PDA

View Full Version : TIN VUI VỀ TRƯỜNG SA (BÁO THANH NIÊN ĐĂNG TIN)



diem_xua131
03-01-2008, 01:02 PM
THANH NIÊN TUẦN SAN (ngày 02/01/2008 )


Anh hùng Trường Sa
[attachment=0:2cperb8m]c Nguyễn Văn Lanh.jpg[/attachment:2cperb8m]

Mở những trang sách về lịch sử hải quân Việt Nam, đọc những dòng tiểu sử để biết về một trong số những người lính giữ đảo Gạc Ma năm 1988 đã được phong anh hùng, tôi mới biết thêm về Nguyễn Văn Lanh, một “Paven” trên Trường Sa.

Gót chân tiên

Nguyễn Văn Lanh sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo đông con, một hoàn cảnh điển hình của nhiều gia đình miền Trung nên học đến lớp 7/10, anh đã phải nghỉ học để ở nhà làm ruộng giúp cho kinh tế của gia đình. Tháng 8.1985, Lanh nhập ngũ và sau thời gian huấn luyện, anh về công tác tại Trung đoàn 83 công binh hải quân.

Kỷ niệm ở Trường Sa với Nguyễn Văn Lanh có lẽ là những ngày ở trên boom tại các đảo chìm. Phần lớn thời gian sống và chiến đấu ở quần đảo Trường Sa trong ký ức của anh bây giờ gắn với những kỷ niệm trên boom đó.



Cũng có được lên đảo đá Sinh Tồn, để rồi Nguyễn Văn Lanh có hai kỷ niệm không bao giờ quên. Kỷ niệm thứ nhất là một lần được lên đảo để xem văn công. Với những người lính ở ngoài biển ngày đêm chỉ có trời và nước rồi nhìn nhau, thêm nữa đa số họ lại là những người dân quê nghèo, khái niệm văn công lúc nào cũng là những hình ảnh đầy ấn tượng, không chỉ đơn giản là những cô gái biết hát và múa, có lẽ họ là những cô tiên! Nguyễn Văn Lanh vẫn hơi ngượng nghịu khi kể cho tôi nghe rằng anh và một vài cậu bạn lính trẻ khác đã hồi hộp ngắm một cô ca sĩ trong đoàn văn công lên đảo Sinh Tồn năm ấy, để rồi khi cô gái ấy bước qua bãi cát, các anh đã lấy san hô, rào cái vết gót chân con gái in hằn trên cát lại. Dẫu chỉ giữ được gót chân trên cát ấy không quá 2 ngày vì gió, vì sóng theo thủy triều lên nhưng sự nâng niu ấy vẫn còn mãi trong lòng những người lính trẻ năm ấy đến tận bây giờ.

Những lá thư tình và 1 tháng... rửa bát

Quần đảo Trường Sa nằm về phía Đông Nam của biển Đông, gồm trên 100 đảo, đá, bãi cạn, cồn san hô và bãi ngầm. Có một số đảo nổi cố định, có đất, có nước ngọt có thể trồng được cây. Nhưng cũng có nhiều đảo nằm dưới mặt nước biển, chỉ khi triều xuống mới nhô lên khỏi mặt nước. Những năm cuối của thập kỷ 1980, những người lính đóng quân ở đảo chìm nơi đây thường là trên những chiếc boom nổi dập dềnh trên mặt nước. Ở trên đó có chừng một tiểu đội, họ sống, tập luyện và canh giữ phần đất chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

Nguyễn Văn Lanh cùng đồng đội của mình cũng sống trên chiếc boom như thế. Anh kể lại, thời gian đầu, cảm giác lắc thường xuyên của chiếc boom cũng làm mọi người khó chịu lắm, nhưng riết rồi cũng quen. Sinh ra ở Quảng Bình, nhưng ở vùng rừng, có sông mà không có biển, biết bơi như rái cá từ khi còn nhỏ mà vẫn thấy ngợp trước cái mênh mông của biển cả, mênh mông và vắng lặng có khi cả tuần lễ không bóng một chiếc tàu ngang qua. Niềm vui của lính đảo chìm là việc mong thư người nhà, nhất là thư người yêu. Đang tuổi hẹn hò, nhưng lại sống với chỉ có nhau ở nơi xa xôi thiếu thốn và khó khăn đủ bề, họ hoàn toàn trông cậy vào những hơi ấm hiếm hoi từ đất liền gửi ra. Ai mà nhận được thư người yêu, sẽ phải rửa bát cả tháng trời, thư người nhà là 1 tuần lễ. “Người yêu” đôi khi chỉ là một cô gái nào đó thương mến các anh lính đảo xa, viết những bức thư như chút tình thân của đất liền cho đảo. Có người lính không biết chữ, những người lính còn đùa bằng cách đọc cho anh nghe một lá thư khác mà thay tên anh vào để anh phải rửa bát cả tháng trời. Anh biết bị bạn giỡn nhưng vẫn tình nguyện và vui vẻ rửa bát và họ đã vui đã sống bằng những niềm vui tưởng như đơn giản ấy.

Nguyễn Văn Lanh kể rằng có những lá thư được đọc thuộc không chỉ câu chữ mà từng dấu chấm, dấu phẩy để rồi họ đố nhau khi ngồi người đọc thuộc người soát lỗi. Ai đã từng là học sinh những năm 1980 và 1990 chắc hẳn vẫn còn nhớ những phong trào phát động học sinh sinh viên viết thư cho các chiến sĩ Trường Sa và Hoàng Sa. Hay mục kết bạn trên báo Tiền Phong ngày đó, những người lính đảo bao giờ cũng tha thiết, "mong nhận được thư của các bạn trẻ trên khắp mọi miền Tổ quốc, chia sẻ với chúng tôi những niềm vui mang hơi ấm đất liền!". Tôi cũng như nhiều bạn nữ trẻ, cũng viết những lá thư gửi chung cho các anh, cũng đã nhận được nhiều những bức thư viết chung, nét chữ đẹp, nắn nót bởi chắc các anh đã phải chọn người chữ đẹp nhất viết cho những người ở đất liền như một sự trân trọng.

