Tiêu điểm tranh luận Việt Nam nhỏ, yếu, nghèo nàn, lạc hậu!?

Thảo luận trong 'Phân tích kinh tế-chính trị-xã hội' bắt đầu bởi VietQuang, 11/6/17.

  1. VietQuang

    VietQuang Ẩn hiện khôn lường

    Vừa rồi mình lang thang trên mạng đọc được một bài viết có tự đề Việt Nam nhỏ, yếu, nghèo nàn, lạc hậu!? của tác giả Đoàn Quang Minh nhận thấy bài viết có nhiều điểm có giá trị nên mang lên đây cho anh em HSO thảo luận. Sau đây là nguyên văn bài viết

    Đã từ lâu, những cụm từ "nhỏ", "yếu", nghèo nàn", "lạc hậu" đeo bám Việt Nam. Đến ngày nay, nhiều người Việt Nam vẫn còn bị cụm từ này ám ảnh, họ mặc định trong tư duy rằng Việt Nam còn thua kém quá xa so với thế giới và rằng, phàm cái gì ở nước ngoài cũng hơn ở Việt Nam ta. Thực tế như thế nào? Việc nói "Việt Nam nhỏ, yếu, nghèo nàn, lạc hậu" là đúng hay sai? Ở đây, tôi xin mạn đàm cùng quý vị về vấn đề này. Xin lưu ý, cần có tư duy biện chứng lịch sử và khách quan, công bằng thì mới nhìn nhận vấn đề một cách thấu đáo.
    Thứ nhất, Việt Nam có nhỏ không?
    Trong suốt thời kỳ thuộc địa, thời chống Pháp rồi chống Mỹ, chúng ta luôn thấy người trong nước và cả nước ngoài nói rằng Việt Nam là một dân tộc nhỏ bé. Điều này đúng vì những lẽ sau: (i) Lãnh thổ Việt Nam nhỏ; (ii) Các công trình tại Việt Nam nhỏ; (iii) Quy mô dân số nhỏ; và (iv) Con người Việt Nam nhỏ so với nhiều nước khác, dân tộc khác, đặc biệt là so với đối thủ của chúng ta. Ngày nay, những điều này còn đúng nữa không!?
    (i) Lãnh thổ đất liền của Việt Nam không thay đổi nhiều so với thời Pháp thuộc, đứng hàng thứ 56 thế giới. Thế nhưng, có 2 yếu tố quan trọng khiến lãnh thổ của Việt Nam không còn nhỏ nữa. Thứ nhất, sau khi Công ước Luật Biển 1982 ra đời và có hiệu lực năm 1995, lãnh thổ biển của tất cả các quốc gia trên thế giới đều được mở rộng, tối đa tới 200 hải lý vùng Đặc quyền kinh tế kể từ đường cơ sở và tối đa tới 350 hải lý Thềm lục địa kể từ đường cơ sở. Là một quốc gia ven biển với chiều dài bờ biển hơn 3000 km, với tỷ lệ bờ biển/diện tích lục địa đứng thứ 2 trên thế giới, diện tích biển mà Việt Nam có được từ Công ước này là rất lớn. Diện tích biển của Việt Nam gấp 3 lần diện tích đất lục địa, giúp nâng tổng diện tích của Việt Nam lên gấp 4 lần. Lợi thế này không nhiều nước có được. Thứ hai, thời trước, khi điều kiện khoa học, kỹ thuật và giao thông còn rất hạn chế, Việt Nam chưa có điều kiện quản lý và khai thác Trường Sa và Hoàng Sa, hai quần đảo này chưa có mấy ý nghĩa về mặt lãnh thổ và địa quân sự, địa kinh tế. Nhưng nay, cùng với việc cương quyết khẳng định chủ quyền lãnh thổ và tăng cường sự hiện diện và tôn tạo các điểm chiếm đóng, các quần đảo này góp phần nâng tổng diện tích biển Việt Nam lên rất nhiều, bất chấp việc đang có tranh chấp với Trung Quốc và một số nước láng giềng;
    (ii) Các công trình nhỏ bé: suốt trong thời kỳ thuộc địa và trong các cuộc chiến tranh Đông Dương, các công trình tại Việt Nam đều có quy mô vừa và nhỏ, đều do nước ngoài xây dựng và khai thác. Người Việt Nam đã phải hy sinh rất nhiều xương máu để giành lại Đất nước, giành lại quyền độc lập và tự chủ. Từ đó, cho đến khi Đất nước thực sự im tiếng súng, người Việt Nam mới thực sự bắt tay vào xây dựng đất nước và cao điểm là trong hơn một thập kỷ trở lại đây. Ngày nay, Việt Nam đã có những công trình để đời, thực sự to đẹp, hoành tráng, đáng để tự hào như các con đường lớn và dài, các cây cầu to đẹp, đặc sắc, các đường hầm xuyên núi, xuyên qua lòng sông, các công trình cảng biển, cảng hàng không hiện đại và có quy mô lớn. Bên cạnh đó, chúng ta cũng đã xây dựng nhiều toà nhà cao tầng, thập chí là trọc trời, nhiều khu đô thị mới, nhiều quảng trường to đẹp, nhiều công trình văn hoá, tâm linh và lịch sử hoành tráng, nhiều khu du lịch hấp dẫn và kỳ thú... Nhiều công trình ở Việt Nam hiện nay thuộc hàng top ở khu vực, châu lục và có cả những công trình thuộc hàng top của thế giới. Các đô thị ở Việt Nam cũng đang phát triển mạnh mẽ, cả về quy mô, tốc độ xây dựng và tính hiện đại. Đầu tiên phải kể đến Hà Nội và TP. HCM, nên nhớ Đông Nam Á chỉ có 4 thành phố đạt tới quy mô tương đương (trên dưới 5 triệu dân trở lên) gồm Jakarta, Bangkok, Singapore và Hà Nội thì Việt Nam đã chiếm nửa trong số đó. Ngoài ra, Việt Nam còn có những thành phố như Đà Nẵng, Cần Thơ, Hải Phòng có quy mô từ 1-2 triệu dân, tương đương với Kuala Lumper, Manila. Các thành phố ở Việt Nam đều đang phát triển rất nhanh, dự kiến đến khoảng 2020-2025, TP. HCM và Hà Nội sẽ vươn tầm "Siêu đô thị" với hơn 10 triệu dân, được quy hoạch và xây dựng hiện đại.
