PDA

View Full Version : Tâm sự của cha với đứa con trượt đại học!



dongminh
18-08-2009, 02:49 PM
Cha sẽ không bảo con không được khóc, không được buồn mà sẽ nói với con rằng: Con hãy khóc để thấm thía sự vất vả của cuộc đời và hãy buồn để thấy giá trị của một lần vấp ngã.


http://images.timnhanh.com/tintuc/20090818/Image/1163515869_cho_con2.jpg
Một ông bố ngóng con trước cổng trường ĐH Công nghiệp TPHCM (Ảnh: Lê Phương)


Con trai yêu quý!

Con có nhớ những con thuyền dập dềnh trên sóng biển mà cha và con đã nhìn thấy trong một buổi chiều ngắm hoàng hôn cách đây vài năm không? Cha đã nói với con rằng: cuộc đời con người cũng như những con thuyền lênh đênh trên biển cả và để đến được bến bình yên, con thuyền phải trải qua rất nhiều sóng to, gió lớn. Con ạ! Con cũng đang trải qua con sóng lớn đầu tiên trong cuộc đời. Hãy vững vàng và lướt qua nó con nhé!

Hãy khóc, hãy buồn nhưng không được phép gục ngã

Cha biết con đang rất buồn, chán nản và cả tuyệt vọng nữa. Nhưng cha sẽ không bảo con không được khóc, không được buồn mà sẽ nói với con rằng: con hãy khóc để thấm thía sự vất vả của cuộc đời và hãy buồn để thấy giá trị của một lần vấp ngã.

Cha biết con đã trải qua những ngày ôn luyện vất vả, những ngày thi căng thẳng và những ngày đợi chờ kết quả dài đằng đẵng. Cha cũng biết con đã học hành chăm chỉ, đã cố gắng hết mình để có thể “vượt vũ môn” thành công. Nhưng cuộc sống không bao giờ bằng phẳng và con đường đến với ngày vinh quang không phải chỉ trải toàn hoa hồng phải không con?

Con có thấy vết sẹo ở đầu gối bên phải của con không? Đó là dấu tích của một lần con ngã khi chập chững tập đi. Những vết sẹo đã giúp con có thể bước đi một cách vững vàng bằng đôi chân của mình. Có ai tập đi mà lại không vấp ngã phải không con? Cha xót xa mỗi lần nhìn con vấp ngã nhưng cha cũng mỉm cười hạnh phúc khi con có thể đứng dậy và đi tiếp.


http://images.timnhanh.com/tintuc/20090818/Image/1410006703_xach_giup_con.jpg
Trên đường đua của cuộc đời, cha không thể chạy theo con, nhưng cha sẽ luôn dõi theo, động viên và tiếp sức cho con. (Ảnh: Một ông bố giành phần xách valy cho con trong kỳ thi tuyển sinh ĐH vừa qua)

Con trai! Con có nhớ cách đây vài năm một cậu học sinh cũng bằng tuổi con bây giờ đã tìm đến cái chết khi giấc mơ vào đại học không thành. Con có nhớ khuôn mặt thẫn thờ của người cha và nước mắt lăn dài trên gò má người mẹ khi họ đứng lặng người trước bàn thờ đứa con trai yêu quý.

Con trai của cha, cha tin rằng con sẽ đủ can đảm và vững vàng để không bao giờ có những ý nghĩ dại dột như vậy. Cha tin rằng, đứa con trai đã có thể đứng lên bằng đôi chân của mình khi tập đi những bước đi đầu tiên cũng sẽ có thể đứng lên bằng chính đôi chân của mình khi bước những bước chân đầu tiên vào cuộc đời đầy giông tố và thử thách.

Con! Cha cũng sẽ nói lời xin lỗi con. Con đừng ngạc nhiên khi cha làm điều đó nếu con nghĩ rằng người phải nói lời xin lỗi là con mới đúng. Nhưng con ạ, cha xin lỗi vì đã có những lúc cha vô tình đặt áp lực lên con. Sự kỳ vọng của cha đôi khi trở thành áp lực cho con và sự tuyển dụng còn trọng về bằng cấp nhiều khi trở thành sức ép đè nặng lên đôi vai con. Đó là trách nhiệm của xã hội và trong đó có trách nhiệm của cha.