Người ở đảo không ăn thịt vích

Những bữa ăn trên boom cũng có sự cực khổ riêng. Thường là cơm và thịt hộp. Cá là nhiều nhất. Cá nhiều đến mức cứ câu lên lại thả xuống. "Chỉ để cho vui" - Lanh nhắc đi nhắc lại với tôi câu đó. Cá bắt lên thường luộc, ngồi nhậu suông giữa biển và trời. Ăn hoài ngán đến mức ăn không nổi. Thèm rau như thể thèm một cái gì đó quá hoang đường. Đảo chìm, lấy đâu ra đất mà trồng rau? Những người lính trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, khi mới ra đảo thậm chí họ còn bị phù vì thiếu chất, cá và thịt hộp không đủ chất cho những cơ thể khỏe mạnh. Mỗi ngày tiêu chuẩn cao nhất là 1 lít rưỡi nước cho một người, vì vậy đánh răng rửa mặt là dùng nước biển.

Biển cả cũng chứa trong lòng nó những nguy hiểm khôn lường. Các anh sợ nhất là những con ốc ở dưới cát, há miệng để ăn và thở, nếu vô tình giẫm phải, chúng khép miệng lại thì thật là một tai họa. Họ đã sống một cuộc sống như thế với niềm an ủi tinh thần là những lá thư, những thức ăn duy nhất là cơm, thịt hộp và cá từ biển. Chiếc máy truyền tin về đất liền chạy bằng sức người, Lanh mô tả là cái máy 15W "tịch tịch tịch tè" phải đạp khoảng 20 phút mới có sóng. Điều gì giúp các anh vượt qua được những gian khổ đó? Lanh bảo: "Là sự xác định ý chí ngay từ khi nhập ngũ cũng như khi tập luyện thôi. Anh lúc nào cũng nghĩ mình đang ở đây, đang giữ mảnh đất thiêng liêng của cha ông, và mình còn trẻ, mình sẽ vượt qua". Kỷ luật quân đội là nghiêm khắc, nên có đồng đội của Lanh đã bị kỷ luật vì có con vích bò lên đẻ trứng trên cát mà không phát hiện ra. Con vích nặng hàng tạ nếu lên bờ trong phiên gác của người lính nào mà không thấy thì người nhái do thám của giặc cũng có thể lên mà không biết. Người lính đảo không ăn thịt vích bao giờ. Bắt được vích chỉ đùa nghịch một chút, có thể trêu các chú lính mới khi đố họ luộc chín được những quả trứng vích, bởi không bao giờ chín được. Chỉ có thể đập ra rán mới chín mà thôi.

Trận chiến giữ cờ và giữ đảo

Anh hùng Nguyễn Văn Lanh sinh năm 1966 tại Vạn Ninh, Lệ Ninh, Quảng Bình. Anh nhập ngũ tháng 8.1985. Trong trận chiến ngày 14.3.1988, Nguyễn Văn Lanh đã anh dũng bảo vệ lá cờ Tổ quốc trên đảo Gạc Ma trước mũi súng của quân địch. Anh đã bị thương, ngất đi cho đến khi được đồng đội đến cứu. Khi được phong anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Nguyễn Văn Lanh là trung sĩ, Tiểu đội trưởng công binh thuộc Đại đội 9, Tiểu đoàn 887, Trung đoàn 83 công binh hải quân.

Ngày 25.2.1988, đơn vị của Lanh nhận nhiệm vụ phòng thủ Trường Sa và đã trực tiếp tham gia chiến đấu trong sự kiện 14.3.1988. Lịch sử của lực lượng hải quân chép về sự kiện này và Nguyễn Văn Lanh như sau: "Sáng ngày 14.3.1988, đồng chí Nguyễn Văn Lanh trong khi cùng đơn vị vận chuyển vật liệu từ tàu HQ 604 lên đảo thì tàu địch đến bao vây, uy hiếp. Tình thế rất căng thẳng. Khi địch đổ quân xuống đảo, ép bộ đội, giật cờ của ta hòng chiếm đảo, theo lệnh của đồng chí Trần Đức Thông, chỉ huy cụm đảo: "Đồng chí nào biết bơi thì bơi ngay vào đảo hỗ trợ cho các đồng chí trên đảo bảo vệ cờ". Nguyễn Văn Lanh cùng 11 anh em khác nhảy ngay xuống biển và bơi vào đảo. Khi đó trên đảo, địch đã nổ súng, đồng chí Trần Văn Phương, người giữ cờ đã hy sinh.

Nguyễn Văn Lanh đã xông đến, bảo vệ cờ, mặt giáp mặt với kẻ thù, đồng chí vẫn bình tĩnh dũng cảm và kiên cường đấu tranh với địch. Khi địch tiến đến giằng cờ, Nguyễn Văn Lanh kiên quyết giữ lại, đôi bên giằng co, địch nhổ xà beng đánh, Lanh né người tránh được. Địch dùng lê đâm, đồng chí tránh nhưng bị sạt qua bả vai. Khi thấy tên sĩ quan địch dùng súng ngắn định bắn, bằng một động tác bất ngờ, Nguyễn Văn Lanh đánh bật khẩu súng trong tay hắn. Địch bên ngoài điên cuồng nổ súng, đồng chí bị thương vào bả vai. Một tên xông tới dí lưỡi lê vào bụng Lanh hăm dọa, bắt hạ cờ. Đồng chí kiên quyết gạt lê ra thì tên địch nổ súng, đạn xuyên qua bả vai trái làm đồng chí mất đà, ngã nhào xuống nước. Đồng đội đã vào tiếp cứu và tiếp tục giương cao cờ Tổ quốc, khẳng định chủ quyền của ta trước mặt kẻ thù.

