PDA

View Full Version : Vụ Thiên An Môn



abc
09-12-2007, 11:27 PM
Có ai hiểu tường tận Vụ Thiên An Môn không? Làm ơn giúp mình :)
Mình cần tìm hiểu:
-Vì sao có sự kiện Thiên An Môn: Bối cảnh xảy ra sự kiện, lý do xảy ra.
-Trung Quốc (các nhà cầm quyền TQ) đã hành xử như thế nào tại Thiên An Môn
-Sự kiện xảy ra năm bao nhiều?

Thanks :)

arc
10-12-2007, 12:04 AM
Lời kể của nhân chứng Thiên An Môn


Đúng 15 năm trước phong trào dân chủ của sinh viên Trung Quốc đã bùng nổ tại quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh.

Đây là sự kiện lịch sử mà có một số sử gia cho rằng quan trọng không kém phong trào Ngũ Tứ hồi đầu thế kỷ 20.

Diễn biến từ một đám tang

Ban đầu, sự kiện Thiên An Môn nảy sinh từ lễ tưởng niệm tổng bí thư Hồ Diệu Bang. Sinh viên tụ tập ở quảng trường Thiên An Môn để tưởng nhớ ông ta và có những người hô to khẩu hiệu chống tham nhũng và ủng hộ dân chủ.

Sau đó, số sinh viên tham gia càng về sau càng tăng và sự ủng hộ lan rộng trong giới trí thức cùng nhiều tầ̀ng lớp xã hội. Ngày 4.06.1989, chính quyền Trung Quốc đưa xe tăng và quân đội vào Thiên An Môn.

Súng và xích xe tăng đã chấm dứt phong trào dân chủ của giới trẻ một cách đẫm máu.

Có thể nói Thiên An Môn đã làm thay đổi toàn bộ nhận thức chính trị của người Trung Quốc, nhất là những người cộng sản, về bản thân và về thế giới.


Dù ý kiến ủng hộ hay chống lại sự kiện này vẫn còn chia rẽ người Trung Quốc nhưng không ai phủ nhận một sự thật là không thể có nước Trung Hoa hiện đại hóa mạnh mẽ như ngày hôm nay nếu không có Thiên An Môn.

Cao Văn Khiêm, một nhân chứng nay sống tại New York đã kể lại cho Ban Tiếng Hoa của BBC những gì ông chứng kiến ngày đó.

Lời kể của Cao Văn Khiêm

Thời gian đầu tháng Sáu 1989 tôi ở Bắc Kinh. Tôi làm việc tại Viện Văn Học Trung ương của đảng Cộng sản Trung Quốc. Đúng ngày 4.06 thì trong văn phòng của tôi có khá nhiều người. Và chúng tôi ai cũng muốn chuồn ra ngoài xem sinh viên biểu tình.

Ngay từ hôm 26 tháng Tư, bài xã luận trên Nhân dân Nhật báo đã nói rằng cách hành xử của sinh viên đang gây ra rối loạn. Khi đó, các sinh viên Bắc Kinh đang chuẩn bị cho một cuộc biểu tình rất lớn dự tính vào ngày hôm sau, 27.06.

Ngay từ lúc đó, các nguồn thạo tin bên trong cơ quan tôi đã nói rằng quân đội điều nhiều đơn vị về thủ đô Bắc Kinh. Ngoài quân đoàn 38 thì các lực lượng công an và an ninh địa phương cũng được lệnh sẵn sàng.

Sẵn sàng làm gì đây? Người ta nói binh lính không nhất thiết sẽ được dùng vào việc đàn áp sinh viên mà quan ngại đầu tiên của nhà nước là làm sao ngăn không cho sinh viên ra khỏi các ký túc xá của họ. Lệnh đầu tiên được đưa ra là ngăn không để sinh viên rời các trường đại học. Chúng tôi thấy rất lo lắng về lệnh đó và cách làm của chính quyền.

Tôi nhớ rất rõ ngày hôm ấy.Tôi ở trong phòng làm việc, mọi người đến và kể với tôi sinh viên tụ tập ở chỗ nào, làm gì. Các sinh viên đã phá được rào chắn và chạy ra khỏi khu nhà ở của đại học Thanh Hoa.

Rồi các nguồn tin cứ tăng dần, nào là sinh viên đã đến chỗ này, tới chỗ kia…Đến sau bữa trưa thì tôi nghĩ mình không thể cứ ngồi đây được mà cũng nên ra xem. Tôi nhảy lên xe đạp và phóng đi. Càng tới những phố gần quảng trường thì tôi thấy càng nhiều sinh viên. Họ đi thẳng về hướng tôi. Hai bên đường đầy người. Sinh viên đi đầy dưới đường.

Tôi nhớ rất rõ đó là nhóm sinh viên từ đại học Thanh Hoa. Họ đi đầu, cầm biểu ngữ. Một số giáo sư tóc đã bạc cũng đi trong nhóm đó. Một vị cầm tấm biểu ngữ có câu tôi nhớ rất rõ: ‘Quỳ gối lâu rồi nay chúng ta phải duỗi chân cho thẳng’.

Là một người làm nghề nghiên cứu văn học và lịch sử Trung Quốc tôi hiểu rất rõ ý nghĩa của khẩu hiệu ấy. Kể từ khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ra đời, trí thức luôn là đối tượng của chỉ trích, đả phá trong mọi cuộc vận động chính trị, phong trào này, phong trào khác.

Người trí thức Trung Hoa vốn rất kiêu hãnh ngày xưa nay bị đối xử tàn tệ và chỉ biết chịu đựng trong im lặng. Nay, các giáo sư đại học có dịp để tuần hành, ngẩng cao đầu và gương cao khẩu hiệu. Trong một thoáng suy tư, tôi thấy có gì đó thật đau đớn và lo ngại.

Tuy vậy không khí vẫn chưa căng thẳng lắm vì chính quyền chưa ra lệnh nào khác ngoài lệnh ngăn các lối đi của sinh viên. Các sinh viên tìm mọi cách phá những điểm chặn đường. Nhiều thường dân cũng dừng lại giúp sinh viên trèo qua hay gỡ những điểm có vật cản cùng với quân lính.

" Đây là một nhóm nhỏ dùng sinh viên để làm cả nước rối loạn. Đây là một âm mưu nhằm lật đổ đảng Cộng sản Trung Hoa " Đặng Tiểu Bình nói với Lý Bằng ngày 25.04.1989

Và đột nhiên, dòng người đẩy sang một bên những binh sỹ và công an chặn đường rồi ùa về phía trước như một dòng nước không gì ngăn nổi. Lúc đó, tôi hiểu rằng người trí thức Trung Hoa đã đứng lên.

Người dân Trung Quốc đã đứng lên, đứng lên thực sự và tự tin. Một vài tháng trước đó, ở nước ngoài người ta bỗng nhiên quan tâm đến chủ tịch Mao Trạch Đông. Người ta nói nhiều về những thành tích, thành quả ông Mao đạt được lúc còn sống.

Theo họ thì ông Mao đã làm được điều vĩ đại là khiến cho người dân Trung Quốc đứng lên. Đó cũng chính là câu nói nổi tiếng khi Mao Trạch Đông phát biểu tại chính quảng trường Thiên An Môn ngày Quốc khánh đầu tiên của CHND Trung Hoa 1.10.1949.

Nhưng theo tôi, từ ngày đó người Trung Quốc duy nhất đứng là ông Mao, còn hàng triệu người dân và cả những nhân vật cao cấp như Chu Ân Lai chỉ được phép quỳ gối và vâng dạ mà thôi. Chu Ân Lai là một vị thủ tướng mà dần trở thành nhân vật Mao bảo gì nghe nấy, nói chi đến những dân thường.

Khi nhìn thấy dòng người gồm sinh viên và giáo sư mang biểu ngữ đòi duỗi chân cho thẳng, đòi đứng lên thì tôi cũng nhập vào đoàn tuần hành cùng họ. Chúng tôi cùng kéo nhau về hướng Thiên An Môn...
( Nguồn BBC Vietnames - 27 Tháng 5 2004 )

Và đây là 1 nguồn nữa http://fun.more.jcisio.com/web/Thien_An_Mon.htm Những hình ảnh trong này thực sự gây sốc !

fanglightning
10-12-2007, 12:36 AM
http://images.google.cn/images?q=Tianan ... art=0&sa=N (http://images.google.cn/images?q=Tiananmen+square&ndsp=18&svnum=10&um=1&complete=1&hl=zh-CN&start=0&sa=N)

http://images.google.com/images?q=tiana ... art=0&sa=N (http://images.google.com/images?q=tiananmen+square&ndsp=18&svnum=10&um=1&hl=en&client=firefox-a&rls=org.mozilla:en-US:official&start=0&sa=N)

cùng search image 1 chữ Tiananmen square, google.cn không ra được hình của một chiếc xe tank, còn google.com thì trang nào cũng có.

pxh6488
10-12-2007, 10:59 AM
Người Trung Quốc đã dùng máu của chính con em mình dạy cho chính người Trung Quốc
Nhưng tư tưởng bành trướng và "nướng người" đã ăn vào máu của họ rồi , họ sẵn sàng đưa con em mình chết khi không tuân lệnh họ
Họ khác chúng ta nhiều quá

abc
10-12-2007, 11:48 AM
1) Một du học sinh TQ tại đại học Berkeley kể chuyện trên báo San Jose Mercury của Mỹ: Anh đang nói chuyện điện thoại viễn liên với cha anh tại Bắc kinh khi tin về cuộc tàn sát SV được truyền đi trên truyền hình Mỹ. Khi anh thuật lại điều này với cha trên điện thoại thì ông nói lại có vẻ ngạc nhiên "Làm gì có chuyện đó, bố đang xem truyền hình đây này mà có thấy họ nói gì đâu?"

2) Khi một trong những lãnh tụ công nhân bị cơ quan an ninhTQ bắt cóc ngay trước trụ sở của nhóm công nhân TAM và đem bắt giam tại sở Nội chính, hàng trăm công nhân đã kéo tới biểu tình trước sở đòi thả người này ra. Một số nhân viên an ninh sở Nội Chính đã dùng dùi cui để dẹp đám đông này. Trong khi đang hăng tiết, một sĩ quan an ninh đã phang ngay 1 tay phóng viên đang đứng gần đó chụp hình vụ xô xát này. Khi tay phóng viên cất tiếng phản đối và nói rằng ông là phóng viên của một hãng thông tấn Nhật thì vị sĩ quan TQ xin lỗi ông. Vị sĩ quan TQ phân trần rằng mới đầu ông cứ tưởng ông phóng viên là người TQ!

desire
10-12-2007, 12:09 PM
Trên wiki tớ cũng thấy có bài viết về sự kiện này.
Đọc mới thấy thật tàn bạo :(
http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1 ... n_M%C3%B4n (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n)

ProSmall
10-12-2007, 12:13 PM
Bưng bít thông tin , không tự do dân chủ , nhiều lúc mình thấy tư tưởng, đường lối của CNXH có vấn đề nhiều hơn TBCN :evil:

Cái đẹp ko tồn tại 1 mình nó, nó luôn mang bên mình cái xấu , cuộc sống là như vậy .
Trung Quốc làm thế cũng vì cái danh, cái tín của nó . Việt nam mình cũng đẹp đẽ phô ra, xấu xa đậy lại .
Đâu đâu chả vậy, bất công đầy rẫy, thế giới ko 1 ngày bình yên .

WAL
10-12-2007, 01:19 PM
Ở đây có gần như đầy đủ thông tin về vụ Thiên An Môn, bạn có thể tải về đọc cả ngày!
http://www.mediafire.com/?5kzty4cjc2j

arc
10-12-2007, 01:55 PM
http://upload.wikimedia.org/wikipedia/zh/7/70/Tiananmensquare.jpg
Bức ảnh này được đăng tải trên hầu khắp các báo chí và phương tiện thông tin đại chúng phương Tây. Người dũng cảm đứng chặn trước mũi xe tăng được cho là Vương Duy Lâm, nhưng thân phận người này đến nay chưa xác định. Ngụy Kinh Sinh nói người này đã bị đạn xe tăng bắn chết trong một hành động tương tự sau đó, tuy nhiên họ Ngụy không có bằng chứng chứng minh) Bức ảnh do phóng viên Jeff Widener thuộc The Associated Press chụp.

vnmotherland
24-07-2008, 09:41 AM
Sáng sớm hôm 23/07/2008 báo điện tử Vietnamnet đã post bài về sự kiện Thiên An Môn với tiêu đề: "Bức ảnh đoạt giải World Press Photo năm 1989". Bài viết khá chi tiết và đem đến cho bạn độc cái nhìn chân thật về sự kiện kinh hoàng do chính phủ Trung Hoa gây nên, cả thế giới bàng hoàng và ghê tởm về vụ thảm sát dân chúng của Trung Hoa. Sau đây là chi tiết: http://360.yahoo.com/vnmotherland (http://360.yahoo.com/vnmotherland)

Bài thứ nhất: đăng lúc 8h17' 23/07/2008 (Nguyên gốc)
- Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày mùng 4 tháng 6 năm 1989. Một người biểu tình đứng chặn trước một đoàn xe tăng của quân đội đàn áp cuộc biểu tình đòi dân chủ diễn ra tại quảng trường Thiên An môn


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1582405_89chon.jpg
Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày mùng 4 tháng 6 năm 1989.
Tác giả: Charlie Cole, Mỹ, phóng viên tờ Newsweek.
Bức ảnh: Cuộc biểu tình ở quảng trường Thiên An Môn năm 1989, cũng được biết đến với cái tên vụ Thảm sát quảng trường Thiên An Môn. Cuộc xô xát ngày 4/6, hay Tình trạng náo động từ mùa Xuân tới mùa Hè năm 1989 theo chính phủ Trung Quốc, là một loạt những vụ biểu tình do sinh viên, trí thức và những nhà hoạt động công nhân lãnh đạo ở Cộng hoà nhân dân Trung Hoa từ 15 tháng 4, 1989 và 4 tháng 6, 1989, (theo chính quyền Trung Quốc) đã khiến từ 400 đến 800 dân thường thiệt mạng, và từ 7,000 đến 10,000 người bị thương. Một báo cáo ban đầu từ các bệnh viện địa phương đưa ra con số khoảng 2.000.
Cố gắng nín thở để vững tay bấm máy, Cole nghĩ rằng “Nếu người trẻ tuổi đó định hy sinh, xả thân vì lý tưởng của mình như vậy thì nhiệm vụ của tôi là phải chụp một bức ảnh chân thực.”
Charlie Cole kể lại câu chuyện ông đã chụp được tấm hình đầy kịch tính hồi năm 1989:

Tháng Năm 1989, là một nhiếp ảnh gia của tạp chí Newsweek, tôi được gửi đi Bắc Kinh. Khi đó, các cuộc biểu tình của sinh viên ngày càng nhiều lên.

Hai nhà nhiếp ảnh khác của tạp chí là Peter Turnley và Andy Hernandez đã có mặt ở đó từ trước.Vài ngày sau khi tôi tới nơi, các cuộc biểu tình dường như đã qua giai đoạn đỉnh điểm.

Từng đám người biểu tình và các hoạt động giảm xuống tới mức rất nhiều phóng viên, các nhiếp ảnh gia bắt đầu quay trở về văn phòng của họ đặt rải rác ở các nơi trong vùng á châu. Newsweek bảo tôi cứ ở lại.

Chiều tối ngày 3 tháng 6, sau một ngày đương đầu căng thẳng giữa phía quân đội và những người biểu tình, quân đội bắt đầu bao vây trung tâm thành phố và cuối cùng, họ cho xe tăng và xe bọc thép vào ngay giữa Quảng Trường Thiên An Môn. Phía trên quảng trường, ở ngay trước Tử Cấm Thành, một chiếc xe bọc thép bị xé lẻ khỏi đội hình.

Trong lúc hoảng loạn tìm cách thoát khỏi đám đông, chiếc xe này đã cán lên một số người biểu tình. Ngay lập tức, điều đó đã làm dấy lên tình trạng bạo lực. Đám đông chặn chiếc xe, lôi những người lính ra, giết chết rồi phóng hoả đốt xe.

Cảnh tượng diễn ra ngay trước mắt một số tiểu đội lính đứng cách đó khoảng 150 mét. Đứng cạnh những chiếc xe đang bốc cháy, tôi nhìn xuống đại lộ và qua ngọn lửa màu vàng, tôi đã thấy binh lính lên đạn các khẩu AK-47.

Tôi nhìn quanh, định tìm chỗ nấp nhưng không có. Nơi duy nhất có thể trú ẩn được là đi ngược lên Đại Lộ Trường An, gần với Khách Sạn Bắc Kinh. Khi tôi vừa đến gần những tán cây trên phố thì quân đội nổ sung vào đám đông ở phía trên quảng trường.

Mọi người hoảng loạn khi bị bắn. Trời rất tối nên tôi không thể chụp ảnh, mà khi đó lại không thể dùng đèn flash được.

Tôi nhình quanh và phát hiện ra là chỉ có một nơi duy nhất có thể chụp hình. Đó là mái của một toà nhà, nơi có thể chứng kiến được quang cảnh quảng trường cùng tình trạng lộn xộn ở đó.

Tôi vào khách sạn Bắc Kinh, nơi có thể nhìn được quang cảnh phía trên của quảng trường, nhưng bị cảnh sát mật thuộc Phòng An ninh Công cộng Trung Quốc chặn lại. Một cảnh sát mật chạy tới, dùng dùi cui điện chọc vào sườn. Những người khác đấm đã tôi.

Họ tước lấy túi ảnh của tôi và lấy đi tất cả những cuốn phim tôi chụp chiều hôm đó. Họ định giữ những chiếc máy ảnh nhưng tôi nói với họ rằng máy ảnh sẽ chả làm được tích sự gì khi không có phim. Họ trả máy lại và tôi nói tôi sẽ đi lên phòng riêng. Các cảnh sát mật đã bỏ sót ba cuốn phim chưa rửa mà tôi cất ở túi trong.

Trong lúc chạy ngang của sảnh khách sạn, tôi va vào ông bạn Stuart Franklin, nhiếp ảnh của tạp chí Magnum được cử sang làm việc cho tạp chí Time. Stuart ở tầng tám của khách sạn và nếu đứng từ ban-công, chúng tôi có thể thấy tương đối rõ những gì đang diễn ra. Lúc này tôi đếm được 64 người bị thương hoặc bị giết.

Tôi và Stuard cố gắng chụp thêm các bức hình dựa vào ánh sáng đèn đường, nhưng không kết quả lắm. Nơi trước đó từng có hàng trăm người tụ tập thì nay chỉ còn những chiếc xe đạp bị quẳng lại bên những chiếc xe buýt bị đốt cháy.

Vào khoảng 4 - 5 giờ sáng, hàng đoàn xe tăng chạy vào quảng trường nghiền nát xe buýt, xe đạp và người dưới bánh xích. Khi trời hửng sáng, chúng tôi thấy nhiều xe bọc thép tiến vào quảng trường cùng hàng ngàn binh lính. Ngày hôm sau, ngày 5 tháng Sáu, tôi và Stuard lại ra ban công theo dõi tình hình.

Khi trời sáng, hàng trăm lính xếp hàng trước lối vào quảng trường. Họ nấp sau những chướng ngại vật, chĩa tiểu liên vào sinh viên và dân cư tò mò đang đứng cách đó khoảng 100 mét. Chúng tôi nhìn thấy là hầu như trên mái nhà nào, kể cả toà nhà chúng tôi đang đứng, cũng có cảnh sát mật mang ống nhòm và đài radio đang tìm cách kiểm soát tình hình.

Vào khoảng trưa, chúng tôi nghe tiếng xe bọc thép nổ máy và bắt đầu rời quảng trường. Để giải tán đám đông ở Đại lộ Trường An, một số súng máy đã nhả đạn vào đám đông. Mọi người bỏ chạy vì hoảng loạn.

Ngay sau đó, khoảng 25 xe tăng xếp hàng bắt đầu lăn bánh theo cùng hướng dọc theo đại lộ. Đột nhiên, chúng tôi thấy một thanh niên bước ra từ lề đường, một tay cầm chiếc áo khoác, tay kia cầm túi siêu thị bước vào lối đi của những chiếc xe tăng với ý định chặn đoàn xe lại.

Thật là chuyện không thể tin được, nhất là sau tất cả những gì đã xảy ra. Không thể tin được điều đó, tôi vừa tiếp tục chụp ảnh, vừa dự đoán về số phận bất hạnh của anh. Và tôi ngạc nhiên khi thấy chiếc xe tăng đi đầu dừng lại rồi tìm cách đi vòng quanh người thanh niên.

Thế nhưng anh lại tiếp tục chặn đầu xe. Cuối cùng, cảnh sát mật tóm lấy người thanh niên và và lôi anh đi. Tôi và Stuart nhìn nhau, cùng kinh ngạc về những gì mình vừa mới chứng kiến và ghi lại được bằng hình ảnh.

Sau đó, Stuart đi đến trường Đại Học Tổng Hợp Bắc Kinh còn tôi ở lại chờ đón những gì sẽ tới. Ngay sau khi Stuart rời khỏi, các cảnh sát mật đã bật tung phòng khách sạn của chúng tôi. Bốn nhân viên tràn vào, đánh tôi trong lúc một số người khác thì giằng lấy chiếc máy ảnh.

Họ lôi phim ra khỏi chiếc máy ảnh và thu hộ chiếu của tôi. Sau đó, họ buộc tôi viết rằng tôi đã chụp ảnh trong lúc có thiết quân luật, khi đó tôi không biết rằng điều này sẽ dẫn đến một án tù nặng nề.

Sau đó, họ để một người canh gác tại cửa phòng. Tôi đã kịp cất cuốn phim có chụp hình xe tăng trong hộp nhựa rồi giấu trong bể chứa nước của bồn cầu. Với thời điểm đó, có thể nói, anh hùng đã tạo nên thời thế, chứ không phải là thời thế tạo anh hùng.

Khi họ bỏ đi, tôi đã lấy ra và mang tới Hiệp Hội Báo Chí tráng rửa và chuyển về cho Newsweek ở New York.

Ba nhiếp ảnh gia khác cũng đã chụp được hình ảnh này từ những góc độ khác nhau. Rất nhiều cơ quan và các tạp chí đã tìm cách xác định danh tính người thanh niên và những gì đã xảy ra với anh sau đó. Một số người nói anh tên là là Vương Nguỵ Lâm, nhưng không chắc chắn lắm.

Cá nhân tôi nghĩ rằng chính phủ Trung Quốc có lẽ đã thủ tiêu anh. Có lẽ để anh xuất hiện thay vì phải im lặng thì sẽ có lợi hơn cho chính phủ trước sự giận dữ của thế giới.

Nhưng họ không làm vậy. Khi đó, nhiều người đã bị xử tử với những hành vi ít nghiêm trọng hơn nhiều so với hành động của anh. Tôi tin rằng hành động của anh đã chinh phục trái tim mọi người ở khắp nơi.

Với thời điểm đó, có thể nói, anh hùng đã tạo nên thời thế, chứ không phải là thời thế tạo anh hùng. Anh trở thành biểu tượng, tôi chỉ là một người cầm máy. Tôi thấy tự hào vì mình đã ở nơi đó.

Unknown Rebel, hay còn được gọi Tank Man là một biệt danh đã được biết đến trên khắp thế giới khi người này được quay phim và chụp hình trong khi đang đứng chặn một đoàn xe tăng gồm ít nhất là 17 chiếc trong sự kiện Thiên An Môn tại Bắc Kinh, Trung Quốc, vào năm 1989.

Một cảnh tượng không thể tin nổi khi người lính lái xe tăng tìm cách đi vòng qua người đàn ông này nhưng không thể làm được. Ngày nay, hình ảnh này được sử dụng như một biểu tượng của cuộc đấu tranh vì dân chủ.

Sự kiện này diễn ra trên đại lộ lớn Trường An cách quảng trường Thiên An Môn, ngay trước Tử Cấm Thành, chỉ khoảng một phút đi bộ, vào ngày 5 tháng 6 năm 1989. Đó là ngày thứ hai của đợt trấn áp đầy bạo lực của chính quyền Trung Quốc đối với những người biểu tình. Người đàn ông này đứng một mình ngay giữa đại lộ lớn để chặn những chiếc xe tăng đang tiến lại gần.

Theo như trong bức hình thì anh ta đang mang hai túi xách, mỗi vai một cái. Khi những chiếc xe tăng dừng lại thì anh ta ra dấu cho những chiếc xe tăng này quay đầu lại.

Trong khi đó chiếc xe tăng dẫn đầu lại tìm cách đi vòng qua người đàn ông này để tránh anh ta và tiếp tục tiến tới. Đáp lại, người đàn ông di chuyển qua lại theo chiều ngang của đại lộ để tiếp tục chặn đoàn xe này. Sau khi chặn đứng đoàn xe, anh ta đã leo lên chiếc tăng đầu tiên và trao đổi với người lái.

Những điều thuật lại cuộc trao đổi này không được nhất quán: “Tại sao các anh lại đến đây? Thành phố này trở thành một đống hỗn loạn là do lỗi các anh”, “Quay đầu xe lại và ngừng ngay việc giết chết đồng bào của mình đi” và “Ra khỏi đây đi”.

Những đoạn băng video cho thấy những người chứng kiến cảnh này sau đó đã đưa người đàn ông ra khỏi con đường và sau đó anh ta bị cuốn vào đám đông, còn những chiếc xe tăng lại tiếp tục tiến tới. Nhiều người nghi ngờ rằng những người đã đưa người đàn ông này ra khỏi đại lộ là cảnh sát nhưng mặc thường phục.

Tuy nhiên điều này vẫn chưa được khẳng định. Một tờ báo của Anh đã nói rằng người đàn ông này đã bị tử hình vài ngày sau sự kiện này. Và điều này cũng chưa có cơ sở để khẳng định.

