PDA

View Full Version : [Tin tức] Đường lên dốc đá



NguoivietTK21
02-02-2011, 07:59 PM
http://binhthuantoday.com/uploads/News/pic/1296570729.nv.gif (http://binhthuantoday.com/uploads/News/pic/1296570729.nv.gif)Du khách tham quan tháp Pô Sha Inư. (ảnh: Đình Hòa)

Du khách tham quan tháp Pô Sha Inư. (ảnh: Đình Hòa) Đôi lần, nhân những đêm trăng, chọn thời khắc bảng lảng hoàng hôn, tôi cùng vài người bạn chí cốt lên Lầu Ông Hoàng uống rượu. Chúng tôi ngồi giữa đỉnh đồi Bà Nài, bên cạnh Tháp Chăm Phố Hài, hướng về phía Đông gần đó là tòa lâu đài đổ nát của Công tước De Montpensier Ferdinand d'Orléans, cháu nội của hoàng đế Pháp Louis Philippe I.
Xa hơn một chút về phía biển là ngọn đồi Ngọc Lâm, nơi yên nghỉ thiên thu giữa sơn thủy hữu tình của nhà thơ yêu nước Nguyễn Thông. nhưng không biết chỗ nào từng là nơi tình tự của Mộng Cầm và Hàn Mặc Tử. Từ độ cao trên một trăm mét so với mặt biển, nhìn về hướng Tây Nam là trung tâm thành phố đang dần lên đèn, vẫn còn thấy rõ được Tháp Nước đứng lặng lẽ gần trăm năm bên bờ sông Cà Ty duyên dáng, mềm mại chảy ngang qua thành phố Phan Thiết.

