PDA

View Full Version : LỜI CHA DẠY CON



desertedcactus
07-03-2008, 09:58 PM
http://www.ngoisaoblog.com/m.php?u=khaihoan&p=105776
LỜI CHA DẬY CON





Trích blog nhà báo Xuân Bình, (http://blog.360.yahoo.com/blog-F9xq_SwpbqfuhhWNOplroKPpMwsqXWOQNQ--?cq=1&p=1984) người cùng con mình là bé Phim liên tục dẫn đầu và bắt nhịp trong 2 cuộc biểu tình.






Phim yêu quý, bài học thứ hai bố muốn dạy con có nội dung: Nội xâm. Từ lần này bố muốn mẹ con và em Bút cũng cùng học được chứ? Những ngày qua, Mẹ thì biểu lộ tình cảm kín đáo hơn, Bút nhỏ quá chưa đi biểu tình được nhưng hơn lúc nào hết bố muốn trái tim mỗi thành viên trong gia đình mình cùng đập chung một nhịp yêu Tổ Quốc, cùng hồng hào gương mặt và vạm vỡ thân thể Việt Nam.


Đã bốn ngày sau cuộc biểu tình lần thứ hai và sau nhiều năm khá buồn tẻ, đây là cơ may hiếm hoi Tổ Quốc hiện lên trong mắt bố với biết bao hình thái sống động, yêu thương. Lá cờ Tổ Quốc, những gương mặt sinh viên đầy nhiệt huyết và cả hình ảnh của bố và Phim lại rực đỏ trên các mạng điện tử, blog...Nhiều cô chú tán tỉnh, bốc thơm Phim ra phết. Ghen tỵ.


Nhưng hào khí đó vẫn chưa đủ mạnh mẽ để xóa tan nỗi buồn trong bố. Biết bao thành viên cuộc biểu tình ngày 16-12 nhắc bố hãy viết bài thể hiện cảm xúc, suy nghĩ mới. Vậy mà sao bố chần chừ mãi không viết được? Ngay khi hô vang Trường Sa - Hoàng Sa - Việt Nam, có gì giục giã bố lướt nhanh qua những cánh tay giơ cao, những ánh mắt hừng hực. Bên cạnh dòng người biểu tình rực đỏ đi trên đường Tôn Đức Thắng lại là dòng người đen đen, xam xám đi ngược chiều. Không ai ngoảnh lại. Một vài người ghếch chân lên vỉa hè giống như thói quen khi đi chợ cóc và tò mò: biểu tình gì đấy? Tâm trạng chung là thờ ơ, xa lạ. Phía trước, vì khẩu trang bịt kín nên không ai rõ mặt họ. Phía sau chỉ thấy những cái mũ bảo hiểm trơ lì, nhẵn bóng, lạnh lùng . Bố tự hỏi những người đi đường kia đang suy nghĩ gì?

Tại sao chỉ cách đây mấy chục năm, cha ông họ những chàng trai Hà Nội ra đường mua thuốc lá, khi nghe tiếng súng nổ đã không ngần ngại bỏ nhà lên chiến khu? Vì sao khi bom rơi đạn nổ tơi bời, bao chiến sỹ đã ngã xuống mà anh em họ vẫn cùng thanh niên cả nước hát vang bài ca: đường ra trận mùa này đẹp lắm? Vì sao ngày trước bị đàn áp dã man, bạn bè họ vẫn hừng hực lời ca: dậy mà đi đồng bào ơi, dậy mà đi hỡi đồng bào ơi?

Vậy mà hôm nay đây, khi Tổ Quốc một lần nữa tổn thương, vì sao người cựu binh đang bán nước chè trên hè phố Giảng Võ vẫn ngơ ngác nhìn theo đoàn biểu tình và buông lửng một câu: "bọn trẻ rách việc" (?)

Khi đoàn biểu tình dừng lại ở phố Trần Huy Liệu, Phim hỏi bố đang tìm ai. Thực lòng bố muốn nhìn thấy bạn bố - nhà văn, nhà báo Trần Chiến. Bác ấy là con trai ông Trần Huy Liệu, người từng tham gia rồi viết lại lịch sử cuộc biểu tình hào hùng 19 tháng 8 năm 1945.

Bố cũng đang tìm bác Phạm Xuân Nguyên. Bác ấy vừa xuất hiện chụp ảnh nhoay nhoáy mà bây giờ đâu rồi? Giá như lúc này bác ấy sang sảng đọc bài thơ của một chiến sỹ Trung đoàn Thủ Đô như khi đang ngồi ở bàn trà, quán nhậu thì hay biết bao:

Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng
Hồn mười phương vấn vương cờ đỏ thắm
Rách tả tơi rồi đôi giày vạn dặm
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa ...




Sau biểu tình, anh bạn bố phó tổng biên tập một tòa báo, là em trai nhà thơ Lưu Quang Vũ gọi điện tới, giọng nghe lạnh người: dạo này thêm nghề biểu tình à?