Có rất ít thông tin về nhân thân của người đàn ông này. Một thời gian ngắn sau sự kiện này, tờ báo The Sunday Express của Anh đã gọi người này là Wang Weilin (Vương Duy Lâm), một sinh viên 19 tuổi. Trong khi đó tính xác thực của nguồn tin này vẫn còn bị nghi ngờ.

Có nhiều câu chuyện khác nhau về những gì đến với người đàn ông này sau cuộc biểu tình. Bruce Herschensohn, trợ lý cũ của tổng thống Richard Nixon nói rằng người đàn ông này đã bị tử hình 14 ngày sau đó. Những nguồn khác lại cho rằng anh ta đã bị giết bởi lực lượng thi hành án vài tháng sau cuộc biểu tình trên quảng trường Thiên An Môn.

Trong Red China Blues: My Long March from Mao to Now, Jan Wong đã viết rằng người đàn ông này vẫn sống nhưng giấu mặt ở Trung Quốc.

Câu chuyện của một nhân chứng tận mắt những sự kiện này được công bố vào tháng 10 năm 2005 bởi Charlie Cole, phóng viên ảnh cho tạp chí Newsweek vào thời đó đã chỉ ra rằng người đàn ông này đã bị bắt ngay sau đó bởi lực lượng an ninh nhân dân Trung Quốc.

Chính quyền Trung Quốc không đề cập nhiều đến sự kiện này và người đàn ông liên quan.

Một bài mới đây trong tời nhật báo Hong-Kongais Apple Daily đã cho rằng Wang hiện nay đang sinh sống tại Đài Loan.


Bài thứ hai (đã được chỉnh sửa tối hôm 23/07/2008)

- Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày mùng 4 tháng 6 năm 1989. Một người biểu tình đứng chặn trước một đoàn xe tăng của quân đội đàn áp cuộc biểu tình đòi dân chủ diễn ra tại quảng trường Thiên An môn.



http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1582405_89chon.jpg
Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày mùng 4 tháng 6 năm 1989
Tác giả: Charlie Cole, Mỹ, phóng viên tờ Newsweek.
Bức ảnh: Cuộc xô xát ngày 4/6, hay Tình trạng náo động từ mùa Xuân tới mùa Hè năm 1989 theo chính phủ Trung Quốc, là một loạt những vụ biểu tình do sinh viên, trí thức và những nhà hoạt động công nhân lãnh đạo ở Cộng hoà nhân dân Trung Hoa từ 15 tháng 4, 1989 đến 4 tháng 6, 1989, (theo chính quyền Trung Quốc).
Cố gắng nín thở để vững tay bấm máy, Cole nghĩ rằng “Nếu người trẻ tuổi đó định hy sinh, xả thân vì lý tưởng của mình như vậy thì nhiệm vụ của tôi là phải chụp một bức ảnh chân thực.”
Charlie Cole kể lại câu chuyện ông đã chụp được tấm hình đầy kịch tính hồi năm 1989:

Tháng Năm 1989, là một nhiếp ảnh gia của tạp chí Newsweek, tôi được gửi đi Bắc Kinh. Khi đó, các cuộc biểu tình của sinh viên ngày càng nhiều lên.

Hai nhà nhiếp ảnh khác của tạp chí là Peter Turnley và Andy Hernandez đã có mặt ở đó từ trước.Vài ngày sau khi tôi tới nơi, các cuộc biểu tình dường như đã qua giai đoạn đỉnh điểm.

Từng đám người biểu tình và các hoạt động giảm xuống tới mức rất nhiều phóng viên, các nhiếp ảnh gia bắt đầu quay trở về văn phòng của họ đặt rải rác ở các nơi trong vùng á châu. Newsweek bảo tôi cứ ở lại.

Chiều tối ngày 3 tháng 6, sau một ngày đương đầu căng thẳng giữa phía quân đội và những người biểu tình, quân đội bắt đầu bao vây trung tâm thành phố và cuối cùng, họ cho xe tăng và xe bọc thép vào ngay giữa Quảng Trường Thiên An Môn. Phía trên quảng trường, ở ngay trước Tử Cấm Thành, một chiếc xe bọc thép bị xé lẻ khỏi đội hình.

Trong lúc hoảng loạn tìm cách thoát khỏi đám đông, chiếc xe này đã cán lên một số người biểu tình. Ngay lập tức, điều đó đã làm dấy lên tình trạng bạo lực. Đám đông chặn chiếc xe, lôi những người lính ra, giết chết rồi phóng hoả đốt xe.

Cảnh tượng diễn ra ngay trước mắt một số tiểu đội lính đứng cách đó khoảng 150 mét. Tôi nhìn quanh, định tìm chỗ nấp nhưng không có. Nơi duy nhất có thể trú ẩn được là đi ngược lên Đại Lộ Trường An, gần với Khách Sạn Bắc Kinh. Khi tôi vừa đến gần những tán cây trên phố thì quân đội nổ sung vào đám đông ở phía trên quảng trường.

Trời rất tối nên tôi không thể chụp ảnh, mà khi đó lại không thể dùng đèn flash được.

Tôi nhình quanh và phát hiện ra là chỉ có một nơi duy nhất có thể chụp hình. Đó là mái của một toà nhà, nơi có thể chứng kiến được quang cảnh quảng trường cùng tình trạng lộn xộn ở đó.

Tôi vào khách sạn Bắc Kinh, nơi có thể nhìn được quang cảnh phía trên của quảng trường, nhưng bị cảnh sát mật thuộc Phòng An ninh Công cộng Trung Quốc chặn lại. Họ tước lấy túi ảnh của tôi và lấy đi tất cả những cuốn phim tôi chụp chiều hôm đó. Họ định giữ những chiếc máy ảnh nhưng tôi nói với họ rằng máy ảnh sẽ chả làm được tích sự gì khi không có phim. Họ trả máy lại và tôi nói tôi sẽ đi lên phòng riêng. Các cảnh sát mật đã bỏ sót ba cuốn phim chưa rửa mà tôi cất ở túi trong.

Vào khoảng 4 - 5 giờ sáng, hàng đoàn xe tăng chạy vào quảng trường nghiền nát xe buýt, xe đạp và người dưới bánh xích. Khi trời hửng sáng, chúng tôi thấy nhiều xe bọc thép tiến vào quảng trường cùng hàng ngàn binh lính. Ngày hôm sau, ngày 5 tháng Sáu, tôi và Stuard lại ra ban công theo dõi tình hình.

Vào khoảng trưa, chúng tôi nghe tiếng xe bọc thép nổ máy và bắt đầu rời quảng trường. Để giải tán đám đông ở Đại lộ Trường An, một số súng máy đã nhả đạn vào đám đông. Mọi người bỏ chạy vì hoảng loạn.

Ngay sau đó, khoảng 25 xe tăng xếp hàng bắt đầu lăn bánh theo cùng hướng dọc theo đại lộ. Đột nhiên, chúng tôi thấy một thanh niên bước ra từ lề đường, một tay cầm chiếc áo khoác, tay kia cầm túi siêu thị bước vào lối đi của những chiếc xe tăng với ý định chặn đoàn xe lại.

Thật là chuyện không thể tin được, nhất là sau tất cả những gì đã xảy ra. Không thể tin được điều đó, tôi vừa tiếp tục chụp ảnh, vừa dự đoán về số phận bất hạnh của anh. Và tôi ngạc nhiên khi thấy chiếc xe tăng đi đầu dừng lại rồi tìm cách đi vòng quanh người thanh niên.

Thế nhưng anh lại tiếp tục chặn đầu xe.Tôi và Stuart nhìn nhau, cùng kinh ngạc về những gì mình vừa mới chứng kiến và ghi lại được bằng hình ảnh.

Tôi đã kịp cất cuốn phim có chụp hình xe tăng trong hộp nhựa rồi giấu trong bể chứa nước của bồn cầu. Với thời điểm đó, có thể nói, anh hùng đã tạo nên thời thế, chứ không phải là thời thế tạo anh hùng.

Khi họ bỏ đi, tôi đã lấy ra và mang tới Hiệp Hội Báo Chí tráng rửa và chuyển về cho Newsweek ở New York.

Ba nhiếp ảnh gia khác cũng đã chụp được hình ảnh này từ những góc độ khác nhau. Rất nhiều cơ quan và các tạp chí đã tìm cách xác định danh tính người thanh niên và những gì đã xảy ra với anh sau đó. Một số người nói anh tên là là Vương Nguỵ Lâm, nhưng không chắc chắn lắm.

Ngày nay, hình ảnh này được sử dụng như một biểu tượng của cuộc đấu tranh vì dân chủ.

Một bài mới đây trong tời nhật báo Hong-Kongais Apple Daily đã cho rằng Wang hiện nay đang sinh sống tại Đài Loan.

AK47
10-06-2009, 01:00 PM
Vết nhơ thứ hai của Đặng Tiểu Bình


Tiến sĩ Hàn Hiếu Vinh
Viết riêng cho BBCVietnamese.com từ ĐH Butler





http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/05/02/090502154741_china.jpg Năm nay đánh dấu 20 năm ngày xảy ra biến cố Thiên An Môn


Năm 1989, tôi đã sống ở Bắc Kinh được 5 năm. Dù khi ấy tôi đã ra trường được hai năm, tôi vẫn xem mình là sinh viên, chia sẻ lo toan và khát vọng của giới sinh viên.
Sau khi nghe tin nhiều nhóm nhỏ sinh viên đại học bắt đầu tụ tập ở Quảng trường Thiên An Môn sau cái chết của Hồ Diệu Bang giữa tháng Tư 1989, tôi lấy xe đạp dạo quanh quảng trường để quan sát.

Ngày 27.4, khi sinh viên các trường bên trong và ngoài Bắc Kinh xuống đường phản đối bài xã luận lăng mạ của Nhân dân Nhật báo, đầu tiên tôi đi theo như một người qua đường có thiện cảm, và sau đó gia nhập vào đoàn người khi tôi thấy băng rôn của ngôi trường cũ mình học.
‘Vì sao muốn dân chủ?'
Sáu ngày sau, tôi rời Bắc Kinh đi Sri Lanka, với cảm giác vừa miễn cưỡng vừa hăng hái khi tiến hành một dự án nghiên cứu. Tôi ngây thơ tin rằng khi mình quay lại, Trung Quốc sẽ có một chính phủ dân chủ hơn, ít tham nhũng hơn.

Ở Sri Lanka, tôi chia sẻ với những bạn bè địa phương về trải nghiệm sôi nổi hồi tháng Tư, và cố gắng theo dõi sự kiện ở Bắc Kinh qua báo chí. Tôi bị sốc khi một học giả Sri Lanka hỏi tôi: "Tại sao bạn muốn dân chủ? Cứ xem dân chủ đã làm gì cho đất nước tôi? Chúng tôi muốn một lãnh đạo mạnh như Mao Trạch Đông hay Đặng Tiểu Bình."
Nội chiến đã kéo dài ở hòn đảo xinh đẹp ấy suốt 6 năm và nhiều người vô tội bị giết. Có những vùng quá nguy hiểm, chúng tôi không thể đi thăm, và ngay tại thủ đô Colombo, chúng tôi nghe nhiều vụ nổ bom. Tôi có thể hiểu vì sao bạn bè Sri Lanka khao khát một lãnh đạo và chính phủ mạnh, nhưng tôi vẫn tin cần phải đại tu chính phủ Trung Quốc.
Tôi vẫn đang ở Sri Lanka khi các vụ giết chóc xảy ra hôm 4.6. Ban đầu, tôi nghĩ không thể quay về Trung Quốc. Có khi tôi nên biến vào đám đông ở quận Chinatown ở Bangkok vào lúc quá cảnh. Nhưng tôi bỏ ý nghĩ đó khi nhận ra nó sẽ gây rắc rối cho đồng nghiệp và gia đình.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/05/02/090502153349_1.jpg Không rõ bao nhiêu người đã chết trong sự biến Thiên An Môn 1989


Tôi trở lại Bắc Kinh ngày 13.6, trông thấy nhiều lính vũ trang đứng ở các giao lộ, nghe những câu chuyện buồn về ngày 4.6. Cái chết trở nên rất gần và riêng tư khi tôi biết trong số nạn nhân có một người bạn, đó là một phóng viên và còn là cha một bé gái hai tuổi. Điều làm cái chết của anh thêm bi kịch là vào đầu tháng Sáu, anh nhận ra sinh viên đã đi quá xa và không còn ủng hộ họ.
Mặc dù ít ai đoán trước phản ứng bạo lực của Đặng Tiểu Bình, bất kỳ ai biết lịch sử cuộc đời ông sẽ đồng ý rằng từ góc nhìn của Đặng, việc dùng vũ lực là chính đáng. Đến cuối tháng Tư 1989, Đặng kết luận phong trào sinh viên là cuộc đấu tranh chính trị và rằng đằng sau sinh viên là phần tử phản cách mạng định lật đổ đảng và chính phủ.
Với một nhà cách mạng lão thành như Đặng, mềm yếu với bọn phản cách mạng sẽ là tội ác ghê tởm. Ông ta chưa bao giờ mềm yếu với họ, đã đánh họ từ khi gia nhập chủ nghĩa cộng sản thập niên 1920.
Có lẽ Đặng không xem sinh viên là phản cách mạng, nhưng ông cũng chẳng đánh giá cao họ. Là nạn nhân của Cách mạng Văn hóa, Đặng tin rằng phong trào 10 năm đó là sai lầm lớn, và rằng Hồng vệ binh là những kẻ phá hoại. Ông tin có thể so sánh sinh viên 1989 với Hồng vệ binh, và điều này được xác nhận khi ông mô tả phong trào sinh viên 1989 bằng từ "bạo loạn".
Đặng Tiểu Bình nói ông phải ra lệnh bắn để chấm dứt loạn và phục hồi ổn định, cái mà ông xem là tiền đề cho cải tổ và tăng trưởng.
Lúc đó, ít thanh niên nào có thể chấp nhận lý thuyết này. Như nhiều bằng hữu, tôi xem lý luận đó là sự biện bạch, và vụ 4.6 sẽ chấm dứt cải cách. Tôi dự đoán Trung Quốc sẽ đi vào giai đoạn đình đốn, sẽ không thể làm sống lại cải cách trước khi Đặng qua đời.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/05/02/090502154522_466.jpg Hong Kong là nơi duy nhất thuộc Trung Quốc được phép thắp nến tưởng nhớ biến cố Thiên An Môn (ảnh chụp ngày 4.6.2008)


Dựa trên đánh giá đó, tôi quyết định đi học nước ngoài để không phí hoài thời gian giữa giai đoạn đen tối. Đánh giá và dự báo của tôi hóa ra hoàn toàn sai - Đặng khôi phục cải tổ năm 1992, và vì rời bỏ Trung Quốc, tôi bỏ lỡ cơ hội vàng để trải qua một trong những cuộc chuyển hóa lớn nhất trong lịch sử nhân loại.
Giả thiết lịch sử
Trung Quốc sẽ ra sao ngày nay, nếu Đảng Cộng sản bị lật đổ để những người phản kháng nắm chính quyền năm 1989?
Trung Quốc 2009 hoàn toàn khác năm 1989. Hong Kong và Macao đã được trả lại và quan trọng hơn, ngược với dự đoán của nhiều người, hai vùng này vẫn phồn thịnh. Kinh tế Trung Quốc tăng trưởng hàng năm trung bình gần 10%; xe lửa chạy nhanh hơn nhiều so với 20 năm trước; nông dân không còn đóng thuế và thậm chí bắt đầu nhận trợ cấp cho việc đồng áng; học sinh cấp một, cấp hai không còn đóng học phí; một hệ thống y tế quốc gia vừa mới được tiến hành.
Năm ngoái, Olympic Bắc Kinh diễn ra thành công; nói chung, con người hiện nay có nhiều tự do chính trị hơn, và Trung Quốc cũng mở rộng ảnh hưởng quốc tế. Cho dù đất nước còn chịu nhiều vấn nạn, ít người Trung Quốc nào phản đối ý tưởng rằng Trung Quốc hôm nay khỏe khoắn hơn, là một nơi sống tốt hơn 20 năm trước.

Năm 1989, có lẽ ông khôn ngoan hơn đa số còn lại về cách thức làm cho cải cách thành công.
Về Đặng Tiểu Bình


Năm 2007, tôi thăm lại nơi ở cũ của mình tại Bắc Kinh. Đó là căn hộ một phòng ngủ, 39 mét vuông, ở tầng một của tòa nhà sáu tầng ngay cạnh sân vận động Tổ chim khi đó đang xây dở dang. Chính phủ cấp cho chúng tôi năm 1990 và vào thập niên đó, chúng tôi có thể mua lại với giá rất rẻ. Thật tiếc, khi đó tôi không thấy có lý do gì giữ một căn hộ nhỏ nên quyết định trả lại. Ngày nay nó trị giá khoảng 800.000 tệ, hơn 40 lần so với giá của thập niên 1990.
Nếu thay đổi chính trị xảy ra năm 1989, liệu Trung Quốc có đạt nhiều thành tựu hơn nữa? Tôi đoán với đa số người Trung Quốc, câu trả lời là không. Một số sẽ nói: cứ xem chuyện gì xảy ra cho Nga và Đông Âu, hay Ấn Độ và Philippines. Tất cả đều là nền dân chủ và chẳng khá hơn Trung Quốc trong hai thập niên qua.
Hiện nay, nhiều người ở Trung Quốc tin rằng lý luận ổn định của Đặng Tiểu Bình không chỉ là sự biện bạch để giữ quyền lực, mà thực sự ông chân thành muốn cải tổ và rằng năm 1989, có lẽ ông khôn ngoan hơn đa số còn lại về cách thức làm cho cải cách thành công. Đa số đối thủ của Đặng năm 1989, những nhà bất đồng chính kiến và sinh viên, đã rơi vào quên lãng.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/05/02/090502155154_deng.jpg Tương lai, lịch sử sẽ đánh giá Đặng Tiểu Bình bình tĩnh và công bằng hơn?


Giữ ổn định?
Tuy nhiên, sự chuyển hóa của Trung Quốc hai thập niên qua có biện hộ được cho cuộc đàn áp quân sự của Đặng ngày 4.6?
Về vấn đề này, khó khăn hơn để rửa sạch thanh danh của ông. Tại sao ông không dùng cảnh sát thay vì quân đội để vãn hồi trật tự? Tại sao không ra lệnh dùng súng nước, đạn cao su thay vì đạn thật? Giết người có phải là cách duy nhất chấm dứt khủng hoảng năm 1989?

Bất chấp vị trí lớn của Đặng Tiểu Bình trong lịch sử Trung Quốc, không một sử gia công tâm nào lại sẽ không thấy tì vết trong hồ sơ của ông.
GS. Hàn Hiếu Vinh


Chắc chắn Đặng Tiểu Bình sẽ được lịch sử ghi nhận là một trong những nhà cải cách vĩ đại nhất của Trung Quốc. Ông xứng đáng được nhớ như một lãnh đạo nhìn xa, đã đưa Trung Quốc trở lại đường sáng.
Nhưng lịch sử sẽ nói gì về những nạn nhân năm 1989? Họ có đơn thuần là nạn nhân? Tôi hy vọng và tin tưởng các sử gia tương lai sẽ nói rằng các nạn nhân cũng đã đóng góp vào sự chuyển hóa của Trung Quốc bằng cách cảnh báo những nhà cải cách, và cho họ thấy những vấn nạn của đất nước vào khoảnh khắc đó. Tôi cũng tin rằng bất chấp vị trí lớn của Đặng Tiểu Bình trong lịch sử Trung Quốc, không một sử gia công tâm nào lại sẽ không thấy tì vết trong hồ sơ sáng chói của ông. Hai vết nhơ lớn hiện rõ vì chúng đều đẫm máu - đầu tiên là quyết định tấn công Việt Nam năm 1979, và thứ hai là việc dùng quân đội chống lại người biểu tình năm 1989.

Về tác giả:Tiến sĩ Hàn Hiếu Vinh đang dạy ở Khoa Lịch sử và Nhân học, Đại học Butler, Hoa Kỳ. Ông đã từng viết bài trên BBCVietnamese.com về cuộc chiến Việt - Trung 1979.

AK47
10-06-2009, 01:08 PM
Thiên An Môn trong lòng chúng ta


Nguyên Hùng
Viết cho BBCVietnamese.com từ Sài Gòn





http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/05/02/090502100549_tiananmen_466.jpg Xe tăng quân đội TQ đàn áp người biểu tình năm 1989


Sự kiện Thiên An Môn đã trôi qua 20 năm (04/06/1989). Mọi việc dường như đã chìm vào quên lãng, người chết đã thành tro bụi, người bị thương đã lành lặn, lửa đã được dập tắt... nhưng ai có thể xóa tan những hình ảnh đau thương vẫn còn trong tâm tưởng của người ở lại?
Những vết thương trong lòng họ có thể lành không? Và liệu chính quyền Trung Quốc có dập tắt được ngọn lửa đấu tranh vì nền dân chủ vẫn âm ỉ cháy trong lòng người dân nước họ?
Cuộc đấu tranh đòi dân chủ của nhân dân Trung Quốc đã bị dập tắt cùng với hình tượng Nữ Thần Dân Chủ bị lực lượng quân đội Giải phóng nhân dân Trung Quốc dùng thiết vận xa và xe tăng cán nát. Lực lượng ấy thường hô khẩu hiệu vì nhân dân phục vụ, vì nhân dân chiến đấu, nhưng thực tế đã tuân lệnh đảng bắn vào nhân dân, những người đã sinh ra và nuôi dưỡng mình!
Bức ảnh của người biểu tình vô danh (Unknown Rebel) được truyền đi khắp thế giới, gợi lên trong lòng mỗi người có lương tri một xúc cảm vô bờ, một hình tượng đầy tính nhân văn, làm cho chúng ta nghĩ đến phận người nhỏ nhoi trước cường quyền bạo ngược: Một bên là hình ảnh những chiếc xe tăng, những binh sĩ tay lăm lăm súng, mặt đằng đằng sát khí và bên kia, phía đối diện là một con người tay không tấc sắt! Một sự đơn độc đến nghẹn lòng, một sự dũng cảm đến ngưỡng phục...!
Dân chủ sơ khai

Qua đây ta hãy thử nghĩ xem vì sao sự kiện Thiên An Môn thất bại?
Có nhiều đánh giá khác nhau, nhưng điều rõ nét nhất, như chúng ta thấy, đó là cuộc đấu tranh chỉ có ở tầng lớp trên, nhân dân Trung Quốc chưa được chuẩn bị cho một sự kiện ở tầm mức lớn lao như vậy, mặc dù nền dân chủ của Trung Quốc đã có từ sớm .
Vào ngày 10/10/1911, cuộc cách mạng Tân Hợi thành công và ngày 01/01/1912, nước Trung Hoa Dân quốc ra đời, Tôn Trung Sơn được bầu làm tổng thống. Nhưng, sau khi Tôn Trung Sơn bị buộc phải từ chức vào tháng 3/1913 và giao quyền lại cho Viên Thế Khải thì cuộc cách mạng theo chủ thuyết Tam dân (Dân tộc độc lập, Dân quyền tự do, Dân sinh hạnh phúc) xem như chấm dứt và bị đàn áp bởi thế lực phong kiến quân phiệt.
Chính quyền dân chủ non trẻ tồn tại được 1 năm 3 tháng, người dân chưa kịp hiểu khái niệm dân chủ tròn méo ra sao. Từ đó, dưới sự cai trị của phong kiến quân phiệt, Trung Hoa Dân quốc loạn lạc liên miên.

Đó chỉ là đấu tranh cục bộ không có lãnh đạo tối cao, cùng chiến lược được đông đảo dân ủng hộ. Đây là yếu tố quan trọng dẫn đến thất bại.
Nguyên Hùng


Đến năm 1949, cộng sản nắm chính quyền, dân Trung Hoa thế hệ kế tiếp phải sống sau bức màn sắt, nào biết được dân chủ ra sao. Sự kiện Thiên An Môn diễn ra từ 15/04/1989 đến 04/06/1989 tuy được đông đảo sinh viên, trí thức, lãnh đạo công nhân hưởng ứng, nhưng tất cả những tầng lớp đó chưa đủ mạnh để buộc nhà nước cộng sản phải nhường bước.
Đó chỉ là cuộc đấu tranh cục bộ không có lãnh đạo tối cao, cùng một chiến lược lâu dài được đông đảo nhân dân ủng hộ. Có thể nói đây là yếu tố quan trọng dẫn đến sự thất bại.
Điều duy nhất đạt được là nói cho cả thế giới và nhà cầm quyền Trung Quốc cộng sản biết rằng niềm khao khát Dân chủ của nhân dân Trung Quốc là có thật dù biết sẽ trả bằng máu.

http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/05/02/090502101443_tiananmen_square.jpg Chủ đề Thiên An Môn vẫn là cấm kỵ ở Trung Quốc hôm nay


Bài học hôm nay
Thế hệ tuổi trẻ hiện nay, so với thời sinh viên Trung Quốc ở sự kiện Thiên An Môn, ngoài ý chí đấu tranh còn được giúp sức bởi hệ thống thông tin toàn cầu Internet. Qua Internet, con người có thể tiếp cận với kho tàng tri thức nhân loại một cách dễ dàng hơn lúc nào hết. Cũng qua Internet, con người có thể kết nối chặt chẽ với nhau bất kể không gian.
Những thuận lợi này đã mở ra rất nhiều cơ hội cho việc học tập (khai Dân trí), vận động cho mọi công dân ý thức được quyền và trách nhiệm của mình để đấu tranh với các thế lực đã hủ bại lỗi thời, nhằm mục đích xây dựng một nhà nước dân chủ (chấn Dân khí), tiếp nhận và phát triển các thành tựu khoa học, kỹ thuật, xã hội tiên tiến trên thế giới vào công cuộc phát triển đất nước trong tất cả mọi mặt của đời sống (hậu Dân sinh).