http://www.baobinhthuan.com.vn//data/news/2011/1/36675/duonglen.gifDu khách tham quan tháp Pô Sha Inư. (ảnh: Đình Hòa)
Tháp Chăm Phố Hài, “chứng nhân” của lịch sử, một biểu tượng kiên cường không chịu khuất phục trước thiên nhiên. Đây là nơi ngụ của thần Shiva, một trong ba ngôi tối linh của Ấn Độ giáo, vừa là thần hủy diệt, vừa là thần sáng tạo; bởi theo quan niệm Ấn Độ giáo, hủy diệt chỉ là hành động tất yếu để đi đến sáng tạo. Phải chăng vì vậy mà khi công chúa Pô Sah Inư gặp duyên tình oan trái vì khác tôn giáo với lãnh chúa Pô Sahaniempar theo đạo Hồi ở vùng đất Hamu Kăm (Ma Lâm ngày nay), thần Shiva giữ đúng nguyên tắc của mình, không can dự vào, mặc cho công chúa chịu đau khổ đến cuối cuộc đời. Và cũng chính từ hủy diệt mà sinh ra sáng tạo, công chúa Pô Sah Inư đã toàn tâm tập trung vào việc lớn của cộng đồng là xây dựng các công trình thủy lợi và dạy dân làm nông nghiệp. Vào thế kỷ 15, nhân dân tôn công chúa là thần, lập đền thờ bên cạnh ngôi tháp của thần Shiva ở Phố Hài; tuy đã thành phế tích năm trăm năm nay, nhưng bà con người Chăm vẫn thường xuyên về đây thành tâm cúng bái, làm lễ cầu an, cầu mưa.
Không biết công tước De Monpensier có bị dẫn dắt bởi thần Shiva không mà ông đã đến đây để dựng nên tòa lâu đài tráng lệ trong khung cảnh còn hiển hiện những dấu tích suy tàn của quá khứ lịch sử. Để từ đó, dân gian truyền khẩu về một huyền thoại mới, sau truyền thuyết về công chúa Pô Sah Inư năm trăm năm, như là hồn cốt để định danh Lầu Ông Hoàng. Mùa đông năm 1910, trên đường đi du ngoạn, ghé qua Phố Hài, công tước De Monpensier làm quen với một người con gái vùng biển có nước da rám nắng mặn mòi quyến rũ, rồi đem lòng yêu thương. Không thể đem người yêu về nước Pháp được, vì ông đã có gia đình riêng, ông bèn cho xây dựng một lâu đài cách Tháp Chăm Phố Hài chừng 800m về hướng Đông, với danh nghĩa là nơi nghỉ mát và săn bắn, nhưng thực ra đây là “vườn địa đàng”, nơi ông và người yêu gặp gỡ nhau mỗi năm, sống với nhau những ngày hạnh phúc. Vài năm sau, người con gái Việt đó sinh hạ một bé gái xinh đẹp có gương mặt Á Đông giống mẹ. Sinh xong thì bị hậu sản mất. Công tước khóc than cho người yêu vắn số, cho mối tình tử biệt. Một hầu cận của ông, người dân tộc Chăm, nói với ông rằng, vì công tước đến vùng đất do thần Shiva ngự trị, xây cất lâu đài mà không xin phép thần; mặt khác, lâu đài lại áng ngay cửa quay về hướng Đông của Tháp, nên Thần đã sử dụng quyền năng quở phạt công tước phải chịu mất đi một phần trái tim của mình, nhưng bù lại, đã trao cho ông một sinh linh mới mẻ. Nghe theo lời người hầu, trước khi đem con gái về Pháp nuôi dưỡng, công tước mang lễ vật đến cầu xin thần Shiva phù hộ cho giọt máu duy nhất của mối tình Pháp - Việt được lớn lên trưởng thành. Sau đó, ông giao quyền quản lý lâu đài cho một người bạn và vì không muốn khơi lại nỗi đau đớn cũ, ông thề vĩnh viễn không trở lại đồi Bà Nài, nơi chôn chặt mối duyên tình hạnh phúc ngắn ngủi của ông. Nghe nói, sau này, người con gái của công tước có tìm về đồi Bà Nài, đứng khóc hồi lâu bên lâu đài đổ nát rồi quay về Pháp. Từ đó, không ai nghe tin tức gì về họ nữa… Có lẽ đây cũng là một huyền thoại đẹp tiếp sau huyền thoại về mối tình đớn đau của công chúa Pô Sha Inư và lãnh chúa Pô Sahaniempar xa xưa.
Ngày nay, cả khu vực xung quanh lâu đài được mọi người gọi tên chung là Lầu Ông Hoàng. Chỉ tiếc rằng, ngành quản lý văn hóa và du lịch của địa phương không có những chỉ dẫn cụ thể chính xác nên người người đến đây đều lầm tưởng cụm lô cốt của chế độ cũ để lại, cách Tháp Chăm về hướng Nam khoảng 100m, là lâu đài của công tước De Monpensier. Vì vậy, hình ảnh phế tích lâu đài được đưa lên mạng truyền thông là một lô cốt có tháp canh khá cao xấu xí với nhiều lỗ châu mai và lỗ chỗ vết đạn…
Vừa rồi, tôi có trở lại để chụp hình Lầu Ông Hoàng làm tư liệu, thấy khu phế tích lâu đài không còn như cũ nữa. Người dân địa phương đã chiếm hết khu phế tích này để làm nhà ở. Có hai ngôi nhà được xây ngay giữa nền lâu đài.