Khi địch rút ra xa, Nguyễn Văn Lanh được đồng đội tìm kiếm và đưa ra tàu HQ 505 cấp cứu, sau đó được đưa về tuyến sau điều trị. Với tinh thần chiến đấu dũng cảm, đồng chí Nguyễn Văn Lanh đã được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Đồng chí Nguyễn Văn Lanh đã nêu cao tấm gương sáng về tinh thần dũng cảm kiên quyết chiến đấu mặt giáp mặt với kẻ thù và đã chiến thắng, góp phần giữ vững chủ quyền của Tổ quốc trên đảo Gạc Ma.

Đồng chí Nguyễn Văn Lanh được tặng thưởng Huân chương chiến công hạng nhất, 3 bằng khen và giấy khen. Ngày 13.12.1989, đồng chí Nguyễn Văn Lanh đã được Chủ tịch Hội đồng Nhà nước nước CHXHCN Việt Nam tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân".

Cuộc sống

Và kỷ niệm thứ hai với đảo Sinh Tồn sau kỷ niệm dịu dàng lấy san hô rào vết gót chân con gái kia chính là khi anh bị thương nặng, chuyển về đảo Sinh Tồn, được mổ sơ cứu ở đó rồi theo tàu về bán đảo Cam Ranh để máy bay chở về đất liền vào bệnh viện 175. Chỉ có 2 lần đó trong cuộc đời binh nghiệp ở quần đảo Trường Sa, Nguyễn Văn Lanh được đặt chân lên đất đảo nổi. Cũng từ đó, anh chưa bao giờ có dịp ra biển đảo ngày xưa, chưa có dịp quay lại Gạc Ma hay Sinh Tồn, cũng đã phải quên cái gót chân "tiên" cứ ám ảnh trong đầu người lính đảo xưa kia.

Sau gần 4 năm trời nằm hết bệnh viện quân đội này đến bệnh việc khác 175 rồi 108 rồi 103, Nguyễn Văn Lanh cũng đã có thể ngồi dậy, đã có thể đi lại nhưng sức khỏe chỉ còn lại quá ít. Tỷ lệ thương tật trên 70% đã khiến cho "Paven" Nguyễn Văn Lanh chỉ có thể làm được những việc nhẹ. Anh yếu sức và bất cứ khi nào cũng có thể phải đến viện điều trị. Hỏi anh nhớ gì về những kỷ niệm cũ, bao giờ Nguyễn Văn Lanh cũng nhắc tới những người bạn lính đảo cũ, có nhiều người đã hy sinh để giữ đảo. Thế nên đã gần 20 năm trôi qua sau sự kiện 14.3.1988, Nguyễn Văn Lanh vẫn ở trong quân ngũ nhưng làm nhiều công việc khác nhau. Có lúc anh đã là bảo vệ cho một xí nghiệp may, rồi hiện tại về công tác tại Ban Doanh trại của Bộ Tư lệnh hải quân - Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Đến Bộ Tư lệnh hải quân đúng vào ngày anh vừa được phong quân hàm đại úy, gương mặt xương xương, vóc dáng mảnh khảnh, thật khó mà hình dung con người này đã giữ chặt lá cờ Tổ quốc vào ngày 14.3, bị địch dùng lưỡi lê đâm nhiều nhát lên bả vai trái, trôi trên biển và đã ngất đi trong 3 tháng trời, nằm viện 3 năm rưỡi. Để bây giờ mỗi khi trái gió trở trời, cánh tay bị thương lại trở bệnh, tê liệt anh lại không thể tự đi xe máy, lại phải gặp bác sĩ, lại là một bệnh binh...

Toàn NTY
03-01-2008, 02:38 PM
Không chỉ báo Thanh Niên mà một số báo khác cũng có những bài viết về HS-TS . Tuy nội dung không đề cập đến những vấn đề thời sự hiện tại nhưng cũng đủ để nhắc nhở những người Việt Nam chưa quan tâm đến vấn đề này . Điều đó cho thấy dù bị kiểm duyệt ngặt nghèo nhưng nhiều nhà báo vẫn đang cố tìm cách lách luật để đưa tin về HS-TS.

dienphan
03-01-2008, 09:23 PM
Đúng vậy đó! Nhà mình đọc báo Tuổi Trẻ, thấy dạo này Tuổi Trẻ có đăng loạt bài về "Hải đội Hoàng Sa".

Theo ý của mình thì các báo này hẳn đã nhận được sự khích nhẹ nhàng từ "cấp trên" mới đồng loạt đăng như vậy. Đó cũng là dấu hiệu ngầm của nhà nước về vấn đề này rồi. Các bác có nghĩ vậy ko?

hennhatlatusat
03-01-2008, 09:53 PM
Đúng vậy đó! Nhà mình đọc báo Tuổi Trẻ, thấy dạo này Tuổi Trẻ có đăng loạt bài về "Hải đội Hoàng Sa".

Theo ý của mình thì các báo này hẳn đã nhận được sự khích nhẹ nhàng từ "cấp trên" mới đồng loạt đăng như vậy. Đó cũng là dấu hiệu ngầm của nhà nước về vấn đề này rồi. Các bác có nghĩ vậy ko?

Mình thì nghĩ khác, có lẽ do "sức ép quá lớn" của chúng ta thì đúng hơn. Giả sử như không có mấy vụ biểu tình vừa qua hay sự bàn tán tràn ngập các blog của cư dân mạng và các diễn đàn thì liệu có mấy bài đó không? 30 năm vừa qua có những bài như thế không, mặc dù vẫn có những sự bắn giết ngư dân Việt hay sự đổ máu của các chiến sĩ HS, TS đó thôi! Nhưng như thế này báo vẫn còn rất úp mở, chưa "dám" đi thẳng vào vấn đề, chủ yếu vẫn phải "vịn" vào mấy cái như lịch sử HS, TS hay "đón xuân cùng các anh lính hải quân TS" để nói

NguyenLinh
03-10-2009, 12:58 AM
Từ một Trường Sa trong gian khổ...
http://image.tin247.com/vietnamnet/080926153007-184-849.jpg Đường ra đảo vẫn vô cùng khó khăn.
"Mỗi cánh thư về từ đảo xa… Trường Sa không xa… Vẫn gần bên em vì Trường Sa luôn bên anh, vẫn gần bên anh vì Trường Sa luôn bên em". Trường Sa luôn trong mỗi trái tim người dân Việt Nam nhưng khi nghĩ đến ai cũng hình dung ra một vùng xa xôi, gian khổ của tổ quốc.

