PDA

View Full Version : Những suy nghĩ của Ấn Độ về Trung Quốc trên biển Đông.



Tho_onlyyou2912
16-06-2010, 10:54 PM
Ngày 30/7, tờ thời báo Hindustantimes của Ấn Độ đã đăng một bài phân tích của ông G.D. Bakshi - một nhà phân tích quân sự, nguyên thiếu tướng của quân đội Ấn Độ - cảnh báo cuối năm 2009, Trung Quốc sẽ tổ chức một cuộc diễn tập quân sự quy mô lớn mà mục đích có thể nhằm vào khu vực biển Đông.

http://hoangsa.org/forum/imagehostnew/227454c18f34667829.jpg (http://hoangsa.org/forum/vbimghost.php?do=displayimg&imgid=1275)

Cuối năm 2009, quân đội Trung Quốc sẽ tiến hành một cuộc tập trận trên quy mô lớn nhất mang tên “Kuayue” (Bước tiến mới) kể từ 20 năm trở lại đây. Theo thông tin đã đưa, cuộc tập trận này sẽ diễn ra trong vòng 2 tháng với sự tham gia của 60.000 phương tiện chiến đấu các loại và được thực hiện trên thao trường rộng khoảng 50.000 km2.

Kể từ 20 năm trở lại đây, quân đội Trung Quốc đã luôn tổ chức nhiều các cuộc diễn tập quy mô lớn thường niên, nhằm mô phỏng cuộc tấn công nhằm vào Đài Loan.

Nhưng so với trước đó, diễn tập Kuayue - 2009 lần này sẽ có những điều mới mẻ và ồ ạt, bước thay đổi lớn đó của cuộc diễn tập chính là sẽ không mô phỏng một cuộc tấn công đổ bộ nhằm vào Đài Loan mà thay vào đó là khu vực biển Đông.

Theo như tờ “HindustanTimes” đã đưa thì năm 2008, Trung Quốc đã cảnh báo Tập đoàn Dầu khí Quốc doanh (ONGC) của Ấn Độ không được thực hiện các hoạt động khảo sát thăm dò dầu khí ở khu mỏ dầu Dai Hong (Đại Hùng) của Việt Nam. Có thể “mục tiêu” của Trung Quốc là nhằm vào việc tranh giành quần đảo Trường Sa và những khu vực thăm dò dầu khí trên biển Đông.

http://hoangsa.org/forum/imagehostnew/227454c18f35de8a27.jpg (http://hoangsa.org/forum/vbimghost.php?do=displayimg&imgid=1276)
Theo như quan điểm của Đặng Tiểu Bình là “Giấu mình chờ thời cơ”. Theo tinh thần đó, Trung Quốc đang gia sức tăng cường tiềm lực quân sự và sẵn sàng sử dụng khi cần thiết.

Năm 2007, Trung Quốc đã thực hiện một phi vụ phóng thử nghiệm tên lửa chống vệ tinh, điều này đã gây nên những xôn xao dư luận thế giới. Trong lễ kỷ niệm 60 năm ngày thành lập lực lượng Hải quân (23-25/4/2009) vừa qua, Trung Quốc đã thể hiện sức mạnh có thể bao trùm cả thế giới. Trong tháng 11/2009 tới đây, lực lượng Không quân Trung Quốc cũng sẽ thực hiện những hoạt động phô trương sức mạnh tương tự như vậy.

Trong thập kỷ qua, sau khi Quốc Dân Đảng lên nắm quyền dưới sự lãnh đạo của Mã Anh Cửu, mối quan hệ giữa Trung Quốc và Đài Loan đã được cải thiện đáng kể. Chính điều này đã tạo đà cho quân đội Trung Quốc có khả năng để tiến hành các hoạt động viễn chinh. Học thuyết quân sự của Trung Quốc thừa nhận khái niệm “Zaoshi” (tạo thế), bao gồm cả việc phô trương sức mạnh để răn đe. Sự thể hiện sức mạnh quân sự như vậy nhằm phát đi tín hiệu về khả năng quân sự của Trung Quốc và sẵn sàng sử dụng sức mạnh quân sự.

