Đã đến lúc Việt Nam hạn chế bớt vai trò của Đảng và Tổ chức Đảng ?

Thảo luận trong 'Phân tích kinh tế-chính trị-xã hội' bắt đầu bởi binhtinhdichu, 7/2/17.

  1. binhtinhdichu

    binhtinhdichu Active Member

    Ông Trump và 'trái đắng' luật pháp
    TTO - Hai tuần sau ngày nhậm chức, Tổng thống Donald Trump đang phải ngậm “trái đắng” và có lẽ là khó khăn lớn nhất từ trước đến nay đối với ông.

    Trước khi trở thành tổng thống thứ 45 của nước Mỹ, Donald Trump là người đứng đầu Tập đoàn Trump Organization - nơi mà tiếng nói của ông là cuối cùng và quyền lực nhất.

    Một con người khó chấp nhận thất bại và hay chỉ trích người khác giờ đây đang phải đối mặt với một sự thật cay đắng: sắc lệnh cấm nhập cảnh đối với công dân 7 quốc gia có dân Hồi giáo chiếm đa số của ông bị một thẩm phán liên bang đình chỉ thực thi.

    Thậm chí, nỗ lực của Bộ Tư pháp để bảo vệ và yêu cầu khôi phục ngay lập tức sắc lệnh đó cũng bị Tòa phúc thẩm liên bang khu vực 9 bác bỏ chỉ vài giờ sau khi nộp đơn kháng cáo.

    Cơ chế kiềm chế

    Các nhà lập quốc Mỹ (founding fathers) đã đưa ra cơ chế “kiềm chế đối trọng” trong mô hình tam quyền phân lập - một mô hình mà quyền lực được chia thành 3 nhánh là hành pháp, lập pháp và tư pháp. Mô hình này không phải là sản phẩm của nước Mỹ, song tính “kiềm chế đối trọng” và vận dụng mô hình này một cách thuần thục nhất lại là nước Mỹ.

    Hiểu một cách nôm na “kiềm chế đối trọng” phản ánh sự nghi ngờ của các nhà lập quốc Mỹ rằng sẽ có một ngày nào đó một trong ba nhánh nói trên sẽ chiếm quyền lực nhiều hơn và lấn lướt hai nhánh còn lại mà hậu quả của nó là quyền lực nhân dân bị 
ảnh hưởng.

    Hiến pháp Mỹ đã trao cho tổng thống - người đứng đầu nhánh hành pháp - rất nhiều quyền lực, trong đó bao gồm cả việc ra những sắc lệnh hành pháp (executive order) có giá trị pháp lý tương đương các đạo luật của quốc hội mà không cần cơ quan này thông qua.

    Điều này tạo điều kiện cho các tổng thống có thể linh hoạt xử lý các vấn đề hệ trọng của đất nước, thay vì phải chờ cái gật đầu của quốc hội thông qua hình thức bỏ phiếu tại lưỡng viện.

    Bản chất của lệnh cấm nhập cảnh ký ngày 27-1 là một “sắc lệnh hành pháp”, có hiệu lực pháp lý tương đương một đạo luật được quốc hội thông qua.

    Tuy nhiên theo quy định, các tòa án liên bang lại hoàn toàn có thể xem xét việc thực thi, thậm chí lật lại một đạo luật do quốc hội thông qua hay các sắc lệnh hành pháp của tổng thống nếu thấy nó có dấu hiệu vi hiến.

    Vậy nên, phán quyết ngày 3-2 của thẩm phán liên bang James Robart về việc đình chỉ thực thi sắc lệnh cấm nhập cảnh trên toàn nước Mỹ là điều dễ hiểu và nó nằm trong thẩm quyền của ông cũng như trách nhiệm của nhánh tư pháp.