Tương lai nằm ở phía trước


http://images.timnhanh.com/tintuc/20090818/Image/139405587_cho_con1.jpg
Ông bố người Quảng Nam này đã từng bán cả nhà, cả xe lo cho 2 con ăn học. Mùa thi ĐH 2009, ông lại theo con về Đà Nẵng ứng thí. Ông cho biết, sẵn sàng bán tiếp nhà cửa nếu người con thứ 3 đỗ ĐH. (Ảnh: Khánh Hiền)

Con có biết không? Việt Nam là một trong những nước có tỷ lệ học sinh trượt đại học nhiều nhất trên thế giới. Năm nay trong số gần 1,2 triệu lượt thí sinh dự thi thì chỉ có hơn 400.000 thí sinh có điểm trên điểm sàn. Điều đó để con thấy rằng còn rất nhiều người cũng trượt đại học như con và hiểu rằng đại học không phải là con đường duy nhất.

Bill Gates đã rời trường đại học khi nhận ra cơ hội của mình và còn rất nhiều người khác thành đạt mà không nhất thiết phải học đại học. Con cần hiểu rằng: đại học chỉ giúp con có một hành trang chắc chắn hơn và dễ dàng hơn để con bước vào đời. Nhưng nó sẽ trở thành vô giá trị nếu con đánh mất đi sự kiên trì, niềm tin, ước mơ và sự tin tưởng vào tương lai.

Trên bàn học của con, có một dòng chữ nho nhỏ con đã tự viết ra khi thi trượt trong kỳ thi chọn học sinh giỏi “khi một cách cửa này đóng lại sẽ có một cách cửa khác mở ra” và “khi tất cả những cái khác đã mất tương lai vẫn còn”. Cơ hội vẫn chưa hết và tương lai vẫn nằm ở phía trước con ạ. Con có nhiều con đường để lựa chọn.

Con có thể ôn thi để sang năm thi lại, có thể chọn một trường làm nguyện vọng và có thể học nghề nếu con muốn. Mọi quyết định là của con, tương lai của con, con đường đi của con, con sẽ phải tự hoạch định và xây dựng cho mình. Mười tám tuổi, con trai của cha chưa đủ lớn để hiểu về cuộc đời nhưng cha tin rằng con đủ lớn để vượt qua thử thách và biết mình phải làm gì.

Dù cho con có quyết định như thế nào, cha mẹ cũng sẽ luôn ủng hộ con, tiếp bước cho con. Trên đường đua của cuộc đời, cha không thể chạy thay cho con nhưng cha sẽ luôn dõi theo, động viên và tiếp sức cho con. Hãy luôn tin tưởng vào chính mình và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ con nhé!


(timnhanh.com)

Sutrovekydieu
18-08-2009, 02:52 PM
Giá mà nhà nước ta có chính sách rộng rãi hơn về việc tuyển dụng thì việc thi ĐH sẽ kô còn "to tát" đến thế này.

dongminh
18-08-2009, 03:15 PM
Nhưng mà Đại học là cái đích cuối cùng của tuổi học trò, xưa nay đều thế cả!
Hiện nay thì không đậu tú tài thì vẫn vô Trung cấp như thường sau đó là liên thông liên mạch....xanhmat, ngày trước là thi tuyển, khổ thấy ông bà!
Bây giờ đỡ hơn rồi đấy!

nguyenlinhviet
18-08-2009, 03:24 PM
Giá mà nhà nước ta có chính sách rộng rãi hơn về việc tuyển dụng thì việc thi ĐH sẽ kô còn "to tát" đến thế này.
Tôi nói thật ở bên tây, chỉ cần con chúng nó đỗ tốt nghiệp là chúng nó mổ lợn ăn mừng rồi chứ đừng nói là đại học, ở nước nào cũng thế cả thôi, còn chính sách thì đã có và đang đổi mới mạnh, nhưng vấn đề ở chỗ người Vn trọng cái sự học

VN_2009
18-08-2009, 04:02 PM
Nếu ai có điều kiện thì vào các trường ngoài công lập đi, không phải thi đại học, nhưng học phí sẽ rất cao. Còn các trường công lập thì bắt buộc phải thi, do số lượng thí sinh quá cao mà chỉ tiêu lại ít nên phải thi.

