Trách nhiệm quốc tế

Thảo luận trong 'Quân sự - Quốc phòng' bắt đầu bởi BeKhoe_BeNgoan, 9/2/19.

  1. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Hình ảnh của Việt Nam trên thế giới, không phải là một nước lớn, cũng không phải là một nước giàu. Mà là một quốc gia có trách nhiệm với tất cả các nước trên thế giới. Đặc biệt là các nước nghèo, kém phát triển, các nước chuẩn bị bước ra khỏi chiến tranh, xung đột.

    Sau khi rút quân khỏi Campuchia, Việt Nam đã làm hết trách nhiệm, tận tâm tận lực với nước bạn. Việt Nam đã giúp Campuchia khôi phục kinh tế, cơ sở hạ tầng, giải quyết hậu quả chiến tranh, xóa đói, xóa nạn mù chữ ở Campuchia. Việt Nam đã giúp Campuchia xây dựng một quân đội đủ mạnh để tự bảo vệ mình. Việt Nam cũng giúp Campuchia xây dựng một thể chế chính trị - xã hội - ổn định - vững mạnh. Bên cạnh đó, là giúp đỡ đào tạo nguồn nhân lực, giúp Campuchia tự mình, xây dựng, kiến thiết đất nước. Với tư cách là quốc gia có đóng góp lớn nhất trong công cuộc khôi phục Vương Quốc Campuchia, nhưng Việt Nam vẫn luôn tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Campuchia.

    Sau khi giúp đỡ Campuchia, Việt Nam tiếp tục thể hiện trách nhiệm với các nước bạn bè thân thiết. Đặc biệt là những nước đã cùng kề vai, sát cánh với Việt Nam khi còn chiến tranh, như Lào và Cuba.

    Trong số những quốc gia khó khăn này, có quốc gia đến tận ngày nay, mới bắt đầu có thiện chí mở cửa đất nước, mong muốn cải cách kinh tế - chính trị. Muốn đưa đất nước tự mình đi lên, sánh vai với các cường quốc, và hòa hợp quốc tế giống với Việt Nam. Điển hình là Bắc Triều Tiên.

    Ngọn lửa nào tự cháy thì cũng tự tàn. Đất nước Triều Tiên, dưới sự lãnh đạo của vị Chủ tịch trẻ tuổi Kim Chính Ân, người được thụ hưởng nền giáo dục tiên tiến của Tây Phương, đã từng bước thoát ra khỏi bao vây, cấm vận, để tiến đến thời kỳ thịnh vượng.

    Tuy nhiên Triều Tiên cần một hình mẫu để noi theo, cũng như cần một người đồng chí có thể tin tưởng được. Một người bạn có trách nhiệm. Có tinh thần quốc tế trong sáng, vô tư. Để giúp đỡ, dìu dắt mình từng bước, cũng như giao phó một phần vận mệnh của dân tộc.

    Trước đây, dân tộc Triều Tiên ở cả 2 miền, đều đặt niềm tin vào những nước lớn như Nga, Mỹ, Trung Quốc. Kết cục, đất nước bị chia cắt đến tận ngày nay. Hàn Quốc may nhờ có tinh thần tự lực vươn lên, mà phát triển được kinh tế. Còn Triều Tiên thì chìm đắm trong khủng hoảng.

    Vì vậy, trong Cuộc Cách mạng Thống nhất 2 miền Triều Tiên này, niềm tin không thể đặt sai chỗ một lần nữa.

    Lần gặp mặt sắp tới đây, Mỹ sẽ thay mặt Hàn Quốc, còn Triều Tiên nhờ cậy nhiều vào Việt Nam. Vì vậy, Việt Nam cần phải làm hết sức mình, vừa là thể hiện trách nhiệm với nước bạn, vừa để thể hiện hình ảnh, uy tín của Việt Nam đối với Quốc tế. Việt Nam sẽ lo tất cả mọi thứ thay cho Triều Tiên coi như 1 món quà ý nghĩa dành tặng cho nước bạn, và có thể không lâu sau khi Chủ tịch Triều Tiên về nước, Việt Nam sẽ tổ chức chuyến thăm chính thức đến 2 miền Triều Tiên nhằm tranh thủ cơ hội để hợp tác sâu hơn trong Cuộc Cách Mạng lớn này giữa 2 miền. Việt Nam sẽ bước qua lần ranh phân định ở khu DMZ, vào đầu năm 2019, coi như một biểu hiện hòa hợp và thống nhất 2 miền trong năm mới.

    Mục đích của cuộc gặp lần này, là thúc đẩy hòa bình. Ông Trump cũng muốn giảm bớt gánh nặng, và nỗi lo của nước Mỹ, đối với cuộc khủng hoảng Triều Tiên. Muốn thúc đẩy hòa bình và thống nhất. Thì trước tiên cần xóa bỏ rào cản về quân sự giữa 2 miền. Tức là tiến tới phi vũ trang hóa, giải giáp vũ khí ở toàn bộ bán đảo Triều Tiên, cho đến một thời điểm nhất định, khi mà 2 miền tiến tới đồng ý, tái thành lập 1 lực lượng vũ trang chung.

    Trong thời gian giải giáp quân đội ở cả 2 miền, trước tiên Triều Tiên và Hàn Quốc cần chuyển giao toàn bộ số vũ khí sát thương hạng nặng cho một nước thứ 3 cất giữ, gồm trọng pháo, xe tăng, tên lửa cấp chiến dịch, chiến lược... còn súng đạn, vũ khí không sát thương, sẽ được đưa vào kho niêm cất, dưới sự quản lý của một nước thứ 3, đó là toàn bộ vũ khí trên bộ. 2 bên vẫn sẽ duy trì lực lượng an ninh - cảnh sát riêng rồi tiến tới thống nhất lực lượng này, còn lực lượng quân đội trên bộ sẽ bị giải giáp toàn bộ, và tái thành lập sau, nếu cần, thì sẽ duy trì một lực lượng phòng vệ vũ trang trên bộ bởi một nước thứ 3, và được trang bị vũ khí hạng nhẹ. Toàn bộ số vũ khí trên bộ mà nước thứ 3 cất giữ hộ, sẽ được chuyển giao trở lại, khi 2 miền đồng ý tái thành lập một quân đội thống nhất. Các lực lượng canh giữ hải phận và không phận, vẫn sẽ bị giải giáp, nhưng giữ lại phương tiện và khí tài tại chỗ, để giao cho lực lượng thứ 3, duy trì hoạt động, nhằm bảo vệ không - hải phận của 2 miền, trong thời kỳ giải giáp quân đội, các tàu chiến, máy bay chiến đấu dư thừa trong quá trình giải giáp lực lượng, cũng sẽ giao cho một nước thứ 3 tạm thời cất giữ.