Nhớ hồi tôi học cấp 1 (khoảng đầu những năm 80), thỉnh thoảng thấy nhà trường phát động phong trào viết thư cho chiến sĩ đảo Trường Sa. Cũng tham gia những thực lòng tôi không thể tưởng tượng được mình đang viết thư cho ai, các chiến sĩ đang sống thế nào, chỉ nghe nói các chú đang rất thiếu thốn cả về tình cảm lẫn vật chất.
Khát vọng tìm hiểu về Quần đảo hình thành trong tôi từ ngày đó. Qua các phương tiện thông tin đại chúng, sách (http://www.vatgia.com/701/sach.html) báo cũng có được một hình dung về Trường Sa nơi vô cùng khắc nghiệt: Khát khao từng giọt mưa, chắt chiu từng ngọn rau xanh và một năm chỉ có vài chuyến tàu từ đất liền ra thăm đảo.
http://image.tin247.com/vietnamnet/080926153007-174-533.jpg Rau xanh trên biển. Nhớ cái Tết đầu tiên Đài truyền hình Việt Nam nối được cầu truyền hình ra Trường Sa, khoảng cách đã gần lắm nhưng cảm giác sự thiếu thốn về kỹ thuật vẫn rất rõ: Hình ảnh mờ và giật, giọng nói chiến sĩ trưởng đảo qua TV nghèn nghẹn.

Tòa soạn tôi cũng bao lần cử phóng viên thăm Trường Sa. Anh em đi trước dặn anh em đi sau: Nhớ mang cho các chiến sĩ ít báo, tạp chí thời trang, vài bao thuốc lá… Thậm chí có đồng nghiệp dặn mang theo ít giấy A4 để chiến sĩ viết thư. Cầm những món quà nhỏ trong tay bỗng có cảm giác thân thương như đi thăm người thân.
... đến Trường Sa sung túc, chỗ dựa cho ngư dân
Ra đến huyện đảo, từ xa nhìn vào đã thấy Trường Sa Lớn tràn ngập màu xanh. Bước chân lên đảo, sự ngăn nắp, bóng mát cây xanh xua tan trong tôi cảm giác ban đầu.
Mọi khoảng trống được dùng để trồng rau xanh, tăng gia chăn nuôi… , nước ngọt đủ dùng trong mấy tháng trời và tần suất tàu ra thăm đảo ngày càng dày hơn, Trường Sa đang ngày càng sung túc. Khi hỏi anh em thấy thiếu thốn gì không? Hầu hết lắc đầu.
http://image.tin247.com/vietnamnet/080926153007-129-425.jpg Trung tâm dịch vụ nghề cá ở Đảo Đá Lát. Tuy các đảo chìm và nhà dàn có điều kiện kém xa các đảo lớn nhưng cũng không thiếu thốn như trước nữa: Nước ngọt dự trữ, rau xanh tự trồng, tăng gia chăn nuôi chó… và đặc biệt là cải thiện bằng đánh bắt cá… làm cuộc sống anh em trên đảo không còn quá khó khăn.


Câu chuyện tôi được nghe nhiều nhất khi thăm các đảo là sự giúp đỡ của đảo với các ngư dân. Ốm đau, thiếu lương thực, nước uống… ngư dân coi các đảo như những trạm cứu hộ trên biển để trông cậy.
Đảo thì cứu được 5 ngư dân gặp nạn, đảo thì mổ ruột thừa cho ngư dân, đảo thì ngư dân lên chỉ để được... giao lưu văn nghệ. Trong nhiệm vụ tại đảo, việc hỗ trợ ngư dân trở thành một đề mục quan trọng đánh giá mức độ hoàn thành.
Chúng ta xin thề truớc hương hồn của tổ tiên, trước hương hồn của các cán bộ chiến sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc. Xin hứa với đồng bào cả nước, xin nhắn nhủ với các thế hệ mai sau: “Quyết tâm bảo vệ bằng được tổ quốc thân yêu, bảo vệ bằng được Quần đảo Trường Sa – một phần lãnh thổ và lãnh hải thiêng liêng của Tổ quốc thân yêu của chúng ta.”

Trường Sa ngày 7/5/1988
Đại tướng Lê Đức Anh


Các tàu đánh cá ở vùng đảo Trường Sa từ cuối 2006 bắt đầu được cấp xăng dầu, nước ngọt, đá, thu mua sản phẩm... thông qua khu dịch vụ hậu cần nghề cá công ích đầu tiên trên vùng biển xa khơi, được thực hiện tại đảo Đá Tây.
Khu dịch vụ hậu cần nghề cá này rộng 3.000m2. Tại đây có hệ thống két chứa nhiên liệu gần 340m3, hệ thống chứa nước là 928m3, hệ thống đường ống, bơm cung cấp nhiên liệu, hệ thống điện, nhà xưởng, kho hàng, xưởng cơ khí...
Tuy mới là thử nghiệm nhưng mô hình này tỏ ra hiệu quả và sẽ được nhân rộng trong thời gian tới.
Thông tin liên lạc mở đường

http://image.tin247.com/vietnamnet/080926153007-168-818.jpg
Sóng điện thoại Viettel (http://www.vatgia.com/raovat/3756/174341/sim-viettel.html) đã được phủ ở 5 đảo.
Những năm trước, mỗi lần anh em phóng viên đi Trường Sa tòa soạn phải dặn dò rất kỹ, khối lượng thông tin đủ cho cả vài tuần vì chắc chắn trong thời gian lênh đênh ở các Đảo là mất liên lạc hoàn toàn.