Trong kháng chiến chống Pháp, lâu đài bị phá hủy. Sau 1975, mọi người lo cho cái ăn còn chưa xong, nên không ai rỗi hơi đi tìm di tích của một thời. Vậy là thời gian vô tình dần làm hoang phế Lầu Ông Hoàng trong kí ức của cộng đồng. Đến khi con người dư ăn, dư mặc, thì nhu cầu hưởng thụ về văn hóa đòi hỏi phải được đáp ứng ngày càng cao hơn, cấp bách hơn. Nhà nước phải bỏ ra kinh phí lớn để trùng tu các di tích lịch sử - văn hóa, kết hợp với khai thác du lịch. Di tích được trùng tu đầu tiên ở khu vực Lầu Ông Hoàng là Tháp Chăm Phố Hài. Du khách khắp nơi nghe tiếng Lầu Ông Hoàng đến thăm Tháp Chăm và hỏi lâu đài Ông Hoàng ở đâu? Không có câu trả lời chính xác. Đến lúc này, “quy luật của sự tiện lợi” phát huy tác dụng. Trong vòng một cây số quanh Tháp Chăm còn nhiều nền móng của các công trình kiến trúc tương đối lớn được xây dựng từ những thập niên đầu thế kỉ XX. Để “tiện lợi”, khỏi mất công đi tìm kiếm, xác thực đâu là công trình lâu đài của Ông Hoàng, người ta bèn chọn ngay cụm lô cốt có tháp canh và hệ thống hầm ngầm liên hoàn kiên cố (giống như những hồ nước ngầm dưới nền lâu đài) sát cạnh Tháp Chăm, để giới thiệu đây là phế tích lâu đài Ông Hoàng.
Những ngọn đồi đẹp chung quanh chỗ nhóm lãng tử chúng tôi ngồi uống rượu dưới trăng này, giống như một trang sách mở của thiên nhiên đang vận động theo dòng thời gian, đã ghi chép những gì mà con người qua bao thời đại đã để lại bằng dấu vết vật chất hay những câu chuyện đã trở thành huyền thoại trong trí nhớ của cộng đồng. Tất cả đã cùng hiển hiện chung quanh đồi Bà Nài, dưới sự thực thi quyền năng hủy diệt của thần Shiva ngụ trong ngôi tháp hơn một ngàn năm tuổi kia. Đó là đền thờ công chúa Chăm Pô Sha Inư không còn dấu tích trên mặt đất; là lâu đài của Ông Hoàng người Pháp đã bị hủy hoại; là những lô cốt còn sót lại của một thời chiến tranh giết chóc cùng những âm hồn binh lính chưa tan của cả hai bên chiến tuyến; là linh hồn của nhà thơ yêu nước Nguyễn Thông, triều thần nhà Nguyễn, đang còn phiêu lãng quanh ngôi mộ của mình dưới chân núi Cố; là nghĩa trang rộng lớn, nơi yên nghỉ của trăm ngàn người thuộc mọi giai tầng, tôn giáo, lứa tuổi, ngành nghề… trong xã hội. Đặc biệt, là sự lưu truyền vĩnh hằng của những huyền thoại đẹp về những mối tình tan vỡ…
Những ai đã từng đến đây, nếu có chung mối đồng cảm, sự quan hoài về lẽ nhân sinh, sẽ dễ dàng nhận ra được sự tập trung nhiều chứng tích chồng lớp lên nhau với mật độ cao, như muốn hiển lộ chứng minh cho sự biến dịch vô thường của trời đất, của kiếp người, nhằm làm sáng tỏ chân lý tối hậu của cuộc sống như là sự nối tiếp nhau của cái sinh ra và mất đi, những cuộc hạnh ngộ rồi chia li, những sung sướng rồi khổ đau, những hạnh phúc rồi tuyệt vọng… Và dù rằng, khi còn sống, con người có tranh đoạt, chém giết lẫn nhau vì những động cơ, vì lí do bất kì nào chăng nữa, thì cuối cùng cũng phải trở về bên nhau, nằm bên nhau, “sống” hòa với cát bụi thời gian để cùng xanh một màu cỏ với mùa xuân. Tiếp nhận được điều đó sẽ giúp chúng ta thấy yêu hơn cuộc sống này, biết sống và sống tốt đẹp hơn… Tôi chợt nghĩ, Lầu Ông Hoàng có lẽ là nơi hội đủ các điều kiện cần có để hình thành một đất nước hòa bình của thế giới bên kia.
Có đêm nơi đây, chúng tôi uống rượu tới khuya. Trong cơn ngà ngà say, trước mặt là biển, phía sau lưng là cả một “thành phố bóng tối” - nghĩa trang Phan Thiết, nơi chứng thực sức mạnh hủy diệt cuộc sống cũ để làm cho cuộc sống mới tiếp tục sinh sôi phát triển, như hệ quả vận hành nguyên lý quyền năng của thần Shiva. Ngắm những ngôi mộ gần con đường du lịch Phan Thiết – Mũi Né phản chiếu ánh sáng từ những ngọn đèn đường cao áp làm rực lên những màu sắc của cõi bình yên lặng lẽ; tôi chợt lẩn thẩn tưởng tượng ra hình ảnh chàng thi sĩ trẻ tuổi Hàn Mặc Tử, tay trong tay cùng nàng thơ Mộng Cầm lãng mạn đi những bước ngập ngừng vào giữa những hàng mộ đang sáng lên kia rồi xa khuất dần vào bóng đêm của thế giới vĩnh hằng… Bỗng nghe bạn tôi hát vang lên giữa mênh mông đất trời như để tưởng nhớ chàng thi sĩ si tình bạc mệnh: “Đường lên dốc đá nhớ xưa hai người đã một lần đến. Tình yêu vừa chớm xót thương cho chàng cuộc sống phế nhân… Lầu Ông Hoàng đó, thuở nào chân Hàn Mặc Tử đã qua. Ánh trăng treo nghiêng nghiêng, bờ cát dài thêm hoang vắng...”. Đó chính là lời bài hát lừng danh “Hàn Mặc Tử” của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Chỉ tiếc là ngành văn hóa đã quên chọn bài hát này khi phát hành tuyển tập những ca khúc hay về Bình Thuận. Hát ca khúc này, đôi lúc quên tựa, nhiều người bèn gọi đó là bài “Đường lên dốc đá”.
Ngô Đình Miên