Sau 20 năm, nhìn lại sự kiện Thiên An Môn, những con người yêu chuộng tự do trên khắp thế giới đang phải sống trong sự độc tài toàn trị sẽ không cảm thấy cô đơn nữa, dù con đường phía trước đầy khó khăn gian khổ.
Trên suốt đoạn đường sắp tới, có một điều mà những người đấu tranh cần hiểu rõ: Dân chủ không chỉ nói đến một thể chế chính trị mà còn nói đến cách sống của người dân trong cộng đồng.
Với ý thức công dân đầy đủ, người dân phải biết đòi hỏi được sống đúng với quyền tự do căn bản của mình. Có như vậy mới xây dựng được một xã hội dân chủ và từ đó mới có chính thể dân chủ pháp trị. Có một chân lý không phải ai cũng nhận ra "Những sự vĩ đại thường bắt đầu bằng những điều tầm thường nhất".

AK47
10-06-2009, 01:23 PM
Từ Hồ Diệu Bang đến Thiên An Môn


http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/04/090414141819_tiannmensquare1989.jpg

Hai mươi năm trước, vào mùa xuân đặc biệt đó của Trung Quốc năm 1989, một trận cuồng phong ập đến đất nước đang đối mặt với những vấn đề chính trị gay cấn.
Thực ra, thời tiết đã thay đổi từ hai năm trước, khi Chủ tịch Hồ Diệu Bang từ nhiệm vì "khác biệt trong tranh luận" về con đường phía trước của đảng Cộng sản.
Những xung khắc trong ban lãnh đạo lại càng trở nên gay gắt bởi một phong trào sinh viên đòi cải tổ chính phủ và dân chủ ở Trung Quốc.
Dũng cảm
Hồ Diệu Bang đã có được sự tin yêu của sinh viên từ khi ông chuyển đổi tư duy, rời khỏi cách nghĩ cực tả trong đảng.
Từ khi ông rời vị trí Chủ tịch đảng do áp lực ghê gớm, ông vẫn được đa số người Trung Quốc ủng hộ, những người còn nhớ lòng dũng cảm và nỗ lực của ông để bảo vệ những nạn nhân bị oan khốc muốn tìm sự thật sau Cách mạng Văn hóa.
Vào đúng ngày 15 tháng Tư 1989, Hồ Diệu Bang qua đời vì truỵ tim ở Bắc Kinh và không lâu ngay sau đó, sinh viên trong thành phố đổ xuống quảng trường Thiên An Môn để tưởng niệm ông.
Khi phong trào lan ra, nó đã biến từ chỗ chỉ là tình cảm tưởng nhớ ông thành một cuộc phản đối nhắm vào những điều tiêu cực trong hệ thống cầm quyền của đảng cộng sản ở Trung Quốc.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/04/090414124215_hu-yaobang226170.gif Hồ Diệu Bang (1915-1989) bị hạ bệ năm 1987 nhưng người lên thay là Triệu Tử Dương cũng thất bại trong cải cách chính trị


Hai tháng sau đó, ngày 4 tháng Sáu, một vụ thảm sát kinh khủng đã xảy ra ngay tại Thiên An Môn và trở thành cột mốc trong lịch sử Trung Quốc hiện đại.
Thiên An Môn cũng vẫn là vết thương lòng mà cả dân tộc Trung Hoa ôm lấy trên con đường cải cách chính trị và dân chủ.
Nay, đã hai thập niên trôi qua từ trận cuồng phong đó, người Trung Quốc có thời gian để suy ngẫm về hai mươi năm những gì đất nước họ trải qua.
Dĩ vãng
Nhưng sự tẩy não và tuyên truyền đậm đặc của chính quyền cùng đủ cách giải thích về mô hình "chủ nghĩa cộng sản với đặc trưng Trung Quốc" đã khiến đa số người dân chọn cách cố không nhớ đến vấn đề.
Đa số những người có ký ức về Mùa Xuân 1989 thực sự không rõ điều gì đã xảy ra.
Điều họ tin cũng chính là điều họ được người ta bảo.
Những thanh niên Trung Quốc ngày nay vốn đã không bao giờ phải trải qua cuộc đấu tranh trong quá khứ thì thực sự không buồn quan tâm đến câu chuyện.
Khi được hỏi, hai nhân vật có tuổi ở Trung Quốc nói về cái chết của ông Hồ Diệu Bang và hệ quả của nó bằng giọng tranh luận theo cách rằng chuyện mùa xuân năm ấy đã quá xa, đã đi vào dĩ vãng.
Họ nói: "Thật khó mà nói trắng đen thế nào nhưng Hồ Diệu Bang là một người tốt."
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/04/090414124609_tiananmenpolice226170.gif Công an Trung Quốc xua đuổi những người bị nghi là theo Pháp Luân Công khỏi quảng trường Thiên An Môn


Nhưng họ cũng nói:
"Chúng ta không có cách nào để hiểu cuộc đấu tranh trong lòng đảng cầm quyền và điều ta thấy là các sinh viên Thiên An Môn chỉ là nạn nhân."
Hai người kết luận rằng dù chuyện gì đã xảy ra thì họ cũng vẫn tin vào chính quyền.
Điều chắc chắn họ biết ngày nay chỉ là hồi đó, tình hình cả nước thật rối ren và họ cũng rất bối rối.
'Cấm kỵ'
Đây quả là chuyện buồn vì chính quyền đã che dấu kỹ lưỡng những gì xảy ra, không cho người dân biết.
Điều buồn hơn là đã hai mươi năm trôi qua, sự kiện hồi Mùa Xuân 1989 vẫn còn là một đề tài cấm kỵ trong dư luận.
Giới trẻ Trung Quốc không có cách tiếp cận nào để lật bức màn bí ẩn đó và họ cũng đành bỏ đi sự chú tâm.
Đa số người Trung Quốc nay cho rằng hệ thống chính trị hiện hành là vững chắc, và hiện thực cuộc sống cũng chẳng để cho chính quyền có một lựa chọn nào khác trong đất nước rộng lớn này.
Đây không phải là một sự lựa chọn mà chỉ là một niềm tin chung chung vào nước Trung Hoa và người Trung Quốc chỉ còn cách chấp nhận nó.
Thế nhưng, mỗi khi nhắc đến mấy chữ "Lục Tứ" (ngày 4 tháng Sáu), hay ‘Thảm sát Thiên An Môn' thì sợi dây thần kinh Trung Quốc lại vẫn giật lên cơn giận dữ và bối rối.
Nó tiềm ẩn đâu đó trong tâm hồn dân tộc này và ngày nay, chủ đề Thiên An Môn cần phải được đem ra diễn giải với mục tiêu hướng về tương lai, chứ không phải vì trận cuồng phong mùa xuân năm ấy.
Bản dịch để nguyên cách hành văn của bài trên BBC Tiếng Trung như gọi chức vụ của ông Hồ Diệu Bang là Chủ tịch đảng chứ không phải Tổng bí thư. BBC sẽ tiếp tục có các bài đánh giá Trung Quốc 20 năm sau vụ Thiên An Môn.

AK47
10-06-2009, 01:29 PM
Sinh viên Hong Kong bàn về Thiên An Môn


Vaudine England
BBC News, Hong Kong





http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/04/090419145725_big_with_afp_on_it_45673601_vigilhk22 6.jpg Hong Kong là nơi duy nhất tại Trung Quốc chính thức kỷ niệm sự kiện Thiên An Môn


Patra Li Yim-tung vừa mới lọt lòng khi các sinh viên Trung Quốc xuống đường đòi dân chủ ở Quảng trường Thiên An Môn tại Bắc Kinh và bị Quân Giải phóng Nhân dân đè bẹp.
Giờ cô là sinh viên báo chí ở Đại Học Hong Kong và cô gái 20 tuổi này tin rằng thế hệ của cô phải biết và quan tâm tới những sự kiện năm 1989.
''Chúng tôi thấy rằng chúng tôi không rõ những gì đã xảy ra và nhiều người khác cũng không biết và chúng tôi muốn đánh thức họ,'' cô nói.
Với tư cách phó chủ tịch Hội Khoa học Xã hội của trường, cô giúp tổ chức triển lãm ở khu giảng đường với một loạt các cuộc thảo luận về những sự kiện dẫn tới bạo lực ngày mồng Bốn tháng Sáu và hậu quả của nó.
Đối với nhiều người lớn tuổi ở Hong Kong, điều người ta vẫn biết tới là: cái chết của nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc có đầu óc cải tổ Hồ Diệu Bang đã gây ra sự tưởng nhớ và ý tưởng cải cách.
Trong bối cảnh rối ren chính trị giữa lúc chủ nghĩa cộng sản sụp đổ tại nhiều nước Châu Âu, sinh viên Trung Quốc bắt đầu cắm trại ở Quảng trường Thiên An Môn.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/04/090419110808_students_on_tianment_45665298_allpowe r226.jpg Sinh viên đã tụ tập trên Quảng trường Thiên An Môn sau cái chết của ông Hồ Diệu Bang


Các sinh viên tuyệt thực và đòi có đối thoại với các nhà lãnh đạo cộng sản về cải cách. Một số tin rằng họ có thể thay đổi thế giới, theo một số lời thuật lại.
Nhưng đêm mồng Ba và rạng sáng ngày Bốn tháng Sáu, xe tăng đã tiến vào thành phố.
Binh lính đã giết ít nhất vài trăm thường dân không vũ trang - con số chính xác hiện còn chưa được xác định.
Trái với điều người ta hay nói, cuộc thảm sát diễn ra chủ yếu không phải ở Quảng trường Thiên An Môn mà là ở các con đường tiến vào khu này.
Cuộc biểu tình cũng không chỉ có sinh viên tham gia. Các nhóm công nhân cũng nằm trong phong trào từ lúc đầu và một số nhân chứng và nhà phân tích cho rằng cuộc trấn áp xuất phát từ nỗi sợ công nhân nổi dậy của những người cầm quyền.
Thái độ của chính quyền đối với sự kiện này cũng không làm cho mọi việc thêm sáng sủa - họ bác bỏ sự kiện từng xảy ra và giờ thì nói rằng lịch sử sẽ phán xét.
Tuy nhiên các nhà hoạt động ở Trung Quốc, Hong Kong và các nơi khác tin rằng cần phải biết rõ chuyện gì đã xảy ra và những ai bị giết.
Đồng cảm
Đấy là lý do triển lãm của Patra Li được quan tâm tại trương mà giờ đây sinh viên Trung Quốc và Hong Kong cùng học.

Các sinh viên Hong Kong luôn lớn tiếng đòi hỏi chính phủ Trung Quốc phải chịu trách nhiệm.
Vincent Fok, Chủ tịch Hội sinh viên Đại học Hong Kong


''Sinh viên Trung Quốc rất quan tâm và họ nhìn vào từng chi tiết, đọc từng từ một, bà Li nói.
Đối với bản thân cô, Patra, cô thấy đồng cảm với các sinh viên cách đây 20 năm.
''Họ đã cố gắng hết sức để giúp đỡ đất nước và bị đối xử không ra gì cả, một số bị bắn. Tôi thấy bực tức chính phủ vì điều này - chúng ta không được quên .
Các sinh viên ở Hong Kong quyết tâm không để sự kiện năm 89 bị lãng quên.
Hơn 90% số người tham gia bỏ phiếu trong cuộc trưng cầu ý kiến sinh viên gần đây nói chính phủ Trung Quốc phải ''minh oan'' cho phong trào dân chủ.
Sinh viên muốn Bắc Kinh đảo ngược kết luận của họ rằng phong trào khi đó là ''phản cách mạng''.
''Các sinh viên Hong Kong luôn lớn tiếng đòi hỏi chính phủ Trung Quốc phải chịu trách nhiệm,'' Vincent Fok, Chủ tịch Hội sinh viên Đại học Hong Kong.
Bất tín nhiệm
Cuộc thảo luận đã gây ra tranh cãi trong mấy tuần gần đây.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/04/090419110705_hongkong_uni_236_177_45673602_pillaro fshame226.jpg Các sinh viên của Đại học Hong Kong đang thảo luận những gì xảy ra cách đây 20 năm


Tại Đại học City University, quyết định ban đầu của hội sinh viên không tham gia vào kỷ niệm 20 năm sự kiện Thiên An Môn lên kế hoạch cho tháng Sáu đã bị chỉ trích mạnh mẽ.
Hội này nói các sự kiện năm 1989 không có liên quan tới họ lắm nhưng nay đã rút lại ý kiến và sẽ xuất bản cuốn sách nhỏ về các cuộc biểu tình Thiên An Môn.
Còn tại Đại học Hong Kong, Hội trưởng sinh viên Ayo Chan Yi-ngok đã gây sốc cho các bạn họ khi nói rằng các sự kiện năm 1989 đáng ra đã có thể được giải quyết hòa bình nếu các sinh viên không có hành động vô lối.
Ngay lập tức anh bị chỉ trích mạnh mẽ. Các sinh viên nói anh đã lên tiếng ''vì những kẻ sát nhân''.
Sinh viên Christina Chan của Đại học Hong Kong, người quấn cờ Tây Tạng vào người khi Đuốc Thế Vận Hội Trung Quốc đi qua Hong Hong hồi tháng Năm năm ngoái đã có những hành động để hạ bệ Ayo Chan Yi-ngok.
Vai trò của Hong Kong
Sự tích cực của các nhà hoạt động đã làm người ta ngạc nhiên vì thực tế là các trường học ở Hong Kong không dạy lịch sử hiện đại Trung Quốc.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/04/090419145729_chinese_police_patrol_236_177_4566054 3_tiananmen226.jpg Cảnh sát Trung Quốc thường xuyên đi tuần ở Quảng Trường Thiên An Môn


Các bậc phụ huynh bỏ sang Hong Kong vì lý do chính trị hay kinh tế đều không muốn nhắc lại quá khứ.
Nhưng lịch sử riêng của Hong Kong với tư cách là thuộc địa Anh với truyền thống tự do mà Trung Quốc lục địa không có được đã khiến nó có chỗ đặc biệt trong thảo luận.
Andrew To, giờ là phó chủ tịch Liên hiệp Dân chủ Xã hội, một đảng chính trị ủng hộ dân chủ mạnh mẽ ở Hong Kong, là người đứng đầu Liên hiệp Sinh viên Hong Kong hồi năm 1989.
Anh tới Thiên An Môn để bày tỏ tình đoàn kết với phong trào, tổ chức các cuộc tuyệt thực để tỏ sự cảm thông tại Hong Hong và từ đó tới nay là thành viên của Hội Ủng hộ Các Phong trào Yêu nước Trung Quốc.
Hội có trụ sở ở Hong Kong này hàng năm tổ chức kỷ niệm sự kiện Thiên An Môn.
''Đây là lần đầu tiên người Hong Kong quan tâm tới tương lai của Trung Quốc và của dân chủ ở Trung Quốc. Họ biết Trung Quốc hôm nay sẽ là tương lai của Hong Kong,'' anh nói.

AK47
10-06-2009, 01:49 PM
Sự kiện Thiên An Môn 4-6-1989
Đây chính là 1 sự kiện rất nổi bật của Trung Quốc vào năm 1989 . Toàn thế giới đã lên án chính quyền Trung Quốc vì vụ việc này .Diễn biến sự kiện có thể tóm tắt như sau :

Nguyên nhân khởi đầu của sự kiện
Câu chuyện bắt đầu từ cái chết của Hồ Diệu Bang, cựu tổng bí thư Ðảng CS Trung Quốc vào ngày 15 tháng 4, 1989. Hồ Diệu Bang là một người có đầu óc cấp tiến. Lúc còn là tổng bí thư ông đã cố gắng loại bỏ những tư tưởng giáo điều của ÐCSTQ trong xã hội. Ông bị những phần tử bảo thủ trong Ðảng chỉ trích gay gắt và cuối cùng bị loại ra khỏi ban lãnh đạo vào năm 1987 (ông bị buộc phải từ chức). Nhân dân Trung Quốc coi ông là người của quần chúng. Trong bản điếu văn của được đăng trên các báo, các nhà lãnh đạo đã ca ngợi công lao của Hồ Diệu Bang với Ðảng và thành tích cách mạng của ông, và sự sáng suốt nhìn nhận "sai lầm" của mình - ý nói ông đã từ chức khi biết lỗi. Bài điếu văn này gây mối bất bình trong quần chúng, nhất là giới trí thức trẻ.

Ðể chứng tỏ sự ủng hộ của mình, một nhóm sinh viên trường Ðại Học Bắc Kinh đã gửi một vòng hoa đến đài liệt sĩ ở quảng trường Thiên An Môn. Ðêm đó giới lãnh đạo ra lệnh lấy vòng hoa đi. Biết được chuyện này, ngày hôm sau ba ngàn sinh viên tuần hành vào Thiên An Môn với một bản kiến nghị gồm bảy điểm:

1. ÐCSTQ phục hồi danh dự cho Hồ Diệu Bang và nhìn nhận sai lầm đã ép ông từ chức.
2. Chấm dứt cuộc tuyên truyền chống lại "thành phần tiểu tư sản" và "gột rửa tư tưởng tiểu tư sản".
3. Bảo đảm quyền tự do ngôn luận.
4. Tăng ngân sách giáo dục.
5. Cho phép tổ chức các cuộc biểu tình ôn hòa.
6. Chấm dứt nạn tham nhũng vào bao che bằng cách công bố lương của các lãnh đạo và hồ sơ thuế.
7. Chấm dứt sự dính líu của chính quyền vào các doanh vụ bất chính.

Diễn biến cuộc biểu tình
Bản kiến nghị bị từ chối. Không khí bất mãn dâng tràn trong các trường đại học. Ngày 18/4, ba mươi ngàn sinh viên tụ tập tại quảng trường Thiên An Môn mặc cho lời yêu cầu giải tán của chính quyền.
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/ps45a.jpg

Ngày 20/4, một đám đông tụ tập trước trụ sở của ÐCSTQ trao vòng hoa tưởng niệm Hồ Diệu Bang cho ban lãnh đạo Ðảng. Ðám đông bị cảnh sát chận lại. Sau nhiều lần cảnh cáo, cảnh sát đã đàn áp với dùi cui và bắt giữ nhiều người.

Ðêm 21/4 số người tụ tập tại Thiên An Môn lên đến hai trăm ngàn. Các lãnh tụ sinh viên biết rằng đã đến lúc họ cần phải có tổ chức. Một Ủy Ban Ðoàn Kết Sinh Viên được thành lập với hai đại diện là Vũ Khải (Wuer Kaixi) và Quang Ðán (Wang Dan). Một dàn loa phát thanh được lắp đặt với lời tuyên bố, rằng cuộc tưởng niệm nay đã biến thành một cuộc tuần hành cho dân chủ. Tất cả các trường đại học được khuyến cáo gửi đại diện đến. Bản kiến nghị bảy điểm được công bố và các phương pháp biểu tình được thông qua. Các phương pháp này gồm có tuyệt thực, bãi khóa, và biểu tình ngồi. Ban tổ chức nhấn mạnh rằng đây là cuộc biểu tình bất bạo động.
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/p46b.jpg
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/pict516.jpg

Hôm sau báo Nhân Dân đăng một bài chỉ trích cuộc biểu tình, gọi đây là một cuộc nổi loạn của sinh viên nhằm lật đổ chính quyền. Bài viết này thực ra là của Ban Văn Hóa Thông Tin đăng mà không thông qua chủ bút của tờ báo. Chính quyền cố gắng ngăn chặn số sinh viên đổ vào quảng trường. Nhiều người đã giả dạng làm công nhân để vượt qua các hàng rào kiểm soát. Mặc dù được chính quyền yêu cầu, các trường đại học vẫn từ chối đưa danh sách các sinh viên và giáo sư tham gia cuộc biểu tình.

Tin tức lan ra, tại các tỉnh khác cũng nổ ra các cuộc biểu tình, phần lớn là bạo động. Các cơ sở chính quyền bị đốt phá. Mặc dù chính quyền đã vin vào các cuộc bạo động này để tuyên truyền chống lại sinh viên, thế giới vẫn chú tâm vào cuộc biểu tình ôn hòa tại Bắc Kinh. Mặt khác, chính quyền lại lo sợ rằng các cuộc bạo động này nếu bị tuyên truyền thái quá sẽ làm ảnh hưởng đến thương mại và đầu tư nước ngoài. Các tờ báo thiên về phía sinh viên bị đóng cửa, điện thoại tại các trường đại học bị cắt. Có tin đồn rằng chính quyền sẽ mạnh tay đàn áp cuộc biểu tình.

Ngày 27/4, một cuộc tuần hành lớn nhất trong lịch sử nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa diễn ra. Hơn 200,000 sinh viên từ 42 trường đại học đã đi bộ 40 km trên các ngả đường của Bắc Kinh. Tay trong tay, họ đã vượt qua 18 hàng rào cảnh sát. Khi đi ngang hàng rào cảnh sát, các sinh viên đã bắt tay họ với thái độ thân thiện. Hàng triệu người đứng hai bên đường chứng kiến. Họ đem thức ăn và nước uống cho những người biểu tình. Tháng Năm, cuộc biểu tình càng đông hơn. Chính quyền vẫn không công nhận các đòi hỏi chính đáng của sinh viên.
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/ps38a.jpg

Ngày 13/5 cuộc tuyệt thực bắt đầu. Hai ngàn sinh viên tham gia vào cuột tuyệt thực. Ðài liệt sĩ tại quảng trường Thiên An Môn trở thành trung tâm của cuộc tuyệt thực. Các sinh viên mang băng đầu với chữ "tuyệt thực" và mặc áo có chữ "Không có dân chủ, chúng tôi thà chết." Giáo sư đại học và thân nhân của các sinh viên bắt đầu đổ vào quảng trường. Dân chúng đem mền và thức ăn đến cho các người biểu tình.
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/ps28b.jpg

Cuộc tuyệt thực được sự ủng hộ trên toàn quốc. Công Ðoàn cũng tham gia. Ðến ngày thứ ba, số người tuyệt thực lên tới ba ngàn. Sáu trăm người đã phải được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Ngày thứ tư, hàng triệu người đổ ra trên các đường phố Bắc Kinh để tỏ sự ủng hộ. Thủ tướng Lý Bằng đồng ý đối thoại với những người tuyệt thực, nhưng không đi đến kết quả nào. Ông ta từ chối không đề cập đến các yêu sách. Hôm sau Lý Bằng lại gặp các lãnh tụ sinh viên. Vũ Khải và Quang Ðán chất vấn, nhưng ông ta vẫn lảng tránh các yêu sách.

Lãnh tụ Ðặng Tiểu Bình mất kiên nhẫn. Ông ta chỉ trích việc Lý Bằng gặp gỡ sinh viên, coi đây là hành động "không chính thức." Ðể tỏ lập trường của mình, Lý Bằng đã ra lệnh cho bộ đội tiến vào thành phố để "tái lập trật tự." Lệnh giới nghiêm được ban hành. Dù vậy dân chúng vẫn xuống đường ủng hộ cuộc biểu tình. Các xe quân sự bị dân chúng chận lại. Có tin đồn rằng bộ đội tiến vào thành phố gồm toàn những người từ các miền xa. Họ bị cấm xem báo, nghe đài một tuần trước khi được huy động. Nguồn tin duy nhất họ nhận được là từ Ban Văn Hóa Thông Tin với lời tuyên truyền rằng đây là một cuộc nổi loạn của bọn xấu.
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/ps37b.jpg
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/ps36b.jpg

Trước sức ép tăng dần, lãnh tụ sinh viên Quang Ðán từ chức và kêu gọi chấm dứt cuộc biểu tình. Vũ Khải tuyên bố anh ta sẽ tiếp tục tham gia cho đến ngày 20 tháng 6, khi Quốc Hội nhóm họp.

(đây chính là ông bí thư CS TQ- Triệu Tử Dương ra ngăn biểu tình ( sau vụ này ông bị dẹp tiệm ) , người áo đen đứng sau ông chính là thủ tướng TQ Ôn Gia Bảo sau này)
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/Zhao.jpg

Ngày 30/5, một bức tượng được các sinh viên đúc ra, cao mười mét và được gọi là "Nữ Thần Dân Chủ." Tượng được dựng lên ở quảng trường, đứng đối diện với tấm hình Mao Trạch Ðông treo trước cổng Thiên An.
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/Tiananmen_Square_protests.jpg

Ngày 31/5, bộ đội bắt đầu tiến vào thành phố. Cảnh sát chìm ngồi trong các xe bus du lịch đi vào trung tâm. Ðến ngày 2/6 đã có hai trăm ngàn bộ đội vào thành phố.
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/ps40a.jpg

Mười ngàn bộ đội định vào quảng trường nhưng bị dân chúng chận lại. Các sinh viên vẫn bám trụ.
http://www.bacbaphi.com.vn/entertainment/images/statusicon/wol_error.gifThis image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 800x616.http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/p41a.jpg


Tắm máu Thiên An Môn
Ngày 3 tháng 6 năm 1989, thủ tướng Lý Bằng xuống lệnh hành quân. Bộ đội dàn ra trên đường phố, đánh đập và bắt giữ bất cứ ai kháng cự. Quảng trường Thiên An Môn bị khóa chặt. Ðêm mùng 3 rạng mùng 4 tháng 6, cảnh sát ném lựu đạn cay và đánh đập mọi người với dùi cui và roi điện. Tiếng súng nổ vang ở ngoại vi thành phố. Lúc 2 giờ sáng xe thiết giáp ủi bằng các chướng ngại vật do sinh viên dựng lên. Bộ đội nã súng vào đoàn biểu tình. Từng đoàn xe tăng tiến vào quảng trường cán nát các thây người.
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/2007-6-4-tnks51426049-copy.jpg
http://www.bacbaphi.com.vn/entertainment/images/statusicon/wol_error.gifThis image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 800x448.http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/p55b1.jpg
http://www.bacbaphi.com.vn/entertainment/images/statusicon/wol_error.gifThis image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 799x564.http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/p55d1.jpg
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/ps54a.jpg
http://www.bacbaphi.com.vn/entertainment/images/statusicon/wol_error.gifThis image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 736x463.http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/tank-1.jpg
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/pict546.jpg

http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/ps35a.jpg
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/pict520.jpg
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/ps61a.jpg
http://www.bacbaphi.com.vn/entertainment/images/statusicon/wol_error.gifThis image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 800x707.http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/p59c1.jpg

Lệnh của chính quyền:
1. Bắn bỏ ai kháng cự.
2. Quãng trường phải được dọn dẹp sạch sẽ trước khi trời sáng (sáng ngày mùng 4 chỉ còn lại các vết máu).
3. Tất cả những người lãnh đạo cuộc biểu tình đều phải bị bắt.