    Sau khi 2 miền, đạt được đồng thuận, về việc thiết lập một thể chế chính trị ổn định, đi đến thống nhất 2 miền Triều Tiên trong hòa bình, thì việc tái thành lập quân đội quốc gia Triều Tiên sẽ bắt đầu được tiến hành.
     
  2. thanhphobacho

    thanhphobacho Russian girls

    Thật tự hào khi xem những chương trình thời sự về những quân nhân Việt Nam tại các phái bộ LHQ tại Trung Phi, Nam Sudan. Những chàng trai, cô gái nhỏ bé của chúng ta hiên ngang đứng cạnh các đồng nghiệp cao, to, đen, hôi, hầm hố và các Rambo , "người hùng" bặm trợn kiểu phương Tây.
     
    BeKhoe_BeNgoan thích bài này.
  3. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Nói chung là mình sống thì phải có trách nhiệm, sống có trách nhiệm thì mới có điểm được. Sống mà không có điểm, thì khó sống lắm.

    Như Việt Nam mình, ngoại giao với các nước rất tử tế, có trước có sau đàng hoàng, từ những nước nhỏ như Lào, Campuchia, đến những nước lớn như Nga, Mỹ cũng không thể xem thường mình được. Không thể nào mà chê trách, hay có điều gì để nói Việt Nam được, nếu có, thì chỉ là bịa đặt.

    Như cuộc chiến năm 79, anh Trung Quốc anh sai rành rành, anh bênh Khơ me đỏ, anh đánh tôi, tôi tự vệ, thì anh có điểm gì để mà nói. Người đúng mới có quyền nói ra sự thật, còn anh sai, thì anh chỉ có ngồi ngậm miệng, vì anh càng nói càng sai, vì bản chất vấn đề là anh sai hoàn toàn.

    Trung Quốc là nước lớn, nhưng lớn về gì? Lớn về dân số, về mấy cái liên quan đến số lượng thì đúng là anh lớn thật. Còn để gọi là lớn về cái gọi là tư cách nước lớn, thì sai hoàn toàn. Bởi vì nói về từ "tư cách", Trung Quốc hoàn toàn không có một tư cách gì, một điểm gì để mà gọi là nước lớn.

    Nước lớn kiểu gì, khi anh trở mặt với người đã "đẻ" ra mình là Liên Xô. Hay nước lớn, là kiểu chụp giựt, chực khờ, canh me, đi cướp của người khác. Hay nước lớn, là nước chuyên đi ăn hiếp các nước nhỏ. Là nước đạp trên LUẬT PHÁP QUỐC TẾ, trên chính nghĩa để kiếm ăn.

    Ở bên Tàu gọi loại như trên là tiểu nhân, còn ở Việt Nam gọi là cà chớn. Dần dần không ai thèm chơi cả, ai cũng chế giễu, chửi rủa, bị mọi người cô lập, tẩy chay, dù anh có lắm tiền nhiều của, nhưng thực chất chẳng ai coi trọng anh, những người chơi với anh, cũng chẳng qua là vì đồng tiền của anh, còn một khi yếu tố quan trọng của đồng tiền mất đi, lập tức họ xách dép chạy ngay, vì đối với bản thân họ việc chơi với anh đã khiến rất nhiều người khác dị nghị họ.
     
  4. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Còn đối với Hoạt động tại các Phái bộ LHQ ở một số nước Châu Phi, thì ta xem đó như là một cách để thể hiện trách nhiệm, vừa coi đó như là việc đi ra bên ngoài để học hỏi - tích lũy kinh nghiệm thực tế.

    Việc giúp đỡ những nước khó khăn, cũng coi như là một cách để ta đi tìm đối tác, bè bạn quốc tế để kết giao. Dù họ còn nghèo, còn khó khăn. Vì vậy nên họ mới cần ta đến giúp đỡ. Họ mới quý ta, và xem ta như bạn.

    Họ thiếu gạo ăn, thì ta đem gạo sang cho họ. Đơn giản như việc họ không có giấy đi vệ sinh, thì ta bán giấy vệ sinh cho họ. Nói như vậy cho dễ hiểu, kiểu giúp bạn là vừa giúp mình. Họ không có cái gì, thì mình đem ngay cái của mình sang cho họ ngay. Họ nghèo, nên họ phải dễ chịu, quan trọng là ta phải biết cách chơi. Chứ thời buổi bây giờ, mà mở miệng ra nói chay ngay, mà không có tí vật chất gì qua lại thì cũng hơi khó. Những nước nghèo, bắt đầu từ con số 0, thì có rất nhiều cái mà ta có thể cung cấp cho họ.

    Ta chơi với bạn bè quốc tế, thì cũng có qua có lại, miễn là đừng đi lừa dối, lợi dụng, bóc lột nước khác như "nước lớn" vẫn làm là được.
     
  5. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Đối với vấn đề bán đảo Triều Tiên thì phải thực tế hóa một chút.

    Còn chuyện thống nhất bán đảo Triều Tiên là điều không thể.

    Thực tế là người dân ở Hàn Quốc đã tự chọn thể chế chính trị mà họ đang sống. Còn người dân Triều Tiên vẫn sống bình thường dưới chế độ của họ.

    Cái mà người dân Hàn Quốc cần là không còn bị Triều Tiên đe dọa. Còn cái Triều Tiên cần là không bị bao vây cấm vận nữa. Chứ thời buổi bây giờ, thực tế mà nói, không người đứng đầu nào đẩy dân tộc mình vào chiến tranh cả. Đã làm người lãnh đạo, mà đẩy người dân mình vào chiến tranh, dù bất cứ lý do gì, thì đó là sự thất bại, là mất điểm. Những nước lớn như Nga và Mỹ cũng đều hiểu điều này. Trong thời gian anh lên lãnh đạo đất nước, mà anh để xảy ra chiến tranh, xung đột, là anh dở, anh có tội với dân tộc, với quốc tế.

    Triều Tiên và Hàn Quốc ngày nay, khác với ngày xưa, họ cũng thấm thía bài học xương máu từ đống đổ nát của chiến tranh, nên dù có vì lý do gì, thì cũng không bao giờ muốn lặp lại điều đó một lần nào nữa cả.

    Cùng là dân tộc Triều Tiên, nhưng người dân ở hai nước có quan điểm chính trị hoàn toàn khác biệt. Giờ không thể nào bắt buộc họ hòa nhập với nhau được. Cái họ muốn là chung sống hòa bình, miễn không phải cầm súng bắn vào đồng bào mình ở phía bên kia là được. Chứ bây giờ mà đòi thống nhất, thì quyền lợi chính trị của nhà họ Kim bỏ ở đâu, thế chế chính trị của Hàn Quốc để ở đâu. Không thể nào thống nhất được. Bây giờ chỉ có tìm cách để mà chung sống hòa bình thôi.

    Ngài Kim Chính Ân đã muốn học tập Việt Nam, thì tức là đã muốn đi theo con đường hòa bình, phát triển, xóa bỏ tư tưởng hận thù - chiến tranh, sẵn sàng làm bạn, làm đối tác thân thiết với các nước, trong đó có Mỹ và Nhật Bản. Thì Mỹ và Hàn Quốc cũng nên đặt niềm tin vào người lãnh đạo của Triều Tiên.

    Nói chung bây giờ là Triều Tiên phải xóa bỏ hoàn toàn chương trình hạt nhân, ký thỏa thuận chấm dứt việc đe dọa dùng vũ lực tấn công Hàn Quốc. Ký cam kết hòa bình vĩnh viễn giữa hai miền, tôn trọng chủ quyền, thể chế chính trị của mỗi bên. Mỹ cần phải rút toàn bộ quân đồn trú trên lãnh thổ Hàn Quốc, giao lại quyền tự quyết về Quốc phòng cho Hàn Quốc. Dỡ bỏ toàn bộ cấm vận đối với Triều Tiên. Giữa Triều Tiên và Hàn Quốc sẽ có những động thái cân bằng quân sự như: cân bằng lực lượng - tiềm lực quân đội giữa hai nước, gồm người và vũ khí trang bị, bên nào dư thừa thì cắt giảm - tiêu hủy hoặc chuyển giao cho bên thứ 3..., đồng thời rút lực lượng quân sự chủ lực cách xa biên giới ngăn cách 2 nước, đồng thời chuyển giao toàn bộ khu vực DMZ cho LHQ quản lý và giám sát.

    Muốn giải quyết một vấn đề, thì phải giải quyết sao cho thực tế và hiệu quả.
     
  6. thanhphobacho

    thanhphobacho Russian girls

    Trách nhiệm quốc tế, nghe thì có vẻ lớn lao, thực ra rất giản dị.
    Xây dựng tổ quốc ta hùng mạnh, chính là làm nghĩa vụ quốc tế tốt nhất. Đất nước ta hùng mạnh thì kẻ địch e ngại, do đó mà giữ được hòa bình ở khu vực, chủ nghĩa đế quốc và bọn bành trướng bị kiềm chế.
    Cha anh ta đã làm nghĩa vụ quốc tế thật tuyệt vời. Với chiến thắng thực dân Pháp, hệ thống thuộc địa của CN thực dân bị sụp đổ do các dân tộc bị áp bức noi theo Việt Nam. Còn việc đem quân giúp nước khác thì chưa hẳn đã hay, như trường hợp đối với Campuchia đấy.
     
    Last edited: 22/2/19
    BeKhoe_BeNgoan thích bài này.
  7. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Không có gì là đúng hoàn toàn đâu bạn à.

    Thời đó, có một tờ Báo Campuchia viết nhận định, đại ý là, trên thế giới, bấy giờ có biết bao kẻ giàu kẻ mạnh, riêng chỉ có người bạn nghèo Việt Nam là mang quân sang giúp nước ta mà thôi.

    Hùng mạnh như kiểu Trung Quốc đấy, rồi cả một khu vực, một châu lục, loạn cả lên. Hay giàu như Nhật Bản, chỉ biết lợi dụng, bóc lột người khác, chỉ biết bo bo cho bản thân, làm giàu trên sự nghèo khổ, dốt nát của người khác.

    Chuyện đem quân đi giúp nước khác, là quyết định sáng suốt của thế hệ đi trước. Bạn và thế hệ sau này, chưa đủ tuổi và tư cách để xét lại đâu.

    Như cái chuyện vừa rồi. Lào tổ chức duyệt binh, thị uy sức mạnh như vậy chưa chắc là hay đâu. Thường những nước làm vậy, một là có vấn đề nội bộ, hai là muốn khoe khoang. Lào, Campuchia, Trung Quốc duyệt binh duyệt gì đi nữa, Việt Nam chúng ta không nên học đòi. Để ý sẽ thấy, thường bắt đầu sau 1 cuộc duyệt binh lớn, là sẽ bắt đầu có vô vàn nhưng xui rủi kéo đến cho quốc giá đó, thậm chí đi đến chỗ suy tàn, diệt vong. Con ếch chết vì tiếng kêu là vậy. Thực lực quân sự mình càng mạnh, thì mình càng không nên khoe, khoe làm chi cho tốn kém. Vì mình đã mạnh, thì lúc nào cũng mạnh, không cần khoe, ai muốn thử thì sẽ biết ngay kết quả. Cứ sống hòa bình, thân ái với các nước là được. Lên gân, khoe cơ bắp, chỉ khiến người ta ghét mình, thêm đề phòng, thậm chí muốn diệt mình thôi, chứ chẳng ai sợ mình đâu.

    Như Lào đúng là lố bịch, cái cuộc duyệt binh 70 năm, toàn bộ khâu tổ chức đều do Trung Quốc hỗ trợ. Xe pháo, le que vài chiếc, cũng toàn hàng viện trợ. Cái vụ này, chắc cũng do Trung Quốc vẽ ra cho Lào. Thật, người anh em Lào đúng là khù khờ, giờ đi chơi với một anh gian manh nhất thế giới. Khờ nhất đi kết bạn với cáo gìa nhất, rồi từ từ chắc cũng học được nhiều bài học nhớ đời. Vì ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Theo ma thì chỉ có mặc áo giấy.

    Việt Nam chúng ta lâu lâu tổ chức diễu binh nhẹ nhàng vậy mà lại hay.

    Như anh Trung Quốc, đầu năm đầu tháng, tự nhiên có anh ta họ Tập, lên phát biểu, kêu cả nước sẵn sàng cho chiến tranh. Cũng may anh ta ở bên Tàu, chứ ở bên Việt Nam, là bị rượt đánh, chạy không kịp rồi. Dân Tàu, cả năm cả tháng, cắm đầu cắm cổ làm khổ như con chó, mới đầu năm ăn Tết vô, anh ta Chủ tịch nước đòi chiến tranh, thiệt, không cái dở nào bằng. Mà ai đời chuẩn bi chiến tranh, lại đi nói oang oang cho cả làng cả xóm biết, kiểu là muốn hù dọa thiên hạ. Những nhà lãnh đạo các quốc gia trên thế giới, như Putin, Trump, Kim Chính Ân, người ta muốn hòa bình cho quốc gia, để lấy điểm với dân chúng, còn anh Tập nhà mình, lại đi làm ngược lại. Thất bại lớn nhất của một nhà lãnh đạo, đó là đẩy nước mình vào chiến tranh. Cái căn bản này mà không nắm được, thì chưa đủ tuổi để sang Việt Nam bắt tay, nói chuyện.
     
    Last edited: 26/2/19
  8. thanhphobacho

    thanhphobacho Russian girls

    Vừa rồi, tôi có chứng kiến 1 cuộc tranh cãi của các bạn trẻ. Nhiều bạn khăng khăng, rằng sau ngày 30/4/1975, bộ đội miền Bắc vào Nam, đuổi người dân ra khỏi nhà để lấy nhà đó cấp cho dân miền Bắc (?) Có những chuyện hoang đường như vậy mà vẫn đầu độc được giới trẻ. Vậy thì việc người dân Campuchia bị đầu độc hàng ngày, rồi đến lúc nào đó sẽ quên lịch sử thôi.
     
    BeKhoe_BeNgoan thích bài này.
  9. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Lịch sử nhiều cái cũng khó nói lắm, cái này để bàn sau.

    Còn riêng mấy chuyện Lào, Campuchia, thì ta không thể bỏ liều cho nước ngoài muốn làm gì thì làm được. Không nói đâu xa, chỉ riêng cái việc cung cấp quân tư trang, đạn dược, súng ống, sửa chữa - bảo trì, là ta phải bằng mọi giá chiếm chọn 100% thị phần ở 2 nước Lào và Campuchia.

    Trong tương lai, Việt Nam ta cần học tập và kết thân hơn nữa với Hàn Quốc. Chỉ có học tập và noi gương Hàn Quốc, thì chúng ta mới có thể đưa đất nước đi lên và phát triển được. Còn cứ chơi với mấy anh như Trung Quốc, Nhật Bản, Đài Loan, thì suốt đời chỉ có vừa nghèo, vừa ngu, vừa dốt, muôn đời muôn kiếp không ngẩng đầu lên nổi.

    Nhìn sang bóng đá thì thấy rõ. Anh Công Phượng sang Hàn Quốc thi đấu, coi như một quyết định sáng suốt, và bóng đá Việt Nam chỉ có học tập Hàn Quốc, thuê huấn luyện viên Hàn Quốc, đưa người sang Hàn Quốc thi đấu, thì mới mong tiến bộ được. Còn những anh như Xuân Trường, Văn Lâm, xác định sa vào bẫy của Thái Lan, là xác định thúi đời, hỏng cả sự nghiệp bóng đá, đúng là âm mưu thâm độc và đen tối của người Thái, không thua gì Trung Quốc cả.

    Chơi với mấy anh như Thái Lan, Indonesia, Malaysia, là chỉ có cầm cùi bắp, rồi gặm đi gặm lại, gặm miết, gặm miết.
     
  10. thanhphobacho

    thanhphobacho Russian girls

    Việc cầu thủ xuất sang nước nào thì đến thủ tướng cũng chẳng ngăn được. Các ông trùm sẽ quyết định mua ai, bán ai. Mà tư bản thì làm gì có tổ quốc?

    Văn Lâm, Xuân Trường được đá chính, vậy là tốt rồi. Không như Công Phượng đợt trước qua Nhật chỉ dự bị, thậm chí còn bị CLB bắt đi phát tờ rơi ở bến tàu.
     
    BeKhoe_BeNgoan thích bài này.
  11. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Thì đã nói là chơi với Nhật thì chỉ có đi lụm rác mà lại.

    Còn mình đã xuất cầu thủ, thì phải xuất sang Hàn Quốc, xuất sang nước mình đá thua để học tập, chứ ai mà xuất sang nước mình đá thắng để họ bắt bài. Sau này ta cũng nên nhập nhiều cầu thủ Hàn Quốc giỏi về các CLB Việt Nam để đá, chứ nhập chi mấy tay châu Phi với Nam Mỹ, cứ nhập mấy tay giỏi giỏi ở mấy nước nắm trùm ở châu Á về đá, để cầu thủ của ta học hỏi, cọ sát là y bài. Văn Lâm, Xuân Trường, sang Thái Lan, là coi như hết xài được rồi, Thái Lan thâm độc lắm. 2 anh ta cầu thủ Việt Nam sang Thái đá, về nước chắc chỉ còn thân tàn ma dại, hết xí quách luôn, coi như đồ bỏ rồi, chưa kể cho 2 tên này vào đội tuyển trở lại sẽ thành ra phá đội. Sang Thái thì chẳng học hỏi được cái đách gì cả.
     
  12. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Dịp này, lãnh đạo Triều Tiên đích thân sang Việt Nam để làm việc với Hoa Kỳ, thật là cơ hội hiếm có. 1 lần đi 1 lần khó, với đặc thù của đất nước mình, ngài Kim Chính Ân phải cảm thấy thật sự vô cùng quan trọng, thì mới quyết định công du sang nước khác. Có hội nghị lần thứ 2, chứ chưa chắc sẽ có hội nghị lần thứ 3. Vì không ai biết trước ngày mai sẽ xảy ra điều gì. Vì vậy phải biết tận dụng cơ hội.

    Ông Trump chỉ còn 1-2 năm nữa, là hết nhiệm kỳ. Trong nước, ông Trump bị mất điểm. Trên thế giới, ông Trump chưa tạo được nhiều hình ảnh tốt đẹp về mình. Thì nhân Hội nghị thượng đỉnh lần này, trước truyền thông quốc tế, và sự quan tâm của nhiều nước lớn. Ông Trump phải tạo được một kỳ tích, để ghi danh vào lịch sử các đời Tổng thống Hoa Kỳ. Để lấy lại uy tín, hình ảnh, danh dự của bản thân đối với Hoa Kỳ cũng như Quốc tế. Và minh chứng cho thế giới thấy rằng, ông Trump đã làm được một điều lớn lao, cho nước Mỹ và Thế giới. Ông Trump là sự khởi đầu mới của nước Mỹ, chứ không phải là dấu chấm hết của nước Mỹ. Nhờ vậy ông ấy sẽ có khả năng hiệu triệu được người dân Mỹ, cùng đồng lòng, đồng sức, để xây dựng nước Mỹ theo ý muốn của mình.

    Đối với lãnh tụ của Triều Tiên. Việc phải di chuyển một chuyến hành trình rất xa, và thời gian công du kéo dài, tiềm ẩn rất nhiều nguy cơ và rủi ro đối người lãnh đạo của Bình Nhưỡng. Vì vậy, mọi vấn đề nên được giải quyết dứt điểm ngay trong hội nghị lần này. Tránh để đêm dài lắm mộng. Mỗi bên nên nhường nhịn nhau một chút, và nên đặt lòng tin ở phía bên kia.

    TẤT CẢ VÌ HÒA BÌNH VÀ THỊNH VƯỢNG!
     
  13. thanhphobacho

    thanhphobacho Russian girls

    Tôi đồng ý với bạn về việc nhập khẩu nhập cầu thủ Hàn Quốc, đồng văn đồng chủng. Ghét mấy thằng đen. Vừa mất tiền mua nó, vừa tạo ra con lai xấu xí.
    Bọn đen về nhiều, tiền đạo mình không có suất. Đội tuyển mình quá thiếu tiền đạo giỏi. Mình muốn thế, nhưng các ông trùm như bầu Hùng, bầu Hiển lại thích làm khác.
     
    BeKhoe_BeNgoan thích bài này.
  14. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Cầu thủ châu Phi hay Nam Mỹ là mua về chỉ để đá lấy thành tích thôi, một kiểu ăn xổi ở thì của bóng đá Việt Nam. Chứ bóng đá của ta chưa đủ kỹ thuật để chơi như ở Nam Mỹ, hay đẳng cấp như châu Âu, và giàu thể lực như châu Phi. Cái ta hướng đến, là lên ngôi vương ở châu lục, và ta hoàn toàn có thừa tiềm lực để làm điều đó. Chúng ta không cần HLV hay cầu thủ nhập tịch từ châu Phi - châu Âu hay Nam Mỹ. Chúng ta chỉ cần những HLV thực sự giỏi và có tâm ở châu Á, như ông Park Hang Seo, chúng ta cần tạo mọi điều kiện tốt nhất cho ông này, cũng như giữ ông ấy ở lại càng lâu càng tốt. Bên cạnh đó, chúng ta cần chiêu mộ nhiều cầu thủ giỏi ở châu Á về chơi ở V-league, để cầu thủ của ta cọ sát và học hỏi, cũng như đưa cầu thủ của ta sang thi đấu ở những giải đấu chất lượng ở Hàn Quốc. Có như thế, ta mới dần đi lên ngôi đầu ở châu Á, và đại diện cho châu Á để vào World Cup. Tương lai đó không xa nữa nếu chúng ta đi đúng hướng. Các nước như Lào - Campuchia - Thái Lan - Malaysia - Indonesia - Philipines, chúng ta không cần quan tâm nữa, vì bóng đá mang tính đẳng cấp, anh chơi với những đội đẳng cấp thấp, thì mãi mãi anh cũng chỉ lấp thấp như họ. Còn anh phải giao lưu với những nền bóng đá đẳng cấp cao, mạnh hơn anh, giỏi hơn anh, thì mới mong tiến bộ được. Anh thua Hàn Quốc, nhưng sau đó anh sẽ thắng tất cả các nước khác ở châu Á. Còn anh thua Thái Lan, thì anh sẽ tiếp tục thua Lào, rồi lua Campuchia. Cũng giống như kinh tế, thể thao, và đặc biệt là bóng đá, ta phải giao lưu, cọ sát, học hỏi Hàn Quốc nhiều hơn nữa, mới mong tiến bộ được.

    Còn bầu gì thì bầu, bầu nào cũng phải thua VFF, phải thua Nhà nước cả. Nhà nước nắm đằng cáng, Nhà nước quy định thế nào, thì anh phải chiếu theo đó mà làm, hễ chống, là bị chiếu tướng ngay.

    Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Đất nước họ giống mình về nhiều thứ, và có nhiều cái hay để mình học tập. Thậm chí, cha ông ta khi trước cũng đã di cư sang nước họ, và giúp họ đánh giặc. Họ quan hệ với ta, và giúp đỡ ta trên nhiều lĩnh vực, rất hiệu quả và thiết thực. Giữa ta và họ có mối quan hệ tương trợ ngày càng sâu sắc.

    Lần này Tổng thống Hoa Kỳ sang Việt Nam, phần nào đó cũng là đại diện cho Hàn Quốc. Vì vậy, ông Trump có quyền thay nước Hàn quyết đoán để đưa ra những thỏa thuận mang tính quyết định và đi vào lịch sử.
     
  15. thanhphobacho

    thanhphobacho Russian girls

    Bóng đá, như các môn thể thao khác, cũng chỉ là trò chơi, đừng đầu tư quá trớn. Mỹ giàu mạnh, bóng đá có là gì đâu?

    Chỉ mong sao các nhà khoa học Việt Nam có thu nhập bằng 1/10 tuyển thủ là tốt rồi.

    Theo đuổi bóng đá, 100 năm nữa, Việt Nam cũng chẳng thể sánh vai các cường quốc 5 châu. 1000 năm nữa chắc cũng thế.
     
    BeKhoe_BeNgoan thích bài này.
  16. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Bóng đá làm sao mà như các môn thể thao khác được bạn. Bóng đá phải khác bóng chuyền, bóng chuyền khác bóng rổ chứ bạn...

    Trên đời này làm cái gì mà không phải đầu tư hả bạn. Mà đầu tư cho thể thao thì đừng bao giờ tiếc. Quan trọng là cái tiền đầu tư đó, có thực sự đến được với các cầu thủ hay không, hay là lại chạy lung tung.

    Mỹ và bóng đá chẳng liên quan gì đến nhau cả. Đừng có cái gì cũng đem Mỹ ra làm thước đo. Bóng đá là môn thể thao mang tính đồng đội rất cao. Còn Mỹ, ngay đến Mexico ở sát bên cạnh, cũng muốn xây hàng rào ngăn cách, thì chơi được với ai.

    Đừng đem so các nhà khoa học với các tuyển thủ bạn à. Bạn tưởng làm cầu thủ sướng lắm hả. Lương tính nghìn đô trên tháng, nổi tiếng, giàu có, nhưng được mấy người, đời cầu thủ không phải toàn màu hồng đâu, con đường thành một ngôi sao bóng đá, không đơn giản đâu. Nhà khoa học có giá trị riêng của nhà khoa học, cầu thủ bóng đá có giá trị riêng của cầu thủ bóng đá. Tất cả họ đều mang vinh quang về cho Tổ Quốc cả.

    Theo đuổi bóng đá, nhưng chúng ta đi không đúng hướng, cần gì mà trăm năm, chỉ cần đầu tư đúng cách, lập tức sẽ thấy ngay hiệu quả. Bóng đá của Việt Nam ta không cần sánh vai với cường quốc 5 châu đâu, cường quốc 5 châu là nói về những nước giàu mạnh, chứ không riêng gì bóng đá, mà giàu mạnh, cũng chưa chắc là mạnh về bóng đá. Cái chúng ta cần là vào lọt vào top châu lục và đều đặn mỗi kỳ, sẽ đại diện châu Á vào World Cup là được. Chỉ cần như vậy là đủ. Chứ đá chưa qua Nhật Bản, Hàn Quốc, bạn mơ tưởng tới Argentina, Tây Ban Nha, Anh, Pháp... làm gì. Chúng ta hướng tới những cái trong tầm tay thôi. Và phấn đấu để đạt được nó. Đừng mơ những cái xa vời, phi thực tế.

    Công nhận, ông trời có mắt, đã cho Park Hang Seo đến với Việt Nam, đúng là nắng hạn gặp mưa rào. Ông HLV này là một người có tâm, có đạo đức, có trình độ, kiến thức chuyên môn cao, hội đủ nhiều yếu tố. Ông ấy là người châu Á, lại là người Hàn Quốc, nên có thể gần gũi, và hiểu tuyển thủ Việt Nam hơn những ông thầy phương Tây. Còn các HLV ở Việt Nam thì chưa đủ đẳng cấp để huấn luyện tuyển quốc gia. Huấn luyện viên nội, người thì không có tâm, người thì không có đạo đức, người thì kiến thức, trình độ chuyên môn kém, nói chung là chưa ai đủ tư cách và đủ tâm, đủ tầm để nắm đội quốc gia. Việt Nam ta không nên bóc lột quá mức ông Park, bắt ông ấy phải dẫn dắt nhiều lứa tuyển quốc gia. Hãy để ông ấy tự do và thoải mái làm việc, đồng thời tạo mọi điều kiện tốt nhất cho ông ấy, bằng mọi giá cố gắng giữ ông ấy lại càng lâu càng tốt. Nếu cần, thì có thể cơ cấu ông ấy vào ban lãnh đạo của VFF, để ông ấy có thể tham gia hoạch định chiến lược phát triển bóng đá Việt Nam.

    Bóng đá là môn thể thao mang lại niềm tự hào, sự hứng khởi, đoàn kết, chất xúc tác, là hình ảnh của sự phát triển của một quốc gia và dân tộc, cả ở Việt Nam và trên thế giới đều vậy.
     
  17. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ - Triều lần này thật thú vị.

    Tổng thống Trump, người thích xây hàng rào ngăn cách giữa Mỹ và Mexico, lại đại diện cho Hàn Quốc, đi đàm phán thống nhất với Triều Tiên.

    Ông Kim-Jong-Un, phải lặn lội đường xa, mang râu đội mũ, đi tàu hỏa ròng rã từ Triều Tiên, qua Trung Quốc đến Việt Nam, đến nói chuyện chơi vài câu với ông Trump mà chẳng đạt được kết quả gì nhỏ nhất. Cũng may là trong lúc nhà lãnh đạo Triều Tiên đến Việt Nam, thì ở Triều Tiên vẫn bình yên vô sự. Chứ ở Triều Tiên, thì gián điệp của Seoul và Bắc Kinh, thậm chí là Mỹ rất nhiều, lựa kế điệu hổ ly sơn, nhân lúc ông này rời khỏi đất nước, tiến hành đảo chánh thì hỡi ôi. Nếu có Thượng đỉnh lần 3, thì ông Un nên cẩn trọng, khi rời khỏi đất nước của mình.

    Qua cuộc Hội nghị này, quốc tế mới hiểu là vì sao ông Trump không được lòng dân Mỹ. Ông này khác hoàn toàn với tất cả các Tổng thống Mỹ trước đây. Vì đã là Tổng thống Mỹ, thì anh phải có phong cách của một chính trị gia, phải điềm đạm, phải sâu sắc. Còn ông này lại là một doanh nhân. Một doanh nhân đi làm chính trị, thì kết quả cũng không khó hình dung. Ông Kim-Jong-Ul, không quản đường xá xa xôi, hiểm nguy, đến Việt Nam để đàm phán, mà người ta tới ban ngày ban mặt đàng hoàng. Còn anh, ban đêm ban hôm mới mò tới. Đàm phán được vài 3 câu, không vừa ý, bỏ ngang, lên máy bay về nước ngay lập tức (cũng có thể là kẹt chuyện làm ăn nên về sớm). Đây là hành động rất trẻ con. Muốn làm sao làm. Ông Kim-Jong-Ul cũng chỉ biết cười trừ. Cười vì sự lố bịch, chứ chẳng vì cái gì cả.

    Cũng ông Trump bày ra cái trò tới Việt Nam. Rồi đùng đùng bỏ về cũng ông Trump. Không có kiểu văn hóa nào, mà chủ nhà bày vẽ ra mâm cao cỗ đầy, mời anh tới dự, với sự nhiệt tình hết mức có thể, còn anh chỉ việc tới, ăn no xong đứng dậy xách đít đi về, chẳng cần đếm xỉa đến chủ nhà, hay khách mời.

    Qua cuộc Hội nghị này, Việt Nam ta chẳng có gì phải buồn cả hay thất bại cả. Đàm phán này là của Triều Tiên và Mỹ. Buồn là Triều Tiên buồn. Thất bại là Mỹ thất bại. Và ông Trump lại một lần nữa làm trò hề cho thiên hạ. Ông Trump đúng có thể là tổng thống cuối cùng, và đánh dấu sự chấm hết cho nước Mỹ. Còn Việt Nam ta đã thành công, và giành được nhiều thứ quan trọng qua cuộc Hội nghị này.

    Qua Hội nghị lần 1, và lần 2 này, đủ thấy không cần có Hội nghị lần 3. Lần Hội nghị này, với ông Kim - Jong - Ul, chẳng khác nào một chuyến du lịch dài ngày cả. Sau Hội nghị này, ta cũng nên "lại quả" cho Triều Tiên một số thứ như viện trợ lương thực, quần áo, thuốc men, thực phẩm cho người dân nghèo ở Triều Tiên, coi như quà tiễn bạn ra về.

    Muốn đàm phán, thì phải có sự tin tưởng lẫn nhau, cái này đã nói ngay từ đầu. Kẻ bắt cóc, thì đòi tiền chuộc rồi mới thả người. Người nhà nạn nhân, đòi thả người rồi mới nộp tiền chuộc. Một anh thương gia, đi đàm phán những quyết sách chính trị mang tính lịch sử. Một người mang tư tưởng ích kỷ, muốn tự cô lập, lại đi nói chuyện về hòa bình, xóa bỏ thù hận, ngăn cách, mở cửa.

    Ông Kim-Jong-Ul không phải trẻ con để anh Trump dắt mũi. Chuyện Trump và Trung Quốc kẻ tung người hứng, sau màn kịch Hội nghị thượng đỉnh, cả thế giới đều biết, làm sao mà dấu được. Triều Tiên, chẳng qua cũng chỉ là con tốt thí, trong hòa đàm hậu thương chiến Mỹ - Trung.

    Chuyện giữa Triều Tiên và Hàn Quốc, thì giữa 2 nước này phải tự bàn bạc với nhau. Mỹ có quyền gì mà thay Hàn Quốc, đàm phán với Triều Tiên. Triều Tiên và Hàn Quốc phải tự đàm phán với nhau, rồi quyết định số phận của lính Mỹ đóng ở Hàn Quốc, như vậy mới đúng và hiệu quả. Chuyện ai người đó lên tiếng. Đằng này anh Trump đi đàm phán vì hòa bình Triều Tiên chỉ là trên danh nghĩa, thực chất lại là vì lợi ích của nước Mỹ lên trên hết, chứ lợi ích của 2 miền Triều Tiên thì có đếm xỉa gì.

    Ngày nào còn các yếu tố Mỹ, Trung Quốc trong các thỏa thuận liên Triều, thì ngày đó không bao giờ giải quyết được vấn đề Triều Tiên cả. Mỹ, Trung Quốc chỉ xem Triều Tiên như vật tế thôi. Ngày nào 2 miền Triều Tiên, còn vấn đề để đem ra bàn bạc, thì ngày đó, Mỹ, Trung Quốc mới còn kiếm chát chút đỉnh được. Chứ 2 miền hòa bình, thống nhất, thì Mỹ - Trung, nào có chấm mút được gì.

    Hàn Quốc nên có sự tin tưởng ở Triều Tiên. Nhà lãnh đạo Triều Tiên, là người mà Hàn Quốc có thể đặt niềm tin. Hàn Quốc phải gây sức ép, buộc Mỹ phải rút toàn bộ quân đồn trú, và giành lại quyền tự quyết về chính trị. Dù không còn bóng lính Mỹ, thì Triều Tiên của ngày nay, cũng không bao giờ đem quân đánh sang Hàn Quốc cả. Đáng lẽ ra, người bắt tay với Kim - Jong - Ul ở Hội nghị thượng đỉnh lần 2 này, không nên là Trump, mà phải là Tổng thống Hàn Quốc. Trump là đại diện của Mỹ, cũng như Trung Quốc, đó là sự chia rẽ.

    Trong các Hội nghị thượng đỉnh sau, nhà Lãnh đạo Triều Tiên không nên mạo hiểm rời khỏi đất nước, chuyện này có thể giao lại cho người khác. Khi nào đi đến thỏa thuận mang tính quyết định, thì lúc đó mới là việc của người lãnh đạo tối cao. Và Triều Tiên nên làm việc với Hàn Quốc, không nên làm việc với Mỹ nữa, vì nó chẳng mang lại một kết quả gì thiết thực cả. Hàn Quốc và Triều Tiên nên chọn Việt Nam để làm địa điểm, trong các cuộc gặp song phương tiếp theo.

    P/s: 3 bên đổ cả đống tiền và thời gian, chỉ để tới chơi nói vài câu khơi khơi, rồi đùng đùng bỏ về. Đúng là có đầu óc làm thương gia. Hội nghị lần 2, kiểu này, chắc hội nghị lần 3, báo chí quốc tế chỉ cần ngồi nhà cập nhập qua Internet là đủ. Nghĩ sao, mà đòi làm thêm vài cái Hội nghị nữa cũng hay. Hội nghị thượng đỉnh mà làm như trò đùa.
     
    Last edited: 28/2/19
  18. thanhphobacho

    thanhphobacho Russian girls

    Ngài Trump một lần nữa cho cả thế giới thấy triết lý đàm phán trên thương trường của ngài: liên tục gây sức ép.

    Ông Kim cho thế giới thấy thiện chí hòa bình của Triều Tiên: sẵn sàng hủy bỏ hạt nhân.

    Triều Tiên chỉ yêu cầu hủy bỏ 5/11 cấm vận, những cấm vận liên quan đến đời sống thiết yếu của người dân. Vậy mà Mẽo cũng không chịu.

    Chính nghĩa thuộc về Triều Tiên.
     
    BeKhoe_BeNgoan thích bài này.
  19. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Ông Trump làm Tổng thống Mỹ đúng là sai lầm lớn.

    Còn Triều Tiên đói rã họng, thì không lo mà mở cửa, chứ thiện chí, thiện chéo gì đâu bạn. Việt Nam mở cửa, cái cách từ lâu, mà giờ này dân chúng ai nấy mới bắt đầu sắm xe PKL, ô tô thì dần bình dân hóa. Anh Triều Tiên, thì giờ này dân chúng còn đang xách xe đạp chạy vòng vòng trong thành phố.

    Anh Triều Tiên, anh ấy mà mở cửa sớm, cải cách sớm, thì sẽ sớm thành một con rồng của châu Á, nếu hợp lực với Hàn Quốc, thì sẽ đè bẹp Nhật Bản, Trung Quốc, vươn lên bá chủ ở châu lục.

    Người Triều Tiên rất giỏi, đất nước Triều Tiên lại có nhiều tài nguyên, khoáng sản, chi phí nhân công ở Triều Tiên rất thấp, thấp còn hơn cả Trung Quốc, Triều Tiên có vị trí địa lý tốt, vừa giáp Nga, Trung Quốc, Nhật Bản. Phải nói là một khi Triều Tiên được dở hoàn toàn lệnh cấm vận, thì sẽ vươn mình lớn mạnh.

    Khi kinh tế Triều Tiên phát triển, kết hợp với Hàn Quốc, tất yếu, sẽ là dấu chấm hết cho Nhật Bản, và Trung Quốc. Bởi chính vì vậy, mà Trung Quốc, Nhật Bản, rất lo sợ khi Triều Tiên hòa bình - thống nhất với Hàn Quốc, và tiến hành cải cách, mở cửa. Nhật Bản, Trung Quốc, luôn muốn 2 miền Triều Tiên, mãi mãi sống trong cảnh chia cắt, âm ỉ chiến tranh, thù địch nhau. Còn Mỹ luôn muốn lợi dụng Hàn Quốc, và Triều Tiên, để đạt được các lợi ích của mình.

    Chính vì vậy, muốn giải quyết vấn đề liên Triều, điều đầu tiên, là phải xóa bỏ toàn bộ tất cả những yếu tố ảnh hưởng từ Mỹ và Trung Quốc. Chuyện hòa bình và thống nhất, là chuyện song phương và cá nhân giữa Hàn Quốc và Triều Tiên. Các cuộc Hội nghị thượng đỉnh lần sau, nên tổ chức ở Hàn Quốc, Triều Tiên, hoặc tại khu DMZ, chứ không nên đến bất kỳ một quốc gia thứ 3 nào nữa.

    Hàn Quốc phải cùng Triều Tiên, đệ trình lên LHQ, buộc Mỹ phải rút toàn bộ quân khỏi Hàn Quốc, và giao lại toàn bộ quyền tự quyết về chính trị - quân sự cho chính phủ Hàn Quốc. Triều Tiên và Hàn Quốc, nên nhờ sự trợ giúp từ những đối tác đáng tin cậy như Nga và Việt Nam. Chứ không nên dính dáng đến những kẻ xôi thịt như Mỹ và Trung Quốc. Nga và Việt Nam, mới có thể giúp Triều Tiên mở cửa, và đủ sức mạnh chính trị - ngoại giao, để buộc Mỹ phải tôn trọng quyền chủ quyền - toàn vẹn lãnh thổ của Hàn Quốc và Triều Tiên, đồng thời Nga có thể gây sức ép, buộc Mỹ phải dỡ bỏ toàn bộ cấm vận với Triều Tiên.

    Kinh tế của Việt Nam đang lên, đặc biệt là trong lĩnh vực công nghiệp, khi chúng ta dần hình thành những tập đoàn lớn trong một số lĩnh vực như viễn thông - xe hơi... Chúng ta cần tranh thủ cơ hội, đối với những nước đang trên đà mở cửa như Triều Tiên, Cuba, Lào, Campuchia, một số nước châu Phi, để tiến vào chinh phục và chiếm lĩnh những thị trường mới này. Đồng thời cần tranh thủ hợp tác với một số lĩnh vực mà Việt Nam còn yếu như hợp tác quân sự - công nghiệp quốc phòng với Triều Tiên, hợp tác trong y học với Cuba, để đưa đất nước ngày một phát triển đi lên.
     
  20. BeKhoe_BeNgoan

    BeKhoe_BeNgoan Active Member

    Vị lãnh đạo Triều Tiên tới Việt Nam, một phần cũng có cái ý. Nhà lãnh đạo này thấy được sự thay da đổi thịt của Việt Nam, sau khi cải cách, mở cửa. Đó cũng là động lực, để ông ta có những quyết sách đối với vận mệnh của đất nước mình.

    Tiếc là Hàn Quốc lại trao vận mệnh vào tay Mỹ. Còn Triều Tiên lại định trao vận mệnh vào tay Trung Quốc. Vận mệnh của mình, không tự mình quyết định, lại để người khác quyết định dùm, đó là sai lầm căn bản và lớn nhất, tất yếu sẽ dẫn đến thất bại triền miên. Trung Quốc là biểu tượng của sự chà đạp lên luật pháp quốc tế, đặt lợi ích quốc gia lên trên hết, hà hiếp, áp bức các nước nhỏ, là lò lửa chiến tranh của châu Á và cả thế giới, là một nước vô trách nhiệm, vô lại, thiếu uy tín và tín nhiệm nhất trên thế giới, lại muốn mình trở thành "điểm hẹn" của sự hòa bình giữa 2 miền Triều Tiên thì thật là lố bịch. Còn Mỹ, là một nước luôn đi gieo rắc sự chia rẽ, chiến tranh, để kiếm chác hưởng lợi trên sự đau thương, mất mát của các dân tộc trên thế giới.

    Thiếu gì nước tài trợ cho khủng bố và phát triển hạt nhân như Pakistant, sao anh không giỏi mà vào cấm vận họ. Mỹ không có quyền cấm vận Triều Tiên. Đồng thời, Triều Tiên không phải sợ ai cả, Triều Tiên cứ mạnh dạn từ bỏ chương trình hạt nhân. Nước Nga, giờ là một nước có trách nhiệm đối với cộng đồng quốc tế. Nước Nga sẵn sàng hy sinh lợi ích quốc gia để bảo vệ chính nghĩa, bảo vệ công lý và luật pháp quốc tế. Triều Tiên và Hàn Quốc nên trông cậy, và dựa vào Nga, hơn là đặt niềm tin ở Mỹ và Trung Quốc. Có nước Nga, bảo vệ và che chở, thì không cần tới hạt nhân, cũng không ai dám làm tổn hại đến Triều Tiên cả.
     

Chia sẻ trang này