Lại cũng có rất nhiều bạn văn chương, báo chí nhắn tin: chủ nhật tới anh đừng đi biểu tình nữa. Không có lợi cho anh đâu.....

Điều này khiến bố hoài nghi: trí thức VN đâu rồi? Thành chim cảnh nhà quyền quý hay bay lẫn hết vào núi đá rồi?

Ngoài viêc lướt web sao không, xuống đường sát cánh các sinh viên trẻ khích lệ họ biết quan tâm hơn tới những công to việc lớn của đất nước, có nhiều dũng khí khi biểu lộ chính kiến đồng thời khuyên bảo họ đừng manh động, xô xát với cảnh sát, đối đầu với chính quyền. Trong cuộc chiến chống ngoại xâm chúng ta cần có thêm nhiều lực lượng và đồng đội phía chiến hào của mình. Theo con chắc chúng ta còn cần có thêm nhiều siêu nhân áo đỏ, áo xanh, áo trắng, áo nâu ...nữa đúng không?


Từ những lược ghi trên, bố tạm thời chẩn đoán xã hội chúng ta đang mắc một căn bệnh trầm kha: Nội xâm.

Virus nào đây? Liệt kháng? Vô cảm? Lãnh cảm? Bảo trọng? Ly tán? Sợ hãi?


Điện não đồ thấy não trạng....đờ đớ đơ nằm chờ en tơ?

Điện tâm đồ kỹ hơn hình như trái tim Việt bây giờ có nhiều nhịp đập khác nhau quá? Dòng máu Việt loạn sắc tố rồi? Động mạch chủ thiếu máu trầm trọng, huyết áp tụt, hồng cầu uể oải đẩy ôxy? Máu đen, máu xanh, máu xam xám đầy ứ tĩnh mạch?

Sáng nay ngồi uống cà phê ở Nhà hát lớn, có người vẫn hỏi bố:

Biểu tình thì làm được gì?
Tình hình sẽ tiến triển thế nào?
Có người lại bàn rằng nội xâm khu trú ở đâu?

Việt Tân thì cho nội xâm là chính quyền. Bố lại nghĩ khác một chút. Đáng sợ hơn cả là nội xâm nằm sẵn trong mỗi người dân chúng ta. Để trở thành một dân tộc lớn, cường tráng mỗi chúng ta phải diệt hết virus Nội xâm. Công việc này chắc chắn còn nặng nề ghê gớm đối với những người cộng sản. Cả gia đình bố là cộng sản. Cách đây hơn 20 năm trước khi tự từ bỏ hàng ngũ ấy bố đã hiểu: khó khăn lớn nhất với những người cộng sản là nhiều năm qua họ kiên trì xây dựng hệ thống kiểm soát nhân dân chặt chẽ ở khắp nơi nhưng tiếc rằng lại không có nhiều cơ chế và công cụ để kiểm soát bản thân. Cơ chế kiểm soát nhân dân liên tục làm tăng quỹ vốn sợ hãi của xã hội.

Ngay trong gia đình mình, ông nội con một lão thành cách mạng, cho đến nay vẫn chưa dám nhận bố đẻ của mình. Chữ "lý lịch" vẫn như lưỡi mác kề cổ ông con, bố đau đớn vì chúng ta trở thành vô loài. Không có cơ chế kiểm soát nội bộ, những người cộng sản mất đi những cuộc sát hạch để tìm kiếm những thủ lĩnh giỏi. Không giống thời lập nghiệp, nhiều năm gần đây lãnh đạo gì mà toàn những người tài thì nông, đức lại không mạnh.

Có phải vận nước suy? Tuy nhiên bố nghĩ rằng lịch sử vẫn còn ưu ái giành cho những người cộng sản nhiều cơ hội để chứng tỏ rằng họ xứng đáng với sự lựa chọn của nó. Hai lần vừa rồi thời cuộc mượn những người biểu tình để nói toạc ra, đọc váng lên điều ấy nhưng thêm một lần nữa có nhiều người lại không hiểu và nắm bắt nổi.

Sinh viên và nhân dân đã chìa tay mà Đảng không mặn mà. Trong hoàn cảnh này bố loại bỏ không xem xét tới những tổ chức chống đối cộng sản. Có ít nhất hai chú cảnh sát nói với bố rằng: thằng này cầm đầu, bắt!
Họ nhầm, hơn 20 năm qua đây là lần đầu tiên vì Tổ Quốc mà bố thỏa hiệp.

Bởi thế chủ nhật này chúng ta sẽ không đi biểu tình nữa. Bố đang nghĩ đến những việc thiết thực hơn.