Cuộc đàn áp kéo dài vài ngày sau đó. Bộ đội nã súng vào bất cứ ai có thái độ khiêu khích hay cản đường. Các trường đại học bị lục soát, các nhân vật bất đồng chính kiến bị bắt đi. Hơn 1,500 người bị bắt, trong đó có ít nhất 6 lãnh tụ sinh viên trong danh sách 21 người bị truy nã. Lệnh giới nghiêm được ban hành. Sáng ngày 8, một sự im lặng ngột ngạt bao trùm thành phố. Trong số 21 sinh viên nằm trong danh sách truy nã của chính quyền, khoảng phân nửa đã lần lượt trốn ra nước ngoài

Chính quyền tuyên bố thắng lợi trước "Cuộc nổi loạn phản cách mạng." Một số đơn vị bộ đội từ chối không tham gia vào cuộc thảm sát đã bị giải giới sau đó. Tất cả các xác chết đều bị dọn sạch trong đêm theo lệnh của chính quyền

Số người chết
Theo báo cáo của tổ chức chữ thập đỏ Quốc tế thì có khoảng 2600 người dân bị giết và hơn 30 000 người bị thương .

Theo báo cáo của chính quyền Trung Quốc thì có khoảng 300 lính và người dân chết , 5000 lính và 2000 dân bị thương , có 400 lính mất liên lạc . Theo báo cáo của bộ ngoại giao Hoa Kỳ thì có hơn 4000 người chết , trên 40 000 người bị thươngHậu Thiên An Môn

Cả thế giới lên án chính quyền Trung Quốc . Hồng Kông , Đài Loan mở cửa biên giới để cho người Trung Quốc vào tị nạn ...

Mười lăm năm sau biến cố Thiên An Môn, người dân Hoa Lục tiếp tục bị cấm không được nhắc đến biến cố ngày 4 tháng sáu. Chính quyền cấm mọi hình thức bàn bạc về vụ Thiên An Môn. Ngay cả nhửng người mẹ mất con trong cuộc thảm sát đó cũng không được công khai khóc thương con họ. Những yêu cầu đề nghị nhà cầm quyền hiện nay cho tiến hành điều tra lại vụ việc đều bị bác bỏ. Giới quan sát cho rằng việc nhắc lại vụ Thiên An Môn đối với Đảng Cộng Sản Trung Quốc chẳng khác gì tháo băng một vết thương chưa lành. Và đối với giới lãnh đạo Trung Quốc hiện nay đó vẫn còn là một ám ảnh, một bóng ma. Và không chỉ là bóng ma mà đó là một trào lưu khiến giới lãnh đạo Bắc Kinh lo sợ.

Những người sinh viên năm nào tham gia vào vụ biểu tình tại Thiên An Môn, may mắn thóat hiểm rồi đến được những nước khác, vẫn tiếp tục cuộc đấu tranh cho một đất nước Trung Quốc dân chủ và tự do.

Chính quyền Trung Quốc dấu diếm những vụ việc như này nên hiện tại thanh niên Trung Quốc rất ít người biết đến các sự kiện như Cách Mạng Văn Hoá , Cải cách ruộng đất hay là Thiên An Môn , đối với họ Cách Mạng Văn Hoá chỉ là 1 sai lầm nhỏ của Đảng còn Thiên An Môn chỉ là cuộc nổi loạn của bọn phản động .

AK47
10-06-2009, 01:53 PM
Gần 20 năm sau, tại Tây Tạng sự kiện xảy ra được coi như là Thiên An Môn 2

Ngày 15/3 dân Tây tạng biểu tình đòi đưa Đức Dalai Latma về và đòi độc lập. Đây là cuộc biểu tình lớn sau đợt biểu tình và đụng độ năm 1989. Những ai từng biết qua về lịch sử Tây tạng và sự chiếm đóng của Trung quốc đều sẽ ủng hộ cuộc biểu tình này. Đấy là một nền văn hóa khác, một dân tộc khác, và chắc chắn một đất nước khác, chứ không phải như những gì Trung quốc vẫn tuyên bố. Đây có lẽ là một cái tát tuy nhẹ nhưng khá buốt ruột với anh bạn lớn với ám ảnh vĩ cuồng và mộng bá quyền nước lớn khi Olympic đang đến gần.

Các cuộc bạo động tại thủ phủ Lhasa của khu tự trị Tây Tạng đã khiến ít nhất 10 người chết , theo Tân Hoa xã. Hãng tin này trích lời một quan chức chính quyền địa phương cho hay các nạn nhân đều là dân thường và đều bị chết cháy. Từ ngày 10.3 đến nay, một số cuộc biểu tình và bạo động đã xảy ra ở Lhasa.

Nhiều xe cộ và nhà cửa đã bị đốt cháy. Theo Tân Hoa xã thì có tới hơn 160 đám cháy đã xảy ra, trong đó có 4 đám cháy lớn. Mục đích của các cuộc biểu tình và bạo động là nhằm đòi tách Tây Tạng ra khỏi Trung Quốc. Nhà chức trách khu tự trị Tây Tạng đã ra một thông báo vào hôm qua, trong đó tố cáo làn sóng phản đối này "là một âm mưu chính trị của bè lũ Dalai nhằm tách Tây Tạng ra khỏi tổ quốc và phá hoại cuộc sống hòa bình, ổn định của tất cả các dân tộc ở Tây Tạng", và ra thời hạn cho những người tham gia bạo động phải ra đầu thú chậm nhất là vào đêm thứ hai (17.3). Hãng tin Tân Hoa xã dẫn lời nhà chức trách Trung Quốc gọi người tham gia biểu tình, bạo động là "những kẻ phạm pháp". Quân đội và cảnh sát Trung Quốc đã được huy động tới các khu vực bất ổn.




http://graphics8.nytimes.com/images/2008/03/14/world/tibet_slide_1.jpg

http://graphics8.nytimes.com/images/2008/03/14/world/tibet_slide_6.jpg

http://graphics8.nytimes.com/images/2008/03/16/world/16tibet-span-600.jpg

http://graphics8.nytimes.com/images/2008/03/14/world/tibet_slide_2.jpg


http://graphics8.nytimes.com/images/2008/03/14/world/tibet_slide_3.jpg


http://graphics8.nytimes.com/images/2008/03/14/world/tibet_slide_4.jpg

http://graphics8.nytimes.com/images/2008/03/14/world/tibet_slide_5.jpg

AK47
10-06-2009, 02:05 PM
http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/d/d8/Tiananmen-Wroclaw-plDominikanski.jpg/261px-Tiananmen-Wroclaw-plDominikanski.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Tiananmen-Wroclaw-plDominikanski.jpg)

Một đài kỷ niệm với một chiếc xe đạp bị phá hỏng và một vệt xích xe tăng - Biểu tượng của những cuộc phản kháng trên Quảng trường Thiên An Môn - tại thành phố Wrocław (http://vi.wikipedia.org/wiki/Wroc%C5%82aw) Ba Lan (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ba_Lan)

AK47
10-06-2009, 02:08 PM
Số người chết trong sự kiện 04/06/1989 ở Thiên An Môn TQ

Số người chết và bị thương trong vụ này vẫn chưa rõ ràng vì những sự khác biệt lớn giữa những ước tính khác nhau. Chính phủ Trung Quốc không bao giờ đưa ra dữ liệu chính thức chính xác hay danh sách những người chết.
Chính phủ Trung Quốc vẫn cho rằng không có người chết bên trong quảng trường, dù những đoạn video được quay ở thời điểm đó cho thấy có những tiếng đạn bắn. Uỷ ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=U%E1%BB%B7_ban_Trung_%C6%B0%C6%A1n g_%C4%90%E1%BA%A3ng_C%E1%BB%99ng_s%E1%BA%A3n_Trung _Qu%E1%BB%91c&action=edit&redlink=1) và Quốc vụ viện (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%C3%ADnh_ph%E1%BB%A7_Trung_Qu%E1%BB%91c) tuyên bố rằng "hàng trăm binh sĩ Quân đội Giải phóng Nhân dân đã chết và số người bị thương còn nhiều hơn thế"[cần dẫn nguồn (http://vi.wikipedia.org/wiki/Wikipedia:Ch%C3%BA_th%C3%ADch_ngu%E1%BB%93n_g%E1%B B%91c)]. Yuan Mu, phát ngôn viên Quốc vụ viện, đã nói tổng cộng khoảng 300 người chết, đa số họ là các binh sĩ, cùng với một số người được ông miêu tả là "những tên lưu manh"[7] (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n#cit e_note-6). Theo Trần Hy Đồng (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Tr%E1%BA%A7n_Hy_%C4%90%E1%BB%93ng&action=edit&redlink=1), thị trưởng Bắc Kinh, 200 dân thường và vài chục binh sĩ thiệt mạng[8] (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n#cit e_note-How_Many_Really_Died-7). Các nguồn khác cho rằng 3.000 thường dân và 6.000 binh sĩ bị thương[9] (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n#cit e_note-8). Tháng 5 năm 2007, thành viên Chính hiệp Toàn quốc Trung Quốc (http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%99i_ngh%E1%BB%8B_Hi%E1%BB%87p_th%C6%B0%C6% A1ng_Ch%C3%ADnh_tr%E1%BB%8B_Nh%C3%A2n_d%C3%A2n_Tru ng_Qu%E1%BB%91c) tại Hồng Kông, Chang Ka-mun, nói 300 tới 600 người bị giết tại Quảng trường Thiên An Môn. Ông cho rằng "có những kẻ sát nhân vũ trang những người không phải là sinh viên"[10] (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n#cit e_note-exchange-9).
Tuy nhiên, các nhà báo nước ngoài, những người chứng kiến vụ việc đã tuyên bố có ít nhất 3.000 người chết. Một số bảng liệt kê con số thương vong do những nguồn bí mật cung cấp cho thấy con số lên tới 5.000[11] (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n#cit e_note-10).
Thống kê và ước tính từ nhiều nguồn và nhóm khác nhau cho thấy:

4.000 tới 6.000 thường dân chết - Edward Timperlake[12] (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n#cit e_note-TE-11)
2.600 đã chết chính thức vào buổi sáng ngày 4 tháng 6 (sau này bị bác bỏ) - Hội Chữ thập đỏ Trung Quốc (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=H%E1%BB%99i_Ch%E1%BB%AF_th%E1%BA%A Dp_%C4%91%E1%BB%8F_Trung_Qu%E1%BB%91c&action=edit&redlink=1)[8] (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n#cit e_note-How_Many_Really_Died-7). Một nhân viên Chữ thập Đỏ Trung Quốc giấu tên ước tính rằng tổng cộng 5.000 người chết và 30.000 bị thương[13] (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n#cit e_note-12)
1.000 người chết - Ân xá Quốc tế (http://vi.wikipedia.org/wiki/%C3%82n_x%C3%A1_Qu%E1%BB%91c_t%E1%BA%BF)[8] (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n#cit e_note-How_Many_Really_Died-7)
7.000 người chết (6.000 thường dân 1.000 binh sĩ) - tình báo NATO (http://vi.wikipedia.org/wiki/NATO)[12] (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n#cit e_note-TE-11)
Tổng cộng 10.000 người chết - các ước tính của Khối Xô viết (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Kh%E1%BB%91i_X%C3%B4_vi%E1%BA%BFt&action=edit&redlink=1)[12] (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n#cit e_note-TE-11)
Hơn 3.700 người chết, gồm cả những người mất tích hoặc chết một cách bí mật hoặc những người từ chối được điều trị y tế - một người đào tẩu từ Quân đội Giải phóng Nhân dân nêu ra một tài liệu mật trong giới sĩ quan[12] (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n#cit e_note-TE-11)
186 thường dân có tên tuổi được xác nhận đã chết vào cuối tháng 6 năm 2006 - Giáo sư Đinh Tử Lâm (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=%C4%90inh_T%E1%BB%AD_L%C3%A2m&action=edit&redlink=1)[14] (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n#cit e_note-13)

batran7777
10-06-2009, 02:10 PM
Nếu đất nước của chúng ta có xảy ra sự việc như thế tui cũng sẽ ủng hộ hết mình nếu chính phủ ta dùng biện phán đó để đàn áp bọn quá khích đó.Chỉ là 1 bọn cơ hội gây rối làm mất ổn định đất nước chẳng có gì là anh hùng cả.

AK47
10-06-2009, 02:15 PM
Bạo lực bắt đầu:

http://i229.photobucket.com/albums/ee63/dienvy_photos/square14.jpg

http://i229.photobucket.com/albums/ee63/dienvy_photos/square15.jpg

http://i229.photobucket.com/albums/ee63/dienvy_photos/square16.jpg

http://i229.photobucket.com/albums/ee63/dienvy_photos/square17.jpg

http://i229.photobucket.com/albums/ee63/dienvy_photos/square18.jpg

http://i229.photobucket.com/albums/ee63/dienvy_photos/square19.jpg

http://i229.photobucket.com/albums/ee63/dienvy_photos/square20.jpg

http://i229.photobucket.com/albums/ee63/dienvy_photos/square21.jpg

Bức ảnh lịch sử:

http://i229.photobucket.com/albums/ee63/dienvy_photos/051201_tiananmen-square_ex-1.jpg

Quân đội tái chiếm Thiên An Môn, biểu tình chấm dứt:

http://i229.photobucket.com/albums/ee63/dienvy_photos/square22.jpg

http://i229.photobucket.com/albums/ee63/dienvy_photos/square23.jpg

http://i229.photobucket.com/albums/ee63/dienvy_photos/square24.jpg

http://i229.photobucket.com/albums/ee63/dienvy_photos/square25.jpg

AK47
10-06-2009, 02:25 PM
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104314_tiananmen_17.jpg

Vào đêm 3 tháng Sáu năm 1989, quân Giải Phóng TQ dùng vũ lực nhằm chấm dứt cuộc biểu tình của sinh viên.

http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104321_tiananmen_18.jpg

Những sinh viên TQ bị thương được chở bằng xe lôi đạp ra ngoài.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104325_tiananmen_19.jpg

Một phóng viên nước ngoài được đồng nghiệp an ủi.


http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104533_tiananmen_22.jpg


Cư dân địa phương thấy các lỗ đạn và một đầu đạn.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104537_tiananmen_23.jpg

Quân đội TQ chiếm giữ Quảng trường Thiên An Môn trong những ngày tiếp theo.

Linh_Kute
10-06-2009, 02:59 PM
Khủng khiếp,ai có thể cho mình biết sự kiện này nghĩa là thế nào ko

Tổ Quốc là trên hết.
10-06-2009, 03:27 PM
Nếu đất nước của chúng ta có xảy ra sự việc như thế tui cũng sẽ ủng hộ hết mình nếu chính phủ ta dùng biện phán đó để đàn áp bọn quá khích đó.Chỉ là 1 bọn cơ hội gây rối làm mất ổn định đất nước chẳng có gì là anh hùng cả.

đất nước của chúng ta ngacnhien ý bác là tung của phải không bác khohieu người Việt không có chuyện lấy xe tăng cán và xả súng bắn dân như bắn súc vật thế đâu bác daomat

batran7777
10-06-2009, 04:15 PM
Các bác chỉ nhìn sự việc trên bề nổi của nó thôi.Nếu bọn tàu khựa năm đó ko mạnh tay như thế thì Cộng hòa nhân dân Trung Hoa đã bị khai tử rồi, đất nước của khựa làm gì đc hùng mạnh như ngày hôm nay và chúng ta cũng khỏi phải lo lắng về bọn khựa rồi.Người dân mà cái kiểu phá rối an ninh trật tự như thế phải nên, cũng như đối với bọn phản động hải ngoại việt nam chúng fai mạnh tay diệt mấy con sâu làm rầu nồi canh đấy.

yeutoquoc_vietnam
10-06-2009, 04:37 PM
nhưng không phải vì thế mà đàn áp dã man vậy...như việt nam củng có đàn áp phản động vậy đâu...

tran.hoangphuong
10-06-2009, 05:05 PM
nhưng không phải vì thế mà đàn áp dã man vậy...như việt nam củng có đàn áp phản động vậy đâu...
Trí tuệ VN >>TQ mà ;
TQ nó đông; làm cái gì cũng long trời lở đất; -> thế giới biết
VN cái gì cũng chặt nhỏ ra, từng giai đoan, thời điểm, bí mật -> cộng lại ông TQ cũng phải nể phục.
rõ nhất gần đay là Bauxite; may mà thời đại này có Internet nhé .

huyblog
10-06-2009, 06:20 PM
Lịch sử TRUNG QUỐC chứng minh, để có được một đất nước rộng lơn như TRUNG QUỐC và dân số hàng tỉ người như vậy thì người lãnh đạo phải thực thi BÁ QUYỀN.

Liệu có cần thiết không nhỉ?

Đất nước rộng lớn vậy để làm gì nếu nhân dân phải khổ đau?

khtn2006
10-06-2009, 06:33 PM
TQ đúng là 1 nước bá quyền,dân trong nước nó còn o tha nói chi nước khác :5:,làm mà ko nhận,chỉ có cái che đậy,mị dân là giỏi :banghead:,TQ đúng là bọn ngụy quân tử,giả nhân giả nghĩa,VN mình cần phải luôn cảnh giác 16 chữ vàng của nó dienmat:18:

AK47
10-06-2009, 08:53 PM
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/pict520.jpg (http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/pict520.jpg)

Những ký ức gây bối rối cho chế độ:Tâm sự một người lính cũ tham gia vào vụ thảm sát Thiên An Môn
Năm 2009 là một năm đầy bất trắc đối với chính quyền Trung Quốc mà Thiên An Môn là một nguy cơ.
Do vậy, Bắc Kinh thẳng tay diệt trừ từ trong trứng nước mọi tiếng nói đòi sự thật . Thế nhưng, bất chấp, mọi hiểm nguy, một người lính cũ tên Trương Thế Quân gởi một bức thư ngõ lên chủ tịch Hồ Cẩm Đào yêu cầu vén màn bí mật vụ thảm sát Thiên An Môn. Bức thư gởi trên mạng internet. Và sau khi trả lời phỏng vấn của hãng AP, Trương Thế Quân bị công an đến tận nhà ở Đằng châu, miền bắc Trung Quốc. Trả lời phỏng vấn của AP, người lính cũ này cho biết, khi được lệnh chiếm các ngõ vào quảng trường, lúc đó anh mới 18 tuổi, thì đơn vị của anh chỉ bắn qua đầu thường dân. Nhưng các đơn vị khác đã thực hiện những chuyện độc ác. Bất bình, anh xin giải ngũ và 3 năm sau thì bị bắt đưa đi cải tạo ba năm với “tội chính trị”.
Bức thư ngõ của anh nhằm mục đích khuyến khích những người lính khác có tham gia vào vụ đàn áp , kể lại sự thât , tội ác của quân đoàn 27 và 38. Nhưng anh nói thêm, trách nhiệm không phải chỉ riêng quân đội mà là của tất cả người Trung quốc. Tưởng niệm 20 năm vụ thảm sát , phải là cơ hội để mở lại trang sử cũ, công bố sự thật. Nhưng thực tế đã không diễn ra như vậy, chính quyền Trung Quốc tiếp tục tỏ dấu hiệu lo ngại .
Chứng nhân người bị xe tăng cán đứt hai chân: sinh viên Phương Chính.
Về phía những người đứng trước mũi súng của Quân Đội TQ , một sinh viên tên Phương Chính không trúng đạn, nhưng bị xe tăng cán đứt hai chân. Vừa đến Mỹ không bao lâu, anh kể lại với RFI Hoa ngữ như sau: “ đêm 3 tháng 6, tôi là một trong những người đi sau cùng trong đoàn biểu tình.
Di chuyển được 500 thước, nghe tiếng súng nổ vang, người nữ sinh viên đi bên cạnh ngã xuống. Trong khi tôi cúi xuống để đở cô bạn này lên và đưa cô đi cấp cứu thì nghe tiếng xe tăng. Vì quân đội đã lập hàng rào kẻm gai , tôi không di chuyển được. Một chiếc xe tăng vượt lên, tôi chỉ kịp nhìn thấy đôi chân mình đứt lià trước khi ngất xỉu.

pocabo
10-06-2009, 09:21 PM
hazzzzzzzzzz
đừng có so sánh Việt Nam với Trung Quốc
vụ biểu tình ở Tây Nguyên , Việt Nam có làm gì tổn hại đến cọng tóc của dân ko ?
hòa giải rất hòa bình , êm đẹp
đấy là sự khác nhau căn bản giữa Người và con đấy

AK47
10-06-2009, 10:51 PM
http://4.bp.blogspot.com/_-bEZ_iWsBDA/ShJhm4-EVvI/AAAAAAAAAVk/MePna6QPeDU/s1600/0,1020,358840,00.jpg

Cảnh quân đội với sinh viên ngồi trên quảng trường Thiên An Môn trước khi sợi dây chia đôi bị cắt bỏ và phe đồng phục tràn sang thảm sát phe thường phục.

AK47
11-06-2009, 10:06 AM
Các Bạn thân mến !

Tôi đưa Sự kiện 04/06/1989 ở Trung Quốc lên đây nhằm để các bạn biết về Khựa tàn ác như thế nào , đấy là khựa với khựa còn như vậy ! Nói gì khi khựa gặp VN trên chiến trường . Cụ thể là Tháng 2 năm 1979 .

Xin các Bạn không nên so sánh VN với Khựa ở đây .

Quân Đội Nhân Dân Việt Nam là một Đội Quân có Kỷ Luật & có Chính Nghĩa , Quân Đội VN không bao giờ dùng Lưỡi Lê , Đạn Thật cũng như Xe Tăng để tấn công Thường Dân .

vietcong91
05-02-2010, 08:54 AM
[/URL][URL="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/zh/7/70/Tiananmensquare.jpg"]http://upload.wikimedia.org/wikipedia/zh/7/70/Tiananmensquare.jpg (http://upload.wikimedia.org/wikipedia/zh/7/70/Tiananmensquare.jpg)
Bức ảnh này được đăng tải trên hầu khắp các báo chí và phương tiện thông tin đại chúng phương Tây. Người dũng cảm đứng chặn trước mũi xe tăng được cho là Vương Duy Lâm, nhưng thân phận người này đến nay chưa xác định. Ngụy Kinh Sinh nói người này đã bị đạn xe tăng bắn chết trong một hành động tương tự sau đó, tuy nhiên họ Ngụy không có bằng chứng chứng minh) Bức ảnh do phóng viên Jeff Widener thuộc The Associated Press chụp.