(Theo Bình Thuận)

Jejiong_vna
02-02-2011, 08:27 PM
Tựa đề giống bài hát của Hàn Mạc Tử quá

cobala
02-02-2011, 10:07 PM
Tựa đề giống bài hát của Hàn Mạc Tử quá
Bạn này y chang mình,cứ tưởng đường lên mộ Hàn Mặc Tử (Ghềnh Gáng)

NguoivietTK21
03-02-2011, 11:30 AM
Tựa đề giống bài hát của Hàn Mạc Tử quá
Bạn này y chang mình,cứ tưởng đường lên mộ Hàn Mặc Tử (Ghềnh Gáng)
Lầu Ông Hoàng ở Phan Thiết đã từng là nơi thi sĩ họ Hàn và nữ sữ Mộng Cầm của Xứ Phan Thiết sánh đôi dạo bước và đã đc ghi chép trong bài hát đó bạn!

cobala
03-02-2011, 05:18 PM
Tựa đề giống bài hát của Hàn Mạc Tử quá
Bạn này y chang mình,cứ tưởng đường lên mộ Hàn Mặc Tử (Ghềnh Gáng)
Lầu Ông Hoàng ở Phan Thiết đã từng là nơi thi sĩ họ Hàn và nữ sữ Mộng Cầm của Xứ Phan Thiết sánh đôi dạo bước và đã đc ghi chép trong bài hát đó bạn!
À cái này mình chỉ đùa thôi,di tích này mình có đi qua nhưng chưa vào thăm lần nào.Ở Ghềnh Gáng, mộ Hàn Mặc Tử ngày nay, cũng có một cái dốc (xi măng)khá dài nên nói "đường lên dốc đá" bọn mình thường đùa là cái dốc này vì nó cũng khá đẹp.xanhmat

phanlongmk92
03-02-2011, 05:55 PM
Vậy là cobala ở phan thiết hem ////

Ra Khơi
03-02-2011, 06:38 PM
Đường lên dốc đá, nửa đêm trăng tà nhớ câu chuyện xưa...

Hih, bài hát này nói về đất Qui Nhơn buồn mà, sao Phan Thiết xí phần là sao....Cứ tưởng đang bàn về Hàn ẩn sĩ, đầu năm bị lừa...:smack:

NguoivietTK21
04-02-2011, 06:55 AM
Đường lên dốc đá, nửa đêm trăng tà nhớ câu chuyện xưa...

Hih, bài hát này nói về đất Qui Nhơn buồn mà, sao Phan Thiết xí phần là sao....Cứ tưởng đang bàn về Hàn ẩn sĩ, đầu năm bị lừa...:smack:
Hàn Mặc Tử

Sáng tác: Trần Thiện Thanh (http://www.vietnhim.com/viewartist/44/Tran-Thien-Thanh.html)
Ca sĩ: :: ::


Thơ:
Ai mua trăng, tôi bán trăng cho
Trăng nằm im trên cành liễu đợi chờ
Ai mua trăng, tôi bán trăng cho
Chẳng bán tình duyên ước hẹn hò.