Năm 2006, sách trắng quốc phòng của Trung Quốc đã vạch rõ những cương lĩnh quân sự trong tiến trình trở thành một siêu cường quốc quân sự gồm ba giai đoạn:

http://hoangsa.org/forum/imagehostnew/227454c18f376b2a89.jpg (http://hoangsa.org/forum/vbimghost.php?do=displayimg&imgid=1277)
Giai đoạn thứ nhất (đến năm 2010): Hiện đại hóa lực lượng quân sự có khả năng đánh thắng một lực lượng quân sự bậc trung như Đài Loan, Ấn Độ hoặc một quốc gia nào đó trong khu vực. Giai đoạn này dường như đã hoàn thành trước một năm theo kế hoạch.

Giai đoạn hai (đến năm 2020): đuổi kịp quân đội các nước hạng hai như Nga, châu Âu và Nhật Bản.

Giai đoạn ba (đến năm 2050): Trở thành một siêu cường quân sự ngang bằng với Mỹ.

http://hoangsa.org/forum/imagehostnew/227454c18f38b517f5.jpg (http://hoangsa.org/forum/vbimghost.php?do=displayimg&imgid=1278)
Theo Tướng G.D. Bakshi đã cảnh báo rằng, những bước thay đổi ngày một gia tăng về tiềm lực quân sự của Trung Quốc đã thể hiện rất rõ ràng. Tiến trình hiện đại hóa quân sự của Ấn Độ đã chậm trễ một thập kỷ so với kế hoạch đề ra. Do vậy Ấn Độ cần thiết đẩy nhanh tiến độ hiện đại hóa quân sự tăng cường sức mạnh vũ khí.

http://vitinfo.com.vn/MMuctin/Quocte/LA63953/default.html:smilie_w00t::3_003:

cha Rồng mẹ Tiên
16-06-2010, 11:20 PM
1 bài viết xin thêm tiền nhà nước cho quốc phòng.

scorpion_king84
16-06-2010, 11:33 PM
vậy là đên năm 2050 chung ta còn 40 năm để dưỡng sức và tăng cường thế lực à

kulich_1
16-06-2010, 11:54 PM
vậy là đên năm 2050 chung ta còn 40 năm để dưỡng sức và tăng cường thế lực à
èo, bác vui tính nhỉ. Đọc lại cho kỹ nha. VN chứ ko phải Mỹ mà đợi tới 2050, bước 1 là 2010 nó sẽ có khả năng đánh thắng 1 trong những quốc gia tầm trung mà trong đó có VN và VN đang là mục tiêu tập dợt của nó

Tưởng bở!

shjn_don
17-06-2010, 07:17 AM
nói chuyện ngông cuồng

ahuynh123
17-06-2010, 07:47 AM
đề nghị tập trung chạy ra biển hết đi,lòng vòng ở HS,TS chơi xem thằng "ku Khựa" nó làm gì ta,ta cũng có tàu chiến mà sao phải để "đắp chiếu" ở mấy cái cảng hoài thế không biết

VNSU30
17-06-2010, 08:07 AM
đề nghị tập trung chạy ra biển hết đi,lòng vòng ở HS,TS chơi xem thằng "ku Khựa" nó làm gì ta,ta cũng có tàu chiến mà sao phải để "đắp chiếu" ở mấy cái cảng hoài thế không biết

tàu nó tao gấp mấy lần tàu mình . nó cho 1 quả thì .......
VN đang tích lũy và nuôi dưỡng . đến lúc đủ thì máu chiến ngay :P

scorpion_king84
17-06-2010, 03:53 PM
người phải đọc ký là bạn
cso hiểu ý mình khi nói thế không?
và nếu như bạn nói thì năm nay nó sẽ đánh thắng 1 trong những quốc gia tầm trung à
hi
non thế
http://hoangsa.org/forum/archive/index.php/t-11202.html
http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=21901
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/lg/vietnam/2009/02/090219_vuving_china_viet_tc2.shtml
Việt Nam làm gì để tự vệ?