“Nhớ chuẩn bị cái SIM Viettel, ra đến nơi thì gọi về tường thuật lễ mít tinh kỷ niệm giải phóng Trường Sa”, một đồng nghiệp nhắc khi biết tôi chuẩn bị lên đường thăm Quần đảo hồi tháng 4 vừa qua.
Mọi ấn tượng về Trường Sa rất xa trong tôi biến mất khi nối được điện thoại về tòa soạn. Đồng nghiệp bên Đài Tiếng nói Việt Nam còn đề nghị anh em trực cơ quan ghi lại âm thanh để phát sóng. Những dòng tin, giọng nói tường thuật từ nơi đầu sóng ngọn gió được đưa lên báo, đài trong giây lát.
“Vấn đề sống còn trong phát triển kinh tế vùng quần đảo là thông tin liên lạc. Đây là điều kiện cần để bảo vệ chủ quyền, mở rộng phạm vi khai thác biển, phát triển nghề cá và các dịch vụ biển”, ông Bùi Văn Huấn, Phó Tổng cục trưởng Tổng Cục Chính trị phát biểu trong khi nói chuyện với chiến sĩ ở Trường Sa Lớn.
http://image.tin247.com/vietnamnet/080926153008-125-683.jpg Ông Phan Hoàng Đức kiểm tra chảo thu phát sóng. Trong đoàn đi có ông Phan Hoàng Đức là ủy viên Hội đồng quản trị Tập đoàn Bưu chính Viễn thông. Trong suốt chuyến đi ông luôn kể cho mọi người về dự định phủ sóng, nhất là sau khi Việt Nam có vệ tinh, khi đó không chỉ 5 đảo có sóng như bây giờ mà mọi khoảng cách về thông tin với đất liền sẽ không còn.

Phát triển kinh tế để bảo vệ chủ quyền
Quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và thềm lục địa phía Nam có vị trí tiền tiêu, tạo thành vòng cung án ngữ bảo vệ Tổ quốc ở phía Đông. Trong lịch sử 14 cuộc chiến tranh với nước ngoài thì có đến 10 cuộc xâm lược bằng đường biển.

Trong chuyến đi kéo dài hơn 1 tuần, tôi chỉ gặp lác đác tàu đánh cá của ngư dân mặc dù đang là mùa biển lặng. Chiến lược đánh bắt xa bờ của ta rất rõ ràng nhưng quả thật để khuyến khích ngư dân ra những vùng biển xa xôi thế này không phải dễ dàng.

http://image.tin247.com/vietnamnet/080926153008-619-345.jpg Luôn luôn sẵn sàng bảo vệ đảo nhưng kèm theo đó là chiến lược phát triển kinh tế.
Trong câu chuyện trên tàu, Chuẩn đô đốc Hải quân Trần Thanh Huyền bộc bạch nhiều ưu tư: Đất nước ổn định phát triển kinh tế thì trước hết chúng ta phải có sức mạnh về quốc phòng, đặc biệt là trên biển. Muốn vậy cần phối hợp một cách toàn diện.

Có quốc phòng an ninh tốt, ngư dân mới ra đánh bắt hải sản. Ngược lại, kinh tế phát triển tốt thì mới phát triển được kinh tế toàn đất nước. Trong quá trình này, kinh tế và quốc phòng kết hợp chặt chẽ. Quốc phòng trên biển mạnh sẽ là chỗ dựa cho bà con ngư dân, các lực lượng ra làm ăn trên biển.

Bất giác tôi mường tượng ra một viễn cảnh trên biển Đông vùng quần đảo Trường Sa: Mỗi đảo sẽ là nơi cung cấp nước ngọt, nhu yếu phẩm cho ngư dân, đồng thời là nơi thu mua hải sản cho ngư dân để chế biến rồi xuất khẩu ngay bằng đường biển. Trên biển sẽ có những tàu dịch vụ lưu động, vừa là nơi trao đổi mua bán, vừa là những trạm cứu hộ và làm dịch vụ nghề cá. Như vậy ngư dân có thể đi đánh cá dài ngày mà không cần phải quay lại đất liền cho tốn kém.


Trong vấn đề trách nhiệm bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, chúng ta cần giáo dục thường xuyên, chứ không phải mỗi khi có vấn đề trong quan hệ quốc tế thì mới nói. Nên chăng chúng ta xây dựng một luận cứ về sự hình thành lãnh thổ, đó là những cứ liệu khoa học chứng minh với quốc tế rằng sự hình thành lãnh thổ của mình đã diễn ra như thế nào.



Nhà sử học Dương Trung Quốc

Và rồi chính những ngư dân này sẽ là những người bảo vệ lãnh hải Việt Nam. Chúng ta đã có quốc phòng toàn dân để chiến thắng trong nhiều cuộc chiến tranh trên đất liền, tại sao không nghĩ đến một thế trận quốc phòng toàn dân trên biển?
Kết thúc chuyến thăm đảo, tôi nhận được tin Cục Hàng hải và Trung tâm phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải Việt Nam khai trương văn phòng đại diện thường trực Trạm tìm kiếm cứu nạn Trường Sa tại cảng vụ Nha Trang tỉnh Khánh Hòa. Trạm tìm kiếm cứu nạn Trường Sa đặt tại đảo Trường Sa lớn để hỗ trợ ngư trường truyền thống của ngư dân miền Trung và Nam bộ, đồng thời lại nằm sát tuyến hàng hải quốc tế với nhiều tàu thuyền thông thương nhưng thường xảy ra bão tố.
Công cuộc tiến ra biển đã bắt đầu nhưng có lẽ sẽ phải mất rất nhiều thời gian và công sức. Cảm giác này bất chợt đến với tôi khi nhìn lại chiếc tàu đưa chúng tôi ra đảo, dù đã rất hiện đại của Hải quân nhưng cũng chỉ 2.000 tấn và đã cũ lắm rồi.

Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2020
Trong Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2020, phải phấn đấu để nước ta trở thành một quốc gia mạnh về biển, giàu lên từ biển, bảo vệ vững chắc chủ quyền, quyền chủ quyền quốc gia trên biển, góp phần giữ vững ổn định và phát triển đất nước; kết hợp chặt chẽ giữa phát triển kinh tế - xã hội với đảm bảo quốc phòng, an ninh và bảo vệ môi trường; có chính sách hấp dẫn nhằm thu hút mọi nguồn lực cho phát triển kinh tế biển; xây dựng các trung tâm kinh tế lớn vùng duyên hải gắn với các hoạt động kinh tế biển làm động lực quan trọng đối với sự phát triển của cả nước. Phấn đấu đến năm 2020, kinh tế biển đóng góp khoảng 53 – 55% GDP, 55 – 60% kim ngạch xuất khẩu của cả nước, giải quyết tốt các vấn đề xã hội, cải thiện một bước đáng kể đời sống của nhân dân vùng biển và ven biển.

VietGeneration
03-10-2009, 10:25 AM
Thật tội nghiệp cho kiếp làm người VN,nhà báo yêu nước muốn viết lên báo củng phải tìm cách lách luật ,sinh viên mặc áo HS&TS thì lại bị bắt về đồn ,nhưng có 1 điều là chúng ta vô cùng yêu nước .

minhngocyb
03-10-2009, 10:33 AM
Thật tội nghiệp cho kiếp làm người VN.
Ây, đừng có nói vậy chớ. Làm ng Việt có nhiều cái đáng tự hào mà không một dân tộc nào trên thế giới này có đc. :thumbs-up-nomi::thumbs-up-nomi::thumbs-up-nomi:
Còn nếu bác chán làm người Việt thì sang làm người Tàu đê, chắc sẽ vui hơn đấy.xanhmatxanhmat

hoangsatruongsax
03-10-2009, 10:37 AM
Thật tội nghiệp cho kiếp làm người VN.
Ây, đừng có nói vậy chớ. Làm ng Việt có nhiều cái đáng tự hào mà không một dân tộc nào trên thế giới này có đc. :thumbs-up-nomi::thumbs-up-nomi::thumbs-up-nomi:
Còn nếu bác chán làm người Việt thì sang làm người Tàu đê, chắc sẽ vui hơn đấy.xanhmatxanhmat
Đúng thía,ai nhục khi cầm hộ chiếu Vn thì sang Tàu mà làm người Tàu đê :D

son-go-ku
03-10-2009, 10:45 AM
Thật tội nghiệp cho kiếp làm người VN,nhà báo yêu nước muốn viết lên báo củng phải tìm cách lách luật ,sinh viên mặc áo HS&TS thì lại bị bắt về đồn ,nhưng có 1 điều là chúng ta vô cùng yêu nước .
Đất nước ta chưa mạnh bằng TQ và nói chung vẫn còn mối quan hệ phức tạp . Lúc thì căng thẳng , lúc thì dịu ngọt ... Nhưng thử nghĩ xem , ngoài vấn đề chủ quyền lãnh thổ đang tranh chấp quyết liệt vì quyền lợi dân tộc , ta và họ vẫn hợp tác tốt ở nhiều phương diện . Mình cũng không ưa gì Tq , nhà nước ta đôi lúc còn yếu mềm nhưng không thể phủ nhận những thành công trong công cuộc bảo vệ lãnh thổ .Hiện thời bây giờ ta yếu nên nhịn 1 chút , khi mạnh lên có lẽ sẽ khác bạn à .Nói chung ta đang gầy dựng lực lượng để sẵn sàng ứng phó mọi tình huống mà bọn khựa gây ra :19:

black_angel
03-10-2009, 10:52 AM
mẹ kiếp chúng nó, tôi đã khóc, giận run hết cả người khi đọc bài về Anh Nguyễn Văn Lanh, chỉ có 1 ham muốn,1 ham muốn tột bực là cày nát 9 triệu Km2của thàng Khựa, giết tất cả , không chừa 1 cành cây, ngọn cỏ, tại sao...tại sao chúng ta phải luôn chịu đựng những cảnh "Địch bên ngoài điên cuồng nổ súng, đồng chí bị thương vào bả vai. Một tên xông tới dí lưỡi lê vào bụng Lanh hăm dọa, bắt hạ cờ. Đồng chí kiên quyết gạt lê ra thì tên địch nổ súng, đạn xuyên qua bả vai trái làm đồng chí mất đà, ngã nhào xuống nước. Đồng đội đã vào tiếp cứu và tiếp tục giương cao cờ Tổ quốc, khẳng định chủ quyền của ta trước mặt kẻ thù." Tôi không cam tâm, không cam tâm, dù phải sẻ dọc Trường Sơn, hút cạn nước Biển Đông, chúng ta cũng không thể để những cảnh như vậy diễn ra nữa, đau quá, đau quá, tại sao chúng ta lại phải nhừong nhịn chúng, tai sao chúng ta không thể bảo vệ được đồng bào mình, đất nước mình. Tôi nhớ Putin từng nói :nước Nga phải bảo vệ dân Nga, dù họ ở bất kì nơi đâu. và Gruzia đã nhận lấy cơn thịnh nộ của Nước Nga khi dám xâm phạm những Nguoiừ Nga ở Nam Ossetia, tôi cũng mong VN làm được vậy, hãy thể hiện lòng yêu nước, yêu đồng bào của mình bằng những hành đông thật sự mạnh mẽ, chứng tỏ cho chúng thấy: VN không phải là 1 dân tộc đê hèn như chúng - lũ khốn kiếp!!!!!!

tran_nhat_duat
03-10-2009, 11:49 AM
vũ khí của Việt Nam lỏm đúi chịu dc

bogia
03-10-2009, 11:52 AM
Thật tội nghiệp cho kiếp làm người VN
làm người việt nam khổ vậy thì ông đi chết đi sống làm gì cho chật chỗ

47kttt
03-10-2009, 12:03 PM
Chúng ta không được làm căng lúc này, phải từ tốn, xem xét kĩ lưỡng... Bọn Khựa chỉ mong ta kinh suất là chúng chơi ta ngay. Vậy nên nhà nước ta mới phải kìm hãm sự bộc phát của sinh viên và làm nhẹ trong cách viết của báo chí. Hiện nay, Nhà nước đang có 1 số động thái thể hiện sự cứng rắn với Tàu Khựa, nhưng xem ra là mọi người không để ý mà thôi : thể hiện là thằng đại sự Trung Khựa tại Việt Nam làm ngay quả giao lưu trực tuyến nhằm mục đích xoa dịu dư luận Việt Nam, chứng tỏ bọn Khựa cũng đang dè chừng chứ không phải như 1 số người nghĩ... Hãy chờ xem.

satthat
03-10-2009, 12:57 PM
kính trọng những người lính đảo!!!