Đường lên dốc đá nửa đêm trăng tà nhớ câu chuyện xưa
Lầu ông Hoàng đó thuở nào chân
Hàn Mặc Tử đã qua
Ánh trăng treo nghiêng nghiêng, bờ cát dài thêm hoang vắng
Tiếng chim kêu đau thương, như nức nở dưới trời sương
Lá rơi rơi đâu đây sao cứ ngỡ bước chân người tìm về giữa đêm buồn

Đường lên dốc đá nhớ xưa hai người đã một lần đến
Tình yêu vừa chớm xót thương cho chàng cuộc sống phế nhân
Tiếc thay cho thân trai, một nửa đời chưa qua hết
Trách thay cho tơ duyên chưa thắm nồng đã vội tan
Hồn ngất ngư điên cuồng cho trời đất cũng tang thương, mà khổ đau niềm riêng.

Hàn Mạc Tử xuôi về quê cũ, dấu thân nơi nhà hoang
Mộng Cầm hỡi thôi đừng thương tiếc, tủi cho nhau mà thôi
Tình đã lỡ xin một câu hứa, kiếp sau ta trọn đôi
Còn gì nữa thân tàn xin để một mình mình đơn côi.

Tìm vào cô đơn đất Quy Nhơn gầy đón chân chàng đến
Người xưa nào bíêt, chốn xưa ngập đường pháo cưới kết hoa
Chốn hoang liêu tiêu sơ Hàn âm thầm nghe trăng vỡ
Xót thương thân bơ vơ, cho đến một buôỉ chiều kia
Trơì đất như quay cuồng khi hồn phách vút lên cao
Mặc Tử nay còn đâu?

Trăng vàng ngọc, trăng ân tình chưa phỉ
Ta nhìn trăng, khôn xiết ngậm ngùi trăng...

Bài này là nói về kỷ niệm của Hàn, cuộc đời của Hàn trong đó có mối tình với Mộng Cầm cùng kỷ niệm của 2 người ở dốc Lầu Ông Hoàng, Phan Thiết, nữ sĩ Mộng Cầm là dân Phan Thiết, nhà của bà bây giờ vẫn còn ở Phan Thiết đó bạn!

PHAN THIẾT NƠI ÔM HẬN NGHÌN THU

Thái Hùng Tâm

Đêm trước hôm lên đường đi Phan Thiết, chợt nhớ về Hàn Mặc Tử. Nghe trong lòng xao động một nỗi buồn khôn nỗi nguôi ngoai. Nhớ về một người, một đời biến động, ngắn chẳng đầy gang, một kết thúc đau lòng. Không thể ngủ, trong lòng trong tim ứa máu…
“Cả miệng ta là trăng, ta khạc ra đây một nàng”, cả lòng ta là máu ta nhả ra đây một lũ. Từ một vầng trăng, thoắt đã biến thành vũng máu. Thời gian như ngừng lại, không gian như đọng lại, giây phút ấy… giấc giờ này như ngừng lại chẳng trôi đi. Chỉ một bức thư mà thay đổi cả một thời… Không gian vang vọng mãi lời kêu rên thống thiết: “Ôi Phan Thiết, Phan Thiết… Mi là nơi ta ôm hận nghìn thu… Mi là nơi ta sầu muộn ngất ngư.”
Ôi Phan Thiết, Phan thiết, mi có còn ghi nhớ, chàng trai cuồng đã từng phiêu lãng tự chân mây, đã đến đây, đã lưu dấu lại nơi này một mối tình thinh lặng vang vọng mãi ngàn sau. Ôi Phan Thiết, Phan Thiết, mi có còn ghi nhớ, phút mê cuồng khi lạc lối đến lầu trăng, “lầu ông Hoàng nơi thiên hạ đã đồn vang…” Nơi người đã khóc, đã yêu thương da diết… Ôi Phan Thiết, ối trời ơi là Phan Thiết…”
Đây Phan Thiết, mùi nước mắm thơm nồng vẫn đấy, vẫn những chiếc cầu, vẫn giòng sông như thế đã bao năm. Gió vẫn lộng thổi cát tung lên ngập lối, vẫn hàng dừa nghiêng xõa đón biển khơi. Cánh chim xưa giờ đã mất dạng cuối trời, mai ta đến đấy thêm một lần đón lõng tiếng hót xưa… Tiếng hót một thời còn vang vọng mãi… ngày nay.