Ai sống cạnh một anh hàng xóm khổng lồ trong một thế giới vô chính phủ cũng phải canh cánh câu hỏi: Khi nào thì anh ta có thể đánh mình, và làm sao để mình không bị anh ta đánh?

Đây cũng là một câu hỏi thường trực cho các chính sách quốc phòng và ngoại giao của Việt Nam, và anh hàng xóm khổng lồ của Việt Nam là Trung Quốc.
Quy luật lịch sử
Khi nào thì Trung Quốc có thể đánh Việt Nam? Tương lai không thể nói trước được, nhưng nếu lịch sử cho thấy có quy luật thì có nhiều khả năng quy luật đó sẽ tiếp tục ứng nghiệm trong tương lai.
Lịch sử từ khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ra đời có ba lần lớn và một số lần nhỏ hơn Trung Quốc ra quân đánh Việt Nam.
Lần thứ nhất năm 1974, Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa từ tay Việt Nam Cộng hòa.
Lần thứ hai năm 1979, Trung Quốc tấn công toàn tuyến biên giới trên bộ, vào sâu nhiều chục cây số, phá huỷ cơ sở vật chất, rồi rút về sau đúng một tháng.
Lần thứ ba năm 1988, Trung Quốc chiếm 6 bãi đá trong vùng lân cận các đảo do Việt Nam kiểm soát ở quần đảo Trường Sa, riêng vụ đụng độ chiếm đá Gạc Ma (Johnson South Reef) bắn cháy ba tàu vận tải và giết khoảng 70 thuỷ thủ của Hải quân Việt Nam.
Những lần đánh nhỏ hơn bao gồm các cuộc tấn công ở biên giới sau cuộc chiến 1979, liên tục cho đến năm 1988. Trong thời gian này, Trung Quốc đã chiếm được một số điểm cao chiến lược dọc biên giới như ở các huyện Vị Xuyên, Yên Minh (tỉnh Hà Giang) và Cao Lộc, Tràng Định (tỉnh Lạng Sơn). Các cuộc lấn chiếm này dường như đã được hợp pháp hóa tại Hiệp ước biên giới trên bộ năm 1999.
Ngoài ra, trên quần đảo Trường Sa sau năm 1988, Trung Quốc đã chiếm thêm các bãi đá ở gần vị trí đóng quân của Việt Nam như Én Đất (Eldad Reef) và Đá Ba Đầu (Whitson Reef) vào các năm 1990, 1992, và sau đó chiếm đá Vành Khăn (Mischief Reef) ở gần Philippin năm 1995.
Thế và Thời
Tư duy chiến lược Trung Hoa đặc biệt coi trọng chữ Thế và chữ Thời. Các cuộc tấn công Việt Nam cho thấy có một quy luật khá nhất quán trong việc Trung Quốc chớp thời cơ vào lúc thế của họ đi lên và thế của đối phương đi xuống để tung quân ra đánh.
Thời điểm tháng 1-1974, Trung Quốc đánh Hoàng Sa đang do Việt Nam Cộng hòa kiểm soát là sau khi Mỹ cam kết chấm dứt can thiệp quân sự ở Việt Nam (Hiệp định Paris tháng 1-1973) và Quốc hội Mỹ cấm Chính phủ can thiệp trở lại (Tu chính án Case-Church tháng 6-1973), tạo ra một khoảng trống quyền lực ở khu vực và khiến cho Việt Nam Cộng hòa chới với không nơi nương tựa.
Trong khi đó thế của Trung Quốc đang dâng lên với việc Bắc Kinh trở thành một thành viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc (tháng 10-1971) và từ địa vị kẻ thù của cả hai siêu cường (Liên Xô và Mỹ) trở thành đối tác của Mỹ (với Thông cáo chung Thượng Hải tháng 2-1972).