Bức ảnh đó có tên Tank Man được xem như chiến đấu vì tự do vì công lý sau này tại Hồng Kông hay Đài Loan thường treo lên tự xướng mỗi khi tưởng niệm dịp Thiên An Môn thằng trong ảnh sau này đã vượt biên được sang Mỹ có người lại nói nó bị bắt sau cuộc nổi loạn rồi tra tấn chết trong tù cũng tại bọn lính tank nhu nhược quá cán cho nó 1 phát xong đời tự nhiên đứng lại tôn nó lên làm thánh tự do

còn có thông tin thằng này có bà kon gì đó vs thằng lái xe tank đầu đàn ^^

memo4148
11-02-2010, 01:32 PM
Hồi bức tường Béc lin xụp đổ...lãnh đạo LX ra sức ép bắt Đông Đức phải đàn áp người dân...lúc đó giới chức lãnh đạo Đông Đức chỉ nói 1 câu "còn nhớ Thiên An Môn chứ?" thế là công cuộc thống nhất nước Đức diễn ra trong hoà bình...Ngày này người Đức hẳn phải biết ơn Trung quốc lắm

Máu và Nước mắt
11-02-2010, 03:46 PM
Thiên An Môn có lẽ là vết máu không thể xóa sạch

th4ngvuj92
11-02-2010, 04:54 PM
ai có ảnh và tư liệu về vụ thiên an môn này ko chứ em chẳng hiểu Vụ Thiên an môn là gi cả

Việt Nam của tôi
11-02-2010, 05:01 PM
Ở Trung Hoa đại lục chính quyền cấm tiệt không được nói hay bàn luận về TAM, nhưng ở Hồng Kông thì hằng năm vẫn làm lễ tưởng nhớ ngày này.

nguoihoangsa
11-02-2010, 05:33 PM
ai có ảnh và tư liệu về vụ thiên an môn này ko chứ em chẳng hiểu Vụ Thiên an môn là gi cả

Bác tìm hỉu về loài Khựa nhá, trên youtube đầy lun, gõ vào "thien an mon" là 1 đóng, xem cái này trc đi!
http://www.youtube.com/watch?v=9MuJIC_IQS8

dangkhoapro
11-02-2010, 07:41 PM
Mình xin cung cấp một số thông tin cho các bạn về vụ Thiên An Môn _ thành tích kém cỏi của Trung Cộng về nhân quyền theo nhận đinh của giới chức phương Tây !
Vụ Thiên An Môn thường được gọi dưới cái tên phong trào dân chủ Thiên An Môn, hoặc vụ thảm sát quảng Trường Thiên An Môn xảy ra vào đêm ngày 5, rạng sáng ngày 6/4/1989. theo con số không chính thức của hội chữ thập đỏ Trung Quốc có khoảng không dưới 3000 sinh viên thiệt mạng trong vụ trấn áp bằng xe tăng và súng máy của chính quyền Bắc Kinh trên quảng trường rộng nhất thế giới này. Trong khi đó, theo báo cáo của CIA thì con số nạn nhân trên thực tế còn nhiều hơn, có thể lên đến 6000 người.
Sự việc bắt đầu khi Tổng Bí Thư đảng cộng sản Trung Quốc là Hồ Diệu Bang_ một người có tư tưởng cải cách qua đời, cái chết của ông kéo theo sự tiếc thương của một thế hệ người Trung Quốc tại Hoa lục, đặc biệt là các sinh viên tại một số trường đại học ở Bắc Kinh.
Sinh viên đã cử đại diện của mình đem vòng hoa đến tưởng niệm ở quáng trường Thiên An Môn, tuy nhiên nhà cầm quyền Trung Quốc không hài lòng với hàng động này của giới sinh viên, nhất là khi Trung Quốc đang đón tiếp chuyến thăm của nhà lãnh đạo Liên Xô Gorbachev. Trung Nam hải lo sợ rằng đây sẽ là cớ hội để tầng lớp sinh viên biểu tình đòi những quyền dân chủ và yêu cầu chính quyền giải quyết các vấn đề dân sinh, đặc biệt là trong bối cảnh chính phủ vừa tiến hành cải cách giá khiến đời sống sinh viên gặp nhiều khó khăn.
Trong bối cảnh đó, Trung Nam Hải đã dọn hết những vòng hoa của sinh viên ở quảng trường và yêu cầu họ không tụ tập ở nơi vốn là quốc thể của Trung Hoa. điều này đã khiến sinh viên nổi giận, họ tụ tập đông hơn và yêu cầu được đối thoại trực tiếp với chính quyền.
Số lượng sinh viên tụ tập ngày càng đông khiến cho chuyến thăm tử cấm thành của Gorbachev không thể diễn ra, cũng vì vậy mà một số lượng lớn phóng viên và nhà báo của các hãng thông tấn quốc tế có mặt bởi đây là sự kiện đối ngoại quan trọng Xô - Trung sau 20 năm đóng băng.
Chính quyền Trung Quốc rất không bằng lòng với thái độ của đám sinh viên, một số tiếng nói cứng cỏi trong hậu trường đã bắt đầu cất lên. sự việc trở nên nghiêm trọng hơn khi đám sinh viên tuyên bố sẽ tuyệt thực nếu không được đối thoại với chính quyền, không lâu sau đó tượng "nữ thần dân chủ" được dựng lên đối diện với bức chân dung Mao Trạch Đông ở Quảng trường Thiên An Môn.
Các bất đồng đã bắt đầu xuất hiện trong giới lãnh đạo chóp bu khi bàn về cách giải quyết tình hình ở Thiên An Môn. Về cơ bản, hai phe với hai quan điểm khác nhau hình thành.
- phe ôn hòa : do tổng bí thư Triệu Tử Dương đứng đầu (ông này thay ông Hồ Diệu Bang sau khi ông Hồ qua đời dưới sự ủng hộ của đặng Tiểu Bình). ông Triệu cho rằng cuộc biểu tình và tuyệt thực của sinh viên chỉ là hành động tưởng nhớ và biểu tình đơn thuần, có thể giải quyết bằng thương lượng.
- phe Bê Tông : do thủ tướng Lý Bằng đứng đầu, Lý cho rằng đây là hành động đặc biệt nghiêm trọng và nguy hiểm có tính toán trước và hậu thuẫn của các thế lực bóng tối nhằm lật đổ chính quyền. Lý nhấn mạnh đến khả năng dùng vũ lực và không quyên đả kích quan điểm của Triệu, đồng thười công kích Triệu trước mặt đặng Tiểu Bình nhằm "ăn điểm" với đặng, đặc biệt trong bối cảnh ông Triệu có chuyến thăm cộng hòa dân chủ nhân dân Triều Tiên.
Vốn có thừa sự tàn ác và quỷ quyệt Đặng Tiểu Bình(trên danh nghĩa đã rút khỏi chính trường, nhưng vẫn giữ lại chức Chủ Tich Quân Ủy TW và về thực tế vẫn là lãnh đạo tối cao của Trung Cộng) chia sẻ quan điểm của Lý Bằng, phe bê tông thắng thế !
Không lâu sau đó, quân đội được huy động, đặng đã khôn khéo điều động một quân đoàn xa xôi ơ Tứ Xuyên và không cho đơn vị này xem sách báo, tivi trong 2 tuần trước khi "giao nhiệm vụ trấn áp bọn phản loạn".
2h đêm ngày 4/6/1989 chiến dịch "làm sạch" quảng trường bắt đầu và mọi chuyện sau thế nào chắc ít nhiều các bạn đã được rõ...

Sát Thát
11-02-2010, 08:03 PM
Giới lãnh đạo Khựa thuộc lòng Tôn Tử binh pháp ghê ! Bọn chúng dùng chiêu "Quan môn tróc tặc", bắt loa tụ tập người biểu tình lại rồi khép chặt vòng vây rồi tắm máu họ. Ác quá !

chinhnguyen
11-02-2010, 08:30 PM
tàn ác coi rẻ mang người là bản chất của Khựa từ xưa tới giờ
bọn khựa thường chơi chiến thuật thí lính , dàn quân biển người ào ạt xông lên
thời nhà Hán khi đánh nhau chúng đem rất nhiều quân nhưng luong thực thì chỉ đủ cho 1/3 quan lính , bọn chúng làm thế để cho đám lính có tinh thần chiến đấu , sau 1 trận đánh sẻ chết rất nhiều thì số còn sống sẻ dược ăn ,
còn trong cuộc trường chinh của chúng đã có bít bao người dân đã chết chỉ vì bị buộc phải theo Mao
nói chung bọn cầm quyền khựa này coi mạng dân của nó như cỏ . Dân nó còn dám đối xử như thế ko bít nước khác thì sao đây

vietquoc_anhhung
11-02-2010, 09:27 PM
Thiên An Môn là vết nhơ trong sự nghiệp của Đặng Tiểu Bình.....Thực sự đáng khinh bỉ nhưng thử hỏi ai có cách giải quyết khác Đặng trong tình huống đó ? Cách mà Đặng giải quyết nói lên tính cách của ông ta. Như thầy tôi có dậy rằng : Người Trung Quốc rất thâm mà Đặng là con "cáo già thâm nhất" trong những kẻ thâm đó.

sato204
11-02-2010, 10:11 PM
Thiên An môn là vết nhơ của người TQ nhưng cũng là bài học đắt giá cho VN đừng nghĩ bọn phương Tây và Mĩ cái gì cũng tốt .Nó có thể cho mình 1 tỉ nhưng cũng sẵn sàng lấy đi danh dư và lòng tự trọng của mình đấy các bạn ạ.
Mói tóm lại người phương Đông vẫn thua người Phương Tây ở cái đầu .TQ dù có hổ báo đến đâu cũng chưa thể vượt qua được bàn tay man rợn của Mĩ .Hơn nữa đáng ghê tởm hơn nữa Mĩ luôn là kẻ mượn dao giết người rồi tự cho mình là dân chủ và văn minh.

TCĐ
11-02-2010, 10:25 PM
Cung cấp thêm tử liệu để mọi người tiếp tục chém gió coi chơi :))
http://vndefence.info/modules.php?name=Forums&file=viewtopic&t=437
Đội quân thiết giáp+bộ binh mang về bắc Kinh đều là từ phân khu tây tạng về cả đó.Toàn bộ lính thuộc sư đoàn thủ đô đều bị giam chân không cho ra TAM vì sợ họ chùn tay.
Cái này h2nh như lúc trước HS.O đã bàn tới rồi...!!! Các Mod xem thế nào đê

chinhnguyen
11-02-2010, 10:51 PM
Thiên An môn là vết nhơ của người TQ nhưng cũng là bài học đắt giá cho VN đừng nghĩ bọn phương Tây và Mĩ cái gì cũng tốt .Nó có thể cho mình 1 tỉ nhưng cũng sẵn sàng lấy đi danh dư và lòng tự trọng của mình đấy các bạn ạ.
Mói tóm lại người phương Đông vẫn thua người Phương Tây ở cái đầu .TQ dù có hổ báo đến đâu cũng chưa thể vượt qua được bàn tay man rợn của Mĩ .Hơn nữa đáng ghê tởm hơn nữa Mĩ luôn là kẻ mượn dao giết người rồi tự cho mình là dân chủ và văn minh.
đúng rồi ko ghê tởm = mỹ
hành động chiếm đóng Hoàng sa , tấn công Trường sa, giết những người lính bảo vệ chủ quyền của tổ quốc , bắn, bắt ngư dân đánh đập đòi tiền chuộc , tấn công Việt nam 1979 , a dua giật giây pol pot giết hại người dân Việt Nam
==> tất cả đều ko nghê tởm man rợ bằng Mỹ
cho hỏi bác sato204 phải quốc tịch VN khong thế ?????????????????
có vẻ bác thích chú tiểu Bình gớm nhỉ ??????????

Ngụy quân tử
11-02-2010, 10:53 PM
thằng Mỹ hay thằng Tàu tàn ác cũng như nhau cả thôi, chẳng thằng nào hơn thằng nào

vietcong91
17-02-2010, 05:12 PM
mà thằng tàu làm vậy là đúng đấy chứ dân phải nghe chính quyền chứ định a dua theo phong trào cách mạng dân chủ lúc đó tại đông âu nên ăn đạn là đúng rùi đừng tưởng mấy thằng tham gia vụ đó là hiền nha toàn đầu trộm đuôi cướp cả được rân chủ tàu khựa bên đài bắc bơm money thôi =)) để cái lũ súc vật ấy thay máu lãnh đạo có khi việt nam ko còn 1 tất đất 1 mống người chứ chẳng chơi :|

HoaNhan-BatKhuat
17-02-2010, 06:29 PM
Vụ TAM là bài học mà đàn anh tàu khựa đã được chính quyền Việt Nam hiện giờ áp dụng:"Không để phong trào tự do,dân chủ bùng phát trong giới học sinh,sinh viện.".
Phải nói thật là Đặng Tiểu Bình (Tiểu vào Bình) trong mắt người VN thì đáng ghét thật,nhưng đối với tàu khựa thì đó quả là 1 người có công lớn.Công lao của Đặng chẳng khác nào Tần Thủy Hoàng,Lý Thế Dân,Chu Nguyên Chương,những người đã làm hồi sinh tàu khựa.Không có Đặng giờ này dân khựa vẫn đang mang sắt ra cánh đồng để tế Mao.

TrungQuoc
08-09-2010, 03:42 PM
Vụ này thì dã man rồi bọn TQ nó dùng xe tăng cán nát nhưng người biểu tình.Tôi đã tưng xem một bộ phim tài liều dài gần một tiếng quay cảnh dàn áp nhìn dã man không lời nào để tả nó thể hiện chính quyền TQ quá phát xít.Bộ phim này hay lắm các bạn nhớ tìn xem hình ảnh bất khuất trong bộ phim là hình ảnh một người đàn ông mặc áo trắng đứng hiên ngang chăn đoàn xe tăng.Một cảnh khác quay lại bãi(thit ngừoi) và xe đạp trộn lẫn vào nhau nhìn thương tâm lắm.Đả đảo cộng sản TQ

TrungQuoc
08-09-2010, 03:45 PM
Sự kiện Thiên An Môn
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Mục từ này về sự kiện xảy ở Quảng trường Thiên An Môn năm 1989. Về sự kiện xảy ra cũng tại nơi này năm 1976, xem Sự kiện Thiên An Môn, 1976


"Người biểu tình vô danh" đứng trước đoàn xe tăng.
Tiếng Trung: 六四事件
Nghĩa: Sự kiện 6-4 (4 tháng 6)
[hiện]Chuyển tự
Alternative Chinese name
Phồn thể: 八九民運
Giản thể: 八九民运
Nghĩa: phong trào ủng hộ dân chủ '89
[hiện]Chuyển tự
Cuộc biểu tình ở quảng trường Thiên An Môn năm 1989, hay Thảm sát quảng trường Thiên An Môn, Cuộc xô xát ngày 4 tháng 6, hay Tình trạng náo động từ mùa Xuân tới mùa Hè năm 1989 theo Chính phủ Trung Quốc, là một loạt những vụ biểu tình của sinh viên, trí thức và những nhà hoạt động công nhân lãnh đạo ở Cộng hòa nhân dân Trung Hoa từ 15 tháng 4 đến 4 tháng 6 năm 1989, (theo chính quyền Trung Quốc) do bất bình về tham nhũng của chính quyền, nhưng cuộc đụng độ đã khiến 800 dân thường thiệt mạng, 10.000 người bị thương. Nhưng bệnh viện địa phương đưa ra con số khoảng 2.000.
Mục lục [ẩn]

Sự kiện được đặt tên theo vị trí diễn ra sự đàn áp phong trào ở Quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Những người biểu tình thuộc nhiều nhóm khác nhau, từ các trí thức tin tưởng rằng chính phủ do Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo quá tham nhũng và hà khắc, tới những công nhân thành thị tin rằng cải cách kinh tế Trung Quốc đã đi quá xa dẫn tới lạm phát tăng cao và tình trạng thất nghiệp lan tràn đe dọa cuộc sống của họ.
Sau khi những người biểu tình bất chấp kêu gọi giải tán của chính phủ, một sự chia rẽ xảy ra bên trong Đảng cộng sản về việc giải quyết vấn đề với những người biểu tình theo cách nào. Trong những nhóm đang tranh cãi nhau, một phe cứng rắn nổi lên và quyết định đàn áp cuộc biểu tình mà không cần để ý tới những yêu cầu của họ.
Ngày 20 tháng 5, chính phủ tuyên bố thiết quân luật và vào đêm ngày 3 tháng 6, sáng ngày 4 tháng 6, xe tăng và bộ binh quân đội được gửi tới quảng trường Thiên An Môn để đàn áp phong trào và giải tán những người biểu tình. Những ước tính về con số thiệt mạng dân sự khác nhau: 4000-8000 (CIA), 2.600 (Hội Chữ thập đỏ Trung Quốc) và một nguồn chưa được xác định khác là 5.000. Số người bị thương từ 7.000 đến 10.000. Tiếp sau cuộc bạo lực, chính phủ tiến hành nhiều cuộc bắt giữ để đàn áp những người ủng hộ phong trào, cấm đoán báo chí nước ngoài và kiểm soát nghiêm ngặt việc đưa tin các sự kiện của báo chí Trung Quốc. Cuộc đàn áp bằng bạo lực đối với những người biểu tình ở quảng trường Thiên An Môn đã gây nên sự chỉ trích rộng rãi của quốc tế đối với chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa[1].
Tại Trung Quốc, vụ này thường được gọi là Sự kiện mùng 4 tháng 6 (六四事件) hay Phong trào mùng 4 tháng 6 (六四运动). Tên sau được đặt theo tên của hai hành động phản kháng khác cũng xảy ra ở quảng trường Thiên An Môn: Phong trào mùng 4 tháng 5 năm 1919 và Phong trào mùng 5 tháng 4 năm 1976.
[sửa]Bối cảnh

Tháng 4 năm 1989, khi Hồ Diệu Bang qua đời, dân chúng Trung Quốc đã nhân tang lễ ông, tổ chức nhiều vụ xuống đường biểu tình. Chính thức là để tỏ lòng thương tiếc một người thuộc xu hướng cải cách, song các cuộc biểu tình này thực ra là để phản đối lạm phát và nạn tham nhũng. Vào thời điểm ấy, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô là Mikhail Gorbachyov đến thăm Bắc Kinh sau nhiều năm gián đoạn quan hệ giữa Liên Xô và Trung Quốc.
Đây là biến cố quốc tế nên đông đảo truyền thông thế giới có mặt để tường thuật. Các cuộc biểu tình kéo dài khiến lãnh đạo Bắc Kinh lúng túng. Vì muốn thách thức Gorbachyov tiến hành cải cách nên họ không dám ngăn chặn biểu tình, trong khi nhiều đảng viên cao cấp lại tỏ vẻ ủng hộ, thậm chí yểm trợ dân biểu tình.
Đến khi sự việc xảy ra quá tầm kiểm soát của chính quyền thì họ chỉ còn giải pháp là "tắt đèn nổ súng". Triệu Tử Dương muốn can cả hai, chính quyền và dân biểu tình, mà không nổi. Ông xuất hiện lần cuối, giữa đám biểu tình vào ngày 19 tháng 5 năm 1989, với nước mắt lưng tròng và tay cầm loa để nói là mình đến quá trễ.
Hơn 10 ngày sau, quân đội tiến vào thủ đô Bắc Kinh, yêu cầu báo chí rút lui và rạng ngày 4 tháng 6, đám biểu tình bị giải tán, hàng ngàn người bị tàn sát ngay tại Quảng trường Thiên An Môn. Con số chính thức là bao nhiêu thì Bắc Kinh không nói và không ai biết được. Con số bán chính thức từ Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ là 2.600 người.
[sửa]Những cuộc phản kháng bắt đầu

Những cuộc phản kháng ban đầu chỉ diễn ra trên quy mô nhỏ, ngày 16 tháng 4 và 17 tháng 4, dưới hình thức lễ tang dành cho Hồ Diệu Bang và những yêu cầu Đảng Cộng sản Trung Quốc phải sửa đổi các quan điểm chính thức của họ về ông. Ngày 18 tháng 4, 10.000 sinh viên tiến hành một cuộc biểu tình ngồi tại Quảng trường Thiên An Môn, phía trước Đại lễ đường Nhân dân. Cùng trong buổi chiều ngày hôm đó, vài ngàn sinh viên tụ tập trước Trung Nam Hải, trụ sở chính phủ, yêu cầu gặp mặt các lãnh đạo chính phủ. Họ đã bị lực lượng an ninh giải tán.
Những cuộc phản kháng đã có xung lượng sau khi có tin tức về những cuộc xô xát giữa sinh viên và cảnh sát; sinh viên tin rằng truyền thông Trung Quốc đã bóp méo tính chất hành động của họ và nó càng khiến sự kiện được nhiều người ủng hộ hơn dù một tờ báo quốc gia, tờ Khoa học và Kỹ thuật (科技日报) xuất bản ngày 19 tháng 4, có một bài viết về cuộc biểu tình ngồi ngày 18 tháng 4.
Trong đêm ngày 21 tháng 4, ngày trước lễ tang Hồ Diệu Bang, khoảng 100.000 sinh viên đã tuần hành trên Quảng trường Thiên An Môn và tụ tập ở đó trước khi nơi này bị đóng cửa chuẩn bị cho lễ tang. Ngày 22 tháng 4, họ đã yêu cầu gặp mặt thủ tướng Lý Bằng nhưng không được đáp ứng (Lý Bằng là người được đa số cho là đối thủ chính trị của Hồ Diệu Bang). Cùng ngày hôm ấy, những cuộc phản kháng diễn ra tại Tây An (Thiểm Tây) và Trường Sa (Hồ Nam).
Từ 21 tháng 4 tới 23 tháng 4, sinh viên tại Bắc Kinh kêu gọi một cuộc bãi khoá. Những hồi chuông báo động đã gióng lên bên trong chính phủ, họ nhận thức rõ cơn bão chính trị do Sự kiện Thiên An Môn ngày 5 tháng Tư (四五天安门事件 Tứ ngũ Thiên An Môn sự kiện) năm 1976 khi ấy đã được hợp pháp hóa gây ra. Ngày 26 tháng 4, sau một bài diễn văn nội bộ của Đặng Tiểu Bình, tờ báo chính thức của Đảng Cộng sản Trung Quốc, Nhân dân Nhật báo, ra một bài xã luận trang nhất với tiêu đề "Dương cao ngọn cờ phản đối bất kỳ sự xáo động nào" để tìm cách tập hợp công luận sau lưng chính phủ và buộc tội "một số kẻ cơ hội lạc lõng" đang âm mưu gây bất ổn dân sự[2]. Bài báo làm sinh viên nổi giận và vào ngày 27 tháng 4 khoảng 50.000 sinh viên tụ tập trên các đường phố Bắc Kinh, bất chấp lời cảnh báo đàn áp của chính phủ, yêu cầu chính phủ rút lại bài báo.
Tại Bắc Kinh, đa số sinh viên từ nhiều trường cao đẳng và đại học đã tham gia với sự ủng hộ của các giáo sư và giới trí thức khác. Sinh viên khước từ các thành viên chính thức từ các hiệp hội sinh viên do Đảng Cộng sản kiểm soát và lập lên những hiệp hội tự quản của riêng mình. Sinh viên tự coi mình là những người Trung Quốc yêu nước, bởi họ được thừa hưởng giá trị "khoa học và dân chủ" của Phong trào Ngũ Tứ năm 1919. Những cuộc phản kháng cũng khiến mọi người nhớ lại Phong trào Tứ Ngũ (四五运动 Tứ ngũ vận động) cuối cùng đã dẫn tới sự ra đi của bè lũ bốn tên. Ban đầu chỉ có mục đích tưởng niệm Hồ Diệu Bang, người được sinh viên coi là một nhân vật ủng hộ dân chủ, hành động của sinh viên dần phát triển thành phong trào phản đối tham nhũng và yêu cầu tự do báo chí và sự chấm dứt, hay cải cách, sự cầm quyền tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa của Đảng Cộng sản và Đặng Tiểu Bình, người lãnh đạo tối cao trên thực tế của Trung Quốc. Những nỗ lực liên lạc và liên kết với sinh viên và công nhân ở các thành phố khác cũng mang lại một số thành công.
Dù những cuộc phản kháng ban đầu là của sinh viên và giới trí thức, những người cho rằng các cuộc cải cách của Đặng Tiểu Bình vẫn chưa đủ tầm và Trung Quốc cần phải cải cách cả hệ thống chính trị, họ nhanh chóng có được sự ủng hộ của giới công nhân thành thị, những người cho rằng các cuộc cải cách đã đi quá xa. Điều này xảy ra bởi những người lãnh đạo cuộc phản kháng chú trọng vào vấn đề tham nhũng, vấn đề thống nhất cả hai nhóm và bởi sinh viên có thể viện dẫn các nguyên mẫu Trung Quốc của những người trí thức vị tha những người nói ra sự thực với giới cầm quyền.
Không giống những cuộc phản kháng trên Quảng trường Thiên An Môn năm 1987, gồm chủ yếu sinh viên và giới trí thức, các cuộc phản kháng năm 1989 có được sự hỗ trợ to lớn từ giới công nhân thành thị, những người đang lo lắng trước tình trạng lạm phát và tham nhũng ngày càng gia tăng. Tại Bắc Kinh, họ được rất nhiều người ủng hộ. Họ cũng được ủng hộ tại các thành phố lớn ở khắp Trung Quốc Đại lục như Ô Lỗ Mộc Tề, Thượng Hải và Trùng Khánh; và sau này là ở Hương Cảng, Đài Loan và các cộng đồng Hoa kiều ở Bắc Mỹ và châu Âu.
[sửa]Phản kháng leo thang


"Nữ thần Dân chủ" được sinh viên thực hiện tại Viện Nghệ thuật Trung ương và được dựng lên ở quảng trường trong cuộc phản kháng