    Lại chọn Twitter làm nơi trút giận

    “Quan điểm của cái người được gọi là thẩm phán liên bang ấy thật lố bịch”, “thẩm phán mở cửa cho những kẻ khủng bố tiềm tàng”... là những từ mà người đứng đầu nước Mỹ dùng để chỉ thẩm phán liên bang James Robart, người đã lật ngược lại cái mà ông vừa đặt bút ký trước đó 7 ngày.

    Thậm chí, ngay sau khi Tòa phúc thẩm liên bang khu vực 9 bác yêu cầu của Bộ Tư pháp, ông Trump còn đi xa hơn khi nhấn mạnh rằng “nếu có chuyện tồi tệ gì xảy ra, hãy đổ thừa cho ông ta và hệ thống tòa án Mỹ” và “tòa án đang làm mọi việc thêm khó khăn”...

    Đó không còn đơn giản là những cáo buộc vu vơ, mà nó hết sức nguy hiểm khi đánh trực tiếp vào ngành tư pháp - nhánh quyền lực có trách nhiệm bảo vệ Hiến pháp của nước Mỹ.

    Ông Trump hẳn đã rất bực bội trước phán quyết đó và chọn Twitter làm nơi “trút giận” như mọi khi. Nhưng khác với thời còn làm chủ tịch Trump Organization, Tổng thống Trump đã phạm phải một sai lầm cơ bản và có thể sẽ còn nghiêm trọng hơn nữa khi đã công kích một thẩm phán liên bang.

    Nói như một giáo sư luật người Mỹ, ông ta yêu cầu các cá nhân phải tôn trọng quyền lực tổng thống của mình trong khi chính ông ta lại đang không tôn trọng thẩm quyền vốn có của cơ quan tư pháp.

    Bản chất của những lời công kích ở đây không còn là chuyện riêng giữa ông Trump và thẩm phán Robart nữa mà nó là sự va chạm giữa hai nhánh hành pháp và tư pháp của nước Mỹ.

    Theo nhận định của giới quan sát, sự việc có thể sẽ bị đẩy lên Tòa án tối cao nếu Tòa phúc thẩm liên bang không chấp thuận hồi đáp của Bộ Tư pháp (sau khi bị Tòa phúc thẩm liên bang khu vực 9 bác kháng cáo đòi khôi phục ngay lập tức lệnh cấm nhập cảnh ngày 4-2, Bộ Tư pháp Mỹ có thời hạn đến 3h chiều 6-2, tức sáng 7-2 giờ Việt Nam, để hồi đáp liên quan đến quyết định này).

    Hiện Tòa phúc thẩm liên bang khu vực 9 đang củng cố hồ sơ và chờ các thông tin bổ sung từ các bang Washington, Minnesota cũng như Bộ Tư pháp.

    Theo quy định, chỉ có Tòa án tối cao Mỹ gồm 9 thẩm phán mới có quyền tuyên bố sắc lệnh của tổng thống là vi hiến. Nhưng nếu nhìn vào cơ cấu của Tòa án tối cao Mỹ hiện nay, mới chỉ có 8 thẩm phán và vẫn còn trống 1 ghế - người có thể đóng vai trò quyết định trong trường hợp việc bỏ phiếu biểu quyết cho ra kết quả ngang 
bằng nhau.

    100 tập đoàn nộp đơn kiện

    Phán quyết ngày 3-2 của thẩm phán liên bang James Robart mở ra cơ hội tiếp tục đến Mỹ cho các công dân nằm trong 7 nước bị cấm trước đó. Trái ngược với niềm vui của những người vừa được cho phép lên máy bay hay đặt chân đến Mỹ, tâm lý của những người đã đến Mỹ là thận trọng và tiếp tục theo dõi sát các diễn biến, CNN cho biết.

    Trước đó, theo Reuters, ngày 5-2, gần 100 tập đoàn công nghệ lớn của Mỹ như Apple, Microsoft, Google, Facebook, Twitter, Intel... cũng đã nộp đơn kiện lên Tòa phúc thẩm liên bang khu vực 9, chống lại lệnh cấm nhập cảnh của ông Trump với lập luận nó đã gây tổn hại không nhỏ đến cộng đồng doanh nghiệp Mỹ.