Trung Quốc tấn công Việt Nam năm 1979 là để trả đũa Việt Nam đưa quân vào Campuchia nhưng cũng là khi thế của Việt Nam đi xuống trong khi thế của Trung Quốc đi lên.
Một tháng sau khi Việt Nam và Liên Xô ký liên minh quân sự (tháng 11-1978) thì Trung Quốc và Mỹ cũng tuyên bố lập quan hệ ngoại giao. Đồng thời, Việt Nam đang bị thế giới ngoài phe Liên Xô tẩy chay vì chiếm đóng Campuchia nên thế của Việt Nam đang xuống rất thấp.
Các cuộc tấn công của Trung Quốc dọc biên giới trong các năm từ 1980 đến 1988 diễn ra trong bối cảnh Việt Nam tiếp tục bị bao vây cô lập với thế giới bên ngoài trong khi Liên Xô, chỗ dựa chủ yếu của Việt Nam, cũng bị cô lập trên trường quốc tế (do đưa quân vào Afghanistan) và, cộng với những khó khăn kinh tế, phải đi vào giai đoạn hòa hoãn và thỏa hiệp với Trung Quốc cũng như phương Tây.
Chiến dịch chiếm một phần Trường Sa năm 1988 của Trung Quốc khởi sự từ năm 1986, khi Liên Xô chuyển sang nhượng bộ chiến lược với phương Tây và Trung Quốc, đồng thời rục rịch rút lui ảnh hưởng khỏi Đông Nam Á cũng như toàn thế giới.
Bài nói tại Vladivostok của lãnh tụ Liên Xô Gorbachov ngày 28-7-1986 tỏ ý Liên Xô sẵn sàng chấp nhận các điều kiện Trung Quốc đưa ra để bình thường hóa quan hệ Xô-Trung (Liên Xô rút quân khỏi Afghanistan và giảm căng thẳng ở biên giới Xô-Trung, Việt Nam rút quân khỏi Campuchia) đánh dấu sự thay đổi chiến lược trong chính sách của Liên Xô ở châu Á, đồng thời cũng là chỉ dấu cho thấy thế của Liên Xô đi xuống và thế của Trung Quốc đi lên.
Trong các năm sau, việc Liên Xô rút lui trong khi Mỹ không trám vào đã thực sự tạo ra một khoảng trống quyền lực ở khu vực.
Trong khi ấy Việt Nam vẫn bám vào Liên Xô mà không phá được thế bị cô lập. Một nghị quyết mật của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam điều chỉnh cơ bản chiến lược đối ngoại từ dựa vào Liên Xô sang "đa phương hóa" chỉ được thông qua vào tháng 5-1988, hai tháng sau vụ đụng độ ở quần đảo Trường Sa.
Xung đột biên giới giữa Trung Quốc và Việt Nam giai đoạn 1980-1988 có thể coi là dư chấn của cuộc chiến năm 1979. Các cuộc chiếm đảo ở Trường Sa thời kỳ 1990-1992 cũng có thể coi là dư chấn của chiến dịch năm 1988.
Thời kỳ 1980-1988, Việt Nam tiếp tục bị bao vây cô lập trong khi Liên Xô, chỗ dựa chủ yếu của Việt Nam, đi vào giai đoạn hòa hoãn và thỏa hiệp với Trung Quốc.
Thời kỳ 1990-1992, tuy là những năm Trung Quốc bị phương Tây cô lập phần nào sau vụ Thiên An Môn, cũng lại là những năm Việt Nam mất hẳn chỗ dựa ở Liên Xô và các nước Đông Âu trong khi vẫn chưa được nhận vào ASEAN và chưa bình thường hóa quan hệ được với Mỹ.
Việt Nam làm gì?
Hiện nay Việt Nam có thể làm gì để Trung Quốc không đánh? Lý thuyết quan hệ quốc tế gợi ý năm phương pháp chính: 1) cùng chung một nhà, 2) ràng buộc bằng lợi ích, 3) ràng buộc bằng thể chế, 4) răn đe quân sự, 5) răn đe ngoại giao.