HoaPH_81
18-08-2009, 04:52 PM
Theo mình biết, sắp tới sẽ mở thêm một số trường Đại học, một số trường liên kết với nước ngoài... Cửa vào Đại học sẽ rộng mở hơn cho các bạn học sinh.

Tuy nhiên tớ lại thấy nản vì tình trạng thừa thầy làng nhành thiếu thợ giỏi giang của nước ta.

10 sinh viên làng nhàng ra trường không thể đóng góp cho xã hội bằng 01 sinh viên có kiến thức vững vàng; thậm chí nếu so sánh với những người thợ có tay nghề họ cũng còn kém xa.

Nói thật sự mở rộng cửa này chẳng làm mình vui hơn được.

navina_qt
18-08-2009, 05:40 PM
hix tui cảm ơn ban nhiều lắm

qto
18-08-2009, 05:42 PM
ĐH trên TG không phải là con đường duy nhất, nhưng tại sao ở nước ta lại là con đường duy nhất nhỉ?? tình trạng thừa thầy thiếu thợ đang tràn lan, vậy mà dân ta vẫn chưa thay đổi được tư tưởng??

htsa
18-08-2009, 06:34 PM
Vấn đề là mổi người nên tự lượng sức mình. không phải bất cứ ai học xong trung học cũng có thể thành công ở bậc đại học được; đừng quá cố mà phí thời giờ của bản thân và công quỹ nhà nước; không có ích gì và cho ai cả.

Ông bà ta xưa có câu: Ruộng bề bề không bằng một nghề trong tay. Nay, tôi nghĩ rằng bằng cấp lê mê không bằng một nghề cho vửng. Không vào được đại học thì đi học một nghề cho thích hợp với khả năng của mình mà tiến thân, có gì đâu mà quá bận tâm.

Ở xứ Gia nầy, sự thật là lương một giảng viên đại học không bằng lương của một người thợ sửa ống nước! Tôi thấy học sinh của họ, phần lớn, đều biết tự lượng sức mình mà có đường đi thích hợp. Nếu tự thấy có khả năng thì xin vào đại học; nếu không thì học một nghề thích hợp; nếu chưa biết làm gì cho tương lai thì tạm thời xin việc làm lặt vặt như rửa chén, bồi bàn, lao công trong các hảng xưởng,...để dành dụm tiền đi du lịch bụi một thời gian để thư giản, để trải nghiệm cuộc đời và có đủ thời giờ tự xét lại khả năng của mình nhằm hoạch định hướng đi thích hợp cho tương lai. Họ không quá hấp tấp như "chạy giặc" cũng như quá "mù quáng" cố đổ xô, bằng mọi cách, vào cho được đại học như mình đâu.

dongminh
19-08-2009, 08:25 AM
Hiện nay thì Viêt nam cũng đã mở các trường dạy nghề bậc cao đẳng và trung cấp, dành cho những học sinh không đủ điểm vào DH. Như vậy đây cũng là một hướng mở cho mọi học sinh có thể tiếp tục học lên và tạo cho mình có một ngành nghề cho tương lai sau này! Nhưng cũng cần phải xem lại cách dạy và học ở những trường nghề này, bởi vì giáo viên ở đây không đủ phải thuê giáo viên các trường khác đến giảng dạy....ảnh hưởng đến thời gian học của học sinh cũng như chương trình của nhà trường, chưa nói đến chất lượng bài học!