Han-Che
04-02-2011, 11:47 AM
em si tình bạn gái nhiều năm mà chưa dám nói. bông dưng bạn em tiết lộ là cháu ngoại xa của Mộng Cầm. bạn em nói coi chừng chết như HMT làm em sợ quá khỏi luôn bịnh thất tình

NguoivietTK21
06-02-2011, 11:16 AM
em si tình bạn gái nhiều năm mà chưa dám nói. bông dưng bạn em tiết lộ là cháu ngoại xa của Mộng Cầm. bạn em nói coi chừng chết như HMT làm em sợ quá khỏi luôn bịnh thất tình
Cháu ngoại xa của cụ Mộng Cầm có còn gien di truyền của Cụ kg bạn? Có còn đẹp như Cụ ngày xưa không bạn?

dinh_van_buoi
06-02-2011, 11:26 AM
em si tình bạn gái nhiều năm mà chưa dám nói. bông dưng bạn em tiết lộ là cháu ngoại xa của Mộng Cầm. bạn em nói coi chừng chết như HMT làm em sợ quá khỏi luôn bịnh thất tình
Cháu ngoại xa của cụ Mộng Cầm có còn gien di truyền của Cụ kg bạn? Có còn đẹp như Cụ ngày xưa không bạn?

Đinh văn bưởi tôi là cháu họ của CỤ ĐINH CÔNG TRÁNG :smilie_crazy:

cobala
06-02-2011, 11:28 AM
Vậy là cobala ở phan thiết hem ////
Cỏ ở Cần Thơ lận bạn ợ ^^

Han-Che
06-02-2011, 06:41 PM
em si tình bạn gái nhiều năm mà chưa dám nói. bông dưng bạn em tiết lộ là cháu ngoại xa của Mộng Cầm. bạn em nói coi chừng chết như HMT làm em sợ quá khỏi luôn bịnh thất tình
Cháu ngoại xa của cụ Mộng Cầm có còn gien di truyền của Cụ kg bạn? Có còn đẹp như Cụ ngày xưa không bạn?

em không biết Mộng Cầm có đẹp không chứ vợ em đẹp hơn Ngọc Giàu đó anh

NguoivietTK21
09-02-2011, 05:05 PM
http://www2.vietbao.vn/images/viet4/van-hoa/40212093-207129sm.jpg Mộng Cầm lúc quen Hàn Mặc Tử - Ảnh tư liệu
TT - Nữ sĩ Mộng Cầm, tên thật là Huỳnh Thị Nghệ (sinh ngày 17-7-1917 ở Quảng Ngãi) - “người tình thơ” của cố thi sĩ tài hoa yểu mệnh Hàn Mặc Tử - vừa qua đời lúc 21g30 ngày 23-7 tại nhà riêng trên đường Trần Hưng Đạo (Phan Thiết, Bình Thuận), hưởng thọ 91 tuổi.
Theo nhiều tài liệu, Hàn Mặc Tử quen biết Mộng Cầm trong thời gian phụ trách trang văn chương cho tờ báo Trong Khuê Phòng ở Sài Gòn vào khoảng năm 1934.
Mộng Cầm là cháu gọi nhà thơ Bích Khê bằng cậu, vì “nhiễm tinh thần thơ văn” của ông cậu trẻ tuổi nên cũng tập tành làm thơ gửi đăng báo. Hàn Mặc Tử đã nhận được một số bài thơ của “cô Nghệ” dưới bút danh Mộng Cầm gửi đến và từ đó làm quen với nhau. Cũng chính sự quen biết giữa thi sĩ họ Hàn và Mộng Cầm đã nảy nở tình bạn thơ Hàn Mặc Tử - Bích Khê thắm thiết sau này.
Trong số những tuyệt tác thi ca để lại cho đời, người ta vẫn ngờ rằng có những áng thơ mà chàng thi sĩ tài danh họ Hàn viết riêng cho “người tình thơ” Mộng Cầm: “Nghệ hỡi Nghệ muôn năm sầu thảm/ Nhớ thương còn một nắm xương thôi/Thân tàn ma dại đi rồi/Rầu rầu nước mắt bời bời ruột gan…” (Muôn năm sầu thảm).