    (iii) Quy mô dân số nhỏ: Khi người Pháp nổ phát súng đầu tiên xâm lược nước ta, dân số Việt Nam ước chừng 14 triệu, bằng 1/4 nước Pháp. Khi cụ Phan Bội Châu kêu gọi dân ta đoàn kết chống Pháp và là thời kỳ Hồ Chủ Tịch ra đi tìm đường cứu nước, dân ta ước chừng 20 triệu, bằng 1/3 nước Pháp. Trong kháng chiến chống Pháp, dân số Việt Nam tăng khá nhanh, đến 1954, ước chừng dân số Việt Nam khoảng trên 30 triệu, bằng 1/2 nước Pháp. Khi đất nước ta bị chia cắt làm 2 miền, miền Nam dân số chừng 15-16 triệu, chỉ bằng 1/15-16 dân số nước Mỹ. Sau 20 năm bị chia cắt, khi thống thất đất nước, dân số của Việt Nam đã tăng lên khoảng 50 triệu rồi sau đó rất nhanh, cán mốc 60 triệu vào giữa thập niên 1980. Lúc đó dân số Việt Nam bằng với Dân số Pháp và đã bằng 1/4 dân số Mỹ. Đến nay, dân số Việt Nam ước chừng 93 triệu, chưa kể khoảng 5 triệu kiều bào ở nước ngoài, nâng tổng số người Việt lên ngót nghét con số 100 triệu, đứng hàng thứ 14 thế giới và sánh vai cùng nhóm nước top 3 về dân số như Philippines, Pakistan, Nhật Bản... Vậy, ngày nay nói Dân tộc Việt Nam nhỏ bé không còn phù hợp nữa.
    (iv) Tầm vóc người Việt Nam nhỏ: điều này thì trước đây đúng và bây giờ vẫn đúng. Tầm vóc người Việt vẫn thuộc nhóm thấp còi so với thế giới. Tuy nhiên, nhìn sang các nước láng giềng thì Indonesia, Myanma, Lào, Campuchia còn thấp bé hơn so với Việt Nam. Thái Lan và Philippines cũng chỉ nhỉnh hơn chúng ta chút ít. Thế hệ 7x, 8x vẫn chưa được cải thiện đáng kể về chiều cao nhưng đến lứa 9x thì bắt đầu khá hơn rất nhiều. Nhìn hàng phòng ngự ĐT bóng đá Việt Nam đã đều trên dưới 1,80m, lứa U19VN năm vừa rồi đứng ngang với Bắc Triều Tiên và không thua sút nhiều so với các đối thủ Tây Á. Rõ ràng, sau hơn 2 thập kỷ tăng trưởng kinh tế ngoạn mục, đời sống người dân nâng cao đã giúp cải tạo tầm vóc lứa trẻ Việt Nam hiện nay.
    Thứ hai, Việt Nam có yếu không?
    Đúng là Việt Nam ta yếu, yếu thì mới mất nước, yếu thì mới để bị Pháp cai trị gần 100 năm, yếu thì các phong trào chống Pháp mới liên tiếp thất bại và bị dìm trong bể máu, yếu thì các chí sỹ mới phải ra nước ngoài tìm nguồn lực và tri thức để đấu tranh giành độc lập. Đến khi kháng chiến chống Pháp nổ ra, Việt Nam vẫn quá yếu so với Pháp và rất ít người tin Việt Nam có thể thắng Pháp. Thế nhưng, càng đánh thì lực lượng của ta càng lớn mạnh và phát triển vượt bậc. Đến khi chúng ta thắng Pháp thì cả thế giới chấn động và ngưỡng mộ sức mạnh Việt Nam. Thế nhưng sau đó, Việt Nam lại phải đối mặt với kẻ thù còn hùng mạnh gấp bội. Một lần nữa, Việt Nam lại rơi vào thế yếu, yếu hơn rất nhiều lần so với Mỹ. Thế nhưng, một lần nữa Dân tộc Việt Nam lại chứng minh được sức mạnh vô song của tinh thần dân tộc, chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Sức mạnh này đã giúp Việt Nam san bằng mọi khoảng cách và chênh lệch về kinh tế, vũ khí, khí tài và quân số để giúp Việt Nam giành thắng lợi cuối cùng. Tiếp theo, Việt Nam giành thắng lợi trong 2 cuộc chiến tranh biên giới với Kh'me đỏ và Trung Quốc cuối thập niên 1970, khẳng định sức mạnh quân sự của Việt Nam. Đến lúc này, thế giới không còn nói Việt Nam yếu nữa. Nhưng khi đó, Việt Nam mới chỉ khẳng định sức mạnh về quân sự, về chính trị chứ chưa tạo lập được thế mạnh về kinh tế, văn hoá, khoa học kỹ thuật. Khủng hoảng kinh tế trong thập niên 1980 làm Việt Nam bị suy yếu đáng kể về quân sự và giảm sút nghiêm trọng uy tín chính trị trong quan hệ quốc tế buộc chúng ta phải bắt tay làm lại từ đầu sau khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ. Sau già 1/4 thế kỷ phát triển bùng nổ về kinh tế, sức mạnh quân sự của Việt Nam hồi phục, nhiều khía cạnh còn hiện đại và hùng mạnh hơn trước, đưa Việt Nam lên hạng 17 thế giới về sức mạnh quân sự. Thực tế năng lực chiến đấu và độ thiện chiến của Việt Nam còn được đánh giá cao hơn. Về chính trị, chưa bao giờ Việt Nam có được một nền chính trị ổn định và một nền hoà bình bền vững như bây giờ. Vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế cũng được khẳng định và ở mức cao nhất trong lịch sử. Tất cả các cường quốc hàng đầu trên thế giới đều đã thiết lập quan hệ đối tác toàn diện với Việt Nam và đều vị nể Việt Nam trong các quan hệ song phương, đa phương. Mặc dù còn gặp nhiều khó khăn trong phát triển kinh tế, xã hội và còn cần nhiều sự trợ giúp, hỗ trợ của các đối tác quốc tế nhưng Việt Nam vẫn giữ được tư thế, danh dự và làm hài lòng mọi đối tác trên cơ sở bình đẳng, cùng có lợi. Như vậy, ngày nay nói Việt Nam yếu là không đúng. Việt Nam chưa đủ mạnh để trở thành cường quốc thực sự trên mọi lĩnh vực ở tầm thế giới, nhưng nếu xét ở từng lĩnh vực cụ thể, Việt Nam đã sở hữu những sức mạnh ở một số lĩnh vực ở tầm thế giới, nhiều lĩnh vực ở tầm châu lục và nếu xét riêng ở Đông Nam Á thì không ai phủ nhận Việt Nam là cường quốc đang nổi lên và bứt phá mạnh mẽ.
    [​IMG]
    ( Thêm cái ảnh giao thông Việt Nam cho nó đỡ đơn điệu - Nhìn giống tây không các bác )​