Triệu Tử Dương dùng loa để nói với các sinh viên vào ngày 19 tháng 5 năm 1989. Đằng sau ông (người thứ hai từ bên phải, mặc áo đen) là Ôn Gia Bảo. Đây là lần xuất hiện cuối cùng của ông trước công chúng, sau đó ông bị quản thúc tại gia đến khi chết
Ngày 4 tháng 5, xấp xỉ 100.000 sinh viên và công nhân tuần hành ở Bắc Kinh yêu cầu cải cách tự do báo chí và một cuộc đối thoại chính thức giữa chính quyền và các đại biểu do sinh viên bầu ra. Chính phủ khước từ đối thoại, chỉ đồng ý đàm phán với các thành viên được chỉ định từ các tổ chức sinh viên. Ngày 13 tháng 5, hai ngày trước chuyến thăm cấp nhà nước được quảng cáo rầm rộ của vị lãnh đạo Liên Xô có đầu óc cải cách Mikhail Sergeyevich Gorbachyov, những đám đông sinh viên chiếm giữ quảng trường Thiên An Môn và bắt đầu một cuộc tuyệt thực, nhấn mạnh yêu cầu chính phủ rút lui lời cáo buộc đưa ra trong bài xã luận của Nhân dân Nhật báo và tiến hành các cuộc đàm phán với các đại diện sinh viên. Hàng trăm sinh viên tham gia cuộc tuyệt thực và được ủng hộ bởi hàng ngàn sinh viên khác như một phần của nhân dân Bắc Kinh, trong một tuần lễ.
Những cuộc phản kháng và bãi khoá bắt đầu xuất hiện tại nhiều trường đại học ở các thành phố khác, nhiều sinh viên đi tới Bắc Kinh tham gia vào cuộc biểu tình. Nói chung, các cuộc biểu tình tại Quảng trường Thiên An Môn được tổ chức tốt, với những cuộc tuần hành hàng ngày của sinh viên từ nhiều trường đại học Bắc Kinh thể hiện sự đoàn kết, tẩy chay các lớp học và với những yêu cầu ngày càng gia tăng. Các sinh viên hát "Quốc tế ca", bài thánh ca xã hội chủ nghĩa trên thế giới, trên đường đi tới và tại quảng trường[3]. Sinh viên thậm chí còn thể hiện hành động tôn trọng đáng ngạc nhiên với chính phủ khi giúp cảnh sát bắt giữ ba người từ tỉnh Hồ Nam, gồm cả Dụ Đông Nhạc, những người đã ném mực vào bức chân dung lớn của Mao treo tại phía bắc quảng trường[4].
Cuối cùng sinh viên quyết định rằng để duy trì phong trào của họ cần thiết phải tiến hành một cuộc tuyệt thực. Quyết định này của sinh viên là một thời điểm quyết định trong phong trào. Cuộc tuyệt thực bắt đầu tháng 5 năm 1989 và phát triển lên tới "hơn một nghìn người" (Lưu, 1994, 315). Cuộc tuyệt thực khiến sinh viên nhận được sự ủng hộ từ khắp đất nước và "người dân bình thường tại Bắc Kinh cũng tuần hành để bảo vệ những người tham gia tuyệt thực... bởi hành động tuyệt thực và đương đầu với những sự trả đũa của chính phủ đã thuyết phục được những người quan sát rằng sinh viên không chỉ đòi hòi những quyền lợi cá nhân mà còn cho cả nhân dân Trung Quốc" (Calhoun 1994, 113).
Ngày 19 tháng 5 lúc 4 giờ 50 phút sáng, Tổng thư ký Triệu Tử Dương tới quảng trường và đọc một bài diễn văn hối thúc sinh viên chấm dứt cuộc tuyệt thực. Một phần bài diễn văn của ông đã trở thành câu trích dẫn nổi tiếng, khi ông nói, ám chỉ tới thế hệ người lớn tuổi Trung Quốc, "Chúng tôi đã già, nó không còn là vấn đề với chúng tôi nữa." Trái lại, sinh viên còn trẻ và ông hối thúc họ giữ sức khoẻ và không tự hy sinh mình quá dễ dàng như vậy. Chuyến thăm của Triệu Tử Dương tới quảng trường là lần xuất hiện cuối cùng trước công chúng của ông.
Những nỗ lực đàm phán với chính phủ Trung Quốc, ở khu vực văn phòng lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Nam Hải ngay cạnh đó, đã thành công một phần. Nhờ chuyến thăm của Gorbachyov, báo chí quốc tế có mặt với số lượng lớn trên Lục địa Trung Quốc. Các bài báo phản ánh sự kiện của họ xuất hiện thường xuyên và nói chung ủng hộ những người phản kháng, nhưng tỏ vẻ bi quan rằng họ sẽ khó đạt mục đích. Tới cuối cuộc biểu tình, ngày 30 tháng 5, một bức tượng Nữ thần Dân chủ được dựng lên trên quảng trường và trở thành biểu tượng cho cuộc phản kháng với toàn thể khán giả TV trên thế giới.
Uỷ ban Thường trực Bộ chính trị, cùng các cựu lãnh đạo đảng (đã nghỉ hưu nhưng vẫn có ảnh hưởng trong chính phủ và trong Đảng), ban đầu, hy vọng rằng các cuộc biểu tình sẽ không kéo dài, hay những biện pháp cải cách trong nước và những cuộc điều tra sẽ làm hài lòng những người phản kháng. Họ hy vọng tránh được bạo lực nếu có thể, và ban đầu dựa vào các cơ quan Đảng để thuyết phục sinh viên từ bỏ cuộc phản kháng và quay lại với việc học tập. Một vật cản lớn với hành động ngăn chặn là chính giới lãnh đạo lại ủng hộ nhiều yêu cầu của sinh viên, đặc biệt với những lo ngại trước tình trạng tham nhũng. Tuy nhiên, một vấn đề lớn là các cuộc phản kháng liên quan tới nhiều giới với nhiều mục tiêu khác nhau và vì thế chính phủ không biết phải đàm phán với ai, và những yêu cầu của những người phản kháng là gì. Sự lẫn lộn và thiếu quả quyết trong số những người phản kháng cũng phản ánh sự lẫn lộn và thiếu quả quyết bên trong chính phủ. Tờ Nhân dân Nhật Báo đã đề cập tới tình trạng thiếu quả quyết này và thường thay đổi quan điểm giữa ủng hộ và lên án những người biểu tình.
Trong giới lãnh đạo hàng đầu, Tổng thư ký Triệu Tử Dương ủng hộ mạnh mẽ một cách tiếp cận mềm dẻo với những người biểu tình trong khi Lý Bằng được coi là người muốn đàn áp. Cuối cùng, quyết định đàn áp được một nhóm lãnh đạo lớn tuổi trong đảng, những người coi sự từ bỏ quản lý độc đảng là sự quay trở lại với tình trạng hỗn loạn thời Cách mạng Văn hóa[cần dẫn nguồn]. Dù đa số những thành viên đó không có vị trí chính thức, họ vẫn kiểm soát được quân đội. Đặng Tiểu Bình là chủ tịch Uỷ ban Quân sự Trung ương và có thể tuyên bố thiết quân luật; Dương Thượng Côn là chủ tịch nước, tuy chỉ là một chức vụ mang tính biểu tượng theo Hiến pháp năm 1982, nhưng về pháp lý là Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang. Những lãnh đạo lớn tuổi tin rằng những cuộc biểu tình kéo dài là một mối đe doạ tới sự ổn định của đất nước. Những người biểu tình bị coi là công cụ ủng hộ cho "chủ nghĩa tự do tư sản" đang đứng núp phía sau, cũng như là công cụ của các phe phái trong đảng muốn thực thi hơn nữa các tham vọng cá nhân của họ[cần dẫn nguồn].
[sửa]Trên toàn quốc và ở bên ngoài Trung Quốc đại lục
Buổi đầu phong trào, truyền thông Trung Quốc có cơ hội hiếm hoi để thông tin một cách tự do và chính xác. Đa số họ được tự do viết và thông báo sự kiện đang diễn ra vì không bị các cơ quan địa phương và chính phủ quản lý. Tin tức nhanh chóng lan rộng trên khắp lục địa. Theo báo cáo của truyền thông Trung Quốc, sinh viên và công nhân tại hơn 400 thành phố, gồm cả các thành phố tại Nội Mông, cũng tổ chức lại và bắt đầu phản kháng[5]. Mọi người cũng kéo tới thủ đô để gia nhập cuộc phản kháng tại Quảng trường Thiên An Môn.
Sinh viên đại học tại Thượng Hải cũng xuống đường để kỷ niệm cái chết của Hồ Diệu Bang và phản đối một số chính sách của chính phủ. Trong nhiều trường hợp, họ được sự ủng hộ của các uỷ ban đảng của trường. Giang Trạch Dân, khi ấy là bí thư đảng uỷ thành phố, diễn thuyết trước các sinh viên, bày tỏ sự cảm thông bởi ông cũng từng là một sinh viên hoạt động tích cực trước năm 1949. Cùng lúc ấy, ông nhanh chóng hành động điều các lực lượng cảnh sát tới kiểm soát đường phố và thanh trừng các lãnh đạo Đảng Cộng sản ủng hộ sinh viên.
Ngày 19 tháng 4, các biên tập viên tờ Thế giới kinh tế đạo báo, một tạp chí có khuynh hướng cải cách, quyết định xuất bản, trong số 439 ngày 24 tháng 4, một mục bình luận về Hồ Diệu Bang. Bên trong là một bài viết của Nghiêm Gia Kỳ, với lời lẽ ủng hộ những sinh viên phản kháng tại Bắc Kinh ngày 18 tháng 4, và kêu gọi đánh giá lại việc thanh trừng ông năm 1987. Ngày 21 tháng 4, một quan chức Đảng tại Thượng Hải đã yêu cầu tổng biên tập, Khâm Bản Lập, thay đổi một số đoạn. Khâm Bản Lập từ chối và Trần phải quay sang Giang Trạch Dân, người yêu cầu kiểm duyệt bài báo. Tới thời điểm ấy, đợt báo in đầu tiên đã được phát hành. Số còn lại được xuất bản với một trang trống[6]. Ngày 26 tháng 4, Nhân dân Nhật báo xuất bản bài xã luận lên án cuộc phản kháng của sinh viên. Giang hành động theo hướng này và đình chỉ chức vụ của Khâm Bản Lập. Ông nhanh chóng nổi lên nắm quyền lực sau khi quả quyết dẹp yên những cuộc phản kháng năm 1989.
Tại Hương Cảng, ngày 27 tháng 5 năm 1989, hơn 300.000 người đã tụ họp tại trường đua ngựa Bào Mã Địa trong một sự kiện được gọi là "Những bài hát dân chủ dành cho Trung Quốc". Nhiều nhân vật nổi tiếng người Hồng Kông và Đài Loan đã cùng hát và thể hiện sự ủng hộ của họ với các sinh viên tại Bắc Kinh. Hôm sau, ngày 28 tháng 5, một đám diễu hành do Martin Lee, Szeto Wah và nhiều người khác dẫn đầu đã đi suốt hòn đảo Hồng Kông; 1.5 triệu người đã tham gia.
Cũng có những cuộc phản kháng tại Đài Loan. Chính phủ đã thông qua một điều luật cho rằng họ sẽ cung cấp một hộ chiếu Trung Hoa Dân quốc và hỗ trợ tài chính cho bất kỳ người Trung Quốc nào từ bỏ hộ chiếu Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.
Trên khắp thế giới, ở những nơi có nhiều người Trung Quốc sinh sống, những cuộc tụ tập và tuần hành diễn ra. Nhiều chính phủ, như Hoa Kỳ, Nhật Bản... cũng đưa ra những cảnh báo, khuyến cáo công dân nước mình không tới Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.
[sửa]Chính phủ tiêu diệt cuộc phản kháng



Trong hình chụp nổi tiếng này, một người biểu tình đơn độc, "Người biểu tình vô danh", đứng chặn một đoàn xe tăng tại Bắc Kinh trong hơn nửa giờ ngày 5 tháng 6 năm 1989.
Hình do Jeff Widener (Associated Press) chụp.
Dù chính phủ đã tuyên bố thiết quân luật ngày 20 tháng 5, việc quân đội tiến vào Bắc Kinh vẫn không thể diễn ra bởi những đám đông người phản kháng, và quân đội cuối cùng nhận được lệnh rút lui. Trong lúc ấy, những cuộc biểu tình vẫn tiếp diễn. Cuộc tuyệt thực đang tiến dần tới tuần thứ ba và chính phủ đã giải quyết được nó trước khi có những người phải chết vì đói. Sau các cuộc bàn cãi trong giới lãnh đạo cộng sản, việc sử dụng lực lượng quân đội giải quyết khủng hoảng được đưa ra và dẫn tới một sự chia rẽ sâu sắc trong Bộ chính trị. Tổng thư ký Triệu Tử Dương bị gạt khỏi ban lãnh đạo chính trị vì ông ủng hộ hành động phản kháng của sinh viên. Quân đội cũng không thống nhất trong việc giải quyết vấn đề và thừa nhận không ủng hộ trực tiếp việc sử dụng vũ lực, khiến giới lãnh đạo phải tìm kiếm các cá nhân muốn thực hiện mệnh lệnh của họ[cần dẫn nguồn].
Binh sĩ và xe tăng thuộc Quân đoàn 27 và 28 Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc được gửi tới kiểm soát thành phố. Quân đoàn 27 nằm dưới quyền chỉ huy của một sĩ quan có quan hệ với Dương Thượng Côn. Trong một cuộc họp báo, Tổng thống Hoa Kỳ George H. W. Bush đã thông báo những lệnh trừng phạt với Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, sau những lời kêu gọi hành động từ phía các thành viên Nghị viện như Thượng nghị sĩ Jesse Helms. Tổng thống Bush cho rằng thông tin tình báo ông nhận được cho thấy một số chia rẽ trong giới chỉ huy quân sự Trung Quốc, và thậm chí cả khả năng những vụ xung đột bên trong quân đội trong những ngày đó. Các báo cáo tình báo cũng cho thấy các đơn vị thuộc Quân đoàn 27 và 28 đã được đưa tới bên ngoài các tỉnh bởi các đơn vị địa phương của Quân đội Giải phóng Nhân dân được cho là có cảm tình với những người phản kháng và nhân dân trong thành phố. Các phóng viên miêu tả các binh sĩ thuộc Quân đoàn 27 là nhân tố chủ chốt gây thương vong cho dân thường. Sau cuộc tấn công vào quảng trường, Quân đoàn 27 được cho là đã thiết lập các địa điểm phòng thủ tại Bắc Kinh - không phải là kiểu bố trí phòng ngự trước các cuộc tấn công của nhân dân, mà trước những cuộc tấn công của các đơn vị quân đội khác. Mặt khác, Quân đoàn 38 sở tại, được cho là có cảm tình với lực lượng phản kháng. Họ không được cung cấp đạn dược và được cho là đã tự đốt các xe cộ của mình khi từ bỏ chúng để tham gia cuộc phản kháng[cần dẫn nguồn].
Hành động xâm nhập thành phố của quân đội bị nhiều công dân Bắc Kinh phản đối kịch liệt. Những người phản kháng đốt cháy các xe buýt và sử dụng chúng làm phương tiện cản bước quân đội. Cuộc chiến tiếp tục diễn ra trên các đường phố bao quanh quảng trường, nhiều người phản kháng được cho là đã tiến về phía Quân đội Giải phóng Nhân dân và xây dựng các luỹ bằng xe cộ, trong khi quân đội tìm cách giải toả vật cản bằng hơi cay, súng và xe tăng. Nhiều người bị thương đã được các lái xe đang ở trong vùng trống giữa binh sĩ và các đám đông cứu thoát, đưa tới bệnh viện. Sau cuộc tấn công vào quảng trường, chương trình truyền hình trực tiếp về sự kiện cho thấy nhiều người mang băng đen trên tay phản đối hành động của chính phủ, tụ tập ở nhiều đại lộ đốt cháy các chiến luỹ. Trong lúc ấy, Quân đội Giải phóng Nhân dân thiết lập một cách có hệ thống các điểm kiểm soát bên ngoài thành phố, lùng bắt những người phản kháng và phong toả các khu vực trường đại học.
Ngay bên trong quảng trường, đã có một cuộc tranh luận giữa những người muốn rút lui hòa bình, gồm Hàn Đông Phương, và những người muốn tiếp tục ở lại, như Sài Linh. Cuộc tấn công vào quảng trường bắt đầu lúc 10:30 tối ngày 3 tháng 6, khi xe bọc thép và quân đội vũ trang với lưỡi lê tiến vào từ nhiều hướng đi theo sau là máy ủi và xe rủa. Những chiếc xe bọc thép chạy trên đường, bắn thẳng về phía trước và xung quanh, có lẽ đã giết hại và làm bị thương cả một số binh sĩ. Phóng viên BBC Kate Adie miêu tả về hành động "bắn bừa bãi" bên trong quảng trường. Các sinh viên chạy trốn trong các xe buýt bị các nhóm binh sĩ lôi ra và đánh đập bằng những cây gậy lớn. Những sinh viên đang tìm cách rời khỏi quảng trường cũng bị binh sĩ bao vây và đánh đập. Thậm chí, rất nhiều người biểu tình đã bị xe tăng cán chết[cần dẫn nguồn]. Các lãnh đạo cuộc phản kháng bên trong quảng trường, nơi một số người đang tìm các thiết lập các luỹ ngăn xe bọc thép, được cho là đã "van xin" các sinh viên không sử dụng vũ khí (như chai xăng) chống lại quân lính đang tiến tới. Tuy nhiên, rõ ràng nhiều sinh viên đã bị bắn, "Sao anh lại giết chúng tôi?" Tới 5 giờ 40 phút sáng ngày hôm sau, quảng trường đã bị dẹp tan.
Cuộc đàn áp phản kháng đã trở thành bất tử trong truyền thông phương Tây với đoạn video và những bức ảnh nổi tiếng về một người đàn ông đơn độc mặc áo sơ mi trắng đứng trước một đoàn xe tăng đang tiến vào Quảng trường Thiên An Môn. Được chụp ngày 5 tháng 6 khi đoàn xe đang đi trên giao lộ thuộc Đại lộ Trường An, với hình ảnh một người không vũ khí đứng ở giữa đường, cản bước đoàn xe tăng. Anh ta được cho là đã nói: "Tại sao các anh lại ở đây? Các anh không mang lại gì ngoài sự nghèo khổ." Khi người lính lái tăng tìm cách đi vòng tránh, "Người biểu tình vô danh" tiếp tục cản đường. Anh ta tiếp tục đứng trước đoàn tăng trong một khoảng thời gian, sau đó leo lên tháp pháo chiếc xe dẫn đầu và nói chuyện với những người lính bên trong. Sau khi quay về vị trí chặn đường, anh ta bị những người xung quanh kéo ra, có lẽ họ sợ anh ta sẽ bị bắn hay bị đè nát. Time Magazine đã đặt cho anh cái tên "Người biểu tình vô danh" và sau này coi anh là một trong 100 người có ảnh hưởng nhất thế kỷ 20. Bản tin ngắn trên tờ Sunday Express của Anh đã cho rằng đây là sinh viên Vương Duy Lâm, 19 tuổi, tuy nhiên, sự chân thực của tin này còn đang bị nghi ngờ. Điều gì đã xảy ra với "Người biểu tình vô danh" sau cuộc phản kháng vẫn chưa được biết. Trong một bài phát biểu trước President's Club năm 1999, Bruce Herschensohn — cựu phó trợ lý đặc biệt của Tổng thống Richard Nixon — đã thông báo rằng anh ta đã bị hành quyết 14 ngày sau đó. Trong cuốn Red China Blues: My Long March from Mao to Now (Những nỗi buồn Trung Quốc Cộng sản: Cuộc Trường chinh của tôi từ Mao tới Hiện tại), Jan Wong đã viết rằng người này vẫn đang sống và giấu mặt tại Trung Quốc đại lục. Trong Tử Cấm Thành, tác gia viết cho trẻ em người Canada William Bell tuyên bố rằng người đàn ông đó tên là Vương Ái Dân và đã bị giết hại ngày 9 tháng 6 sau khi bị bắt giam. Tuyên bố chính thức cuối cùng từ phía chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa về "Người biểu tình vô danh" là của Giang Trạch Dân trong một cuộc phỏng vấn năm 1990 với Barbara Walters; khi được hỏi về "Người biểu tình vô danh", Giang đã trả lời "chàng thanh niên đó không bao giờ, không bao giờ bị giết."
Sau cuộc đàn áp tại Bắc Kinh ngày 4 tháng 6, những cuộc phản kháng tiếp tục diễn ra ở Trung Quốc lục địa trong nhiều ngày nữa. Có những cuộc phản kháng lớn tại Hồng Kông, nơi người dân mặc đồ đen tham gia biểu tình. Có những cuộc phản kháng tại Quảng Châu, và có những cuộc phản kháng lớn tại Thượng Hải và một cuộc tổng đình công. Cũng có những cuộc phản kháng tại các nước khác với nhiều người đeo băng tang đen. Tuy nhiên, chính phủ nhanh chóng giành lại quyền kiểm soát. Dù không có thông báo về những vụ giết hại với số lượng lớn khi các cuộc phản kháng chấm dứt ở những thành phố khác, một cuộc thanh trừng chính trị đã diễn ra trong đó các quan chức chịu trách nhiệm về việc tổ chức hay tha thứ cho những cuộc phản kháng đều bị mất chức, và các lãnh đạo cuộc phản kháng bị tống giam.
[sửa]Số người chết

Số người chết và bị thương trong vụ này vẫn chưa rõ ràng vì những sự khác biệt lớn giữa những ước tính khác nhau. Chính phủ Trung Quốc không bao giờ đưa ra dữ liệu chính thức chính xác hay danh sách những người chết.
Chính phủ Trung Quốc vẫn cho rằng không có người chết bên trong quảng trường, dù những đoạn video được quay ở thời điểm đó cho thấy có những tiếng đạn bắn. Uỷ ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc và Quốc vụ viện tuyên bố rằng "hàng trăm binh sĩ Quân đội Giải phóng Nhân dân đã chết và số người bị thương còn nhiều hơn thế"[cần dẫn nguồn]. Yuan Mu, phát ngôn viên Quốc vụ viện, đã nói tổng cộng khoảng 300 người chết, đa số họ là các binh sĩ, cùng với một số người được ông miêu tả là "những tên lưu manh"[7]. Theo Trần Hy Đồng, thị trưởng Bắc Kinh, 200 dân thường và vài chục binh sĩ thiệt mạng[8]. Các nguồn khác cho rằng 3.000 thường dân và 6.000 binh sĩ bị thương[9]. Tháng 5 năm 2007, thành viên Chính hiệp Toàn quốc Trung Quốc tại Hương Cảng, Chang Ka-mun, nói 300 tới 600 người bị giết tại quảng trường Thiên An Môn. Ông cho rằng "có những kẻ sát nhân vũ trang những người không phải là sinh viên"[10].
Tuy nhiên, các nhà báo nước ngoài, những người chứng kiến vụ việc đã tuyên bố có ít nhất 3.000 người chết. Một số bảng liệt kê con số thương vong do những nguồn bí mật cung cấp cho thấy con số lên tới 5.000[11].
Thống kê và ước tính từ nhiều nguồn và nhóm khác nhau cho thấy:
4.000 tới 6.000 thường dân chết - Edward Timperlake[12]
2.600 đã chết chính thức vào buổi sáng ngày 4 tháng 6 (sau này bị bác bỏ) - Hội Chữ thập đỏ Trung Quốc[8]. Một nhân viên Chữ thập Đỏ Trung Quốc giấu tên ước tính rằng tổng cộng 5.000 người chết và 30.000 bị thương[13]
1.000 người chết - Ân xá Quốc tế[8]
7.000 người chết (6.000 thường dân 1.000 binh sĩ) - tình báo NATO[12]
Tổng cộng 10.000 người chết - các ước tính của Khối Xô viết[12]
Hơn 3.700 người chết, gồm cả những người mất tích hoặc chết một cách bí mật hoặc những người từ chối được điều trị y tế - một người đào tẩu từ Quân đội Giải phóng Nhân dân nêu ra một tài liệu mật trong giới sĩ quan[12]
186 thường dân có tên tuổi được xác nhận đã chết vào cuối tháng 6 năm 2006 - Giáo sư Đinh Tử Lâm[14]
[sửa]Hậu quả