Lầu Ông Hoàng là một di tích tham quan nằm trên một trong năm ngọn đồi đẹp nhất ở Bà Nài phường Phú Hài - Phan Thiết, do ông hoàng Pháp là Ferdinand d'Orléans, Công tước De Montpensier, cháu nội vua Louis-Philippe I của Pháp đã bỏ ra số tiền 82.000 đồng bạc Đông Dương để xây một tòa biệt thự nghỉ mát, nhưng đến nay đã xuống cấp nghiêm trọng. Địa danh này cũng gắn liền với cuộc đời ngắn ngủi của thi sĩ Hàn Mặc Tử.
Vào năm 1911, Công tước De Montpensier qua Việt Nam du lịch và săn bắn. Nhận thấy phong cảnh tại những ngọn đồi xung quanh Phan Thiết rất hữu tình, nên ông đã mua lại mảnh đất rộng 536m2, cách Tháp Pôshanư 100 m về hướng nam để xây dựng biệt thự.


http://img198.imageshack.us/img198/2285/lauonghoangphetich.jpg


Tòa biệt thự được khởi công xây dựng ngày 21 tháng 2 năm 1911 với quy mô 13 phòng rộng cùng nhiều tiện nghi phụ trợ, như máy phát điện đặt dưới tầng hầm, bể chứa nước có thể dùng đủ cả năm. Khi xây xong, biệt thự được xem là công trình hiện đại nhất Bình Thuận lúc bấy giờ. Tên gọi Lầu Ông Hoàng xuất phát từ cách gọi của người dân trước sự sang trọng của người Pháp cư ngụ ở đây. Lầu Ông Hoàng có một vị trí đẹp, cao 105m so với mặt nước biển, cách trung tâm Thành phố Phan Thiết 7 km nằm trên khu vực đồi Bài Nài.
Tháng 7 năm 1917, Công tước De Montpensier bán lại biệt thự cho một chủ khách sạn người Pháp tên là Prasetts. Sau này, vua Bảo Đại mới mua lại nó.
Sau khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Việt Nam năm 1945, quân Pháp đã xây dựng một hệ thống đồn bót với nhiều lô cốt để canh giữ toàn vùng Phan Thiết. Lầu Ông Hoàng trở thành nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt. Kể từ đó trở đi, Lầu ông Hoàng không còn được ai chăm nom và dần trở nên xuống cấp, hoang phế.


http://img192.imageshack.us/img192/1475/downloadqj.jpg


Ngày nay, Lầu ông Hoàng đã trở thành phế tích với nhiều vết đạn, cỏ dại mọc khắp nơi và có nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào.
Địa danh Lầu Ông Hoàng còn gắn với tên tuổi nhà thơ Hàn Mạc Tử - bởi lẽ Lầu Ông Hoàng từng là nơi hẹn hò và nơi ngắm trăng của Hàn Mạc Tử và Mộng Cầm, người tình của nhà thơ. Nhà thơ Hàn Mạc Tử có nhiều bài thơ nói về nơi này, nổi tiếng là bài "Phan Thiết Phan Thiết" với những vần thơ lạ kỳ, ý thơ thống thiết; Trong bài thơ này ông ví mình như chim Phượng hoàng, bay qua nhiều cung trời để rồi rớt xuống một cù lao, sau nhiều năm tu luyện đã thành chánh quả, ông theo thất tinh chỉ hướng để đi tìm một người thục nữ và ông:
...lang thang tìm tới chốn Lầu Trăng
Lầu Ông Hoàng, người thiên hạ đồn vang.
Nơi đã khóc, đã yêu thương da diết...

Tương truyền Hàn Mặc Tử đã phóng bút tích của mình lên tấm bia đá tại Lầu ông Hoàng, tuy nhiên, di tích đó hiện nay chỉ còn là đống gạch vụn.
Trong ca khúc "Hàn Mặc Tử" của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh cũng có nhắc đến Lầu Ông Hoàng : "Lầu ông Hoàng đó, thuở nào chân Hàn Mặc Tử đã qua. Ánh trăng treo nghiêng nghiêng, bờ cát dài thêm hoang vắng..."