congthanh
19-08-2009, 09:07 AM
Thực ra mà nói, do suy nghĩ của người dân ta: Còn quá trọng bằng cấp, khoái cái danh tiếng!
Ở vùng quê: Cùng là 2 đứa ở HCM về, 1 đứa học đại học công lập ở HNội về, 1 đứa học ĐH công lập trong HCM về. Thì tất nhiên đứa học công lập ở HCM sẽ bị coi thường hơn đứa ở HN. Đó là điều chắc chắn. Tại sao người ta không nhìn những gì đứa ở HCM làm được. Mà người ta cứ nhìn điểm đầu vào rồi phán xét: ôi dzời, thằng đó nó học ở HCM ấy mà, mấy trường trong đó học dễ lắm! Họ đâu biết rằng, ở HCM này,.. việc học không chỉ đơn giản là đọc sách, nghe giảng và thi?
Cái tiếng, để làm gì? Với tôi nó chẳng là gì cả! Bỏ qua, và chiến đấu. Tôi cảm ơn môi trường nơi đây, cho tôi được thể hiện mình. Con người tôi năng động hơn, chín chắn hơn.
So sánh giữa đại học 2 vùng cũng như: ĐH và CĐ thôi. Nếu bản thân bạn đã có ý chí và có một chất riêng, chả có gì phải gục ngã. Cuộc đời này còn có quá nhiều điều phải làm. Hãy đứng lên và tự tìm cho mình một cơ hội.
Với tôi câu này hoàn toàn chính xác: Đại học không phải là con đường duy nhất!
Gửi các bác rớt đại học

dongminh
19-08-2009, 09:53 AM
Đúng là ở ta coi trọng bằng cấp! Con mà đậu ĐH là gia đình nở mày nở mặt....
ĐH là chốt chặn cuối cùng mà các bậc phụ huynh muốn con mình bằng bất cứ giá nào cũng phải tiến lên, chiếm bằng được! Họ đâu nghĩ rằng, muốn chiếm được nó thì thực lực của con mình có đủ khả năng hay không? Ít người có được những suy nghĩ như bức thư của người cha trên kia!
Trước đây tôi cũng vậy, khi rời quân ngũ, về kiếm được việc làm tại một cơ quan, ba má tôi cũng mừng. Nhưng khi thấy tôi ôn lại kiến thức để đi thi ĐH, ông bà càng mừng hơn...Năm 1988, khi đậu ĐH Tài chính TP HCM, cả nhà mừng hết lớn! Bản thân tôi lúc đó cũng nghĩ: chỉ có con đường vô ĐH mới có thể tiến thân được....
Bây giờ, qua kinh nghiệm của bản thân sau những bước thăng trầm, tôi mới thấy ĐH chỉ là một bước đệm trong cuộc sống mà thôi. Chỉ có nghị lực của bản thân là quan trọng nhất! Nếu bây giờ rớt ĐH thì vẫn còn nhiều cơ hội phía trước, không đi đường thẳng được thì đi đường vòng, thế nào cũng đến đích, tuy có chông gai hơn, mất thời gian hơn... nhưng bù lại ta sẽ có kinh nghiệm hơn!

taicatenno
19-08-2009, 04:53 PM
lại nhớ đến mình ngày xưa,bài viết hay lém bạn ui

VietNam09
19-08-2009, 05:04 PM
Tại sao người ta học đại học.
Ở đại đa số các nước người ta học đại học vì mún hoàn thiện bản thân mình hơn.Họ học đại học vì nhu cầu kiến thức của chính bản thân họ.Và học đại học đối với xã hội của họ chưa phải là thước đo duy nhất cho giá trị của 1 con người!nhà tài phiệt warren buffet từng cất nhắc 1 nhân viên bình thường lên thẳng chức vụ quản lý vì những gì mà cô ta cống hiến cho tổ chức của ông
Còn ở Việt Nam.học đại học đâu phải là học cho mình.Người ta học vì cha mẹ.Học vì dòng tộc.học vì ý nghĩ chỉ có bằng đại học mới kiếm ra tiền.Thế là đổ xô nhau đi học.Học mà ko biết nên học cái gì , bản thân mình cần học cái gì, và mình thích hợp để học cái gì.Họ học 1 cách mù quáng và điên cuồng như đang đi trên 1 xa lộ ko đèn.và cái gì đến cũng đến.lượng cử nhân ra trường thừa mứa nhưng chưa đến 30% số đó đáp ứng đủ nhu cầu của nhà tuyển dụng.Thêm đó là sự chán nản khi đi vào sai con đường.Việc này còn tồi tệ hơn là trượt đại học.
mấu chốt của vấn đề là quan niệm của xã hội!!!!

dongminh
26-08-2009, 10:37 AM
Khâu nón, nhặt rác, rửa bát, cày ruộng thuê, mò cua bắt ốc... là những công việc Nhung làm từ năm 14 tuổi để con đường đến trường được nối dài trong bao nỗi nhọc nhằn, cay đắng.