    Mọi sự chú ý của nước Mỹ hiện đang đổ dồn về Tòa phúc thẩm liên bang khu vực 9.

    Chức vụ trọn đời

    Hiến pháp Mỹ đã bảo vệ quyền lực của các thẩm phán bằng điều 3, khoản 1, trong đó viết rõ: “Các thẩm phán của Tòa án tối cao và các tòa án cấp dưới sẽ giữ chức vụ của mình đến suốt đời nếu luôn luôn có hành vi chính đáng”.

    Việc đảm bảo cho các thẩm phán duy trì nhiệm vụ của mình với “tư cách đạo đức tốt” có nghĩa là chỉ cần họ không bị tố cáo và kết tội thì họ có thể giữ chức vụ này suốt đời. Điều này bảo vệ các quan tòa khỏi bất cứ nguy cơ sa thải nào từ phía tổng thống đã bổ nhiệm họ hay bất cứ tổng thống nào trong suốt cuộc đời họ.

    http://tuoitre.vn/tin/the-gioi/20170207/ong-trump-va-trai-dang-luat-phap/1260880.html
     
  2. binhtinhdichu

    binhtinhdichu Active Member

    Ở việt nam hiện nay đảng nắm cả 3 chức năng hành Pháp, lập Pháp và tư Pháp.

    Phải chăng đã đến lúc chúng ta phải tiến tới giảm bớt vai trò của đảng ?. Tăng quyền cho ông thủ tướng để ông làm việc quyết định nhanh chóng, nâng vai trò của của cơ quan tư pháp. Nhập chủ tịch nước với chủ tịch quốc hội vào làm một, nâng quyền cho quốc hội trong vai trò giám sát, bác bỏ các chính sách không hợp lý của thủ tướng và cách chức thủ tướng, tư Pháp hay các bộ phận khác của xã hội. Tôi đang nghĩ Chế độ một đảng thì đảng đóng vai trò ngang với quốc hội có thể kiểu như thượng viện, hạ viện.
     
  3. The_Pacific

    The_Pacific Well-Known Member

    đang mơ hử?:):)
     
    namvietbglg thích bài này.
  4. binhtinhdichu

    binhtinhdichu Active Member

    Tỉnh
     
  5. The_Pacific

    The_Pacific Well-Known Member

    tỉnh mà viết kiểu này đúng là đang mơ:):) làm gì có chuyện cơ quan tư pháp độc lập:):) tất cả phải được dưới sự lãnh đạo tài tình của Oảng nhé:):)
     
  6. dant

    dant Member

    Bác nói đúng nhưng tôi xin bổ sung thêm vào danh sách đó:
    Ở Việt Nam, hiện nay Đảng nắm 6 chức năng: Hành pháp, Lập pháp, Tư pháp, Báo chí, MTTQ và Đoàn thanh niên. Với MTTQ là một tổ chức có cơ chế quan trọng có các nhiệm vụ sau:
    1- Cánh tay mặt của Đảng, bám sâu sát vào quần chúng, thông qua các đoàn thể tôn giáo, hội thanh niên, nhi đồng, hội người già, phụ nử và các đảng phái khác nếu được phép hoạt động (như đảng Xã hội, Dân chủ thời Việt Minh ...).
    2- Làm đối trọng cho Đảng, đãm bảo tất cả mọi thành phần do mặt trận quản lý, chấp hành nghiêm chỉnh các chính sách mà Đảng đưa ra.
    Các chức năng khác, thì mọi người đã biết như Đoàn thanh niên là cánh tay trái của Đảng ...
    Do đó, nếu bác muốn Đảng giảm bớt vai trò, thì nó không khã thi, nó sẽ đưa đến một sự bất ổn cho xã hội, đưa đến giết chóc như nhiều người đã dự đoán.
    Bác vẫn còn muốn Đảng giảm bớt đi trách nhiệm hay không?
     