Phương pháp "cùng chung một nhà" xem ra không ổn vì ít nhất ba lý do. Thứ nhất, Trung Quốc rất thiếu cảm tình với Việt Nam và kinh nghiệm quan hệ với Việt Nam khiến Trung Quốc tin rằng Việt Nam hay tráo trở. Các cuộc thăm dò dư luận ở Trung Quốc cho thấy Việt Nam cùng với Mỹ và Nhật Bản là ba nước bị người Trung Quốc ghét nhất trên thế giới. Thứ hai, Trung Quốc chỉ coi Việt Nam là đồng chí chứ không phải đồng minh. Thứ ba, lịch sử cho thấy quan hệ "gắn bó như môi với răng" giữa Hà Nội và Bắc Kinh vẫn không ngăn được Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa, nẫng tay trên người "đồng chí anh em" Bắc Việt.
Phương pháp "ràng buộc bằng lợi ích" sẽ không ngăn được Trung Quốc đánh ở Biển Đông vì lợi ích của Trung Quốc ở Biển Đông có vị trí rất cao trong chiến lược lớn của Trung Quốc. Biển Đông là yết hầu con đường tiếp tế vật tư và nhiên liệu cho Trung Quốc từ Trung Đông, châu Âu, châu Phi, Nam Á và Đông Nam Á, với 2/3 lượng dầu khí nhập khẩu và 4/5 lượng hàng hóa nhập khẩu của Trung Quốc đi qua.
Biển Đông cũng là bàn đạp để khống chế Đông Nam Á, một khu vực mà nếu Trung Quốc khống chế được thì sẽ có thể quy phục được Nhật Bản và trung lập hóa cả Mỹ lẫn Ấn Độ, còn nếu Trung Quốc không khống chế được thì sẽ không thể ngoi lên địa vị đứng đầu châu Á. Trung Quốc không có lợi ích nào ở Việt Nam, kể cả trong hiện tại lẫn trong tương lai, lớn hơn lợi ích ở Biển Đông để Trung Quốc phải đánh đổi.
Phương pháp "ràng buộc bằng thể chế" càng khó ngăn cản Trung Quốc ra tay khi cần thiết vì Trung Quốc cũng như các nước lớn khác chỉ tuân thủ thể chế quốc tế nếu thể chế ấy phục vụ lợi ích chiến lược của họ. Trong trường hợp lợi ích chiến lược của họ đòi hỏi làm khác đi, họ sẽ có cách giải thích thể chế quốc tế theo kiểu riêng để biện minh cho hành động của mình.
Trung Quốc đã làm như thế khi xâm lăng Việt Nam năm 1979, nói rằng để trừng phạt Việt Nam xâm lăng Campuchia. Đây không phải là đặc điểm riêng của Trung Quốc mà các nước lớn đều như vậy. Mỹ và phương Tây đánh Nam Tư rồi tách Kosovo ra khỏi nước này hay Nga đánh Gruzia rồi tách Nam Ossetia và Abkhazia ra khỏi nước này đều nói là dựa trên luật pháp và thể chế quốc tế nhưng đó là luật pháp và thể chế quốc tế theo cách giải thích riêng của họ.
Phương pháp "răn đe quân sự" không phải là cách mà Việt Nam có thể làm với Trung Quốc trong lúc này vì Việt Nam không có vũ khí hạt nhân để răn đe chiến lược (trong khi Trung Quốc có) và lực lượng quân sự thông thường của Việt Nam hiện còn quá yếu để có thể tạo sức mạnh răn đe chiến thuật đối với Trung Quốc.