Việc đầu tiên Bố rất muốn những người đã và định tham gia biểu tình hãy đều đặn tập hợp nhau lại trong các lễ chào cờ buổi sáng ở Ba Đình. Không cần băng rôn khẩu hiệu, không cần hò hét. Chỉ cần chúng ta lặng im tập trung thành một khối lớn đoàn kết bên nhau để biểu thị một sức mạnh Việt. Bố ước ao hình ảnh cả Ba Đình tràn ngập màu đỏ, tràn ngập những con dân Việt im lặng đặt tay lên ngực trái. Hình ảnh đó phát đi toàn thế giới như một lời cảnh tỉnh với những kẻ ngoại xâm và những kẻ định biến mình thành nội xâm.

Việc thứ hai cụ thể hơn, Bố muốn kêu gọi mọi người lo tết cho các chiến sỹ ngoài Trường Sa. Những chuyến tàu chở hàng tết ra Trường Sa của hải đoàn bác Minh sẽ đầy ắp những món quà của thanh niên, sinh viên và đồng bào cả nước. Bố và con sẽ tham gia hải trình ấy. Bố đã đặt chân tới gần 100 hòn đảo lớn nhỏ trên thế giới. Bố đang viết tiếp bài viết : lịch sử 168 năm Đông và Nam Á nhìn từ các hòn đảo, vậy mà chưa một lần đặt chân tới Trường Sa. Thật hổ thẹn.

Thứ sáu này, bố sẽ không vào SG để nâng ly mừng tạp chí Nhà Đẹp kỷ niệm 10 năm. Bố thấy ngồi nhà thảo ra thư mời các KTS oách nhất thế giới thiết kế một tổ hợp megacity Trường Sa là cần thiết hơn. Bố sẽ mời Renzo Piano thiết kế một bảo tàng biển. Tadao Ando thiết kế một trường đại học lớn nhất thế giới mang tên Yết Kiêu. Bố sẽ không quên nhắc Norman Foster thiết kế cho các con một thủy cung. Bố sẽ mời tập đoàn Anamandara Evason chủ trì thiết kế một khu resort. Nơi đây sẽ được khai trương bởi hội nghị quốc tế về biển Đông.

Trong một góc phòng oách nhất bố sẽ để một bức thư gửi bác Hồ Cẩm Đào. Thư bàn đến nội dung: Thế kỷ 21, thế giới và Trung Quốc không sa lầy ở biển Đông? (E hèm, đoạn này hơi quá sức rồi hihihih). Bố cũng hy vọng việc đi nghỉ hàng tháng ở khu nghỉ đắt giá nhất châu Á này sẽ là niềm vui sướng của các doanh nhân Việt. Các cặp vợ chồng trẻ được tổ chức đám cưới ở Trường Sa là một niềm hãnh diện...


Viết đến đây bố nhận được thư của chú Hồ Xuân Thiện hội trưởng sinh viên VN ở đại học danh tiếng Oxford. Chú Thiện thông báo ngày 22 tới sinh viên VN toàn nước Anh sẽ biểu tình chống TQ xâm lược ở Trafalgar. Quảng trường lớn ở London này mang tên một trận thắng từng mở ra kỷ nguyên thống chiếm thế giới của người Anh. Gần đây, bên cạnh tượng đài tôn vinh đô đốc Horatio Nelson vị tướng chỉ huy trận Trafalgar, nước Anh đã dựng bức tượng cô gái tật nguyền đang mang thai. Đây là thông điệp của thời đại hòa bình, kỷ nguyên tôn vinh những giá trị nhân bản của con người.

Vậy mà 202 năm sau, người Trung Quốc định tạo Trafalgar thứ hai? Trung Quốc tưởng rằng sau khi bắn tên lửa thần châu lên trên giời, làm đường sắt lên Tây Tạng, nối ống dẫn dầu qua Nepal hay lấn chiếm thêm Hoàng Sa, trường Sa họ sẽ tạo ra một phương Đông phát triển hài hòa, bền vững. Xâm lấn biển Đông là đồng nghĩa với việc Trung Quốc làm suy yếu phương Đông. Thế giới đơn cực chỉ có lợi cho các bác phương Tây mà thôi. Kéo dài tình trạng ấy lại có ngày bác Đào bắt chước nhà Thanh ký nhượng địa tiếp Hồng Kông, Ma Cao cho ai đó mà thôi.

Bài học này người soạn giáo án cũng thấy khó nhọc hơn bài trước, vài năm nữa Phim và Bút đọc cũng chửa muộn! Bài học sau có tên: Ngoại xâm.

amy-thanhanh
19-09-2009, 12:26 AM
Không còn bút mực nào tả được sức chiến đấu và tình yêu nước nồng nàn mà Bác đang truyền cho các con Bác. Thật tự hào là VN vẫn còn một người không vô tâm như Bác và đã đang và sẽ giáo dục tinh thần "giống anh hùng nâng cao chí lớn" cho thế hệ mai sau, ít nhất là cho các bé nhà Bác.

Romeo
19-09-2009, 12:36 AM
Bạn edit lại cỡ chữ và font chữ cho dễ đọc đi