    Thứ ba, Việt Nam nghèo nàn!?
    Chữ nghèo gắn với Việt Nam từ hàng trăm năm nay. Từ thời nhà Nguyễn cho đến suốt thời Pháp thuộc, trải qua 3 cuộc chiến tranh Đông Dương đến tận đầu thế kỷ XXI, Việt Nam vẫn là một nước nghèo. Thi thoảng chúng ta vẫn thấy ai đó cố chứng minh rằng những năm 1930, GDP đầu người của Việt Nam cao hơn nhiều nước giầu ngày nay. Có thể họ không sai nhưng xin thưa, thời đó cách đây gần 100 năm và cả châu Á đều nghèo khổ, chênh lệch giữa các nước châu Á không đáng kể và quan trọng nhất, tài sản và lợi tức của Việt Nam đều nằm trong tay người Pháp. Dân Việt Nam quá cơ cực, tàn tạ, sống dở chết dở và nạn đói 1945 giết chết gần 10% dân số là đỉnh cao của sự cơ cực, khốn khổ khốn nạn của dân ta. Không ít người ngày nay nói đến sự giầu có, tráng lệ của Sài Gòn thời Pháp, thời Mỹ. Xin thưa rằng đó đều là sự hào nhoáng giả tạo. Của cải, vật chất và phù hoa thời đó đâu phải giành cho người Việt. Nó thuộc về người Pháp, người Mỹ và đám tay sai của chúng. Ngoài ra, người Hoa nắm phần lớn Tài chính - ngân hàng, buôn bán và sản xuất. Phần giành cho người Việt rất ít, lại phân tán. Nền kinh tế thì phụ thuộc chủ yếu vào viện trợ và tiêu dùng của người Mỹ, đến khi Mỹ rút quân và cắt giảm viện trợ, kinh tế MNVN tụt dốc không phanh và sự cáo chung của VNCH là cái chết đã được báo trước. Sau 10 năm rơi vào tình trạng chiến tranh khi buộc phải đóng quân tại Campuchia giúp nước bạn ngăn chặn sự trở lại của Kh'me đỏ và phải đối mặt với các xung đột biên giới, xung đột trên biển với Trung Quốc, lại chịu tác hại của những chính sách kinh tế sai lầm trong khi Liên Xô và Đông Âu cũng khủng hoảng kinh tế, cắt giảm viện trợ trước phi cắt bỏ toàn bộ do sụp đổ chế độ, kinh tế Việt Nam rơi xuống điểm đáy vào năm 1989. Lúc đó, Việt Nam thuộc nhóm nghèo nhất thế giới với GDP đột ngột sụt xuống chỉ còn 6,3 tỷ USD và bình quân đầu người còn 97 USD. Khi đó, không thể dùng từ nào khác để nói về kinh tế xã hội Việt Nam ngoài từ "nghèo". Thế rồi, bắt đầu từ 1990 đến nay, Việt Nam đã liên tiếp tăng trưởng trong 27 năm, với GDP năm 2016 đạt 203 tỷ USD, tăng gấp 32 lần và GDP bình quân đầu người đạt 2.215 USD, tăng gấp khoảng 23 lần so với năm 1989. Việt Nam chính thức "thoát nghèo" vào năm 2008, khi GDP bình quân đầu người vượt ngưỡng 1.000 USD và sau gần 10 năm đã tăng hơn 2,2 lần. Tỷ lệ nghèo ở Việt Nam đã giảm sâu từ mức 58% giờ chỉ còn khoảng 8% sau khi đã điều chỉnh tăng tiêu chuẩn hộ nghèo, trước đó đã giảm xuống dưới 5%. Một nửa trong số các hộ nghèo lại là vùng sâu, vùng xa, đồng bào dân tộc thiểu số. Với tốc độ và chất lượng tăng trưởng của Việt Nam, dự báo trong một thập kỷ tới, Việt Nam cơ bản xoá nghèo, trừ trường hợp ta đẩy tiêu chí nghèo lên cao... Ở chiều ngược lại, tỷ lệ giầu và siêu giầu ở Việt Nam đang tăng rất mạnh ở mức 2 con số và được dự đoán là tốc độ tăng trưởng cao nhất thế giới trong thập niên tới. Tỷ lệ trung lưu trở lên của Việt Nam dự kiến sẽ ở mức trên 30% tạo ra một thị trường bán lẻ rất hấp dẫn nên đang thu hút các nhà đầu tư nước ngoài trong chuỗi hệ thống bán lẻ. Chưa hết, thực chất các con số thống kê về GDP, GDP bình quân đầu người và kể cả khi tính theo sức mua tương đương (PPP) đều chưa phản ánh hết sức mạnh nền kinh tế Việt Nam. Có 2 lý do căn bản làm cho kinh tế Việt Nam nói chung và thu nhập thực/tích luỹ của người dân Việt Nam cao hơn hẳn so với con số thống kê là (i) Kinh tế phi chính thức ở Việt Nam chiếm tỷ trọng rất cao, tính ra cứ 2$ được làm ra thì chỉ 1$ được thống kê để tính GDP và; (2) Chi phí Giáo dục, Y tế và giá cả dịch vụ ở Việt Nam rất rẻ. Vì vậy, không khó để giải thích việc một tổ chức quốc tế có uy tín đưa ra báo cáo, trong đó khẳng định mức sống của người dân Việt Nam ở mức hơn 10.000 USD/năm, cao hơn Thái Lan và Trung Quốc. Xét dưới góc độ quy mô và hiệu quả của các doanh nghiệp, Việt Nam hiện cũng đã có nhiều tập đoàn, doanh nghiệp lớn gây dựng được thương hiệu