[sửa]Những vụ bắt giữ và thanh trừ
Trong và sau cuộc phản kháng, chính quyền đã tìm cách bắt giữ và truy tố một số sinh viên lãnh đạo Phong trào Dân chủ Trung Quốc, đáng chú ý nhất là Vương Dần, Sài Linh, Triệu Thường Thanh và Örkesh Dölet (ئۆركەش دۆلەت). Vương Dần đã bị bắt, kết án và tống giam, sau đó đã được phép di cư tới Hoa Kỳ vì lý do y tế. Vì là gương mặt kém nổi bật hơn của phong trào, Triệu Thường Thanh đã được thả chỉ sau sáu tháng ngồi tù. Tuy nhiên, anh ta một lần nữa bị tống giam vì tiếp tục yêu cầu cải cách chính trị tại Trung Quốc. Örkesh Dölet bỏ trốn sang Đài Loan. Anh ta đã lập gia đình và làm việc như một nhà bình luận chính trị trên kênh truyền hình quốc gia Đài Loan[cần dẫn nguồn]. Sài Linh bỏ trốn sang Pháp, và sau đó tới Hoa Kỳ.
Các hoạt động phản kháng nhỏ hơn tiếp tục diễn ra ở các thành phố khác trong vài ngày. Một số cán bộ các trường đại học và sinh viên, những người đã chứng kiến các vụ giết hại tại Bắc Kinh đã tổ chức lại hay khuyến khích khác sự kiện tưởng nhớ khi họ quay về. Tuy nhiên, những hành động đó nhanh chóng bị dập tắt, và những người tổ chức bị thanh trừng.
Giới chức Trung Quốc nhanh chóng xét xử và hành quyết nhiều công nhân bị bắt giữ tại Bắc Kinh. Trái lại, các sinh viên - nhiều người trong số họ xuất thân từ các gia đình có ảnh hưởng và có quan hệ tốt với chính quyền - bị kết án nhẹ hơn. Thậm chí Vương Dần, lãnh đạo sinh viên và là người đứng đầu trong danh sách truy nã, cũng chỉ bị kết án bảy năm tù. Tuy thế, nhiều sinh viên và cán bộ các trường đại học bị ghi vào sổ đen chính trị, một số người không bao giờ được bổ dụng lần nữa.
Giới lãnh đạo Đảng trục xuất Triệu Tử Dương khỏi Uỷ ban Thường trực Bộ chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc, vì ông phản đối thiết quân luật, Triệu Tử Dương bị quản thúc tại gia cho tới khi chết. Hồ Khởi Lập, một thành viên khác của Uỷ ban thường trực Bộ chính trị phản đối thiết quân luật bị tước quyền bỏ phiếu, và cũng bị trục xuất khỏi uỷ ban. Tuy nhiên, ông vẫn giữ được đảng tịch, và sau khi "thay đổi quan điểm", được tái bổ nhiệm Thứ trưởng Bộ Công nghiệp Máy xây dựng và Điện tử. Những lãnh đạo Trung Quốc có đầu óc cải cách khác như Vạn Lý bị quản thúc tại gia ngay lập tức khi ra khỏi máy bay sau một chuyến công du nước ngoài bị cắt ngắn tại Sân bay Quốc tế Thủ đô Bắc Kinh, với lời giải thích chính thức vì "các lý do sức khoẻ". Khi Vạn Lý được bãi bỏ quản thúc tại gia sau khi "đã thay đổi ý kiến" ông ta, giống như Kiều Thạch, được chuyển tới một ví trí khác tương đương nhưng chỉ có thực quyền nghi lễ.
Sự kiện này giúp Giang Trạch Dân - khi ấy là thị trưởng Thượng Hải và không liên quan tới sự kiện này - trở thành Chủ tịch Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Các thành viên chính phủ đã chuẩn bị một sách trắng giải thích quan điểm của chính phủ về những cuộc phản kháng. Một nguồn không được tiết lộ bên trong chính phủ Trung Quốc đã đưa lậu văn bản ra khỏi Trung Quốc và Public Affairs đã xuất bản nó vào tháng 1 năm 2001 với tên gọi Tiananmen Papers (Hồ sơ Thiên An Môn). Hồ sơ này bao gồm một đoạn trích từ câu nói của cựu lãnh đạo Đảng Vương Chấn ám chỉ sự đối phó với cuộc phản kháng của chính phủ.
Hai phóng viên đưa tin về sự kiện này ngày 4 tháng 6 trong bản tin hàng ngày lúc 19 giờ (7 giờ tối) trên Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc đã bị sa thải bởi họ thể hiện tình cảm đau xót. Ngô Tiểu Dũng, con trai một thành viên Uỷ ban Trung ương Đảng cộng sản Trung Quốc, và cựu bộ trưởng ngoại giao Trung Quốc và phó thủ tướng Ngô Học Khiêm bị đuổi khỏi Ban tiếng Anh Đài Phát thanh Quốc tế Trung Quốc. Tiền Lý Nhân, giám đốc Nhân dân Nhật báo (tờ báo của Đảng Cộng sản Trung Quốc), cũng bị huyền chức vì các bài viết bày tỏ cảm tình với các sinh viên trên tờ báo này.
[sửa]Phản ánh của truyền thông
Những vụ phản kháng tại Quảng trường Thiên An Môn gây ảnh hưởng rất nhiều tới danh tiếng Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tại phương Tây. Truyền thông phương Tây đã được mời tới để đưa tin cuộc viếng thăm của Mikhail Sergeyevich Gorbachyov trong tháng 5, và vì thế họ có cơ hội tuyệt vời để đưa tin trực tiếp về cuộc đàn áp của chính phủ thông qua các mạng lưới như BBC và CNN. Những người phản kháng cũng nắm lấy cơ hội này, tạo ra các biểu ngữ và biểu tượng được thiết kế đặc biệt cho khán giả TV quốc tế. Việc đưa tin càng dễ dàng hơn nhờ những cuộc xung đột gay gắt trong chính phủ Trung Quốc về cách giải quyết vấn đề. Vì thế báo chí không bị ngăn cản ngay lập tức.
Sau này tất cả các mạng truyền thông quốc tế đều bị ra lệnh ngừng đưa tin từ thành phố trong cuộc đàn áp khi chính phủ ngăn cấm tất cả các cuộc truyền tin qua vệ tinh. Các phóng viên đã tìm cách lách luật, đưa tin qua điện thoại. Những đoạn phim nhanh chóng được đưa lậu ra khỏi Trung Quốc, gồm cả hình ảnh "Người biểu tình vô danh". Mạng truyền thông duy nhất ghi được một số hình ảnh trong đêm là TVE[15][16].
Phóng viên CBS Richard Roth và người quay phim của mình đã bị tống giam trong cuộc đàn áp. Roth bị bắt khi đang đưa tin từ quảng trường qua điện thoại di động. Với giọng nói như đang phát điên, mọi người nghe được anh ta kêu những tiếng giống như "Oh, không! Oh, không!" trước khi điện thoại bị tắt. Sau này anh ta đã được thả ra, chỉ bị thương nhẹ trên mặt sau một cuộc ẩu đả với các nhân viên Trung Quốc đang tìm cách tịch thu chiếc điện thoại. Roth sau này đã giải thích thực tế anh ta nói, "Đi thôi!"
Những hình ảnh về vụ phản kháng - cùng với sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản xảy ra cùng thời gian ấy tại Liên bang Xô viết và Đông Âu - đã góp phần mạnh mẽ hình thành nên các quan điểm và chính sách của phương Tây với Trung Quốc trong thập niên 1990 và trong cả thế kỷ 21. Các sinh viên phản kháng nhận được nhiều cảm tình từ phương Tây. Hầu như ngay lập tức, cả Hoa Kỳ và Cộng đồng Kinh tế Châu Âu thông báo một lệnh cấm vận vũ khí, và hình ảnh một quốc gia đang cải cách cũng như một đồng minh giá trị chống lại Liên bang Xô viết của Trung Quốc đã bị thay thế bằng một chế độ độc tài. Các cuộc phản kháng tại Thiên An Môn thường dẫn tới các cuộc tranh luận về tự do hóa thương mại với Trung Quốc lục địa và bởi Blue Team của Hoa Kỳ như một bằng chứng rằng chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là một mối đe doạ với hòa bình thế giới và các lợi ích của Hoa Kỳ.
Trong giới sinh viên Hoa kiều, các cuộc phản kháng tại Thiên An Môn đã dẫn tới việc thành lập các mạng lưới tin tức Internet như China News Digest và Tổ chức phi chính phủ China Support Network. Như một hậu quả từ sự kiện Thiên An Môn, các tổ chức như China Alliance for Democracy (Liên minh Trung Quốc vì Dân chủ) và Hiệp hội Tự trị Sinh viên và Học giả Trung Quốc đã được thành lập, dù các tổ chức này có ít ảnh hưởng chính trị từ sau thời gian giữa thập niên 1990.
[sửa]Nhận thức của phương Tây
Các học giả đã chỉ ra rằng tuy nhiều người ở Châu Âu và Châu Mỹ đánh giá các sự kiện đó theo các quan điểm văn hóa của riêng họ, phong trào này không tách biệt khỏi văn hóa Trung Quốc là khởi nguồn của nó. Đây không phải là một cuộc thể hiện của chủ nghĩa tự do tư sản mang hơi hướng dân chủ kiểu phương Tây[17]. Như một nhà sử học đã lưu ý "Các sinh viên đưa nguyên tắc thống nhất lên trên tất cả các quy luật chính khác, trong khi nhận thức về dân chủ của họ không cho phép một sự cạnh tranh tự do giữa các ý tưởng khác nhau và chính nó mang khuynh hướng chủ nghĩa ưu thế. Theo nhiều cách các sinh viên trong sự kiện năm 1989, như các học giả Khổng giáo truyền thống, tiếp tục chấp nhập rằng quyền chỉ huy xã hội thuộc về một nhóm ưu thế có đạo đức và có giáo dục"[17]. Một poster được treo lên trong những cuộc phản kháng tháng 4 thể hiện tình cảm chung của những người phản kháng rằng người dân nông thôn không phải là lực lượng nắm quyền lực hàng đầu mà "ít nhất các công dân đô thị, các trí thức và các thành viên Đảng Cộng sản đã sẵn sàng cho dân chủ như bất kỳ một công dân nào sẵn sàng sống trong các xã hội dân chủ. Vì thế chúng ta phải tiến hành dân chủ toàn diện bên trong Đảng Cộng sản và bên trong các vùng đô thị"[17]. Chủ nghĩa ưu thế thành thị này đã làm ảnh hưởng tới việc khuấy động phong trào tại các vùng nông thôn[17].
[sửa]Ảnh hưởng trên các khuynh hướng chính trị trong nước
Các cuộc phản kháng trên Quảng trường Thiên An Môn đã làm mất đi quan niệm tự do hóa chính trị đang phát triển trong dân chúng hồi cuối thập niên 1980; vì thế, nhiều cải cách dân chủ được đề xuất trong thập niên 1980 đã bị bãi bỏ. Dù có đã có một số quyền tự do cá nhân được ban hành từ thời điểm đó, những cuộc tranh luận về những sự thay đổi cơ cấu trong chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và vai trò của Đảng Cộng sản Trung Quốc vẫn là một chủ đề cấm kỵ.
Tại Hồng Kông, các cuộc phản kháng trên Quảng trường Thiên An Môn đã dẫn tới những lo ngại rằng Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa sẽ không thực hiện các cam kết một quốc gia, hai chế độ khi nhận lại hòn đảo này năm 1997. Một hậu quả của nó là việc vị toàn quyền mới, Chris Patten, đã tìm cách mở rộng quyền cho Hội đồng Lập pháp Hồng Kông dẫn tới sự xích mích với Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Đã có những cuộc thắp nến tưởng niệm thu hút hàng chục nghìn người ở Hồng Kông hàng năm từ năm 1989 và những cuộc tưởng niệm đó vẫn tiếp tục diễn ra sau khi quyền lực đã được chuyển giao cho Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1997.
Những cuộc phản kháng cũng đánh dấu một sự thay đổi trong các quy ước chính trị, là đầu mối của các chính sách tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Trước cuộc phản kháng, theo hiến pháp năm 1982, Chủ tịch nước chủ yếu chỉ là một chức vụ mang tính biểu tượng. Theo quy ước, quyền lực được phân chia giữa ba chức vụ Chủ tịch, Thủ tướng và Tổng thư ký Đảng Cộng sản Trung Quốc, mỗi người trong số họ đều đại diện cho một nhóm khác nhau, nằm ngăn chặn sự độc quyền thái quá kiểu Mao Trạch Đông. Tuy nhiên, sau khi Dương Thượng Côn sử dụng quyền lực người đứng đầu nhà nước của mình để huy động quân đội, chức Chủ tịch một lần nữa lại là chức vụ nắm quyền lực thực sự. Vì thế, Chủ tịch nước đồng thời là Tổng thư ký Đảng cộng sản Trung Quốc, và được coi là người nắm quyền thực sự.
Năm 1989, cả quân đội Trung Quốc và cảnh sát Bắc Kinh đều không có phương tiện chống bạo động thích hợp, như đạn cao su, hơi cay vẫn thường được sử dụng ở phương Tây đối phó với các cuộc bạo loạn[18]. Sau các cuộc phản kháng trên Quảng trường Thiên An Môn, cảnh sát chống bạo động tại các thành phố Trung Quốc đã được trang bị các vũ khí không gây chết người để kiểm soát bạo loạn.


Một đài kỷ niệm với một chiếc xe đạp bị phá hỏng và một vệt xích xe tăng - biểu tượng của những cuộc phản kháng trên Quảng trường Thiên An Môn - tại thành phố Wrocław Ba Lan
[sửa]Ảnh hưởng kinh tế
Các cuộc phản kháng Thiên An Môn không đánh dấu sự chấm dứt của cải cách kinh tế. Như một hậu quả trực tiếp sau những cuộc phản kháng, phe bảo thủ trong Đảng Cộng sản Trung Quốc tìm cách xoá bỏ một số cải cách thị trường tự do đang được tiến hành như một phần của cải cách kinh tế Trung Quốc, và tái lập quyền kiểm soát hành chính với nền kinh tế. Tuy nhiên, những nỗ lực này đã gặp phải sự phản đối kiên quyết của các quan chức địa phương và đã hoàn toàn mất tác dụng hồi đầu thập niên 1990 sau sự sụp đổ của Liên bang Xô viết và chuyến đi về phương nam của Đặng Tiểu Bình. Sự tiếp tục của cải cách kinh tế dẫn tới tăng trưởng kinh tế trong thập niên 1990, cho phép chính phủ giành lại hầu hết sự ủng hộ của dân chúng mà họ đã mất năm 1989. Ngoài ra, không một lãnh đạo nào hiện nay của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đóng vai trò chủ chốt trong quyết định đàn áp phản kháng, và một gương mặt chính trị quan trọng là Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã từng là trợ thủ của Triệu Tử Dương tháp tùng ông tới gặp các sinh viên phản kháng.
Các lãnh đạo cuộc phản kháng tại Thiên An Môn không thể lập ra một phong trào hay một ý thức hệ chặt chẽ có khả năng tồn tại sau khoảng giữa thập niên 1990. Đa số lãnh đạo sinh viên đều xuất thân từ tầng lớp khá cao trong xã hội và được coi là ngoài tầm với của người dân thường. Một số trong số họ là những người theo chủ nghĩa xã hội và muốn đưa Trung Quốc trở về với con đường của chủ nghĩa xã hội. Nhiều tổ chức bắt đầu xuất hiện sau sự kiện Thiên An Môn nhanh chóng tan rã vì những cuộc đấu đá lẫn nhau. Nhiều nhà hoạt động dân chủ ở nước ngoài ủng hộ việc hạn chế thương mại với Trung Quốc đại lục dần mất tần ảnh hưởng cả trong và ngoài Trung Quốc. Một số tổ chức phi chính phủ có trụ sở tại Hoa Kỳ, với mục tiêu đưa cải cách dân chủ vào Trung Quốc không ngừng đưa ra các cáo buộc vi phạm nhân quyền tại Trung Quốc vẫn còn đó. Một trong những tổ chức lâu đời và có ảh hưởng nhất là China Support Network (CSN), được thành lập năm 1989 bởi một nhóm nhà hoạt dộng người Mỹ và Trung Quốc sau sự kiện Quảng trường Thiên An Môn.
[sửa]Một hố sâu ngăn cách thế hệ
Lớn lên với ít kỷ niệm về sự kiện Quảng trường Thiên An Môn năm 1989 và không biết gì về cuộc Cách mạng Văn hóa, nhưng lại được tận hưởng sự thịnh vượng và tầm ảnh hưởng ngày càng tăng của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đang có trên trường quốc tế cũng như trước những khó khăn nước Nga đang gặp phải từ cuối cuộc Chiến tranh Lạnh, nhiều người Trung Quốc không còn coi việc tự do hóa chính trị là một vấn đề bức thiết nữa, thay vào đó là những chuyển đổi từ từ sang sự dân chủ hóa[cần dẫn nguồn]. Nhiều thanh niên Trung Quốc, trước sự trỗi dậy của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, hiện quan tâm nhiều hơn tới phát triển kinh tế, chủ nghĩa quốc gia, bảo vệ môi trường, việc duy trì tầm ảnh hưởng trên các sự kiện quốc tế và nhận thức những sự yếu kém của chính phủ như trong vấn đề Vị thế chính trị Đài Loan hgay quần đảo Điếu Ngư (Nhật Bản gọi là quần đảo Senkaku) đang tranh cãi với Nhật Bản[cần dẫn nguồn].
Trong giới trí thức ở Trung Hoa lục địa, dấu ấn của các cuộc phản kháng trên Quảng trường Thiên An Môn dường như đã tạo nên một kiểu chia tách thế hệ. Giới trí thức, những người ở tuổi 20 khi các cuộc phản kháng diễn ra thường ít có cảm tình với chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa hơn những sinh viên trẻ sinh ra sau những cuộc cải cách của Đặng Tiểu Bình[cần dẫn nguồn].
Trong giới công nhân thành thị, việc tiếp tục các cuộc cải cách thị trường trong thập niên 1990 đã mang lại cho họ tiêu chuẩn sống cao hơn cũng như một đảm bảo kinh tế tốt hơn.
Năm 2006, chương trình "Frontline" trên kênh PBS của Mỹ phát sóng một đoạn phim được quay tại Đại học Bắc Kinh, nhiều sinh viên ở trường này từng tham gia vào cuộc phản kháng năm 1989. Bốn sinh viên được hỏi về bức ảnh "Người biểu tình vô danh" nhưng không ai trong số họ biết sự kiện đó là gì. Một số trả lời đó là một cuộc duyệt binh hay một bức hình minh hoạ1.
[sửa]Các vấn đề liên quan tới Sự kiện Thiên An Môn ngày nay

[sửa]Chủ đề cấm tại Lục địa Trung Quốc
Đây vẫn là một chủ đề cấm bởi chính phủ Trung Quốc, tuy một nhà chức trách Trung Quốc nói rằng "đây không phải một chủ đề nhạy cảm" và không nhạy cảm bằng cuộc Cách mạng Văn hóa[10]. Trong khi thông tin về Cách mạng Văn hóa có thể thấy trên sách báo, trang web của chính phủ Trung Quốc thì sự kiện này hoàn toàn bị biến mất trên các phương tiện truyền thông.
Tuy nhiên, các chương trình đưa tin tại Trung Quốc chỉ coi việc đàn áp là một hành động cần thiết để đảm bảo sự ổn định. Với giới trẻ Trung Quốc, thông thường họ không biết gì về những người biểu tình trên Quảng trường Thiên An Môn[19]. Hàng năm, có một cuộc tuần hành lớn tại Hồng Kông, nơi mọi người tưởng niệm các nạn nhân và yêu cầu Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thay đổi quan điểm chính thức của mình.
Những bức thư thỉnh cầu về vụ việc vẫn thỉnh thoảng xuất hiện, đáng chú ý nhất là của Tiến sĩ Tưởng Ngạn Vĩnh và Những bà mẹ Thiên An Môn, một tổ chức được bà mẹ của một trong những nạn nhân bị giết hại năm 1989 lập ra để các gia đình tìm kiếm sự thực, sự bồi thường cho những đứa con đã mất, và quyền nhận quà tặng, đặc biệt là từ nước ngoài[20]. Quảng trường Thiên An Môn được tuần tra chặt chẽ trong ngày kỷ niệm mùng 4 tháng 6 hàng năm để ngăn chặn bất kỳ hành động tưởng niệm nào có thể diễn ra tại đây.
Sau khi chính phủ trung ương Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa cải tổ nhân sự năm 2004, nhiều thành viên nội các đã đề cập tới sự kiện Thiên An Môn. Tháng 10 năm 2004, trong chuyến thăm của Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào tới Pháp, ông đã lặp lại rằng "chính phủ tiến hành biện pháp kiên quyết để dẹp yên cơn bão chính trị năm 1989, và cho phép Trung Quốc có một chính phủ ổn định". Ông nhấn mạnh rằng quan điểm của chính phủ về sự kiện này sẽ không thay đổi.
Tháng 3 năm 2004, Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã nói trong một cuộc họp báo rằng trong thập niên 1990 đã có một cơn bão chính trị tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, trong bối cảnh tan rã của Liên Xô và những thay đổi tận gốc rễ ở Đông Âu. Ông nói rằng Uỷ ban Trung ương Đảng Cộng sản đã thành công trong việc đưa ra chính sách mở cửa ổn định và bảo vệ "Sự nghiệp Chủ nghĩa Xã hội mang màu sắc Trung Quốc".
Năm 2005, Lý Ngao, một nhà hoạt động chính trị Đài Loan và một nhân vật truyền hình nổi tiếng, đã có một bài nói chuyện tại Đại học Bắc Kinh. Ông đã ám chỉ đến cuộc phản kháng năm 1989 khi nhắc tới sự kiện Bonus March[21] tại Hoa Kỳ gần 50 năm trước, trong cuộc Đại Khủng hoảng. Trong bài nói nay, ông thêm rằng bất kỳ một chính phủ quốc gia nào trên thế giới đều phải dùng tới sức mạnh quân sự khi quyền lực của họ bị đe doạ.
[sửa]Lịch sử bị xoá bỏ tại Lục địa Trung Quốc
Hiện tại, vì chính sách kiểm duyệt của chính phủ Trung Quốc gồm cả việc kiểm duyệt Internet, truyền thông bị cấm đưa bất kỳ tin nào liên quan tới chủ đề này. Phần lịch sử này đã biến mất trên hầu hết các phương tiện truyền thông Trung Quốc, gồm cả internet. Không ai được phép tạo bất kỳ một website nào liên quan tới sự kiện[cần dẫn nguồn]. Một lệnh tìm kiếm trên Internet tại Trung Quốc đại lục đa phần sẽ chỉ là con số không, ngoài một phiên bản chính thức của chính phủ với quan điểm của họ, chủ yếu thuộc website của Nhân dân Nhật báo và các phương tiện truyền thông bị kiểm soát chặt chẽ khác[1][2].
Tháng 1 năm 2006, Google đã đồng ý kiểm duyệt site của họ tại Trung Quốc đại lục (http://www.google.cn/) để loại bỏ các thông tin về vụ thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn năm 1989[22], cũng như các chủ đề khác như Độc lập Tây Tạng, phong trào tinh thần đã bị cấm Pháp Luân Công và Vị thế chính trị Đài Loan. Khi mọi người tìm kiếm các thông tin bị kiểm duyệt đó, sẽ có thông báo sau xuất hiện ở cuối mỗi trang liệt kê kết quả tìm kiếm: "Theo pháp luật pháp quy và chính sách nơi này, một bộ phận kết quả tìm kiếm chưa thể hiển thị". Các bài viết của Wikipedia về cuộc phản kháng năm 1989 cả bằng tiếng Anh và trên Wikipedia Trung văn, là một nguyên nhân dẫn tới sự phong tỏa Wikipedia của chính quyên đại lục.
Ngày 15 tháng 5 năm 2007, lãnh đạo Liên minh Dân chủ về sự Cải tiến ở Hương Cảng ủng hộ Bắc Kinh đã bị nhiều người chỉ trích khi tuyên bố "đó không phải là một vụ thảm sát", bởi không có "phát bắn có chủ đích và bừa bãi nào". Ông nói điều này cho thấy Hương Cảng "chưa đủ chín chắn" khi tin vào những tuyên bố bừa bãi của nước ngoài rằng đã xảy ra một vụ thảm sát. Ông nói vì Hương Cảng thiếu chủ nghĩa yêu nước và tính đồng nhất quốc gia, nên "chưa sẵn sàng cho dân chủ cho tới năm 2022"[23]. Những lời tuyên bố của ông đã bị lên án mạnh mẽ.
Ngày 4 tháng 6 năm 2007, ngày kỷ niệm vụ thảm sát một đoạn quảng cáo với dòng chữ "Để tỏ lòng kính trọng tới những bà mẹ kiên cường của những nạn nhân ngày 4 tháng 6" đã xuất hiện trên Thành Đô vãn báo. Sự việc đang được chính phủ Trung Quốc điều tra, và ban biên tập viên đã bị sa thải[24][25]. Người thư ký thông qua đoạn quảng cáo này được cho là chưa từng nghe về vụ đàn áp ngày 4 tháng 6 và đã được nói rằng nó chỉ đề cập tới ngày kỷ niệm một thảm hoạ hầm mỏ[26].
[sửa]Cấm vận vũ khí Hoa Kỳ-EU
Lệnh cấm bán vũ khí cho Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa của Hoa Kỳ và Liên minh Châu Âu đã được đưa ra sau sự đàn áp bằng bạo lực những cuộc phản kháng ủng hộ dân chủ trên Quảng trường Thiên An Môn, hiện vẫn có hiệu lực. Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã kêu gọi dỡ bỏ lệnh cấm từ nhiều năm nay và đang được một số ủng hộ từ phía các thành viên Hội đồng Liên minh Châu Âu. Đầu năm 2004, Pháp đã dẫn đầu một phong trào vận động dỡ bỏ lệnh cấm bên trong EU. Cựu Thủ tướng Đức Gerhard Schröder đã công khai ủng hộ lập trường của cựu Tổng thống Pháp Jacques Chirac về việc xóa bỏ cấm vận.
Lệnh cấm vận vũ khí đã được thảo luận tại một cuộc họp thượng đỉnh Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa-EU tại Hà Lan từ ngày 7 đến ngày 9 tháng 12 năm 2004. Trong khi cuộc họp thượng đỉnh diễn ra, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã tìm cách gia tăng sức ép lên Hội đồng EU để dỡ bỏ lệnh cấm vận khi cảnh báo rằng lệnh này sẽ làm tổn hại tới những mối quan hệ Trung Hoa-EU. Thứ trưởng ngoại giao Trung Quốc Zhang Yesui gọi lệnh này là "lỗi thời", và ông nói với các nhà báo "nếu lệnh cấm được duy trì, quan hệ song phương chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng". Cuối cùng, Hội đồng Châu Âu vẫn không dỡ bỏ lệnh cấm vận. Người phát ngôn EU Françoise le Bail nói vẫn còn có những lo ngại về cam kết của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa về nhân quyền. Nhưng ở thời điểm đó, EU thực sự có cam kết đàn phán để dỡ bỏ lệnh cấm vận.
Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tiếp tục gây áp lực đòi dỡ bỏ lệnh này, và một số quốc gia thành viên đã bắt đầu từ bỏ quan điểm của mình. Jacques Chirac đã yêu cầu hủy bỏ lệnh này từ giữa năm 2005. Tuy nhiên, "Luật Chống chia cắt đất nước" của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thông qua tháng 3 năm 2005 đã làm gia tăng căng thẳng giữa hai bờ eo biển Đài Loan, đe dọa những nỗ lực dỡ bỏ cấm vận, và nhiều thành viên Hội đồng Châu Âu đã thay đổi ý định. Các thành viên Hạ viện Hoa Kỳ cũng đã đề xuất những hạn chế trong việc chuyển giao các kỹ thuật quân sự cho EU nếu họ dỡ bỏ lệnh cấm vận. Vì thế Hội đồng Châu Âu không đạt được sự đồng nhất, dù Pháp và Đức vận động cho việc này, lệnh cấm vận vẫn được duy trì.
Anh Quốc nắm chức Chủ tịch EU tháng 7 năm 2005, khiến việc dỡ bỏ lệnh này trong thời gian giữ chức vụ của họ không thể diễn ra. Anh Quốc luôn giữ một số quan điểm trong việc dỡ bỏ cấm vận và muốn để nó sang một bên, hơn là làm xấu đi quan hệ EU-Hoa Kỳ. Các vấn đề khác như sự thất bại của Hiến pháp Châu Âu và sự bất đồng tiếp diễn về Ngân sách Châu Âu cũng như Chính sách Nông nghiệp chung khiến lệnh cấm vận càng ít được chú ý. Anh Quốc muốn dùng chức chủ tịch của mình để tăng cường cải cách bán xỉ trong EU, vì thế việc dỡ bỏ cấm vận càng không có cơ hội xảy ra. Việc José Manuel Barroso trúng cử chức Chủ tịch Ủy ban Châu Âu càng gây khó khăn cho việc dỡ bỏ cấm vận. Tại một cuộc gặp gỡ với các lãnh đạo Trung Quốc hồi giữa tháng 7 năm 2005, ông nói thành tích nhân quyền kém cỏi của Trung Quốc sẽ cản trở bất kỳ thay đổi nào trong lệnh cấm bán vũ khí cho Trung Quốc của EU[27].
Chính trị cũng đã thay đổi tại các quốc gia từng ủng hộ việc dỡ bỏ cấm vận. Schröder thất bại trong cuộc bầu cử liên bang Đức năm 2005 trước Angela Merkel, bà trở thành Thủ tướng ngày 22 tháng 11 năm 2005 - Merkel tỏ rõ quan điểm phản đối việc dỡ bỏ lệnh cấm. Jacques Chirac đã tuyên bố ông không ra tranh cử chức Tổng thống Pháp một lần nữa năm 2007. Người kế nhiệm ông, Nicolas Sarkozy, có khuynh hướng thân Mỹ hơn và cũng không ủng hộ việc dỡ bỏ lệnh cấm.
Ngoài ra, Nghị viện Châu Âu luôn phản đối việc dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí cho Trung Quốc. Dù việc không cần có sự đồng ý của cơ quan này trong việc hủy bỏ lệnh cấm, nhiều người cho rằng điều này phản ánh đúng lòng mong muốn của nhân dân Châu Âu hơn vì đây là cơ quan đại biểu do người dân Châu Âu trực tiếp bầu ra— Hội đồng Châu Âu được chỉ định bởi các quốc gia thành viên. Nghị viện Châu Âu đã nhiều lần phản đối bất kỳ một sự dỡ bỏ lệnh cấm buôn bán vũ khí nào với Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa:
Nghị quyết ngày 28 tháng 4 năm 2005, về Báo cáo hàng Năm về Nhân quyền trên Thế giới năm 2004 và chính sách của EU về vấn đề này,
Nghị quyết ngày 23 tháng 10 năm 2003, về báo cáo hàng năm từ Ủy ban thuộc Nghị viện Châu Âu về các khía cạnh chính và các lựa chọn cơ bản của CFSP, nhấn mạnh trên một giải pháp hòa bình cho vấn đề Đài Loan thông qua thương lượng giữa hai bờ Eo biển Đài Loan và kêu gọi Trung Quốc rút tên lửa khỏi các tỉnh ven eo biển Đài Loan, và
Nghị quyết về quan hệ giữa EU, Trung Quốc và Đài Loan và an ninh vùng Viễn Đông ngày 7 tháng 7 năm 2005. EP đã nhiều lần lưu ý rằng tình trạng nhân quyền hiện tại ở Trung Quốc, với những quyền dân sự căn bản, quyền tự do văn hóa và chính trị không đáp ứng các tiêu chuẩn quốc tế được Trung Quốc công nhận.
Lệnh cấm vẫn vũ khí ngăn cản việc lựa chọn mua trang bị vũ khí của Trung Quốc. Trong số các nguồn được tìm kiếm gồm Khối Liên Xô cũ mà mối quan hệ đã bị tổn hại sau Sự chia rẽ Trung-Xô. Các nhà cung cấp khác trước kia gồm Israel và Nam Phi, nhưng áp lực từ phía Hoa Kỳ đã hạn chế những sự hợp tác tương lai[cần dẫn nguồn].
[sửa]Bồi thường
Dù chính phủ Trung Quốc chưa bao giờ chấp nhập đã hành động sai, trong tháng 4 năm 2006 đã có một khoản chi cho gia đình của một trong những nạn nhân, trường hợp bồi thường công khai đầu tiên của chính phủ với gia đình nạn nhân liên quan tới sự kiện Thiên An Môn. Khoản chi được gọi là "hỗ trợ khó khăn" cho Đường Đức Anh, con trai của bà Chu Quốc Thông, chết khi 15 tuổi trong khi bị cảnh sát giam giữ tại Thành Đô ngày 6 tháng 6 năm 1989, hai ngày sau khi Quân đội Trung Quốc giải tán những người phản kháng trên quảng trường Thiên An Môn. Người phụ nữ ày được thông báo đã nhận được 70.000 tệ (xấp xỉ $8.700 USD). Hành động này đã được nhiều nhà hoạt động người Trung Quốc đón nhận, nhưng bị một số người coi là hành động giữ ổn định xã hội và không tin có sự thay đổi trong quan điểm chính thức của Đảng Cộng sản[28]. ( các bạn tham khảo)

fantasyyy
08-09-2010, 04:49 PM
Thằng này từ hồi xưa đến giờ lịch sử của nó có trang nào được gọi là vẻ vang đâu. Nhà cầm quyền của nó từ xưa toàn những vua chúa độc ác, nếu không độc ác thì củng dâm tặc, toàn cái thứ chẳng ra gì. Ngày nay củng vậy thôi, chuyện đàn áp đẩm máu ở Thiên An Môn là một điển hình cho sự dã man của nhà cầm quyền