Habeo83
03-10-2009, 01:01 PM
Bài này viết rất xúc động.cảm ơn bạn.thế hệ trẻ bây giờ nên học tập những tấm gương như anh hùng Nguyễn Văn Lanh

motonori
04-10-2009, 11:12 PM
Xin nghiêng mình ngả mũ trước anh, người lính đảo. Phải là mình cũng chưa chắc dũng cảm được như anh!

truongsa04
04-10-2009, 11:33 PM
Bác Lanh mình cung có dịp gặp nhiều lần rùi đó bác thường Vào Lữ Đoàn 125 chụp hinh đó các bạn ah

thienha103
04-10-2009, 11:54 PM
hi vọng ngày còn nhiều bài báo có tiếng nói mạnh hơn nữa về Trường Sa và Hoàng Sa !

truongsa04
07-10-2009, 08:16 PM
Năm 1988 mình đang học lớp 7 khi nghe tin về cuộc chiến Trường Sa, nhà trường có tổ chứac các chương trình cho học sinh tham gia như viết thư gửi lính đảo hay là ủng hộ quyên góp cho trươnng sa nhưng mình vẫn chưa hiểu hết sự việc. Mãi tới năm 1994 mình có dịp ra thăm Trường Sa mình mới cảm nhận hết được những gì nơi đầu sóng ngọn gió. Và bỗng nhiên mình nhớ tới bài hát ngày xưa ở trường vẫn hát động viên các chiến sỹ Trường Sa.
"Cháu hát tặng bài ca
gởi các chú trường Sa
Ngày đêm canh giử đảo
giữ biển trời quê ta
Cơn gió lạnh chiều đông
từng lớp sóng bọt tung
Vượt qua bao gian khổ
hè nắng cháy màu da
Chú ơi chú, cháu muốn như đàn chim trường sa
luôn bên các chú cùng hát ca
Cùng giữ yên biển trời quê ta
Chú ơi chú, cháu muốn như đàn chim trường sa
luôn bên các chú cùng hát ca
cùng giữ yên quần đảo trường sa mến yêu"

Mình đã ngeo ngào chảy nước mắt mỗi khi ôn lại bài hát đó và liên tưởng tới các chiến sỹ đang ngày đêm canh gác bảo vệ biển trời quê hương. Thiết nghĩ, nếu nhà nước ta thường xuyên tổ chức các chuyền viếng thăm đaỏ cho nhân dân Việt Nam thì toàn dan ta sẽ hiểu biết hơn về trường Sa và sẽ tháp sáng lòng tin yêu tổ quốc Việt Nam

trungy2k
07-10-2009, 08:35 PM
nhà nước làm vậy cũng có cái lí riêng mà chúng ta không thể biết được. tốt nhất là am thầm hành động, chờ đợi thời cơ, không nên to mồm.

Vì an ninh Tổ quốc
08-10-2009, 07:36 PM
mẹ kiếp chúng nó, tôi đã khóc, giận run hết cả người khi đọc bài về Anh Nguyễn Văn Lanh, chỉ có 1 ham muốn,1 ham muốn tột bực là cày nát 9 triệu Km2của thàng Khựa, giết tất cả , không chừa 1 cành cây, ngọn cỏ, tại sao...tại sao chúng ta phải luôn chịu đựng những cảnh "Địch bên ngoài điên cuồng nổ súng, đồng chí bị thương vào bả vai. Một tên xông tới dí lưỡi lê vào bụng Lanh hăm dọa, bắt hạ cờ. Đồng chí kiên quyết gạt lê ra thì tên địch nổ súng, đạn xuyên qua bả vai trái làm đồng chí mất đà, ngã nhào xuống nước. Đồng đội đã vào tiếp cứu và tiếp tục giương cao cờ Tổ quốc, khẳng định chủ quyền của ta trước mặt kẻ thù." Tôi không cam tâm, không cam tâm, dù phải sẻ dọc Trường Sơn, hút cạn nước Biển Đông, chúng ta cũng không thể để những cảnh như vậy diễn ra nữa, đau quá, đau quá, tại sao chúng ta lại phải nhừong nhịn chúng, tai sao chúng ta không thể bảo vệ được đồng bào mình, đất nước mình. Tôi nhớ Putin từng nói :nước Nga phải bảo vệ dân Nga, dù họ ở bất kì nơi đâu. và Gruzia đã nhận lấy cơn thịnh nộ của Nước Nga khi dám xâm phạm những Nguoiừ Nga ở Nam Ossetia, tôi cũng mong VN làm được vậy, hãy thể hiện lòng yêu nước, yêu đồng bào của mình bằng những hành đông thật sự mạnh mẽ, chứng tỏ cho chúng thấy: VN không phải là 1 dân tộc đê hèn như chúng - lũ khốn kiếp!!!!!!
Ai cũng muốn nhưng lực bất tòng tâm bác à. :idea-007:

hoangmeo820
09-10-2009, 06:44 PM
sẽ có ngày.... ngày mà Việt Nam ta sẽ thắng bọn khựa trên cả chính trị lẫn chiến trận...........khốn khựa...