quốc tế như Vietel, Vinamilk, FPT, Vietcombank, Vietinbank, BIDV, HAGL, Vincom, FLC... Tự do thương mại và cân cân XNK cũng là điểm sáng của kinh tế Việt Nam khi kinh ngạch 2 chiều của Việt Nam đã ở mức 350 tỷ USD, tương đương 178% GDP. Cùng với việc tiếp tục là điểm đến hấp dẫn của FDI, đứng đầu khu vực ĐNA, kinh tế Việt Nam tiếp tục được dự báo sẽ tăng trưởng mạnh trong vài thập kỷ tới và có thể lọt top 20 thế giới trước năm 2050. Như vậy, chỉ có thể nói là Việt Nam "chưa giầu" hoặc "nghèo hơn các nước giầu" chứ không thể nói "Việt Nam là một nước nghèo" nữa. Bù lại cho những khiếm khuyết về kinh tế, Việt Nam vẫn có những thứ phải gọi là "giầu", đó là giầu lòng yêu nước, giầu khát khao, giầu sức sáng tạo và giầu lòng nhân ái. Đây sẽ là những động lực vô hình và mạnh mẽ đủ sức thúc đẩy kinh tế xã hội Việt Nam tiến nhanh, tiến mạnh trong tương lai.
    Thứ tư, Việt Nam là một nước lạc hậu?
    Điều này đúng từ khi nhà Nguyễn thi hành chính sách "bế quan toả cảng" làm Dân tộc Việt Nam mất động lực phát triển bất chấp trước đó chúng ta đã có một nền tảng vượt trội Trung Quốc ở một số lĩnh vực và nhất là so với những dự định đầy táo bạo và hiệu quả của Hoàng đế Quang Trung dự kiến sẽ tiệp cận trình độ của châu Âu như Nhật Bản đã làm được. Điều này đúng cho đến khi chúng ta đánh bại TD Pháp trong một trận chiến sử dụng vũ khí hiện đại và lực lượng chính quy, tinh nhuệ. Điều này đúng cho đến khi Việt Nam sử dụng thuần thục, đầy sáng tạo và hiệu quả các vũ khí hiện đại của Liên Xô để "vít cổ" B52 và các loại máy bay hiện đại nhất của Mỹ lúc bấy giờ. Điều này vẫn đúng cho đến khi Việt Nam "xẩy chân" trong xây dựng nền công nghiệp trung quy mô do việc phải đối mặt với hơn 10 năm ở trong tình trạng chiến tranh với Trung Quốc và hao tài, tốn của ở Campuchia, đồng thời Liên Xô và Đông Âu cắt giảm viện trợ, còn Mỹ và thế giới phương Tây thì bao vây, cấm vận. Thế nhưng, kể từ khi được "cởi trói" nhờ "Đổi mới" và "Mở cửa", Việt Nam liên tiếp đạt được những thành tựu về mọi mặt. Xét tổng thể, Việt Nam đang đạt trình độ cao hơn khá nhiều so với các con số thống kê về GDP, GDP bình quân đầu người. Một số lĩnh vực, Việt Nam đã làm tốt kế hoạch "đi tắt, đón đầu" để tiệm cận trình độ thế giới. Rất nhiều lĩnh vực, Việt Nam không hề thua kém, thậm chí vượt trội so với khu vực. Cụ thể, chúng ta có những điểm đáng tự hào sau:
    - Y tế: trình độ khám chữa bệnh Việt Nam được đánh giá cao. Tuổi thọ bình quân đầu người của Việt Nam đứng ở top đầu khu vực, chỉ sau Singapore, xấp xỉ Malaysia và cao hơn so với phần còn lại của Đông Nam Á. Việt Nam cũng là nước đứng ở hàng đầu trong số các nước đang phát triển và tương đương một số nước phát triển ở tuổi thọ bình quân đầu người với mức 76 tuổi và dự đoán sẽ vượt qua con số 80 vào năm 2025. Chăm sóc sức khoẻ cộng đồng và phòng ngừa dịch bệnh của Việt Nam được đánh giá rất cao. Trong khi đó, đầu tư cho y tế của Việt Nam vẫn còn ở mức khiêm tốn và giá cả dịch vụ y tế ở Việt Nam rất thấp. Kết quả này thể hiện trình độ đội ngũ y bác sỹ của Việt Nam rất đáng được ghi nhận, cộng với việc tích cực ứng dụng các thành tựu y tế tiên tiến vào chăm sóc và điều trị cho bệnh nhân;
    - Về giáo dục, Việt Nam xếp thứ 12 thế giới trong bảng xếp hạng OECD mới nhất, riêng toán và khoa học lọt top 10, với hạng 8 thế giới. Đây là minh chứng cho trình độ của học sinh Việt Nam. Không chỉ có vậy, các đội tuyển học sinh Việt Nam đi thi Olempic quốc tế đều đạt giải cao, các đội tuyển Việt Nam đi tham dự Robocon CÁ-TBD cũng luôn ở Top đầu với nhiều lần vô địch. Những phê phán, bức xúc về giáo dục ở Việt Nam không hẳn là không có cơ sở nhưng có lẽ, ở mức độ nghiêm trọng như cách đây vài năm thì lại do đòi hỏi của chúng ta quá cao và là hiệu ứng của "phong trào ném đá toàn quốc" hơn là do những yếu kém, bất cập của nền giáo dục Việt Nam;
    - Trong lĩnh vực nghiên cứu và ứng dụng các công trình khoa học, Việt Nam cũng đã đạt được nhiều thành tựu đánh tự hào. Tiếc rằng, những thông tin về thành tựu sẽ bị lãng quên rất nhanh, thậm chí nhiều người "đếch thèm tin". Trong khi đó, những thông tin về bất cập, thiếu sự quan tâm đầu tư trong lĩnh vực này thì lại được thổi phồng và nhắc đi, nhắc lại nhiều lần khiến người dân dễ nảy sinh tâm lý bi quan và phủ nhận sạch trơn thành tựu của giới khoa học. Một bác nông dân hoặc thợ cơ khí chế tạo ra một chiếc trực thăng không bay nổi thì được người dân tung hô tận mây xanh, trong khi đó, các nhà nghiên cứu và ứng dụng Việt Nam đã sản xuất ra mấy thế hệ máy bay cánh bằng (khó hơn nhiều) từ cách đây hơn 20 năm thì ít ai biết đến. Cha con một "lão nông" giúp Campuchia hồi sinh vài chục chiếc xe thiết giáp cổ lỗ sỹ được Campuchia khen thưởng và đưa vào sử dụng thì được khen nức nở và nhiều người ào ạt ném đá ngành quân giới Việt Nam trong khi chẳng mấy ai biết rằng những việc đó quá dễ so với hàng ngàn người lính thợ lành nghề và rằng những loại xe đó Việt Nam... không thèm dùng vì đối thủ của chúng ta nguy hiểm hơn nhiều. Hàng loạt các thành tựu công nghiệp quốc phòng của Việt Nam ở trình độ rất cao đã được dấu kín và gần đây mới được tiết lộ, dù cũng đã lạc hậu và phổ biến lắm rồi thì ta mới công bố. Việt Nam đang sở hữu, làm chủ và cả nghiên cứu, chế tạo rất nhiều các trang thiết bị, vũ khí, khí tài hiện đại và hoành tráng, liệu mấy người biết đến và đánh giá một cách khách quan và công tâm các thành tựu của Việt Nam!?
    - Trong lĩnh vực kinh tế và ứng dụng, Việt Nam cũng đã tiếp cận và ứng dụng rất nhiều thành tựu khoa học công nghệ vào sản xuất và phục vụ dân sinh. Xây dựng, xây lắp và lắp máy Việt Nam đã đạt trình độ khá cao so với các nước đang phát triển và có nhiều lĩnh vực tiệm cận được với trình độ tiên tiến của thế giới. Sau mỗi công trình quy mô, hoành tráng, đội ngũ kỹ sư, nhà khoa học của Việt Nam đều tiếp cận rất nhanh và làm chủ các kỹ thuật tiên tiến hàng đầu như kỹ thuật cầu đường, đào hầm, đóng tầu, đóng giàn khoan, khoan thăm dò và khai thác dầu khí... Trong lĩnh vực sản xuất, đúng là Việt Nam thất bại trong tham vọng phát triển ngành công nghiệp oto, nhưng đó không phải là thất bại hoàn toàn. Chúng ta thua chủ yếu là ở dòng xe du lịch chứ các dòng xe tải và xe khách thì vẫn đang phát triển khá tốt. Bù lại công nghiệp oto, Việt Nam tăng trưởng rất mạnh về viễn thông, điện thoại di động và các thiết bị cầm tay, máy tính và linh kiện, hàng điện tử và linh kiện, chế biến và gia công may mặc, da giầy, nông - lâm - thuỷ sản, công nghệ giống và nuôi trồng nông - lâm - thuỷ sản...
    Từ những thực tế nêu trên, nếu nói rằng Việt Nam còn nhiều lĩnh vực lạc hậu so với các nước hàng đầu thế giới thì được, nói rằng Việt Nam chưa phát huy hết tiềm năng trong nghiên cứu và ứng dụng khoa học kỹ thuật thì đúng. Nhưng nói rằng "Việt Nam lạc hậu" thì chính người đó là kẻ "lạc hậu về thông tin".
    Tóm lại, đã đến lúc chúng ta phải nhìn nhận lại một cách khách quan, đánh giá lại một cách chính xác về Việt Nam ta một cách tổng thể. Đành rằng Việt Nam chưa to lớn, chưa hùng cường, chưa giầu có và tiên tiến thuộc top đầu châu lục và thế giới. Nhưng đã qua rồi cái thời Việt Nam là nhỏ, yếu, nghèo nàn và lạc hậu. Là người Việt Nam, chúng ta phải có hiểu biết và có ý thức rõ ràng về vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế, phải đánh giá đúng tiềm năng và lợi thế của Việt Nam để đặt ra những mục tiêu thiết thực, khả thi mà vươn tới, đưa đất nước lên tầm cao mới, chứ không nên có tư tưởng bi quan, mặc cảm, buông xuôi với những định kiến từ cách đây hàng 1/4, 1/2, thậm chí hàng thế kỷ như chúng ta vừa phân tích kể trên.
    Vậy đấy, mặc kệ ai nói gì thì tôi vẫn tự hào về chặng đường vừa qua của Dân tộc Việt Nam. Đồng thời luôn tin tưởng Đất nước Việt Nam sẽ còn phát triển hơn nữa, con người Việt Nam sẽ còn đạt được nhiều thành tựu rực rỡ hơn nữa trong thời gian tới.
     
    SaxBeKhoe_BeNgoan thích bài này.
  2. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Nói chung địa thế lãnh thổ của Việt Nam trải dài từ biên giới tới hải đảo như vậy là đã đẹp lắm rồi, giống như là một người được cha mẹ để lại cho một miếng đất đẹp vậy, quan trọng là phải biết giữ gìn nó, đừng để kẻ khác cướp mất, và càng ngày càng phải tô vẽ để làm cho nó ngày một đẹp hơn. Lãnh thổ như vậy là đã đủ dùng rồi, không việc gì phải tham lam, nhòm ngó chỗ này chỗ khác giống như TQ cả.
     
  3. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Còn thì dân tộc Việt Nam ta không kém cỏi, yếu ớt chút nào đâu. Trong lịch sử biết bao nhiêu quốc gia hùng cường bị xóa tên trên bản đồ thế giới. Nhưng quốc gia Việt Nam nhỏ bé, vẫn tồn tại đến ngày nay. Chúng ta nhỏ, chứ không yếu.

    Một thời người Việt Nam ta bị giặc giã nô dịch, là do không có người tài dẫn dắt. Nhưng xót thương một dân tộc hiền hòa đã trải qua bao cơn binh đao từ thuở lập quốc, Đất Mẹ hào phóng đã ban cho dân tộc ta những bậc anh tài kiệt xuất dẫn dắt đồng bào qua cơn khốn cùng.

    Vua chúa có thể bỏ mặc con dân Đại Việt, nhưng trời xanh luôn có mắt.
     
  4. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Đất nước ta ngày nay còn nhiều yếu kém là do yếu tố con người.

    Trải qua bao cơn binh biến, khiến Việt Nam suy yếu về nhiều mặt, những cái này không phải dễ dàng thấy, như một người vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh. Sức khỏe phải hồi phục dần dần và mất nhiều thời gian.

    Nhìn vào một ví dụ cho dễ hiểu. Khi nhìn thấy một đứa trẻ, ta có thể phần nào đoán được bố mẹ chúng như thế nào. Đứa lúc nào cũng sạch sẽ thơm tho, quần áo đẹp đẽ tươm tất, chứng tỏ bố mẹ chúng rất chu đáo. Đứa nào nhìn vào thấy khỏe mạnh, hồng hào, thì đoán bố mẹ chúng rất chịu khó chăm con. Đứa lễ phép, học hành chăm chỉ, giỏi giang, chứng tỏ bố mẹ chúng là người đàng hoàng.

    Thì thực tế cũng vậy, nhiều người Việt Nam hiện nay chưa được hoàn thiện, toàn diện về mọi mặt, thì tất do sự đào tạo giáo dục từ nhỏ chưa tốt, chưa hiệu quả. Một đất nước muốn giàu mạnh, thì yếu tố quan trọng nhất phải là con người. Phải có một người lãnh đạo giỏi, và những công dân tốt, thì Đất nước mới mau đi lên được.
     
  5. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Con người Việt Nam, Đất nước Việt Nam sẵn đã có những điều kiện cần, nhưng điều kiện đủ là phải có một lãnh đạo giỏi. Chứ Việt Nam muốn thành cường quốc không khó.
     
  6. Sax

    Sax Well-Known Member

    Cuộc sống của nhiều người ở VN còn nhiều khó khăn lắm. Nhìn vào cuộc sống của công nhân ở các KCN thì biết. Tương lai họ cũng mịt mờ, vì cách mạng robot đã thay thế rất nhiều việc làm, ngay cả CN bên TQ cũng đang bị robot thay thế dần.

    Khi hàng hóa TQ sx bằng robot giá rẻ hơn VN thì các nhà máy ở VN sẽ phá sản, đóng cửa. Hết tài nguyên bán, đất nước chả còn j cạnh tranh với TG ngoài mấy qả vài, qả xoài.
     
    BeKhoe_BeNgoan thích bài này.
  7. VietQuang

    VietQuang Ẩn hiện khôn lường

    Ngay ở nước Mỹ cũng có những người vô gia cư nhưng không phải vì những người vô gia cư đó mà nói nước Mỹ là nước nghèo nàn và lạc hậu được. Bài viết của tác giả Đoàn Quang Minh là một bài đánh giá tổng thể về vị thế của đất nước ta để chúng ta hiểu rõ về vị thế của đất nước mình. Những người công nhân trong các khu công nghiệp cũng nên biết điều đó để phẩn đấu chứ không được đổ thừa cho hoàn cảnh. Nếu biết được rằng tương lai mờ mịt thì hãy tìm cách mà thoát ra chứ ngôi đó kêu than làm sao được. Khi cả nước đang đi lên xã hội rất nhiều người thành công và giầu có mà mình chưa thành công thì là lỗi của mình phải nỗ lực thôi.

    Còn bạn lo lắng về hàng hóa TQ giá rẻ thì mình nghĩ không cần thiết vì đây là thời kỳ toàn cầu hóa. Mình mua hàng của họ giá rẻ nhưng họ lại đi du lịch ở đất nước mình và mua nông sản của mình với giá cao..
     
    BeKhoe_BeNgoan thích bài này.
  8. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Nguồn tài nguyên quý giá nhất của một quốc gia đó chính là con người. Một quốc gia giàu có, nhưng toàn những con người bất tài, thì đất nước đó kém cỏi. Một đất nước nghèo nàn, nhưng có những con người tài ba, thì đất nước đó sẽ hưng thịnh.

    Tài nguyên thiên nhiên sẵn có của một quốc gia, cũng như tiền bạc của cải của một con người. Tiền nhiều, nhưng không biết cách sử dụng, thì sớm muộn cũng tiêu tan. Còn chỉ từ vài đồng lẻ, nhưng biết cách sử dụng đồng tiền, thì sẽ mau chóng có được phú quý giàu sang.

    Bạn VietQuang nói đúng, số phận của mỗi con người thì tự người đó quyết định.

    Còn nhớ Bố già Vito Corleone trong God Of Father có nói một câu rằng: "Cả đời cha đã không chấp nhận làm một thằng khờ để cho kẻ khác giật dây".
     
  9. Sax

    Sax Well-Known Member

    Bạn đã đọc về cuộc CM 4.0, bạn cũng biết là Chính Phủ ta vẫn đang" ngâm cứu" chứ chưa biết giải pháp nào để giúp những người công nhân và các ngành nghề dễ bị mất việc bởi robot.

    http://www.hoangsa.org/f/threads/nu...-dng-dao-tao-hc-sinh-ch-bit-ngoan.2844/page-2

    Đến CP còn chưa biết giải pháp thì sao những người CN vừa nghèo vừa ít học biết dc ??

    Mà nghề của bạn có nằm trong rủi ro bị robot lấy mất việc ko ?? Nếu có thì cách khắc phục của bạn ??
     
  10. thanhphobacho

    thanhphobacho Russian girls

    Chưa chắc. Còn tùy thuộc vào thế và lực nữa. Do Thái tài hoa thế mà vẫ lưu lạc 3000 năm, suýt nữa thì tuyệt chủng. Còn quốc gia nào giàu có mà toàn người bất tài? Ý bạn muốn nói về tài gì? Thằng Sing thì bất tài về quân sự, nhưng tài về kinh doanh. Quan trọng là thế và lực thôi bạn.
     
  11. VietQuang

    VietQuang Ẩn hiện khôn lường

    Tôi thấy bạn rất quan tâm đến cm 4.0 nên cũng góp thêm một vài góc nhìn về điều này.

    Cuộc cách mạng 4.0 thực chất đã bắt đầu từ lâu trong và sắp tới sẽ diễn ra mạnh mẽ hơn nữa những những người bị ảnh hửng đầu tiên theo tôi không phải là những người công nhân những người lao động chân tay. để thay thế một người công nhân bằng robot phải chế tạo ra con robot phải lập trình cho nó và nó cũng có hỏng hóc phải được bảo trì nâng cấp thường xuyên. Chi phí vận hành, khấu hao của một con robot có khi còn cao hơn chi phí thuê nhân công là con người.

    Thứ nữa giả sử để thay thế một nhà máy may có 1000 công nhân bằng robot thì phải tốn 1000 con robot như vậy chi phí đầu tư rất lớn => rủi ro cao. Thực chất những người bị ảnh hưởng đầu tiên của cm 4.0 là những người làm công việc đầu óc giản đơn như giao dịch viên ngân hàng, kế toán kho, thủ thư..... Tại vì người chủ chỉ cần viết ra một phần mềm rồi cài đặt lên hệ thống máy tính có sẵn là có thể thay thế được hàng nghìn người rồi.
    Tôi đã thấy những ngân hàng như VPbank đang thay thế các giao dịch viên bằng máy rồi đó. Khi đến ngân hàng nếu chi làm các việc đơn giản là gửi tiền, rút tiền... thì máy sẽ phục vụ bạn. Hay như tất cả các ngân hàng bây giờ đều có thể chuyển tiền online của điện thoại nhờ đó họ giảm bớt được số nhân viên.

    Đối với các doanh nghiệp các phần mềm kế toán, quản trị nhân sự đã làm cho hiệu suất làm việc tăng lên rất nhiều trước đây một công ty nhà nước chỗ mẹ tôi làm phòng kế toán gần 20 người ngày này một công ty có quy mô như vậy phòng kế toán có 4 người thôi vậy 16 người kia được giải phóng để tạo thêm của cải cho xã hội.

    Khác với những cuộc cách mạng công nghệ trước lần này Việt Nam ta có nhiều lợi thế khi có một nên tảng công nghệ thông tin thuộc hạng khá. Thế nên bạn không nên quá lo lắng cho những người công nhân - theo tôi cách tốt nhất với họ là thay vì sợ hãi hãy tìm hiểu xem mình có thể làm được gì trong cuộc cm này. Ở Nhật một bà lão 80 tuổi còn đi học và viết được ứng dụng thì những công nhân trẻ khỏe của Việt Nam sao không làm được ? Mà đâu nhất thiết phải viết phần mềm đâu có rất nhiều việc để làm mà :)
     
  12. Sax

    Sax Well-Known Member

    Nghĩ việc thay 1,000 CN = 1,000 robot là bạn sai rồi. 1 robot thay thế được cho nhiều người. Ngay việc nó hoạt đông 24/ 24 cũng đã thay ít nhất dx 3 CN cho 3 ca làm. Bạn đọc lại nhé.

    ......

    Theo Monetary Watch, nhà sản xuất điện thoại di động Changying Precision Technology, Trung Quốc, đã cắt giảm số lượng nhân viên từ 650 xuống còn 60 người và hầu hết công đoạn sản xuất được giao cho robot.

    http://m.baomoi.com/hang-loat-cong-nhan-trung-quoc-that-nghiep-vi-robot/c/21532604.epi
     
  13. VietQuang

    VietQuang Ẩn hiện khôn lường

    Đúng là thay 1000 công nhân có khi không cần tới 1000 con robot mà cũng có khi hơn ý tôi ở đây là chi phí để thay thế đối với một số lĩnh vực tay chân còn cao. Đối tượng bị ảnh hưởng đầu tiên là những người làm việc kiểu như giao dịch viên, kế toán thậm chí là Bác Sỹ. Mới đây IBM đã phát triển một AI có thể làm thay công việc của Bác Sỹ là chuẩn đoán bệnh.
     
  14. Sax

    Sax Well-Known Member

    Như trong link tôi đưa, Hàng ngàn CN TQ đã mất việc vì robot và robot làm việc có năng suất,hiệu qả cao hơn rõ rệt, như thế có thể thấy rõ là đối tượng mất việc đông nhất là công nhân.

    Thực tế là ngành CN VN chả có cái gì cả, máy móc toàn đi nhập, CN chỉ may quần áo, giầy dép, tôm cá...v.v. Toàn là ngành có giá trị thấp, như vậy sao gọi là VN đang đi lên ???
     
  15. lifecare

    lifecare Active Member

    Dân gần trăm triệu hiềm nước nhỏ.
    Việt Nam không phải là nước nhỏ, cũng không nghèo, không yếu, không lạc hậu. Nhưng tư duy BẦN CỐ NÔNG. Bần cố nông là ai? Là những người không có sức lao động, không có tư liệu sản xuất, phải bán sức khỏe để kiếm sống.
    Anh bần cố nông còn cực khổ hơn anh vô sản. Anh vô sản có sức lao động để bán, nếu sức lao động của anh ấy cao, như các vị tiến sỹ hay thợ lành nghề chẳng hạn, một giờ lao động có thể được trả cả nghìn USD.
    Với tiêu chí sức lao động và tư liệu sản xuất thì ta thấy đa số dân An nam là bần cố nông, dù họ là sinh viên hay bác hưu trí. Còn các dạng đứng trong các dây chuyền sản xuất loạt hay công nhân đẩy xe cút kít, đặc biệt là hàng triệu công chức viên chức và hàng nghìn quan chức thực ra vẫn thuộc giai cấp BẦN CỐ NÔNG mà thôi.
    Do họ không có sức lao động, không có tư liệu sản xuất nên tư duy của họ là chỉ biết có hôm nay và một niềm tin mù mờ vào các trải nghiệm. Họ chỉ biết bán mạng để sống. Có gì khác giữa một anh Chí rạch mặt, một bác nông dân để luống rau ăn luống bán, trộn chất cấm vào chăn nuôi, đứng trong các cỗ máy đầy sóng điện từ, anh cảnh sát giao thông đu gạt nước xe, quan chức trốn chạy hay anh chủ doanh nghiệp dốc rượu vào mồm như đổ nước vào hang chuột để mong có hợp đồng? Anh chí tin vào nắm lá dấu học mót trong tù, bác nông dân tin vào luống rau để lại giữa cánh đồng bị phun dẫm hóa chất, hay trực tiếp pha thuốc cấm cho gia súc gia cầm thì không bị nhiễm? uống nhiều rượu vào, có hợp đồng là có tiền ra nước ngoài chữa bệnh? Họ giống nhau cả thôi. Trình độ như nhau cả, dù có khác thời đại hoàn cảnh thì cũng đều là người không được học.
    Mơ ước của họ là gì? là mơ ước của anh AQ được chia quả thực. Ở nước ta có gì không được giải cứu? từ dưa hấu, thịt lợn, thịt gà.... đến xi măng sắt thép?
    Vâng ngày xưa nhà tao danh giá lắm
    Vâng ngày xưa nhà tao danh giá lắm
    Lòng tự hào của họ quả là vô song, ngày xưa nhà tao danh giá lắm, tao có họ xa với cụ cố Hồng đấy.
    Quan điểm của họ như thế nào nhỉ? Làng Mùi làm gì cũng đúng, rán trứng phải cho cả cọng hành dài vào, chứ thái nhỏ là sai là dáng cười. Vâng trong hội thảo khoa học thì tranh luận cũng phải theo đường lối, phát biểu phải theo định hướng chứ không phải theo thực tế khách quan. Có hẳn một công văn cấp bộ quy kết tội trong hội thảo khoa học thì chẳng còn biết nói sao nữa. Rõ ràng cấp chính phủ mà vẫn còn một anh tư duy BẦN CỐ NÔNG đứng ra lãnh đạo thì nước ta không phải sáu mươi mấy tỉnh thành mà chỉ gồm hai làng thôi, làng Mùi và làng Vũ Đại.
     
  16. thanhphobacho

    thanhphobacho Russian girls

    Cái ngày đập anh Huê Kỳ và 1 lô đồng minh của Mỹ thì miền Bắc chỉ có 17 triệu dân thôi.
    Phát biểu vào hôm thứ Ba tại Nghĩa trang tưởng niệm quốc gia ở Seoul (Seoul National Cemetery), ông Moon Jae-in nhấn mạnh rằng "nền kinh tế Hàn Quốc đã tồn tại được là nhờ vào sự cống hiến và hy sinh (của những người lính) đã tham gia chiến tranh Việt Nam."
     
    Last edited: 15/6/17
  17. Nhân Đạo

    Nhân Đạo Khổng Viết Thành Nhân, Mạnh Viết Thủ Nghĩa

    Bác nhìn đời đen thui thế thì em thua. )
     
  18. lifecare

    lifecare Active Member

    Pác không dám nhìn vào mặt tối à? Mác đã chỉ ra rằng phương thức sản xuất tư bản không bao giờ tránh được khủng hoảng theo chu kỳ. Đó là quy luật khách quan, không thể can thiệp vào được, càng can thiệp thì càng chết. Người sản xuất thay vì bắt đáy khủng hoảng lại đòi giải cứu, làm méo mó cung cầu. Ví dụ như lợn, hoặc phải dừng nuôi từ đầu năm ngoái hoặc phải thu hẹp đàn, nhưng cứ chờ giải cứu, thậm chí thấy giá nhúc nhích còn gây đàn, thế thì chết hẳn. Giống như anh AQ ấy, có tiền là đánh bạc, rồi nằm mơ chia quả thực. Các pác thấy ở nước ta có ai giàu vì được chia quả thực chưa?
     
  19. dant

    dant Member

    Theo định nghĩa của Đảng ta, trích từ báo Nhân Dân ngày 12 tháng 5 năm 1954
    [​IMG]

    Đây là những thành phần có tố chất giai cấp, sau khi đất nước ta kinh qua "Cải cách ruộng đất", giai cấp bần cố nông đã trở thành trung nông.
    Và gần 70 năm qua, nhân dân đã được cải tạo trong chế độ ưu việt của chúng ta. Bây giờ bác lại phán một câu nói rất là thiếu khoa học biện chứng: "hàng triệu công chức viên chức và hàng nghìn quan chức thực ra vẫn thuộc giai cấp BẦN CỐ NÔNG, có phải bác phủ nhận bao nhiêu công trình của NN ta hay chăng?
     
  20. lifecare

    lifecare Active Member

    Không! Thực tế nó như vậy. Pác hãy phân tích xem họ và anh Chí, anh AQ có gì khác nhau k0? Khi bắt đầu đổi mới, Đảng kêu gọi đổi mới tư duy, nhưng thử xem 31 năm nay tư duy có gì thay đổi không? Ngày xưa thì cứu đói, bây giờ thì giải cứu?. Vân cái phong trào trồng chặt và đào lấp...
    Không ai phủ nhận đời sống giàu lên, nhưng cái tư tưởng chia quả thực vẫn còn qua việc bình bầu hộ nghèo. Tại sao các nước tư bản giàu có nó có hỗ trợ xã hội? nhưng tại sao dân ở nước đó nhất quyết chết chứ không chịu nhận? Tại sao ở ta nhiều người giàu vẫn cố tranh cái suất nghèo. Nhật thì ngược lại, tôi đã buồn và cười khi các nhân viên tình nguyện ở trung tâm bảo trợ van lạy người vô gia cư đến ở các nhà xã hội mặc dù tuyết rơi?
     

Chia sẻ trang này