  7. binhtinhdichu

    binhtinhdichu Active Member

    Cái này binhtinhdichu tạm gọi là tư tưởng, Pháp luật phân lập. Chế độ 1 đảng chỉ đóng vai trò duy nhất trong việc duy trì tư tưởng đường lối nhất quán của nước việt nam. Còn Đảng không nên có quyền trong chỉ đạo nhân sự, chỉ đạo người dân, chỉ đạo Pháp luật nó tạo nên một quyền lực tuyệt đối về lâu dài kiểu gì cũng nguy hại cho việt nam. Mức độ méo mó của hệ thống "đúng quy trình" ở việt nam thì ai cũng thấy cả rồi, cán bộ yếu kém, chạy chọt, tham nhũng, doanh nghiệp nhà nước liên tục thua lỗ... Vậy bác còn muốn duy trì cái gọi trách nhiệm của đảng không ?
     
  8. GacMa

    GacMa Active Member

    Bạn này chắc đang muốn dân số VN bị giảm nên mới đòi hạn chế quyền lực của đảng . Bằng chứng là người dân chỉ biểu tình giặc Tàu hoặc Formosa xả thải giết biết thôi mà đảng còn xua công an đánh dân như kẻ thù . Giờ mà dân còn đòi đảng ít quyền lực đi thì chắc không biết bao nhiêu người bị công an nó giết .



     
  9. Nhân Đạo

    Nhân Đạo Khổng Viết Thành Nhân, Mạnh Viết Thủ Nghĩa

    Đặc thù lắm kẻ chống phá của Việt Nam thì tôi nghĩ nên tiếp tục chế độ hiện nay, có thể còn nhiều sai sót nhưng đấy là cách tốt nhất giúp tôi có thể yên tâm gõ phím mỗi ngày mà ko phải lo tên bay đạn lạc.
     
  10. GacMa

    GacMa Active Member

    Nếu tôi là bọn giặc Tàu, hoặc là cái đảng ngu dốt độc tài, thì tôi sẽ rất thích những con người như bạn . Vì sao ?? Vì tôi có thể xâm lược một đất nước có những con người đê hèn, hoặc đảng độc tài có thể vĩnh viễn "cai trị" bọn ngu dân mà không cần phải tốn đến "1 viên đạn ."

     
  11. dant

    dant Member

    Thế lực thù đị.t, kẻ thù của nhân dân, anh là ai? đến khi nào anh mới hoàn thành nhiệm vụ lịch sữ?
    Quan liêu, tham nhũng, lãng phí là kẻ thù của nhân dân!
    Bác Nhân Đạo yên chí, cả cuộc đời còn lại của bác, kẻ thù của nhân dân vẫn đang lớn mạnh từng ngày, do đó bác cứ yên tâm mà gõ bàn phím nhé. :p
     
  12. thanhphobacho

    thanhphobacho Russian girls

    Theo tôi thì cần nâng cao vai trò lãnh đạo của Đảng mới đúng. Đảng lãnh đạo bằng đường lối, bằng sự gương mẫu của đảng viên, chứ không phải bằng cách nắm hết quyền lực. Nnắm hết quyền lực sẽ khiến đảngdần dần không còn lãnh đạo được nữa. Mấy bạn hay nhầm lẫn khái niệm.

    Còn chuyện mấy anh cờ vàng hô hào đòi bỏ đảng. Mấy anh ấy mất trí rồi. Nước nào mà chẳng có đảng cầm quyền? Đa đảng cũng tốt. Độc đảng cũng được. Không có đảng thì chỉ có các nước phong kiến hoặc quay về thời kỳ nô lệ.
     
    Last edited: 8/2/17
  13. binhtinhdichu

    binhtinhdichu Active Member

    Nhà nước Mỹ được thiết kế theo mô hình tam quyền phân lập. Theo đó, quốc hội nắm quyền lập pháp, Tổng thống nắm quyền hành pháp, Tòa án tối cao và các tòa án cấp dưới nắm quyền tư pháp.



    [​IMG]
    [Infographic] Mô hình tam quyền phân lập trong chính quyền liên bang Mỹ

    Mô hình này đảm bảo một hệ thống kiểm soát và cân bằng, với mỗi nhánh có thể hạn chế quyền lực của nhánh kia để không một bên nào trở nên quá mạnh.


    Tại Mỹ, Hiến pháp quy định tất cả các quyền lập pháp đều thuộc về Quốc hội bao gồm Thượng viện và Hạ viện. Việc thiết lập 2 viện với cơ chế kiềm chế nhau giữa chúng sẽ làm giảm bớt ưu thế của cơ quan Lập pháp, để cân bằng với bộ máy Hành pháp.

    Tổng thống Hoa Kỳ là tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang và chịu trách nhiệm cao nhất về quốc phòng của đất nước, Thượng viện có quyền xét xử các vụ án nhân viên chính quyền lạm dụng công quyền. Nếu tổng thống bị xét xử thì chánh án tòa án tối cao sẽ chủ tọa, các vụ án ấy phải do hạ viện khởi tố và khi xét xử thượng viện chỉ có quyền cách chức hoặc truất quyền đảm nhận mọi chức vụ trong chính quyền của bị cáo rồi trao trả bị cáo cho một tòa án thường của ngành tư pháp. Thẩm quyền của Quốc hội Mỹ được quy định vừa độc lập vừa đủ khả năng kiềm chế đối trọng với tổng thống.

    Tổng thống cũng đảm nhiệm một chức năng tuyệt đối là có quyền hành pháp. Tổng thống vừa đứng đầu nhà nước vừa đứng đầu bộ máy hành pháp, vừa thực hiện chức năng của nguyên thủ quốc gia, vừa thực hiện chức năng của thủ tướng chính phủ, lại gần như độc lập với Quốc hội. Nên có quyền hành rất lớn, và thực sự là trung tâm quyền lực của bộ máy nhà nước. Các bộ trưởng chỉ là người giúp việc cho Tổng thống, thực hiện các chính sách của Tổng thống.

    Đối với việc tổ chức và hoạt động của Quốc hội, Tổng thống có quyền ủy nhiệm người thay vào các ghế thượng nghị sĩ bị khuyết trong thời gian thượng viện không họp. Tổng thống là tổng tư lệnh lục quân và hải quân, có quyền phong cấp cho các lực lượng vũ trang, tuyên bố tình trạng khẩn cấp. Ngoài ra, Tổng thống Mỹ thực hiện mọi nhiệm vụ quyền hành một cách độc lập, Tổng thống và chính phủ không chịu trách nhiệm trước Quốc hội, cũng độc lập với các thành viên khác của chính phủ nhờ quyền hoàn toàn quyết định các chính sách không cần qua nội các. Hoàn toàn nắm quyền điều hành và quản lý mọi lĩnh vực của đất nước.

    Chủ thể của quyền tư pháp là Tòa án tối cao và các tòa án cấp dưới, hệ thống tòa án Mỹ được pháp luật trao cho những quyền năng hoàn toàn độc lập để giữ thế “kiềng 3 chân” trong việc thực hiện quyền lực nhà nước. Độc lập với hành pháp, lập pháp, và hơn thế còn độc lập với cả dân chúng. Vì nó không được nhân dân bầu không phải chịu trách nhiệm gì trước nhân dân. Thẩm phán được hình thành bằng con đường bổ nhiệm và sau khi được bổ nhiệm, thẩm phán sẽ giữ chức vụ suốt đời nếu vẫn giữ đức hạnh xứng đáng.

    Hệ thống tòa án liên bang Mỹ có ba cấp độ gồm tòa án địa phương (tòa sơ thẩm), tòa án khu vực (cấp phúc thẩm thứ nhất) và tòa án tối cao (cấp phúc thẩm cao nhất). Các tòa này có quyền thẩm định một đạo luật hoặc một quy định nào đó của chính quyền có vi hiến hay xâm phạm quyền cá nhân của người dân hay không. Việc xem xét này được thực hiện thông qua các vụ kiện.