hoahongden1408
29-10-2009, 09:04 PM
hận 1 nỗi là ko giết sạch dân khựa, không chém sạch trung cộng

datnuoc456
29-10-2009, 09:32 PM
mẹ kiếp chúng nó, tôi đã khóc, giận run hết cả người khi đọc bài về Anh Nguyễn Văn Lanh, chỉ có 1 ham muốn,1 ham muốn tột bực là cày nát 9 triệu Km2của thàng Khựa, giết tất cả , không chừa 1 cành cây, ngọn cỏ, tại sao...tại sao chúng ta phải luôn chịu đựng những cảnh "Địch bên ngoài điên cuồng nổ súng, đồng chí bị thương vào bả vai. Một tên xông tới dí lưỡi lê vào bụng Lanh hăm dọa, bắt hạ cờ. Đồng chí kiên quyết gạt lê ra thì tên địch nổ súng, đạn xuyên qua bả vai trái làm đồng chí mất đà, ngã nhào xuống nước. Đồng đội đã vào tiếp cứu và tiếp tục giương cao cờ Tổ quốc, khẳng định chủ quyền của ta trước mặt kẻ thù." Tôi không cam tâm, không cam tâm, dù phải sẻ dọc Trường Sơn, hút cạn nước Biển Đông, chúng ta cũng không thể để những cảnh như vậy diễn ra nữa, đau quá, đau quá, tại sao chúng ta lại phải nhừong nhịn chúng, tai sao chúng ta không thể bảo vệ được đồng bào mình, đất nước mình. Tôi nhớ Putin từng nói :nước Nga phải bảo vệ dân Nga, dù họ ở bất kì nơi đâu. và Gruzia đã nhận lấy cơn thịnh nộ của Nước Nga khi dám xâm phạm những Nguoiừ Nga ở Nam Ossetia, tôi cũng mong VN làm được vậy, hãy thể hiện lòng yêu nước, yêu đồng bào của mình bằng những hành đông thật sự mạnh mẽ, chứng tỏ cho chúng thấy: VN không phải là 1 dân tộc đê hèn như chúng - lũ khốn kiếp!!!!!!
Ai cũng muốn nhưng lực bất tòng tâm bác à. :idea-007:

Đúng là Việt Nam không đê hèn. Chưa đến lúc bộc phát ra thôi...
Cần phải tỉnh táo trước mưu đồ của Khựa...

Khi xem video clip thì không ai cầm lòng đc cả ngay cả khi đó không phải là người Việt Nam.

xuanlong49th
29-10-2009, 09:55 PM
Đoc xong bài này tôi đã rơi nước mắt huhu

vantruongXD86
29-10-2009, 10:26 PM
phải biến niềm đau thường thành sức mạnh hành động. Nhất định lớp trẻ VN sẽ không cho phép xẩy ra sự việc như ngày 14\03\88. ngay tư bây giờ mỗi công dân VN dù đang làm việc gì hay chung tay xây dựng đất nước vững mạnh về kinh tế cũng như quốc phòng. đừng hành động nóng nẩy và chờ đợi thơi cơ.

Gepard3.9
29-10-2009, 10:56 PM
Em thấy buồn quá khóc hu hu

hongviet
29-10-2009, 11:37 PM
...Hòa trong nước Trường Sa
có máu của ông cha.
Dưới đáy biển Trường sa
nằm lại bao trai Việt.
Bốn nghìn năm văn hiến
có chuyện giữ Trường Sa!...
----------------Hồng Việt------

ThuongquaVietNam
29-10-2009, 11:50 PM
Cảm động đến rơi nước mắt, các chàng trai lính đảo chịu nhiều thiệt thòi quá. Không gì bù đắp được, hi vọng không chỉ HSO là những người có tấm lòng chia sẻ và nghĩ về họ mà sẽ là cả nước V.N này.

trungkienNo1
29-10-2009, 11:52 PM
quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng,hải quân nhân dân Việt Nam anh hùng ! chúng ta sẽ mãi giữ vững truyền thống của cha anh chúng ta,để xúng đáng với xương máu các anh nằm lại nơi chiến trường !

hoangsatruongsax
30-10-2009, 08:09 PM
mẹ kiếp chúng nó, tôi đã khóc, giận run hết cả người khi đọc bài về Anh Nguyễn Văn Lanh, chỉ có 1 ham muốn,1 ham muốn tột bực là cày nát 9 triệu Km2của thàng Khựa, giết tất cả , không chừa 1 cành cây, ngọn cỏ, tại sao...tại sao chúng ta phải luôn chịu đựng những cảnh "Địch bên ngoài điên cuồng nổ súng, đồng chí bị thương vào bả vai. Một tên xông tới dí lưỡi lê vào bụng Lanh hăm dọa, bắt hạ cờ. Đồng chí kiên quyết gạt lê ra thì tên địch nổ súng, đạn xuyên qua bả vai trái làm đồng chí mất đà, ngã nhào xuống nước. Đồng đội đã vào tiếp cứu và tiếp tục giương cao cờ Tổ quốc, khẳng định chủ quyền của ta trước mặt kẻ thù." Tôi không cam tâm, không cam tâm, dù phải sẻ dọc Trường Sơn, hút cạn nước Biển Đông, chúng ta cũng không thể để những cảnh như vậy diễn ra nữa, đau quá, đau quá, tại sao chúng ta lại phải nhừong nhịn chúng, tai sao chúng ta không thể bảo vệ được đồng bào mình, đất nước mình. Tôi nhớ Putin từng nói :nước Nga phải bảo vệ dân Nga, dù họ ở bất kì nơi đâu. và Gruzia đã nhận lấy cơn thịnh nộ của Nước Nga khi dám xâm phạm những Nguoiừ Nga ở Nam Ossetia, tôi cũng mong VN làm được vậy, hãy thể hiện lòng yêu nước, yêu đồng bào của mình bằng những hành đông thật sự mạnh mẽ, chứng tỏ cho chúng thấy: VN không phải là 1 dân tộc đê hèn như chúng - lũ khốn kiếp!!!!!!
Là ngừi Vn khổ thế đấy bác ạ :(,biết sao dc.Mà thế mới thấy quân đội ta kiên cường vì Tổ Quốc thế nào,hy sinh mà ko hề nổ súng lại,xem ra ko mấy nước có dc những chiến sĩ như vậy :vn: