Việt Nam 'đang thiếu thảo luận quân sự'

Thảo luận trong 'Quân sự - Quốc phòng' bắt đầu bởi Tony, 12/6/15.

  1. Tony

    Tony Colonel

    Trần Vũ Tác giả hiện sống tại Texas, Hoa Kỳ
    Pháp đã thua vì say sưa với các chiến thắng trong quá khứ của Napoleon
    Nhìn vào một tập san quân đội, trông thấy sức mạnh của quân đội ấy và không ngẫu nhiên mà vào thời hoàng kim của đế chế Pháp, đầu thế kỷ 19, Journal Militaire dầy 800 trang đậm đặc các tranh luận học thuật quân sự.

    Họ bàn về đạn đạo, cự ly, cách vẽ xạ bảng hay phân bố đại bác trên trận địa… Pháo binh, là một vũ khí mới ở thời kỳ này. Trung pháo 75 ly là vũ khí xương sống làm nên sức mạnh của quân đội Pháp.

    Từ giữa thế kỷ 19, Journal Militaire đổi tên thành Journal Militaire Officiel [Tập san Quân đội Chánh thức] mất dần đi chất học thuật, số trang mỏng đi và thay vào các chủ đề Hướng dẫn Tác xạ [Instructions du Tir] là những huấn thị của Bộ Quốc phòng, rồi danh sách các sĩ quan được thăng thưởng phía sau. Tính chất tuân thủ nhiều thêm, cùng lúc tính kỹ thuật giảm đi, và, một cách trùng hợp, quân đội Pháp suy yếu.

    Khi chiến tranh tái diễn, các hậu duệ của Napoleon nhanh chóng thảm bại.

    Tuy quân số đông hơn và các chiến xa nặng Renault B1 được bọc thép dầy hơn, nhiều hơn, so với kẻ thù truyền kiếp là quân Đức, quân Pháp vẫn phải đầu hàng. Các sử gia đều đồng thuận khi phán quyết: Học thuyết chiến tranh của Pháp lỗi thời là nguyên nhân chính. Lấy vận tốc hành binh dựa trên bước chân bộ binh trong Thế chiến thứ nhất làm chuẩn, các tướng lãnh Pháp không theo kịp vận tốc động cơ của quân Đức. Vắn tắt, tụt hậu tư duy so với thời đại.

    Journal Militaire Officiel trưng bày những tụt hậu này.

    Khác tập san quân đội Đức đương thời tràn ngập các tiểu luận mổ xẻ ưu khuyết điểm giữa hai học phái quân sự đối nghịch, giữa Clausewitz Phổ và Antoine-Henri de Jomini từng làm tham mưu cho Napoleon, các khảo luận trên tập san quân đội Pháp về những trận đánh xưa cũ Marengo, Ulm, Austerlitz, Jena, Wagram thiên về ca ngợi thiên tài của Napoleon, hoặc, ca ngợi công trạng của Pétain và Foch khi viết về những trận đánh gần hơn nhưng không đúc kết, không đề xuất chiến lược mới.

    Charles de Gaulle đã nhìn thấy trước nguy cơ của đường lối quân sự Pháp
    Một góc cạnh khác: Clausewitz gần như vắng bóng trên Journal Militaire Officiel, trong lúc Clausewitz đã trở thành bậc thầy tư duy của Bộ Tổng Tham mưu Đức. Các quân nhân Pháp sở hữu duy nhất một bản dịch Clausewitz của trung tá de Vatry xuất bản năm 1866 bị xem là rối rắm đầy lỗi.

    Cho đến bản dịch thứ nhì của Denise Naville in năm 1955, không có bản hiệu đính, chú giải hay diễn dịch nào khác. Không phân tích kẻ thù suy nghĩ gì nên không hiểu học thuyết chiến tranh của kẻ thù, là khiếm khuyết lớn nhất của quân đội Pháp. Khiếm khuyết càng nặng nề vì Moltke kế thừa Clausewitz, Schlieffen kế thừa Moltke và Manstein tiếp nối truyền thống. Chính các thống chế Đức kể trên tiêu hủy nền Đệ nhị rồi Đệ tam Cộng hòa Pháp.

    Không phải đã không có những cố gắng cập nhật. Một vài trường hợp lẻ loi, như thiếu tá Henri Navarre thuộc Phòng Nhì, từ 1938 đến 1939 cho phiên dịch và đăng tải một số lý thuyết chiến xa của Guderian nhưng đã quá muộn, chiến tranh đã áp sát. Trước đó, trong một nỗ lực cá nhân về sau được xem là viễn kiến, trung tá de Gaulle yêu sách tái cơ cấu và cơ khí hóa tức khắc quân đội Pháp: thay vì phân tán các thiết đoàn thành những đơn vị độc lập làm nhiệm vụ hỗ trợ hỏa lực cho bộ binh, cần tập trung chiến xa thành lập những sư đoàn thiết giáp làm nên mũi nhọn kỵ binh.

    Tiếng nói của de Gaulle lạc lõng trên mặt báo ưu tiên cho những trang về quy chế hưu bổng, cấp dưỡng, và chìm dưới các huấn lệnh của Weygand, Gamelin là những đại tướng của chiến tranh quá khứ. Tiểu luận Hướng về Quân đội Nhà nghề [Vers l’Armée de Métier] của de Gaulle không gây tiếng vang, không tạo ra tranh luận, ít tác động, vì hầu hết các tác giả viết bài trên Journal Militaire Officiel là những sĩ quan cao tuổi, quyền chức, trung thành với đường lối suy nghĩ của các thống chế Pétain, Joffre, Foch. Khái niệm “Vận tốc tương đương với hỏa lực” của de Gaulle, xa lạ đối với họ.

    Có thể viết: Tập san quân đội Pháp vào nửa đầu thế kỷ 19 mang sức mạnh chinh phạt của quân đội Pháp; đến nửa đầu thế kỷ 20 phản ảnh tính cách hoài niệm thụ động của quân đội này. Tuy vinh danh Napoleon, nhưng quân đội Pháp không kế thừa vị hoàng đế. Thiếu tá Henri Navarre, mà về sau trở thành Tổng Tư lệnh quân viễn chinh Đông Dương, không biết đến những phê phán kịch liệt của Moltke đối với tính hữu dụng của những pháo đài cố định.

    Nếu đã biết, Navarre sẽ, hay không xây dựng tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ? Navarre biểu trưng cho giai cấp tướng lãnh quên đi lời dặn của Napoleon:

    “Một trong hai đối thủ, kẻ nào ngồi lại trong giao thông hào, kẻ đó bị tiêu diệt.”

    Lính Pháp tại Điện Biên Phủ: chiến lược cố thủ chờ địch của Navarre lộ nhiều nhược điểm
    Điện Biên Phủ, chính là cánh tay nối dài của chiến lũy Maginot đã bất lực trước các xa đoàn Panzer của Guderian. Điện Biên Phủ sẽ bất lực trước Việt Minh.

    Tập san quân đội Đức tỏ rõ sức mạnh mới
    Giám định này đúng với tập san quân đội Đức. Không ngẫu nhiên mà tập san Militär-Wochenblatt, xuất bản từ 1816 đến 1942, trải qua ba thời kỳ sinh động: Thời gian Moltke rồi Schlieffen làm Tổng Tham mưu trưởng và giai đoạn khi Hitler lên cầm quyền. Cả ba thời kỳ trên, đạt đến sức mạnh tối ưu, quân đội Đức làm nên những chiến thắng sấm sét: Sedan 1870, Tannenberg 1914, Sedan 1940, Kiev 1941, Sébastopol 1942 và Tobrouk cùng năm.

    Cũng vẫn trùng hợp như khi Journal Militaire Officiel đánh mất tính chất học thuật thì quân đội Pháp suy yếu, sau khi Militär-Wochenblatt phải đình bản vì bị kiểm duyệt, quân đội Đức đi từ thất bại này sang thất bại khác. Stalingrad, El Alamein, Koursk, Normandie là chuỗi thất trận mà những chiến thắng địa phương Monte Cassino, Kharkhov không thể cứu vãn.

    Nghiên cứu lịch sử chiến tranh trên mặt bằng sự thật làm tâm điểm phát triển tri thức quân sự của quân nhân
    Cái chết của quân đội Wehrmacht, tuy vậy, vẫn không ngăn các sử gia đánh giá quân đội này như một đạo quân tiên phong trong nhiều lĩnh vực và giá trị học thuyết chiến tranh Đức tiếp tục được giảng dạy.

    Tập san quân đội Đức, trước và giữa hai Thế chiến, đóng góp không nhỏ cho sức mạnh trí tuệ của quân đội hoàng gia Deutsches Heer, rồi quân đội Cộng hòa Reichswehr, sau cùng là quân đội Wehrmacht.

    Hơn nửa thế kỷ sau, lật bất kỳ những số Militär-Wochenblatt nào in trong khoảng từ 1930 đến 1939 qua bản dịch Pháp văn, người đọc cũng đều choáng ngợp vì tính chất học thuật cao cấp của tuần san này. Đôi khi người đọc bắt gặp những tên tuổi sẽ lừng danh: Erich von Manstein phác thảo chiến lược Phòng ngự Co giãn [Elastische Verteidigung]; Walter Model, một trung tá đang đảm nhiệm giảng dạy môn lịch sử quân sự ở Bộ Quốc phòng đề xuất lập những Chiến đoàn Liên Binh chủng [Kampfgruppen] bên trong hệ thống sư đoàn mà về sau được Hoa Kỳ cấu trúc thành những Brigade Combat Team và tướng Jean de Lattre áp dụng xây dựng những Binh đoàn Lưu động trên chiến trường Đông Dương.

    Sang phần hồi ký, một đại úy khiêm tốn, Erwin Rommel khởi đăng những chương trong tập Bộ binh Tấn công [Infanterie greift an]. Đến phần dich thuật, Guderian giới thiệu những lý thuyết cấp tiến Anh-Pháp của John Frederick Charles Fuller, Basil Liddell Hart và Charles de Gaulle. Vẫn chính Guderian sẽ tổng hợp các bài viết lý thuyết của mình làm nền cho binh chủng thiết giáp Đức dưới tựa Achtung Panzer.

    Quân đội Đức và Liên Xô cùng duyệt binh ở Brest năm 1939
    Không duy nhất dành riêng cho các sĩ quan Lục quân, Militär-Wochenblatt đăng tải nhiều nghiên cứu chiến tranh tiềm thủy đỉnh [U-bootswaffe und U-Bootkrieg] của đại tá hải quân Hugo von Waldeyer-Hartz và trung tá hải quân Karl Dönitz, bên cạnh các phân tích chiến thuật oanh kích đâm bổ của phóng pháo cơ Junkers 87 Stuka qua ngòi viết của trung tá Heinz Greiner và thiếu tá Braun. Nổi bật trên nhiều số báo là tranh luận giữa trung tướng pháo binh Ludwig Ritter von Eimannsberger và trung tá Heinz Guderian về học thuyết chiến xa.

    Với Guderian, nếu phải hành binh vì mục đích gì, toàn Xa đoàn Panzergruppe cùng hành quân tấn công mục tiêu ấy mà không nên phân tán từng đơn vị. Von Manstein thêm vào tranh luận này một tiên đề khác: Một quân đoàn thiết giáp Panzerkorps chỉ an toàn cạnh sườn một khi di chuyển liên tục khiến đối phương không bắt kịp vận tốc hành binh. Hai tiên đề trên gộp lại làm nên nguyên nhân thất trận của quân đội Pháp trên chiến trường Sedan tháng 5-1940. Von Manstein, Rommel, Model, Dönitz, Guderian là những gương mặt hoàn toàn vô danh khi ấy, và trừ von Manstein, hầu hết giữ những chức vụ thấp không quyền quyết định. Nhưng chính họ phô bày sức mạnh tri thức của quân đội Wehrmacht.

    Đặc điểm của Militär-Wochenblatt là qua tiêu chí “Tuyển chọn các đề xuất quân sự khả thi do các sĩ quan trẻ đóng góp” đã tiếp nối một truyền thống có từ Moltke và Schlieffen. Một truyền thống xem tập san quân đội phải là diễn đàn của giai cấp sĩ quan trung cấp, nơi trao đổi những tư duy quân sự mới mẻ, chưa chính quy hóa, để từ đây Bộ Tổng Tham mưu quy nạp những phát kiến từ hạ tầng không thông qua hệ thống quân giai.

    Militär-Wochenblatt tuân thủ các yêu sách của Moltke: đặt việc nghiên cứu lịch sử chiến tranh trên mặt bằng sự thật làm tâm điểm phát triển tri thức quân sự của quân nhân, với điều kiện – phải xây dựng những chiến thuật thích ứng làm nền cho chiến lược mới; nếu không, việc nghiên cứu chỉ thỏa mãn duy nhất hành động thưởng ngoạn.

    Trong nhãn quan của Moltke, chính sức mạnh tri thức của một tập thể sĩ quan ưu tú tạo ra chiến pháp tinh vi và vũ khí tương ứng. Trước vũ khí tân kỳ uy hiếp của đối phương, cũng chính sức mạnh này tìm ra kế sách phòng ngự. Nếu một tri thức cần phô diễn và tranh luận, thì một tập san quân đội phải làm phương tiện truyền bá và kho trữ liệu đóng góp cho tri thức ấy. Tập san quân đội Đức không ra ngoài đề cương này.

    Cũ kỹ, tự cao và mê hoa hậu?
    Tại sao báo Quân đội Nhân dân phải chú ý đến những tin về hoa hậu?
    Các tạp chí Quốc phòng Toàn dân, tạp chí Lịch sử Quân sự và báo Quân đội Nhân dân Việt Nam, ngược lại, không chú trọng chức năng trí tuệ này.

    Bước sang thế kỷ 21, học thuyết Chiến tranh Nhân dân xây dựng trên lý thuyết của Mao và nguyên soái Chu Đức vẫn tiếp tục được đề cao trên báo Quân đội Nhân dân, tuy rất ít phân tích và trống vắng kiểm định.

    Cập nhật học thuyết chiến tranh của quân đội trở nên cấp thiết.

    Càng cấp bách khi chiến tranh có thể nổ ra bất kỳ lúc nào, một khi chính phủ đương quyền quyết định cương quyết trước Bắc Kinh.

    Cương quyết đòi hỏi chuẩn bị chiến tranh. Nhưng nhìn vào báo Quân đội Nhân dân, đọc trên tạp chí Quốc phòng Toàn dân, tạp chí Lịch sử quân sự thuộc Bộ Quốc phòng, dân chúng không thấy bất kỳ một thảo luận nào về phương thức đối phó khi xung đột bùng nổ.

    Không tranh luận về tình hình quân sự, không thảo luận sự kiện Giàn khoan, không nghiên cứu học thuật thế giới, không phân tích chiến lược Bắc Kinh, không dịch thuật binh pháp, không tìm hiểu chiến thuật hiện đại của Giải Phóng quân Trung Quốc, cũng không đề xuất phương cách phòng ngự… là đặc điểm của các tạp chí quân sự và báo quân đội của đất nước.

    Từ cuộc chiến Nam - Bắc đến nay, học thuyết quân sự của Hà Nội có vẻ như không đổi
    Một cách vô tình hay hữu ý, các báo quân đội chính thức của quốc gia rơi vào thường thức, đặt trọng tâm phổ biến các nghị quyết Đảng, rồi tường thuật các chuyến viếng thăm của lãnh đạo thượng tầng với vài văn bản tuyên dương công trạng chống Mỹ, bên cạnh là những thông tin thời sự xã hội, du lịch biển đảo, bận tâm kinh tế và giải trí thể thao, văn nghệ.

    Hình ảnh của các hoa hậu hoàn vũ hay siêu mẫu áo tắm càng làm người đọc thêm băn khoăn.

    Dân chúng hiểu, một quân nhân vẫn là một người đàn ông có nhu cầu nhìn ngắm da thịt phụ nữ, nhưng vì sao các phòng đọc sách của các trung đoàn không lưu hành các tạp chí đời thường cho các quân nhân muốn tìm hiểu thời trang mà phải dùng ngân quỹ quốc phòng do dân góp thuế cho nhu cầu này? Các tiết mục “văn hóa” này làm xa cách chức năng trí tuệ mà Moltke đòi hỏi.

    Bài phản ánh quan điểm riêng của tác giả Trần Vũ, đã đăng trên trang Tiền Vệ. Các đoạn tiếp theo 'Chiến tranh nhân dân còn hiệu lực trên biển?', và 'Việt Nam cần học thuyết quân sự gì?' sẽ được lần lượt giới thiệu đến bạn đọc. Quý vị có đề xuất các ý tưởng, giải pháp quân sự mới mẻ hoặc muốn thảo luận nghiêm túc về chủ đề này, xin gửi bài về Diễn đàn BBC ở địa chỉ: [email protected].
    http://www.bbc.com/vietnamese/forum/2015/06/150611_vn_world_military_doctrine_part_one
     
    Sax thích bài này.
  2. Hotaru

    Hotaru Well-Known Member

    Không phải thiếu thảo luận, mà nói chính xác hơn là thiếu trình độ. Việc thảo luận về quân sự thì tôi thấy diễn đàn TTVNOL họ làm rất tốt ấy chứ, từ xe tăng đến máy bay từ tàu chiến đến tàu ngầm họ đều thảo luận cả, và muốn thảo luận được thì cần một trình độ cũng như nền tảng về kiến thức quân sự rất lớn.
    Mà ngay cái bài trên tôi thấy cúng rất nhiều lỗi sai:
    Cái này là sai rất lớn, gần như cơ bản.
    VN ta luôn luôn chỉ có một học thuyết đó là chiến tranh nhân dân.
    Cái này theo tôi không cần thiết phải đưa ra, đơn giản vì những người đủ trình độ để hiểu hay biết thì rất rất ít, có đưa ra thì cũng chả hiểu được.
    Cái này đến chính tác giả cũng chả hiểu về học thuyết quân sự của VN nên nói toàn tầm bậy.
     
    Last edited: 12/6/15
  3. Novation

    Novation Someone you used to know

    Cụ đùa em chắc? Cụ lật sách sử xem chiến lược Việt Nam áp dụng trong chiến tranh chống Mỹ là gì đi nhé.
    Cá nhân Novation, xin nhắc lại, ủng hộ việc bỏ qua cấp tá, thăng hết các cấp úy lên cấp tướng trong vòng 10 năm. Sau 10 năm thì bọn già về hưu hết rồi, chúng ta đại cải cách quân đội. ủng hộ làm tương tự ở các cấp hành chính, tổng cổ hết bọn già về hưu.
     
    Last edited: 12/6/15
  4. Hotaru

    Hotaru Well-Known Member

    Nếu bạn biết điều gì thì xin mời chia sẻ, viết ra rồi tôi và bạn cùng thảo luận luôn.
     
  5. Novation

    Novation Someone you used to know

    Học thuyết chiến tranh nhân dân của cụ là theo kiểu Đồng Khởi, toàn dân cùng chống Mỹ, nếu đánh chỉ trên quy mô cấp tiểu đoàn trở xuống như thời chống Pháp. Học thuyết này cho đến những năm 196x vẫn được áp dụng rộng rãi và được rất nhiều các tướng lĩnh thời chống Pháp cực kỳ ủng hộ, học thuyết này cũng được tướng Võ Nguyên Giáp coi như nền tảng cho cuộc kháng chiến chống Mỹ, theo đó triển khai các đơn vị chiến đấu từ cấp tiểu đoàn đến lữ đoàn trở xuống. Một học thuyết khác do các tướng lĩnh từ miền Nam ra khởi xướng là thuyết đánh theo quy mô lớn, cấp sư đoàn, tiêu biểu là Lê Duẩn ( khu 6) và đại tướng Nguyễn Chí Thanh.
    Để thử nghiệm chiến thuật này, cuối năm 1964 các tướng Hoàng Cầm ( tướng chiến trường giỏi thứ hai của Việt Nam) và tướng Trần Độ (1 tướng chiến trường rất giỏi khác) được lệnh xây dựng gấp 2 sư đoàn, tướng Độ sau đó được xác định bị thủng dạ dày trong chiến tranh buộc phải ở lại phía Bắc. Tướng Hoàng Cầm được gửi vào miền Nam, tổ chức trận Bàu Bàng, là trận đánh cấp sư đoàn lớn đầu tiên của quân đội nhân dân Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ. Sư đoàn tham gia trận Bầu Bàng là sư đoàn Đồng Dù - sư đoàn 9. Trận đánh đã phơi bày ra 1 số nhược điểm lớn về thiếu hỏa lực của quân giải phóng trong các chiến thuật chiến đấu nhưng cơ bản trận đánh cho thấy chiến thuật đánh cấp sư đoàn quy mô lớn là hợp lý, việc sử dụng quy mô cấp sư đoàn dành lại thế chủ động cho quân Giải Phóng và là nền tảng cơ bản cho việc xây dựng các sư đoàn chính quy của quân đội nhân dân sau này. Sau chiến dịch này và đặc biệt là chiến dịch Rolling Stone và Juction City, F9 ( mật danh của sư đoàn 9) đã cho thấy tính ưu việt của việc sử dụng các đơn vị cấp sư đoàn và chính thức đập tan học thuyết chiến tranh du kích toàn dân coi trọng thái quá việc sử dụng các đơn vị quy mô nhỏ đối đầu lại các đơn vị quy mô lớn.
    Nói về điều này, ngay trong sách tôn tử cũng từng viết. Đánh giặc phải dựa vào địa hình, địa hình chống Pháp chủ yếu là vùng Bắc Bộ, đồi núi nhiều, đồng bằng ít, với điều kiện hỏa lực ta yếu sử dụng lối đánh quy mô lớn khó đánh bại địch, sử dụng quy mô cấp tiểu đoàn hiệu quả hơn, như tướng Tagsigny đã sử dụng các tiểu đoàn cơ động, các đơn vị cấp lữ đoàn chiến đấu hiệu quả hơn cấp sư đoàn. Sang thời chống Mỹ, địa hình là chiến trường miền Nam, vùng đồng bằng nhiều hơn đồi núi, hỏa lực của địch cũng đã phát triển vượt trội hơn thời chống Pháp, sử dụng các đơn vị cấp lữ đoàn tham chiến là không còn hợp lý.
    Có thể nói rằng, tổng kết được việc sử dụng các đơn vị cấp sư đoàn thay vì cấp tiểu đoàn trở xuống là bước tiến lớn cho chiến trường, học thuyết chiến tranh du kích ở miền Nam đã trở nên lỗi thời khi đối đầu với kẻ địch có sức mạnh vô tận như quân đội Mỹ.
     
    Sax thích bài này.
  6. Hotaru

    Hotaru Well-Known Member

    Vẫn chưa hiểu bạn đang muốn nói gì. Bạn cứ nói thẳng ra, ngoài học thuyết chiến tranh nhân dân thì khi đó VN ta đang áp dụng học thuyết gì ???
     
  7. Novation

    Novation Someone you used to know

    Áp dụng tất, đếu riêng gì cái học thuyết chiến tranh nhân dân của cụ. Lào hóa chiến tranh ở Lào, phòng ngự chủ động ở Nam Bộ, tiến công tuyến ở Quảng Trị, Phản công chiều sâu ở Hồ Chí Minh và Phòng ngự tích cực ở biển Đông.
    Chiến tranh nhân dân á? Xin lỗi, đừng ATSM, chiến tranh nhân dân thì đến 1 tỷ năm sau cũng đếu thắng nổi Mỹ.
     
    Sax thích bài này.
  8. Hotaru

    Hotaru Well-Known Member

    Đây là học thuyết chiến tranh cơ mà, còn mấy cái bạn nói chỉ là chiến thuật dùng trong chiến tranh mà thôi.
     
  9. Các bác đang nói lung tung gì vậy???
    Thấy các bbc viết là dị ứng. Chiến tranh hai miền Nam-Bắc???
    Bạn Hotaru nói đúng. Những điểm bạn Novation nêu chỉ là chiến thuật. Học thuyết nó bao quát và áp dụng cho nhiều điều kiện chiến tranh kìa.
    Còn diễn đàn quân sự thì bên quân sử và ttvnol là mạnh nhất, mình đều theo dõi cả hai bên đó. Trên các báo thì đa số phần từ phát biểu cuồng.
     
  10. Tony

    Tony Colonel

    Học thuyết chiến tranh nhân dân chỉ là 1 thứ học thuyết mơ hồ và không phải là học thuyết. Bất cứ quốc gia xâm lược nào cũng gặp phải phản kháng từ nhân dân ở mọi cấp độ khác nhau: từ bất hợp tác... cho tới tự vũ trang nhỏ để đánh và tiêu hao đối phương. Chiến tranh nhân dân là hình thức tự nhiên.
    Còn bảo giờ VN có học thuyết chiến tranh hay không, nói trắng ra là không. Tại sao là không?
    - Thứ nhất, VN không xác định được rõ ai là kẻ thù. Kẻ thù với toàn vẹn lãnh thổ là Trung Quốc; trong khi kẻ thù của Đảng là các thế lực thù địch, là nỗi lo diễn biến hòa bình, bạo loạn lật đổ, là nỗi lo can thiệp nước ngoài dù không nói thẳng như rõ ràng là nhắm vào phương Tây.
    - Thứ hai, khoa học công nghệ hiện nay đã làm thay đổi hoàn toàn hình thức tác chiến, dù kẻ thù tiềm tàng là Trung Quốc hay Mỹ. Chiến tranh trong suốt, không giới hạn không gian và thời gian, chiến lược tấn công hoàn toàn khác và thay đổi liên tục. Trong vòng 25 năm, xảy ra một loạt cuộc chiến: Vùng Vịnh lần 1 rồi lần 2, Afghan, Kosovo, Lybia... mỗi cuộc chiến là 1 hình thức tác chiến hoàn toàn khác. Hàm lượng vũ khí và khoa học công nghệ trong chiến tranh ngày càng tăng, sự tham gia trực tiếp của con người ngày càng giảm. Trong khi đó, cơ cấu và trang bị của VN không có sự biến đổi nhanh chóng với thời cuộc. Từ đó, có thể nói quân đội cùng với học thuyết (nếu có), đã trở nên lạc hậu.
    - Thứ ba, sự thiếu vắng học thuyết quân sự thể hiện ở sự thay đổi liên tục trong luật nghĩa vụ quân sự, việc đầu tư ồ ạt và không đồng đều giữa các quân binh chủng.
     
  11. Sax

    Sax Well-Known Member

    Tướng Giáp từng nói:" Nếu đối đầu trực diện với quân Mỹ thì quân VN sẽ thua sau 2 tiếng ". Thế nên mọi học thuyết áp dụng cho VN đều vứt vào sọt rác nếu Ko có TQ-LX chống lưng cho đánh Mỹ.

    VN giờ cũng thế thôi , thử hỏi bây giờ Mỹ tập trung hỏa lực, bắn cấp tập vào các căn cứ, bến cảng , kho bãi thị trụ dc mấy tiếng neu ko co ai chong lung nhu truoc 1975 ??
     
  12. Việc đầu tư có sự khác biệt giữa các quân binh chủng là có đường lối và lí do cả. Có một vài thứ buộc phải thay đổi theo tình hình thực tế nhưng nhìn chung là theo kế hoạch hết cả đấy.

    Tất nhiên chúng ta chưa bao giờ chủ trương dàn tất cả quân ra đấu tay đôi với quân thù, nhất là kẻ thù mạnh hơn ta nhiều. Mà tất nhiên cũng chả có bố con thằng nào trên thế giới này yếu mà làm như vậy cả.
     
  13. Novation

    Novation Someone you used to know

    Thật ra không phải quân đội Việt Nam không có học thuyết. Cái chiến tranh nhân dân và chiến tranh hợp đồng binh chủng là 2 học thuyết khác nhau, đừng có vơ lẫn vào. Chiến tranh nhân dân coi trọng tính nhân dân trong khi hợp đồng binh chủng coi trọng các đơn vị cỡ lớn.
    Sự thành công của chiến trường miền Nam là ở học thuyết hợp đồng binh chủng tác chiến, chiến tranh nhân dân đã thất bại từ vụ Đồng Khởi rồi thì vụ mậu thân.
    Tương lai đánh Khựa chúng ta nên áp dụng học thuyết mặt trận phân rã như quân nổi loạn Ukraina và IS đang áp dụng, đây là một phát triển từ phòng ngự bề rộng của Liên Xô và lữ đoàn cơ động của quân đội Đức. Cơ bản là thay vì vạch ra các vành đai chiến tuyến cố định, các đơn vị quân Việt Nam sẽ liên tục di chuyển dọc theo chiến tuyến, tiêu diệt các đơn vị Trung Quốc cố gắng dùng ưu thế hỏa lực vỗ mặt quân Việt Nam bằng cách đánh thọc sườn rồi rút lui nhanh, sau đó lại rút lui trước khi quân địch hợp thành túi hỏa lực. Bằng cách liên tục di chuyển các đơn vị theo chiều ngang của mặt trận sẽ đẩy quân Trung Quốc vào thế từ mặt trận cứng thành mặt trận mềm. Trong trường hợp quân địch chọc thủng mặt trận, các đơn vị quân vẫn tiếp tục di chuyển theo cùng chiều, thay vì cố gắng chặn đánh mũi thọc sâu của địch thì sẽ cắt ngang vào hậu tuyến quân địch như trận Debaltsovo hay một trận mà IS đánh rất hay gần đây là trận Ramadi.
     
  14. Hotaru

    Hotaru Well-Known Member

    Nói sai rồi, việc có học thuyết quân sự với việc có ai chống lưng đằng sau thì chả liên quan gì đến nhau.
    Như tướng giáp đã nói: " Nếu đối đầu trực diện với quân Mỹ thì quân VN sẽ thua sau 2 tiếng ", chính vì vậy thay vì chiến tranh quy ước với MỸ thì ta tìm cách đánh khác, như chiến tranh du kích, đánh bất ngờ hay tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu.
     
  15. Hotaru

    Hotaru Well-Known Member

    Học thuyết chiến tranh nhân dân chả phải mơ hồ. Mà học thuyết đó có mục tiêu đường lối rõ ràng, cụ thể ở đây.
    http://vi.wikipedia.org/wiki/Chiến_tranh_nhân_dân
    Đúng là có việc khi bất cứ quốc gia nào bị xâm lược thì lực lượng xâm lược gặp phản kháng của nhân dân từ mọi cấp độ khác nhau, từ bất hợp tác..... .Nhưng điều này chưa đủ để đuổi được xâm lược, chính vì vậy mới phải có một học thuyết hay biện pháp cụ thể để kết hợp các cấp độ đấu tranh kết hợp các lực lượng đấu tranh, mà việc kết hợp phải là tốt nhất để tạo nên sức mạnh tối đa để đánh đuổi ngoại xâm. Chính vì vậy mới sinh ra học thuyết chiến tranh nhân dân, học thuyết này được sản sinh ra trong chiến tranh và được hoàn thiện trong đó.

    Cái này không chính xác. Mỹ là kẻ thù số một, Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Chính quyền có xác nhận kẻ thù nhưng không có lên tiếng công bố trực tiếp.
    Ngoại trừ giai đoạn 1987 trong hiến pháp của VN có ghi Trung Quốc là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất, nhưng vào năm 1988 thì bỏ dòng này đi.
    Nguồn: Hồi kí Trần Quang Cơ.

    Cho dù tác chiến hiện đại có thay đổi thế nào thì chiến tranh nhân dân vẫn là nồng cốt của VN.

    Cái này là nói tầm bậy, việc đầu tư vào các binh chủng hiện nay đều dựa vào tình hình biến động của quốc tế, dựa vào đó mới có kế hoạch hiện đại hóa từng binh chủng.
     
  16. Sax

    Sax Well-Known Member

    Nếu ko có LX-TQ chống lưng thì lấy vũ khí đâu mà đòi đánh nhau ?? tính đánh bằng gậy ah ?
     
  17. Hotaru

    Hotaru Well-Known Member

    Vậy thì liên quan gì đến việc có học thuyết chiến tranh ??
    Việc có học thuyết chiến tranh với việc nhận viện trợ vũ khí chả liên quan gì đến nhau cả.
     
  18. Sax

    Sax Well-Known Member

    Ko có TQ-LX viện trợ,chống lưng thì mọi học thuyết vứt đi hết.

    Ko có TQ-LX, ông lấy cái gì ra mà đánh Mỹ???
     
  19. Hotaru

    Hotaru Well-Known Member

    Tôi nói rồi, việc có vũ khí hoàn toàn không liên quan đến việc có học thuyết quân sự ?? nếu bạn không hiểu nữa thì tôi cũng đành chịu, cứ cãi nhau kiểu này cũng chả ra sao, tôi dừng ở đây bạn muốn nói sao cũng dc.
     
  20. Tony

    Tony Colonel

    Nói như bạn thì mang cái học thuyết của Trần Quốc Tuấn hoặc Nguyễn Huệ ra áp dụng cho QDNDVN cũng ok? Vẫn đất Việt, vẫn người Việt, vẫn kẻ thù phương Bắc...
     

Chia sẻ trang này