Nước mắt cò con "cõng" cò mẹ "Đã năm năm trôi qua rồi. Nhìn lại quãng thời gian đó, mình chỉ có thể diễn tả bằng hai từ "khủng khiếp". Biến cố đó đột ngột ập đến và đã làm cuộc sống thay đổi tất cả...".
Đó là những dòng nhật ký đầu tiên mà Nguyễn Thị Nhung - sinh viên K48 - lớp Tiếng Anh Thương mại - ĐH Kinh tế Quốc dân viết trong những đêm trắng hồi tháng 2/2008, khi mẹ em trải qua kỳ phẫu thuật tim...
Trong trang nhật ký đã nhòe nước, Nhung viết: "Mình nhớ như in cái ngày mình đi nhặt rác, mình đã nhịn đói mà tối về mệt quá, thiếp đi đến nỗi "tè" cả ra quần mà không biết. Mình còn bị họ lừa, lúc đầu họ hứa trả 15.000 đồng/ngày nhưng cuối cùng họ chỉ trả 5000 đồng/ngày. Mình lấy 2000 mua nước canh lòng thừa ở đầu làng và 3.000 gạo chia làm hai bữa ăn cùng mẹ và em gái.

Những ngày đi khâu nón thuê phải ngồi cả ngày cả đêm những tưởng như lưng gẫy ra thì được trả công khâu là 4000 đồng/cái. Thế rồi, mình cũng thi đỗ vào lớp chọn trường cấp 3 Thanh Oai. Ba năm cấp ba trôi qua cho đến lúc thi đại học, mình đi rửa bát thuê để lấy tiền ôn thi. Mình bị họ khinh rẻ, quát nạt, đối xử tệ bạc, và hôm nào trên đường về mình cũng khóc vì tủi thân...".
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200908/original/images1848764_11.gif
Mỗi ngày Nhung khâu nón thuê được trả công 4000 đồng/chiếc. Buổi trưa ở lại trường, cô sinh viên chỉ dám ăn một chiếc bánh mỳ, số tiền còn lại dành mua thức ăn và thuốc men cho mẹ.

735 ngày qua, bất kể mùa đông hay mùa hè, trời nắng rát hay mưa rào, Nguyễn Thị Nhung thức dậy từ lúc trời còn chưa sáng, và bắt đầu đạp xe từ thôn Ải, xã Thanh Cao, Thanh Oai, Hà Nội đến giảng đường đại học trên một chặng đường dài 30km, với những bụi, khói, ô voi, ổ gà.
Nguyễn Thị Phương, bạn thân trong lớp ĐH với Nhung kể, hồi mẹ Nhung mổ thận ở bệnh viện Việt Đức, gần 1 tháng,em đi bộ từ Bệnh viện Việt Đức sang trường. Như vậy, Nhung sẽ không phải trả tiền trông xe đạp 1 ngày, 1 đêm bằng một bữa ăn, và tiết kiệm được một bữa ăn giá 5.000 đồng trong bệnh viện.

Trong vòng một năm, từ tháng 2/2008 đến tháng 2/2009, mẹ bốn lần mổ tim, mổ sỏi mật, mổ u xơ tử cung, mổ thận, một mình Nhung bươn bả lo giấy tờ nhập viện, triền miên trắng đêm bên giường bệnh, để sáng mai lại nhoài người đến phòng thi.