    [​IMG]

    http://phambinhminh.org/tu-sac-lenh-di-tru-cua-trump-den-he-thong-tam-quyen-phan-lap-hoa-ky.html
     
  14. binhtinhdichu

    binhtinhdichu Active Member

    Lại hô theo khẩu hiệu có cũng như không kiểu tuyên giáo của đảng rồi. Cái chính Hệ thống chính trị và hiến Pháp việt nam "bắt" đảng phải nắm quyền lực thì đảng phải nắm thôi, Nắm quyền lực rồi hô hào kiểu gì chẳng được.
     
    Last edited: 9/2/17
  15. Nhân Đạo

    Nhân Đạo Khổng Viết Thành Nhân, Mạnh Viết Thủ Nghĩa

    Cách nghĩ của bọn Tung Của vẫn ko khác gì bác và tại sao nó vẫn chưa xâm lược trong tình hình hiện nay ? Vì cái Đảng này ko cho nó làm chuyện đó. Đảng có thể có sai sót, có sâu mọt nhưng quy luật bắt buộc nó vẫn phải tiến lên, sửa sai từng chút một. Bản thân tôi đã thấy cuộc sống tốt hơn lên từng ngày, không có gì chê trách cả. Nếu bác muốn bỏ sự lãnh đạo của Đảng hay hạn chế bớt nó thì nên xem tấm gương của bọn Ucraina, Siri... sau khi lật đổ chế độ độc tài thì giờ dân nó khổ hơn cả chó. Người xưa có câu " Thà làm chó thời bình, không làm người loạn thế". Tôi thích câu này.
     
    satthuhoalan thích bài này.
  16. Nhân Đạo

    Nhân Đạo Khổng Viết Thành Nhân, Mạnh Viết Thủ Nghĩa

    Từ từ nó cũng tróc nã ra hết thôi, tôi tin là tham nhũng từ từ sẽ giảm xuống theo quy luật phát triển của đất nước, và tôi không đánh đối mấy thứ viễn vông như đa đảng, dân chủ lấy hòa bình và ổn định.
     
  17. dant

    dant Member

    Từ nguồn của bác, tôi mới biết "mấy anh cờ vàng hô hào đòi bỏ đảng". Tôi cứ tưởng, mấy anh đó muốn bỏ đảng CS mà thôi, chứ các anh đó cũng có cái đảng của họ mà?
    Không phải bây giờ làm gì còn cờ vàng ba que nửa hở bác. Nếu có, không phải do cái ông NN dựng lên như chuyện Việt New để đổ lổi tại sao chúng ta lại bị mất mùa mà thôi hay sao?
    Các ông "rận" thì muốn đa đảng, nhưng theo bác nói thì đó là chuyện tốt?
    Nghe bác nói, tôi vẫn chưa hiểu rõ bác muốn nói cái gì?
     
  18. The_Pacific

    The_Pacific Well-Known Member

    bác cho em hỏi - sau bác không lấy mấy nước nhiều Đảng như Mẽo, Nga, Anh, Pháp để chứng minh là nó loạn mà lại lấy Ukraine, Syria, Lybia để chứng minh hề:):)
     
  19. Nhân Đạo

    Nhân Đạo Khổng Viết Thành Nhân, Mạnh Viết Thủ Nghĩa

    Vì bọn nó sống quá lâu và quá khôn, Việt Nam chúng ta ko thể giống nó.
     
  20. The_Pacific

    The_Pacific Well-Known Member

    từ từ là bao giờ bác nhờ - 70 chục năm rồi mà vẫn chưa đủ để từ từ hở bác - hay chúng ta cần 500 hay 1000 năm để thay đổi và tróc nã bác nhở:):)
     

Chia sẻ trang này