có Việt Nam ta phải thực hiện cái gọi là định hướng báo chí được.
- phải xem và ngẫm nghĩ ý đồ của bọn chúng từ quá khứ, hiện tại và các khả năng tương lai chúng sẽ làm.
- Không đơn thuần hóa các bài viết được đưa lên đây mà dùng diễn đàn làm nơi để xả "xi-tret" của một vài bạn.

VN_HUNGMANH
23-12-2011, 12:28 PM
Trích một đoạn trong hồi ký của tướng Trần Vĩ Văn. http://military.china.com/top01/11053250/20111222/16943536_2.html
有意思的是,南沙海战坐镇河内指挥 黄友泰,曾经指挥部队侵略过我们南 ,这个人就是我在大连舰艇学院念书 时候的同学,当时他是越南留学生队 长兼劳 动党书记,是我们培养的他,他也到 京指挥学院学习过,对我们国家的国 、军情、海区、部队的装备以及我们 的战术特点都有所了解。他毕业的时 给母校写过 信,说很感激毛主席、很感激中国共 党、很感谢母校,把中国称为第2个故 乡,表示永远跟中国友好,希望后会 期,这封信在南沙打完以后,大连舰 学院寄给 我了。我是1961年毕业,他是1962年毕业 ,他年纪比我大,按照中国的传统我 师兄他是师弟,没想到师兄弟30年后 了各自国家的利益在南沙打了一仗。 也说明世界上没有永恒的敌人,也没 有永恒的朋友,只有永恒的民族利益 永恒的国家尊严。
Có cái lý thú là, tên chỉ huy trận chiến này ở Hà Nội là Hoàng Hữu Thái, tên này đã từng chỉ huy quân đội xâm lược Nam Sa của chúng ta. Tên này là bạn cùng học của tôi ở Học Viện Hạm Đĩnh ở Đại Liên. Lúc bấy giờ hắn là đội trưởng kiêm bí thư đảng du học sinh Vietnam. Chúng ta đã giáo dục hắn, hắn cũng đã từng học ở Học Viện Chỉ Huy ở Nam Kinh, nên hắn biết rất rõ tình hìng đất nước, quân đội, vùng biển, trang bị bộ đội, và đặc điểm chiến thuật của chúng ta. Khi tốt nghiệp, hắn viết thư cho trường bầy tỏ sự cám ơn đối với Mao chủ tịch, Đảng Cộng Sản Trung Quốc, và mái trường mẹ thân yêu. Hắn ta còn nói là coi Trung Quốc là quê hương thứ hai và thề rắng sẽ mái mãi hữu hảo với Trung Quốc và hẹn ngày gặp lại. Sau trận hải chiến Nam Sa, Học Viện Hạm Đĩnh viết thư cho tôi. Tôi tốt nghiệp năm 61, hắn tốt nghiệp năm 62. Hắn lớn tuổi hơn tôi. Theo truyền thống Trung Quốc thì tôi là sư huynh , nó là sư đệ. Thật không thể ngờ được là sau 30 năm sư huynh đệ vì lợi ích của đất nước mình mà đánh nhau ở Nam Sa. Đó nói rằng trên đời không có kẻ thù vĩnh viến mà cũng không có bạn bè vĩnh viến, chỉ có lợi ích dân tộc, và niềm hãnh diện của đất nước là vĩnh cửu.
ANH MÃ tiên sinh NÓI hay ah..vậy anh mã có học chugn với thằng này ko?


Saloth Sar


http://upload.wikimedia.org/wikipedia/vi/c/c0/Pol_Pot2.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/Tập_tin:Pol_Pot2.jpg)


13 tháng 5 (http://vi.wikipedia.org/wiki/13_tháng_5) 1976 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1976) – 7 tháng 1 (http://vi.wikipedia.org/wiki/7_tháng_1) 1979 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1979)


Long Boret (http://vi.wikipedia.org/wiki/Long_Boret)


-


19 tháng 5 (http://vi.wikipedia.org/wiki/19_tháng_5), 1928 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1928)
Kampong Thom (http://vi.wikipedia.org/wiki/Kampong_Thom_(tỉnh))


15 tháng 4 (http://vi.wikipedia.org/wiki/15_tháng_4), 1998 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1998) (69 tuổi)




thăng này xưa kia coi việt nam là sư huynh, đc bọn mọi đỏ trung quôc làm sư tổ huấn luyện, no vac dao về đánh sư huynh, thằng sư tổ no nhân cơ hội đó cung đánh hội đồng sư huynh nó, dưới sự giáo duc của sư tổ nó, no về nó làm thit anh em nó, coi sư tổ nó là ông cố nội, cung may sư huynh no đả cưu gia đình nó 1 bàn thua trươc nguy co hủy diệt dân tộc nó, thăng này sau hối hận quay lai đầu hàng, nhưng thằng sư tô nó vẫn còn lấy tay mà che mặt ko dám nhận no làm sư đệ, vi sợ lòi mặt là tay bành trướng, chăc anh mã cung là đông môn với thằng này chứ, ban của anh mã thì chỉ có hạng này là thân nhất. chứ lọai co nhân lễ trí tin ko vả vào mặt anh mã cái tội ba xạo thì mới là lạ

hà anh tuấn
23-12-2011, 02:00 PM
Thật không ngờ bọn Trung Quốc lại giở thủ doạn bỉ ổi là dùng chính sách ngu dân như thế này. Chính phủ thì tàn ác còn dân tình thì ngu si. Chúng dám nói rằng:"Nam Hải, truyền thông nước ngoài thường gọi là biển Nam Trung Hoa, tất cả những hòn đảo san hô nằm ở Nam Hải luôn là lãnh thổ thiêng liêng của Trung Quốc". Đúng là cái bọn mặt dày

nguyenduyvu2010
23-12-2011, 10:02 PM
Mẹ nó chứ HQ 505 mà nó nói là của nó vậy sao nó không nói tàu Uss chung-hoo của mỹ là do nó viện trợ luôn cho rồi :5:,cái mặt thấy cũng được mà nói láo không biết nhục

toan93
23-12-2011, 11:19 PM
Hài vãi chấy ra, nói bựa không tả được, đọc song mà thấy bọn TQ này đúng là hết thuốc chữa thật rồi, toàn bóp méo sự thật, HS-TS là của nó thì lôi bằng chứng ra mẹ nó đi, chỉ nói mồm thôi.