Trong căn nhà nhằng nhịt mạng nhện, những mảng vôi lả tả rơi xuống nền nhà ẩm ướt. Bà Nguyễn Thị Huệ - mẹ của Nhung - nhớ lại: "Lúc tôi bị mù thì cháu đang học lớp 8, vừa đạt giải nhất môn tiếng Anh toàn huyện Thanh Oai và đang chuẩn bị kỳ thi HSG cấp tỉnh. Cháu phải nghỉ học đi trông mẹ hơn một tháng ở Bệnh viện Mắt TƯ. Không còn một xu dính túi, tôi phải gửi cháu út vào chùa Siêu Quần nhờ sư thầy nuôi hộ, còn các bác, các cậu thì khuyên Nhung nghỉ học đi làm nuôi mẹ".

"Nhưng cháu quỳ xuống van lạy tôi là cứ cho cháu đi học, rồi "con sẽ đi làm để lấy tiền nuôi mẹ" - Bà Huệ vừa nói, khuôn mặt lã chã những hàng nước.
Những giọt nước mắt chỉ có thể vơi đi nhưng không thể làm cạn những cay đắng, mặn mòi vì sự khắc nghiệt của số mệnh. Có một nỗi đau còn lớn hơn, âm ỉ và dữ dội hơn đã được chôn sâu trong cõi lòng của Nhung bao năm tháng qua.
Nỗi đau của một bi kịch gia đình
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200908/original/images1848762_11.jpg http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200908/original/images1848763_12.gif
Mẹ của Nhung trước và sau khi bị chồng hành hung.
Những dòng nhật ký của Nhung viết tiếp: "Vào một buổi sáng mùa đông lạnh tháng 12/2003, khi mình đang nằm trong chăn thì có tiếng gọi cửa thất thanh của chú chồng dì: "Nhung ơi, mẹ mày bị bố mày hắt a-xít vào mặt rồi!".
Mình không thể nào khóc nổi, người lạnh đi không biết đến một cảm giác nào nữa. Khi mình chạy ra giữa bãi chợ, chỗ mà mẹ vẫn hay bán hàng thường ngày, thì dân làng đã đưa mẹ ra cấp cứu ở bệnh viện huyện. Mình phải bỏ ôn thi HSG tỉnh môn tiếng Anh để chăm mẹ ở viện mắt TƯ".
Cách đó gần 7 năm, vào những ngày giáp Tết âm lịch. Con đường Bà Triệu tấp nập những dòng người qua lại, niềm háo hức, sướng vui đọng trong từng khóe mắt, nụ cười.

Một cô bé 14 tuổi ngồi trên hè đường ngắm dòng người qua lại, vừa khóc, vừa ao ước: "Năm nay là năm đầu tiên mà mình náo nức mong từng ngày Tết đến như vậy. Sau khi ly thân, mẹ đã mua một mảnh đất và làm nhà riêng.

Đêm trước ngày mẹ bị tạt axit, mình còn thủ thỉ với mẹ: "Đây là Tết đầu tiên con cảm thấy vui vì ba mẹ con mình được sống yên ổn với nhau. Từ hồi con biết đón Tết đến giờ thì Tết năm nào cũng là địa ngục. Năm thì bố ném bánh chưng xuống ao, hất mâm ngũ quả xuống đất, rồi cầm dao rượt đuổi đánh mẹ khắp xóm".

"Mình tưởng tượng rằng nếu như bây giờ mẹ tinh mắt thì mẹ con mình sẽ hạnh phúc biết bao trong cái Tết đầu tiên ở nhà mới". Nhung viết. "Thế nhưng, lần cuối cùng hành hung mẹ, ông ta đã làm mẹ mù cả hai mắt".
Người cha bị công an truy nã đã bỏ đi biệt tích từ hồi đó. Đã bao lần Nhung cố gạt đi những ký ức đớn đau nhưng biến cố lớn lao đó đã ám ảnh quá sâu trong tâm trí người con gái bé nhỏ, vì nó đã thay cuộc đời của ba mẹ con cô bằng những trang đầy nước mắt và tủi hờn. Với Nhung, "người hưởng hậu quả khủng khiếp ấy không ai khác chính là những đứa con của ’ông ấy’".
Những khoảng tối không lời

Đôi mắt của bà Nguyễn Thị Huệ, mẹ Nhung, giờ đã chìm hẳn vào bóng tối. Thi thoảng, vào những lúc khỏe mạnh, bàn tay khẳng khiu của người mẹ lại rờ rẫm nắn bóp đôi bàn chân đã chai lại vì đạp xe của đứa con gái bé nhỏ.