TrungQuoc
12-09-2010, 01:24 AM
http://www.youtube.com/watch?v=s9A51jN19zw&feature=player_embedded






















không biết post thông cảm bộ phi dài hơn một tiếng xem xong các bạn sẽ thấy nhiều cảm nghĩ lắm

truong_sa_than_yeu
12-09-2010, 01:39 AM
Vì vậy Chúng ta phải khai sáng cho các bạn trung hoa và các bạn ăn cơm Việt nói Tiếng Việt nhưng vẫn luôn hướng về cái gọi là "trung hoa đất mẹ" và "trung hoa dân quốc" hiểu rằng thế nào là "nền dân chủ cộng hoà trung hoa " mà các bạn ấy vẫn tự hào là trung tâm của thế giới tinh hoa trung quốc chính là đây, nơi ấy trí thức được ví như đống phân mà chủ tịch mao vẫn nói.

TrungQuoc
12-09-2010, 01:42 AM
Đây(bài này có hơi hướng chống Đảng Cộng sảnTrung Quốc, nên thận trọng khi sử dụng):
Sưu tầm từ ttvnol.com
http://www.youtube.com/watch?v=s9A51jN19zw&feature=player_embedded đây là video do không biết post nên mọi người kcihs vào xem tạm
Quảng trường Thiên An Môn (Tiananmen Square) được coi như là quảng trường lớn nhất thế giới với kích thước 800m x 500m, có sức chứa một triệu người. Nằm giữa lòng thành phố Bắc Kinh, Thiên An Môn là tâm điểm mọi sinh hoạt chính trị của người dân thủ đô. Phía bắc là tháp Thiên An với tấm chân dung Mao Trạch Ðông, phía tây là Sảnh Ðường Nhân dân (nơi Quốc Hội nhóm họp), phía đông là Viện Bảo Tàng Cách Mạng, và ngay giữa quảng trường là đài tưởng niệm liệt sĩ.
Chữ Thiên An Môn có nghĩa là "Cổng Trời Bình An - Heavenly Peace Gate." Thế nhưng "Cổng Trời" đã không còn bình an nữa. Năm 1989 nơi đây xảy ra một biến cố được cả thế giới biết đến. Nó làm thay đổi đời sống chính trị của người dân Trung Quốc và góp phần làm thay đổi nước Trung Hoa hiện đại.


Người bí thư bạc mệnh
Câu chuyện bắt đầu từ cái chết của Hồ Diệu Bang, cựu tổng bí thư Ðảng CS Trung Quốc vào ngày 15 tháng 4, 1989. Hồ Diệu Bang là một người có đầu óc cấp tiến. Lúc còn là tổng bí thư ông đã cố gắng loại bỏ những tư tưởng giáo điều của ÐCSTQ trong xã hội. Ông bị những phần tử bảo thủ trong Ðảng chỉ trích gay gắt và cuối cùng bị loại ra khỏi ban lãnh đạo vào năm 1987 (ông bị buộc phải từ chức). Nhân dân Trung Quốc coi ông là người của quần chúng.

Trong bản điếu văn của được đăng trên các báo, các nhà lãnh đạo đã ca ngợi công lao của Hồ Diệu Bang với Ðảng và thành tích cách mạng của ông, và sự sáng suốt nhìn nhận "sai lầm" của mình - ý nói ông đã từ chức khi biết lỗi. Bài điếu văn này gây mối bất bình trong quần chúng, nhất là giới trí thức trẻ. Ðể chứng tỏ sự ủng hộ của mình, một nhóm sinh viên trường Ðại Học Bắc Kinh đã gửi một vòng hoa đến đài liệt sĩ ở quảng trường Thiên An Môn. Ðêm đó giới lãnh đạo ra lệnh lấy vòng hoa đi. Biết được chuyện này, ngày hôm sau ba ngàn sinh viên tuần hành vào Thiên An Môn với một bản kiến nghị gồm bảy điểm:

1. ÐCSTQ phục hồi danh dự cho Hồ Diệu Bang và nhìn nhận sai lầm đã ép ông từ chức. 2. Chấm dứt cuộc tuyên truyền chống lại "thành phần tiểu tư sản" và "gột rửa tư tưởng tiểu tư sản". 3. Bảo đảm quyền tự do ngôn luận. 4. Tăng ngân sách giáo dục. 5. Cho phép tổ chức các cuộc biểu tình ôn hòa. 6. Chấm dứt nạn tham nhũng vào bao che bằng cách công bố lương của các lãnh đạo và hồ sơ thuế. 7. Chấm dứt sự dính líu của chính quyền vào các doanh vụ bất chính.


Thiên An Môn dậy sóng
Bản kiến nghị bị từ chối. Không khí bất mãn dâng tràn trong các trường đại học. Ngày 18/4, ba mươi ngàn sinh viên tụ tập tại quảng trường Thiên An Môn mặc cho lời yêu cầu giải tán của chính quyền. Ngày 20/4, một đám đông tụ tập trước trụ sở của ÐCSTQ trao vòng hoa tưởng niệm Hồ Diệu Bang cho ban lãnh đạo Ðảng. Ðám đông bị cảnh sát chận lại. Sau nhiều lần cảnh cáo, cảnh sát đã đàn áp với dùi cui và bắt giữ nhiều người.

Ðêm 21/4 số người tụ tập tại Thiên An Môn lên đến hai trăm ngàn. Các lãnh tụ sinh viên biết rằng đã đến lúc họ cần phải có tổ chức. Một Ủy Ban Ðoàn Kết Sinh Viên được thành lập với hai đại diện là Vũ Khải (Wuer Kaixi) và Quang Ðán (Wang Dan). Một dàn loa phát thanh được lắp đặt với lời tuyên bố, rằng cuộc tưởng niệm nay đã biến thành một cuộc tuần hành cho dân chủ. Tất cả các trường đại học được khuyến cáo gửi đại diện đến. Bản kiến nghị bảy điểm được công bố và các phương pháp biểu tình được thông qua. Các phương pháp này gồm có tuyệt thực, bãi khóa, và biểu tình ngồi. Ban tổ chức nhấn mạnh rằng đây là cuộc biểu tình bất bạo động.

Hôm sau báo Nhân Dân đăng một bài chỉ trích cuộc biểu tình, gọi đây là một cuộc nổi loạn của sinh viên nhằm lật đổ chính quyền. Bài viết này thực ra là của Ban Văn Hóa Thông Tin đăng mà không thông qua chủ bút của tờ báo. Chính quyền cố gắng ngăn chặn số sinh viên đổ vào quảng trường. Nhiều người đã giả dạng làm công nhân để vượt qua các hàng rào kiểm soát. Mặc dù được chính quyền yêu cầu, các trường đại học vẫn từ chối đưa danh sách các sinh viên và giáo sư tham gia cuộc biểu tình.

Tin tức lan ra, tại các tỉnh khác cũng nổ ra các cuộc biểu tình, phần lớn là bạo động. Các cơ sở chính quyền bị đốt phá. Mặc dù chính quyền đã vin vào các cuộc bạo động này để tuyên truyền chống lại sinh viên, thế giới vẫn chú tâm vào cuộc biểu tình ôn hòa tại Bắc Kinh. Mặt khác, chính quyền lại lo sợ rằng các cuộc bạo động này nếu bị tuyên truyền thái quá sẽ làm ảnh hưởng đến thương mại và đầu tư nước ngoài. Các tờ báo thiên về phía sinh viên bị đóng cửa, điện thoại tại các trường đại học bị cắt. Có lời đồn rằng chính quyền sẽ mạnh tay đàn áp cuộc biểu tình.

Ngày 27/4, một cuộc tuần hành lớn nhất trong lịch sử nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa diễn ra. Hơn 200,000 sinh viên từ 42 trường đại học đã đi bộ 40 km trên các ngả đường của Bắc Kinh. Tay trong tay, họ đã vượt qua 18 hàng rào cảnh sát. Khi đi ngang hàng rào cảnh sát, các sinh viên đã bắt tay họ với thái độ thân thiện. Hàng triệu người đứng hai bên đường chứng kiến. Họ đem thức ăn và nước uống cho những người biểu tình.

Tháng Năm, cuộc biểu tình càng đông hơn. Chính quyền vẫn không công nhận các đòi hỏi chính đáng của sinh viên. Ngày 13/5 cuộc tuyệt thực bắt đầu.

Hai ngàn sinh viên tham gia vào cuột tuyệt thực. Ðài liệt sĩ tại quảng trường Thiên An Môn trở thành trung tâm của cuộc tuyệt thực. Các sinh viên mang băng đầu với chữ "tuyệt thực" và mặc áo có chữ "Không có dân chủ, chúng tôi thà chết." Giáo sư đại học và thân nhân của các sinh viên bắt đầu đổ vào quảng trường. Dân chúng đem mền và thức ăn đến cho các người biểu tình.

Cuộc tuyệt thực được sự ủng hộ trên toàn quốc. Công Ðoàn cũng tham gia. Ðến ngày thứ ba, số người tuyệt thực lên tới ba ngàn. Sáu trăm người đã phải được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Ngày thứ tư, hàng triệu người đổ ra trên các đường phố Bắc Kinh để tỏ sự ủng hộ. Thủ tướng Lý Bằng đồng ý đối thoại với những người tuyệt thực, nhưng không đi đến kết quả nào. Ông ta từ chối không đề cập đến các yêu sách. Hôm sau Lý Bằng lại gặp các lãnh tụ sinh viên. Vũ Khải và Quang Ðán chất vấn, nhưng ông ta vẫn lảng tránh các yêu sách.

Lãnh tụ Ðặng Tiểu Bình mất kiên nhẫn. Ông ta chỉ trích việc Lý Bằng gặp gỡ sinh viên, coi đây là hành động "không chính thức." Ðể tỏ lập trường của mình, Lý Bằng đã ra lệnh cho bộ đội tiến vào thành phố để "tái lập trật tự." Lệnh giới nghiêm được ban hành. Dù vậy dân chúng vẫn xuống đường ủng hộ cuộc biểu tình. Các xe quân sự bị dân chúng chận lại. Có lời đồn rằng bộ đội tiến vào thành phố gồm toàn những người từ các miền xa. Họ bị cấm xem báo, nghe đài một tuần trước khi được huy động. Nguồn tin duy nhất họ nhận được là từ Ban Văn Hóa Thông Tin với lời tuyên truyền rằng đây là một cuộc nổi loạn của bọn xấu.

Trước sức ép tăng dần, lãnh tụ sinh viên Quang Ðán từ chức và kêu gọi chấm dứt cuộc biểu tình. Vũ Khải tuyên bố anh ta sẽ tiếp tục tham gia cho đến ngày 20 tháng 6, khi Quốc Hội nhóm họp.

Ngày 30/5, một bức tượng được các sinh viên đúc ra, cao mười mét và được gọi là "Nữ Thần Dân Chủ." Tượng được dựng lên ở quảng trường, đứng đối diện với tấm hình Mao Trạch Ðông treo trước cổng Thiên An.

Ngày 31/5, bộ đội bắt đầu tiến vào thành phố. Cảnh sát chìm ngồi trong các xe bus du lịch đi vào trung tâm. Ðến ngày 2/6 đã có hai trăm ngàn bộ đội vào thành phố. Mười ngàn bộ đội định vào quảng trường nhưng bị dân chúng chận lại. Các sinh viên vẫn bám trụ.


Máu nhuộm Thiên An Môn
Ngày 3 tháng 6 năm 1989, thủ tướng Lý Bằng xuống lệnh hành quân. Bộ đội dàn ra trên đường phố, đánh đập và bắt giữ bất cứ ai kháng cự. Quảng trường Thiên An Môn bị khóa chặt. Ðêm mùng 3 rạng mùng 4 tháng 6, cảnh sát ném lựu đạn cay và đánh đập mọi người với dùi cui và roi điện. Tiếng súng nổ vang ở ngoại vi thành phố. Lúc 2 giờ sáng xe thiết giáp ủi bằng các chướng ngại vật do sinh viên dựng lên. Bộ đội nã súng vào đoàn biểu tình. Từng đoàn xe tăng tiến vào quảng trường cán nát các thây người.

Lệnh của chính quyền: 1. Bắn bỏ ai kháng cự. 2. Quãng trường phải được dọn dẹp sạch sẽ trước khi trời sáng (sáng ngày mùng 4 chỉ còn lại các vết máu). 3. Tất cả những người lãnh đạo cuộc biểu tình đều phải bị bắt.

Cuộc đàn áp kéo dài vài ngày sau đó. Bộ đội nã súng vào bất cứ ai có thái độ khiêu khích hay cản đường. Các trường đại học bị lục soát, các nhân vật bất đồng chính kiến bị bắt đi. Hơn 1,500 người bị bắt, trong đó có ít nhất 6 lãnh tụ sinh viên trong danh sách 21 người bị truy nã. Lệnh giới nghiêm được ban hành. Sáng ngày 8, một sự im lặng ngột ngạt bao trùm thành phố. Trong số 21 sinh viên nằm trong danh sách truy nã của chính quyền, khoảng phân nửa đã lần lượt trốn ra nước ngoài. Hai trong số những người thoát được là Chai Ling và Quang Ðán. (Cả hai hiện đang sống tại Hoa Kỳ.)

Chính quyền tuyên bố thắng lợi trước "Cuộc nổi loạn phản cách mạng." Một số đơn vị bộ đội từ chối không tham gia vào cuộc thảm sát đã bị giải giới sau đó. Tất cả các xác chết đều bị dọn sạch trong đêm theo lệnh của chính quyền. Các phóng viên nước ngoài ước lượng số người chết là 3,000. Số người bị thương, theo thông tin chính thức của nhà cầm quyền, là 7,000.


Phản ứng của Hoa Kỳ
Quốc Hội Hoa Kỳ đã cấp tốc họp và biểu quyết với tỉ lệ 418-0 quyết định trừng phạt chính quyền Trung Quốc. Các biện pháp trừng phạt gồm có: ngưng giao thương; cấm bán các trang bị cho cảnh sát, các dụng cụ kỹ thuật cao và vũ khí; ngưng các chương trình thăm viếng quân sự. Hoa Kỳ cũng gia hạn thời hạn tạm cư cho các sinh viên Trung Quốc đang du học tại HK, cho phép họ được ở lại HK sau khi mãn khóa. Quan hệ Hoa Kỳ - Trung Quốc trở nên căng thẳng. Trung Quốc tố cáo rằng HK can thiệp vào nội bộ TQ khi tòa đại sứ HK tại Bắc Kinh giúp những người bị truy nã thoát ra nước ngoài. Tuy bị sức ép của Quốc Hội, tổng thống Bush vẫn cố duy trì đối thoại với TQ một cách không chính thức.


Bài học Thiên An Môn
Cuộc biểu tình ở Thiên An Môn không phải là lần đầu tiên. Trừ những năm tháng xáo trộn bởi cuộc Cách Mạng Văn Hóa trong thập niên 1960, các cuộc biểu tình do sinh viên khởi xướng đã diễn ra từ năm 1985. Tuy lẻ tẻ và không quy mô nhưng nó cũng cho thấy rằng các sinh viên dám mạnh dạn bày tỏ thái độ của mình.

Cuộc biểu tình ở Thiên An Môn đã bị dập tắt nhưng dư âm của nó không bao giờ tắt. Nó mãi mãi khắc ghi vào lịch sử Trung Quốc như một cuộc tranh đấu hào hùng của những người trẻ tuổi cho dân chủ. Ngày nay dù các thông tin về biến cố Thiên An Môn bị chính quyền cấm phổ biến, nhưng trong lòng mỗi người dân Trung Quốc, kể cả những người lãnh đạo, nó vẫn nhắc nhở rằng có những người đã đổ máu cho dân chủ. Trung Quốc đã không còn như xưa kể từ sau biến cố Thiên An Môn. Trung Quốc đã thực sự thay đổi, và sẽ còn tiếp tục thay đổi.

TrungQuoc
12-09-2010, 01:46 AM
http://www.youtube.com/watch?v=s9A51jN19zw

bhavaghita
13-09-2010, 02:42 AM
Trung quốc tôn thờ 1 vĩ nhân chỉ biết chạy khi quân nước ngoài đến và khi tụi nó đầu hàng thì hùng hổ từ trên núi kéo về làm cuộc nội chiến( chắc lão này nghĩ thịt tụi trung quốc dễ hơn thịt tụi nước ngoài), khi thắng lợi thì nghĩ ra cái trò "đại nhãy vọt", " toàn dân làm gang thép"... làm mấy triệu người Trung quốc chết đói, sau thì nghĩ tiếp cái trò "cách mạng văn hóa" làm chết thêm vài triệu người nữa. thằng cha giáo sư phát biểu 1 câu rất hay:" cả trung quốc chỉ có 1 người được đứng còn tất cả phải quỳ dù cho có là thủ tướng như Chu Ân lai" Trung quốc phải biết ơn thằng cha Đặng lùn rất nhiều. Thằng chả trong thời kỳ cách mạng văn hóa bị đày ải về nông thôn, xém thì bị Hồng vệ binh thanh trừng, con trai thì bị xô từ tầng 4 tòa nhà xuống, lão bị Mao chủ tịch cho nếm đủ mùi đắng cay nhưng khi lên chức tổng bí thư vẫn tôn sùng Mao và ra lệnh cho cả đất nước Trung Hoa xem Mao là 1 biểu tượng. Lão này quả là 1 kẻ cực sâu hiểm, lão rút kinh nghiệm Khơrutshev xét lại và hạ bệ Stalin làm cho dân NGa không tin tưởng lắm vào lãnh tụ nên hậu quả là xã hội chủ nghĩa ở Nga sụp đổ. Bây giờ mà Đặng nếu công khai tội trạng của Mao thì chẳng khác nào thừa nhận Đảng cộng sản trung quốc đã phạm sai lầm, biết lấy gì để bù đắp cho mấy chục triệu người đã chết, mất đi vầng hào quang của lãnh tụ Mao thì đảng cộng sản trung quốc sẽ sụp đổ, thôi thì vì đại nghĩa đành phải suy tôn chủ tịch Mao lên nhưng trong thâm tâm mình lão Đặng lùn chắc cũng uất nghẹn lắm, căm lắm nhưng biết làm gì được bây giờ ?. Tôi tự hỏi là không biết những lần vào lăng viếng Mao chủ xị không biết lão có chưởi thầm trong bụng hay không?

BAIYUE1
05-11-2010, 02:54 PM
http://www.youtube.com/watch?v=GhZCux2oxko&feature=related
Bài hát nghe sao mà thảm thiết thế.
Hỡi những người Hoa,Đại Hán vĩ đại của các bác là đây.
Hãy quay lại với cội nguồn Bách Việt của mình đi.

lamborghirni20
05-11-2010, 04:22 PM
Thì post nè , xem xong nhớ thank nha . :

[/URL]http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104255_tiananmen_14.jpg (http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104255_tiananmen_14.jpg)
Thiết quân luật được ban bố ở Bắc Kinh ngày 20 tháng Năm năm 1989.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104302_tiananmen_15.jpg (http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104302_tiananmen_15.jpg)
Những người tuần hành ủng hộ dân chủ bao quanh một chiếc xe tải chở đầy binh sĩ.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104314_tiananmen_17.jpg (http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104314_tiananmen_17.jpg)
Vào đêm 3 tháng Sáu năm 1989, PLA dùng vũ lực nhằm chấm dứt cuộc biểu tình của sinh viên.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104321_tiananmen_18.jpg (http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104321_tiananmen_18.jpg)
Những sinh viên bị thương được chở bằng xe lôi đạp ra ngoài.



http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104325_tiananmen_19.jpg (http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104325_tiananmen_19.jpg)
Một phóng viên nước ngoài được đồng nghiệp an ủi.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104328_tiananmen_20.jpg (http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104328_tiananmen_20.jpg)
Một chiếc thiết giáp của PLA bị người biểu tình tấn công.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104533_tiananmen_22.jpg (http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104533_tiananmen_22.jpg)
Cư dân địa phương thấy các lỗ đạn và một đầu đạn.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104537_tiananmen_23.jpg (http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104537_tiananmen_23.jpg)
Quân đội chiếm giữ Quảng trường Thiên An Mon trong những ngày tiếp theo




(http://vndefence.info/modules.php?name=Forums&file=profile&mode=viewprofile&u=409)

http://vndefence.info/modules/Forums/templates/subSilver/images/spacer.gif (http://vndefence.info/modules/Forums/templates/subSilver/images/spacer.gif)

http://vndefence.info/modules/Forums/templates/subSilver/images/lang_vietnamese/icon_quote.gif (http://vndefence.info/modules/Forums/templates/subSilver/images/lang_vietnamese/icon_quote.gif) http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104023_tiananmen_1.jpg (http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104023_tiananmen_1.jpg)
Đám đông để tang ông Hồ Triệu Bang, người theo xu hướng cải tổ trong Đảng Cộng Sản, tháng Tư năm 1989
[URL="http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104026_tiananmen_2.jpg"]http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104026_tiananmen_2.jpg (http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104026_tiananmen_2.jpg)
Phóng viên BBC Peter Burdin ghi âm cuộc biểu tình, tháng Năm năm 1989

(http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104029_tiananmen_3.jpg)

lamborghirni20
05-11-2010, 04:24 PM
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104029_tiananmen_3.jpg
Học sinh trung học đi tuần hành để ủng hộ cuộc biểu tình đòi dân chủ
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104033_tiananmen_4.jpg
Một sinh viên tuần hành với biểu ngữ viết bằng tiếng Anh
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104036_tiananmen_5.jpg
Các sinh viên từ Đại học Bắc Kinh trên quảng trường Thiên An Môn
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104039_tiananmen_6.jpg
Các sinh viên biểu tình ủng hộ dân chủ đối mặt với quân đội
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104042_tiananmen_7.jpg
Một sinh viên kêu gọi họ về nhà
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104045_tiananmen_8.jpg
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104047_tiananmen_9.jpg
Một nhóm người không xác định được danh tánh che bức chân dung cha đẻ ra chế độ cộng sản Trung Quốc, Mao Trạch Đông
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104050_tiananmen_10.jpg
Sinh viên và công nhân vũ trang bằng gậy gỗ
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/03/090603104202_tiananmen_11.jpg
"Hãy nói với thế giới, mục tiêu của chúng tôi là dân chủ", một trong số những người biểu tình hô to (bức ảnh lớn đc giương cao là ảnh của Hồ Diệu Bang)

lamborghirni20
05-11-2010, 04:28 PM
http://i113.photobucket.com/albums/n228/binhbl/ps54a.jpg
Ko gì tàn ác hơn .