Còn lại duy nhất phương pháp "răn đe ngoại giao". Phương pháp này là dùng quan hệ với các nước mạnh hơn Trung Quốc và áp lực của quốc tế để Trung Quốc không dám đánh Việt Nam. Hiện nay trong khu vực, Trung Quốc vẫn phải kiêng dè Mỹ, do đó Việt Nam quan hệ càng gần gũi với Mỹ bao nhiêu càng có tác dụng răn đe bấy nhiêu. Một điểm nữa Việt Nam có thể tận dụng là Trung Quốc muốn thế giới tin rằng họ không phải là mối đe dọa đối với các nước.
Nếu những lấn lướt ức hiếp của Trung Quốc với Việt Nam được thế giới quan tâm và hiểu như bước đầu của một mối đe dọa lớn hơn đối với họ thì thứ nhất, chúng có thể làm Trung Quốc yếu thế đi, và thứ hai, đó cũng là một lý do để Trung Quốc phải cân nhắc kỹ hơn nếu có ý định đánh Việt Nam.
Bài học lịch sử
Quy luật rút ra từ lịch sử ba lần Trung Quốc đánh Việt Nam và qua phân tích năm phương pháp nói trên cho thấy để tránh không bị Trung Quốc đánh, Việt Nam phải làm được ba điều.
Thứ nhất, phải liên tục nâng cao vị thế của mình trên trường quốc tế, đặc biệt chú ý trong tương quan với Trung Quốc. Nếu Trung Quốc có thêm bạn thì Việt Nam cũng phải có thêm bạn mạnh hơn và nếu Trung Quốc xích lại gần các nước thì Việt Nam còn phải xích lại gần các nước hơn. Không bao giờ được để Việt Nam ở thế cô lập hơn Trung Quốc trên thế giới.
Thứ hai, phải hết sức bén nhạy với cán cân quyền lực trong khu vực và phải lập tức mạnh dạn điều chỉnh chiến lược đối ngoại khi tương quan lực lượng trong khu vực biến đổi bất lợi cho Việt Nam.
Thứ ba, phải sáng suốt tìm ra ai là kẻ mạnh trong khu vực và đâu là chỗ yếu của Trung Quốc để thực hiện kế răn đe ngoại giao.
Trong dài hạn, chỉ có kết hợp răn đe ngoại giao (kết thân với nước lớn và tranh thủ dư luận thế giới) với răn đe quân sự (quân đội mạnh, đặc biệt hải quân và không quân) và liên tục nâng cao vị thế quốc tế của mình thì Việt Nam mới có thể tương đối yên tâm không bị Trung Quốc đánh.
Sống cạnh một anh hàng xóm khổng lồ mà không để bị đánh hoặc ăn hiếp quả là rất khó nhưng vẫn có thể được, nhất là khi anh hàng xóm đó chưa phải là kẻ mạnh nhất trong vùng.
Bài viết thể hiện ý kiến riêng của tác giả, tiến sĩ Alexander Vuving (Vũ Hồng Lâm), không nhất thiết phản ánh quan điểm của Trung tâm Nghiên cứu An ninh châu Á-Thái Bình Dương, Bộ Quốc phòng và Chính phủ Hoa Kỳ


vậy là đên năm 2050 chung ta còn 40 năm để dưỡng sức và tăng cường thế lực à
èo, bác vui tính nhỉ. Đọc lại cho kỹ nha. VN chứ ko phải Mỹ mà đợi tới 2050, bước 1 là 2010 nó sẽ có khả năng đánh thắng 1 trong những quốc gia tầm trung mà trong đó có VN và VN đang là mục tiêu tập dợt của nó

Tưởng bở!

kietaven
17-06-2010, 05:23 PM
(http://hoangsa.org/forum/member.php?u=22584)Bài gửi đánh giá tiến sĩ Alexander Vuving (Vũ Hồng Lâm) của bạn Scorpion_king84 mình thấy rất đúng,nhưng hiện tại chính sách của VN luôn có cái "16 chử vàng,4 tốt" ko thấy có gì là thiên về Mỹ cả.Chúng ta vẫn "2 chân đứng 2 xuồng" rồi đến 1 ngày nào đó lở trời giống bão thì sẽ chẳng có ai chịu cứu mình cả.