"Mẹ nợ con nhiều quá" - Những giọt nước mặn mòi tuôn ra từ hốc mắt đã lên sẹo lồi lõm: "Nhiều lúc mẹ muốn chết đi để con bớt đi một gánh nặng...".

Trong bóng đêm của sự đớn đau đến bất lực, bà Huệ cảm nhận những nỗi buồn của Nhung qua sự thay đổi của sắc giọng, dù chưa một lần bà nghe Nhung kêu than về những bất hạnh đang phải gánh chịu. Bà biết, với số tiền 15.000 đồng kiếm được mỗi ngày từ khâu nón và lọc rác thuê, Nhung chỉ dám ăn một cái bánh mỳ 3000 đồng vào bữa trưa, tiền còn lại dành để mua thuốc và thức ăn cho mẹ.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200908/original/images1848765_13.gif Nhung chỉ mong sao, mẹ không phải nhập viện thêm lần nữa...
Nghĩ đến cô học trò nhỏ của mình, cô Trần Thị Thu Giang - Trưởng khoa Ngoại ngữ Kinh tế - ĐH Kinh tế Quốc dân không giấu nổi nỗi xúc động. Tháng 2/2008, khi có một sinh viên nhờ cô đứng ra huy động các thành viên trong khoa NNKT đóng góp một khoản tiền giúp mẹ Nhung mổ tim, thì cô mới biết gia cảnh của học trò mình.
Trước đó, cô đã nhiều lần ký cho Nhung giấy xác nhận sinh viên để em đi vay tiền ngân hàng chính sách. Lần nào cô cũng thấy trên gương mặt thông minh của em ngời sáng những nụ cười lạc quan.

Nhóm bạn chơi thân trong lớp K48B kể rằng không bao giờ thấy Nhung oán than dù một câu về hoàn cảnh của mình. Thậm chí, em còn có một kho chuyện tiếu lâm kể cho các bạn mỗi lúc rảnh rỗi. Đó chính là những câu chuyện em kể cho mẹ nghe để quên đi những vết thương đau đớn trên bàn mổ.
Giờ đây, số tiền nợ ngân hàng Chính sách Xã hội để đóng học phí cho ba học kỳ đã lên tới 11 triệu. Nhung đang chờ đợt vay nợ mới để trả nửa học kỳ thứ 4 và kỳ học quân sự mùa hè. Sang năm học thứ ba, số tín chỉ tăng, học phí cũng rậm rịch trăng theo, tiền quỹ lớp, tiền photo tài liệu, tiền mua băng, mua sách... ám ảnh vào cả giấc ngủ.

"Có những môn thầy cô giao làm bài tập, rồi thảo luận qua mạng internet, rồi làm thuyết trình, học nghe, học nói trên máy tính... thì mình chịu chết, vì không có mạng, không có máy tính. Nhìn bạn bè có điều kiện học tập tốt, không phải lo lắng đến cơm, áo, gạo, tiền, mình thấy vừa tự ti, vừa thèm khát vô cùng..."

Nhưng, cái ao ước lớn nhất, đeo bám và thiêu đốt tâm can của cô sinh viên vừa chớm tuổi 21, chỉ là: "Mẹ không phải vào viện thêm một lần nữa".
Với 15.000 đồng từ tiền khâu nón kiếm được hàng ngày, Nhung chỉ đủ mua rau và gạo duy trì hai bữa ăn. Điều đó cũng đồng nghĩa là nếu mẹ nhập viện thêm lần nữa, Nhung sẽ phải bỏ lại phía sau giấc mơ giảng đường mà em vẫn theo đuổi trên chặng đường 30 km đạp xe đến trường mỗi ngày...


Sơn Khê